Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 867: Ánh Đèn Thành Phố, Nỗi Lòng Trần Hạo

Tiếng vang vọng của lời chúc tụng, của những ly rượu cụng vào nhau đầy hoan hỉ, dường như vẫn còn quẩn quanh trong thính giác Trần Hạo. Nhưng khi cánh cửa chiếc Rolls-Royce Wraith đóng lại, một sự im lặng gần như tuyệt đối bao trùm lấy anh, nuốt chửng mọi âm thanh ồn ã của buổi tiệc vừa rồi. Anh không cho phép tài xế riêng đưa đón vào những đêm như thế này. Có lẽ, anh muốn tự mình đối diện với sự cô đơn, muốn tự mình lái xe qua những con phố rực rỡ ánh đèn, để cảm nhận rõ hơn cái vực thẳm ngăn cách giữa anh và thế giới bên ngoài. Vô lăng bọc da mát lạnh dưới những ngón tay thon dài, và tiếng động cơ V12 gầm gừ nhẹ nhàng như một bản nhạc nền trầm buồn, ru anh vào một trạng thái suy tư sâu thẳm.

Đường phố trung tâm thành phố về đêm vẫn không ngủ. Những tòa nhà chọc trời vươn mình sừng sững, ánh sáng từ hàng triệu ô cửa sổ tạo nên một bản đồ sao trên mặt đất. Biển hiệu quảng cáo nhấp nháy đủ màu sắc, hắt lên những bóng hình người đi bộ hối hả, vội vã. Tiếng còi xe xa vọng, tiếng người nói cười lướt qua cửa kính xe, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, cuồn cuộn sức sống. Mùi khói bụi, mùi xăng xe đặc trưng của đô thị hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ những quán ăn đêm, len lỏi qua khe cửa kính đã được đóng chặt. Trần Hạo phóng xe đi, không nhanh không chậm, hòa vào dòng chảy của thành phố mà anh đã chinh phục.

Anh Long đã nói đúng. Anh là một huyền thoại của ngành. Anh là một CEO quyết đoán, tài giỏi, người đã đưa Tập đoàn Trần Thịnh lên một tầm cao mới. Những lời tán dương, những cái bắt tay chặt, những ánh mắt ngưỡng mộ từ đồng nghiệp và đối tác vẫn còn nóng hổi trong tâm trí anh. Hà Minh, với nụ cười khéo léo và ánh mắt thăm dò, cũng đã chúc mừng anh, kèm theo câu nói về "tham vọng đáng nể". Tham vọng. Phải, anh có tham vọng. Tham vọng để quên đi, để lấp đầy, để chứng tỏ. Nhưng chứng tỏ cho ai? Và lấp đầy cái gì?

Anh cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời lan tỏa từ xương cốt. Không phải mệt mỏi thể xác, mà là một sự kiệt quệ tinh thần. Đêm nay, anh đã phải mang lên mình chiếc mặt nạ của một người đàn ông thành đạt, lạnh lùng và không gì có thể lay chuyển. Anh đã phải tươi cười, xã giao, và phát biểu những lời lẽ hùng hồn về tầm nhìn, về chiến lược. Tất cả chỉ là một vở diễn được tập dượt công phu, một vai diễn mà anh đã hoàn thành xuất sắc. Nhưng đằng sau chiếc mặt nạ đó, là một gương mặt phờ phạc, một tâm hồn trống rỗng đến cùng cực. "Vinh quang này... liệu có ý nghĩa gì?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc buồn bã.

Ánh đèn giao thông chuyển sang đỏ. Trần Hạo dừng xe, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Một khoảnh khắc, ánh mắt anh vô tình lướt qua một bóng dáng phụ nữ lướt qua con phố, dưới ánh đèn mờ ảo của cột đèn đường. Mái tóc dài xõa ngang vai, dáng người thanh mảnh, bước đi nhẹ nhàng... Một hình ảnh quen thuộc đến giật mình. Tim anh khẽ hẫng một nhịp. Lê An? Không thể nào. Cô ấy ở thị trấn, sống một cuộc đời êm đềm khác xa nơi đây. Nhưng cái thoáng chốc ấy, cái đường nét mờ nhạt ấy, đã đủ để khơi dậy một dòng ký ức cuộn trào. Anh ngẩn ngơ trong tích tắc, những hình ảnh về "bên bờ sông cũ" đột ngột hiện về, rõ ràng đến nhói lòng. Hình ảnh Lê An thời niên thiếu, ngây thơ, rạng rỡ, với nụ cười hiền lành và ánh mắt trong veo. Cô đã từng là cả thế giới của anh, là định nghĩa của hạnh phúc và bình yên. Nhưng rồi, chính anh đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần, chính anh đã để "lời nói không thành" chôn vùi một tình yêu có thể đã rất đẹp.

Tiếng còi xe phía sau thúc giục. Đèn xanh bật sáng. Trần Hạo giật mình, tập trung trở lại vào con đường. Anh lắc đầu khẽ, như muốn xua tan ảo ảnh. Anh biết, đó chỉ là một sự trùng hợp, một sự nhầm lẫn của tâm trí đang mệt mỏi. Nhưng cảm giác day dứt, nuối tiếc vẫn còn đọng lại, như một hạt bụi li ti mắc kẹt trong khóe mắt, khiến anh phải chớp mắt liên tục để giữ cho tầm nhìn không bị mờ nhòe. "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút," câu nói cũ rích ấy lại hiện lên, khắc khoải. Nó không còn là một câu hỏi nữa, mà là một lời khẳng định đầy chua xót về một sai lầm đã không thể sửa chữa.

Anh tăng tốc, chiếc xe lao đi giữa dòng xe cộ hối hả. Anh muốn về nhà, muốn trốn khỏi sự ồn ào này, trốn khỏi những suy nghĩ đang bủa vây. Anh thèm một sự tĩnh lặng tuyệt đối, thèm được là chính mình, không cần phải diễn, không cần phải gồng mình chứng tỏ bất cứ điều gì. Nhưng anh biết, sự tĩnh lặng đó cũng là một con dao hai lưỡi. Nó sẽ cho phép nỗi cô độc gặm nhấm anh một cách trọn vẹn nhất. Và đêm nay, anh đã sẵn sàng để đối mặt với nó, như một hình phạt lặng lẽ cho những gì anh đã đánh mất.

Chiếc Rolls-Royce lướt êm ái vào hầm gửi xe của tòa nhà chung cư cao cấp. Tiếng động cơ tắt hẳn, và một lần nữa, sự im lặng bao trùm lấy Trần Hạo, sâu hơn, lạnh lẽo hơn. Anh bước ra khỏi xe, tiếng giày da vang vọng trên nền đá hoa cương sáng bóng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh lấp lánh dưới ánh đèn neon trắng xóa, biểu trưng cho sự thành công, cho thời gian vàng bạc mà anh đã bỏ ra để đạt được vị trí này. Nhưng nó cũng là một vật nhắc nhở về "thời gian đã trôi qua", về những khoảnh khắc quý giá đã không thể quay lại. Anh bước vào thang máy riêng, nhấn nút tầng cao nhất. Cửa thang máy khép lại, cắt đứt anh khỏi thế giới bên ngoài, đưa anh lên đỉnh cao của sự cô độc.

Cánh cửa căn hộ penthouse rộng lớn tự động mở ra, hé lộ một không gian sang trọng đến choáng ngợp. Ánh đèn tự động bật sáng, rọi chiếu lên những bức tường được ốp đá cẩm thạch Ý, lên những món đồ nội thất được thiết kế tinh xảo, đắt tiền. Trần Hạo bước vào, tiếng giày anh vang vọng trong không gian trống trải, tạo ra một thứ âm thanh cô độc đến rợn người. Sự im lặng ở đây không phải là sự tĩnh mịch bình yên của một buổi chiều bên bờ sông, mà là một sự tĩnh lặng lạnh lẽo, nặng nề, như thể nó đang đè nén lấy từng hơi thở của anh. Nó còn nặng nề hơn cả tiếng ồn ào của thành phố, bởi vì nó là sự im lặng của một tâm hồn.

Anh cởi bỏ bộ vest đen lịch lãm, từng chiếc cúc áo được tháo ra một cách chậm rãi, như thể anh đang gỡ bỏ đi một lớp vỏ bọc, một vai diễn vừa kết thúc. Chiếc cà vạt lụa được tháo lỏng, rồi đặt gọn gàng lên ghế sofa da thật. Anh trút bỏ đi sự hào nhoáng, sự quyền uy của một CEO thành đạt, để trở về với chính bản thân mình – một người đàn ông mệt mỏi và cô độc. Mùi nước hoa nam tính cao cấp vẫn còn vương vấn trên lớp áo sơ mi trắng, hòa quyện với mùi da thuộc của đồ nội thất và mùi gỗ mới thoang thoảng từ những bức vách ốp.

Anh không đói. Một ngày dài với những cuộc họp căng thẳng, những buổi tiếp khách xã giao và bữa tiệc thịnh soạn vừa rồi đã khiến anh cảm thấy dạ dày nặng trĩu. Nhưng anh vẫn bước vào bếp. Khu bếp hiện đại, với đầy đủ tiện nghi tối tân, sáng loáng dưới ánh đèn. Anh mở tủ lạnh, lấy ra một hộp đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn bởi đầu bếp riêng. Đó là một món ăn đơn giản, anh không nhớ rõ là món gì, chỉ biết nó lành và dễ ăn. Anh đặt nó vào lò vi sóng, tiếng "ding" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của anh, về nhịp sống đơn điệu của anh.

Anh ngồi vào chiếc bàn ăn lớn bằng gỗ óc chó, được thiết kế cho ít nhất tám người. Nhưng hôm nay, chỉ có một chiếc đĩa sứ trắng tinh, một bộ dao dĩa bằng bạc lấp lánh, và một ly rượu vang đỏ được đặt ngay ngắn trước mặt anh. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra khoảng không trước mặt. Mỗi hành động của anh đều chậm rãi, gần như một sự kéo dài, một sự trì hoãn khoảnh khắc đối diện với sự thật trần trụi: anh đang ăn tối một mình. Rượu vang đỏ, thứ đồ uống mà anh Long và các đối tác đã nâng ly chúc tụng anh, giờ đây chỉ còn lại vị chát nhẹ, không chút nồng ấm. Anh nếm thử món ăn, nhưng dường như vị giác của anh đã tê liệt. Nó không ngon, cũng không dở, chỉ đơn thuần là một thứ để lấp đầy dạ dày.

"Sự xa hoa này... có ý nghĩa gì khi chỉ có một mình?" anh tự hỏi. Căn hộ rộng lớn này, những món đồ đắt tiền này, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng, sự thiếu vắng một tiếng nói, một nụ cười, một cái chạm tay. Anh nhớ đến những bữa cơm đơn giản bên bờ sông cũ, khi mẹ Lê An thường nấu những món ăn dân dã, thơm ngon. Anh nhớ đến những buổi chiều Lê An mang hộp cơm tự làm đến cho anh khi anh còn học cấp ba, dù chỉ là vài món đơn giản, nhưng lại ngon hơn bất kỳ món sơn hào hải vị nào anh từng được nếm. Cái cảm giác "thích thì không đủ" lại hiện về, như một vết dao cứa vào trái tim anh. Anh đã từng nghĩ, thành công, tiền bạc, danh vọng sẽ là câu trả lời cho mọi nỗi đau, mọi sự trống rỗng. Nhưng càng lên cao, anh càng nhận ra, những điều đó chỉ như một bức màn che đậy, không thể thực sự xoa dịu được "vết sẹo không lành" trong lòng anh.

Anh đặt dao dĩa xuống, tiếng kêu nhỏ vang lên trong căn phòng im ắng. Bữa ăn vẫn còn một nửa, nhưng anh không thể nuốt thêm. Cổ họng anh nghẹn lại, một cảm giác khó tả dâng lên, không phải đói, cũng không phải buồn, mà là một sự bế tắc, một sự vô vọng. Anh đứng dậy, không dọn dẹp. Cứ để đó. Mai sẽ có người làm. Giờ phút này, anh chỉ muốn thoát khỏi cái không gian ngột ngạt này, dù chỉ là tạm thời.

Trần Hạo bước ra ban công penthouse. Gió đêm se lạnh thổi vào, mang theo chút mùi của không khí cao nguyên, nơi thành phố này tọa lạc. Anh tựa người vào lan can kính cường lực mát lạnh, nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn vẫn còn rực rỡ, nhưng không còn hối hả, ồn ào như ban nãy. Chỉ còn lại một vẻ đẹp tĩnh lặng, bao la. Từ độ cao này, mọi thứ đều nhỏ bé, mọi thứ đều nằm dưới chân anh. Thành công, danh vọng, tiền bạc – tất cả đều ở trong tay anh, anh đã đạt được tất cả những gì mình từng khao khát. Nhưng nó không mang lại sự ấm áp. Nó chỉ mang lại một sự lạnh lẽo đến tận cùng.

Anh khẽ chạm tay vào túi áo vest còn vương chút mùi nước hoa của anh. Ngón tay anh tìm thấy một vật kỷ niệm nhỏ mà anh luôn giữ kín, không bao giờ rời xa. Đó là một chiếc kẹp tóc cũ kỹ của Lê An. Một chiếc kẹp tóc bằng nhựa đơn giản, màu xanh ngọc, đã phai màu theo thời gian, có lẽ đã bị gãy một bên răng. Anh rút nó ra, đặt vào lòng bàn tay. Cảm giác cũ kỹ, sờn mòn của nó gợi lên biết bao kỷ niệm. Anh nhớ như in ngày anh nhặt được nó, khi Lê An vô tình đánh rơi "bên bờ sông cũ" sau một buổi chiều cả hai cùng ngắm hoàng hôn. Anh đã định trả lại, nhưng rồi lại giữ nó lại, như một báu vật nhỏ bé, một mảnh ghép của cô gái anh thầm thương trộm nhớ.

Ký ức về cô gái năm xưa, về dòng sông, về những lời nói không thành, về cái "khoảng cách vô hình" đã dần chia cắt họ, lại một lần nữa ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh nhớ ánh mắt ngây thơ của cô, nụ cười hiền lành, và cả câu nói định mệnh của cô: "Thích thì không đủ." Câu nói đó, đã trở thành một vết sẹo không lành trong tâm hồn anh, một nỗi ám ảnh dai dẳng, một điệp khúc chua chát. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là một thứ gì đó hiển nhiên, không cần phải nói ra, không cần phải chứng minh. Anh đã sai. Anh đã "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã đổi lấy cả một đời lỡ lầm.

Gió đêm thổi qua, làm tóc anh khẽ bay. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị lạnh lẽo của không khí lấp đầy buồng phổi. Tất cả những vinh quang này, tất cả những gì anh đang có, dường như không thể sánh bằng một cái nắm tay đơn giản, một buổi chiều bình yên bên bờ sông với cô gái anh đã từng yêu. Anh đã chọn con đường của danh vọng và quyền lực, anh đã leo lên đỉnh cao của sự nghiệp. Nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Anh đã đánh đổi tình yêu, hạnh phúc, và cả một phần tâm hồn mình.

Trần Hạo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh lẽo. Nó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận cay đắng. Anh đã hiểu ra. Thành công không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim, danh vọng không thể xoa dịu nỗi đau của sự mất mát. Anh sẽ mãi sống với nỗi tiếc nuối này, với câu hỏi "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút" vang vọng mãi trong tâm trí. Chiếc kẹp tóc cũ kỹ trong tay anh như một bằng chứng sống động, một lời nhắc nhở không ngừng về một tình yêu đã "chậm một nhịp", về một cuộc đời đã "lỡ cả một đời". Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua màn đêm. Một ngày mới lại bắt đầu, và anh sẽ lại mang lên mình chiếc mặt nạ của vị CEO thành đạt, tiếp tục bước đi trên con đường cô độc đã chọn, với "vết sẹo không lành" mãi mãi khắc sâu trong trái tim.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free