Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 868: Danh Bạ Cũ, Nỗi Lòng Mới
Gió đêm vẫn thổi, vuốt ve khuôn mặt Trần Hạo, mang theo chút hương hoa sữa muộn màng từ một góc phố nào đó len lỏi lên tới độ cao này. Anh đứng đó, bất động, như một pho tượng tạc từ nỗi tiếc nuối, giữa lằn ranh mờ ảo của quá khứ và hiện tại. Chiếc kẹp tóc xanh ngọc cũ kỹ vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo và sờn mòn, như chính trái tim anh sau bao năm tháng. Anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi những thứ phù phiếm, những danh vọng hão huyền, để rồi khi đạt được tất cả, anh lại thấy mình trơ trọi giữa biển người. Câu hỏi "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút" không ngừng vang vọng, nhấn chìm anh trong vực sâu của sự dằn vặt.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, không còn là của sự yếu đuối, mà là sự chấp nhận cay đắng. Anh đã hiểu. Thành công không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim, danh vọng không thể xoa dịu nỗi đau của sự mất mát. Anh sẽ mãi sống với nỗi tiếc nuối này, với câu hỏi "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút" vang vọng mãi trong tâm trí. Chiếc kẹp tóc cũ kỹ trong tay anh như một bằng chứng sống động, một lời nhắc nhở không ngừng về một tình yêu đã "chậm một nhịp", về một cuộc đời đã "lỡ cả một đời". Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua màn đêm. Một ngày mới lại bắt đầu, và anh sẽ lại mang lên mình chiếc mặt nạ của vị CEO thành đạt, tiếp tục bước đi trên con đường cô độc đã chọn, với "vết sẹo không lành" mãi mãi khắc sâu trong trái tim.
Anh đứng đó thêm một lúc lâu nữa, mặc cho gió đêm thổi mạnh hơn, luồn qua lớp áo vest mỏng, xuyên thấu vào từng thớ thịt. Cái lạnh không thể sánh bằng cái lạnh trong lòng anh. Anh khẽ siết chặt chiếc kẹp tóc trong tay, tựa như đang níu giữ một mảnh ký ức mong manh, sợ nó sẽ tan biến vào hư không. Mùi nước hoa của anh, mùi gỗ mới của nội thất, mùi da của chiếc ghế sofa sang trọng, tất cả quyện vào nhau tạo nên một không khí xa hoa nhưng cũng đầy trống trải. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đang bủa vây, nhưng chúng cứ như những con sóng ngầm, không ngừng cuộn trào, nhấn chìm mọi nỗ lực của anh. Thành phố bên dưới, với hàng triệu ánh đèn lấp lánh, giờ đây không còn là biểu tượng của sự vươn tới, mà là một tấm gương phản chiếu chính sự cô độc của anh. Mỗi ánh đèn, mỗi khung cửa sổ đều có thể ẩn chứa một câu chuyện, một gia đình sum vầy, một đôi tình nhân đang say đắm. Còn anh, anh chỉ có bóng mình và nỗi ám ảnh của một quá khứ đã "chậm một nhịp". Anh ước, chỉ một lần thôi, có thể quay ngược thời gian, trở về cái ngày định mệnh ấy, bên bờ sông cũ, để nói ra tất cả những "lời nói không thành" đã chôn giấu bao nhiêu năm. Nhưng thời gian không thể quay lại, và anh biết điều đó hơn ai hết. Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.
Trần Hạo cuối cùng cũng rời khỏi ban công, bước chân nặng nề như thể mang theo gánh nặng của cả một đời người. Anh đi về phía phòng khách, căn phòng rộng lớn vẫn bao trùm bởi sự im lặng đến đáng sợ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, với mặt kính sapphire lấp lánh, hiện lên con số 2 giờ sáng. Thời gian như ngừng trôi trong không gian này, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc khe khẽ, nhắc nhở anh về sự trôi chảy không ngừng của cuộc đời. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa da màu xám tro, cảm nhận sự mềm mại, lạnh lẽo của chất liệu cao cấp. Không có sự thoải mái, không có sự ấm áp. Chỉ có một cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Anh cởi cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi trắng tinh, nhưng gánh nặng trong lòng vẫn không hề vơi bớt. Buổi tiệc vinh danh hoành tráng ban nãy, những lời tán dương, những ánh mắt ngưỡng mộ, tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Chúng không thể chạm tới phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh, nơi Lê An và nỗi tiếc nuối vẫn ngự trị như một vết sẹo không lành.
Anh nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành ghế. Tiếng điều hòa phả ra luồng khí mát lạnh, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc. Mùi gỗ sồi của bàn trà, mùi da của sofa, mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo anh, tất cả đều là những dấu hiệu của sự xa hoa, của cuộc sống mà anh đã lựa chọn. Nhưng anh đổi lấy gì? Một căn hộ lộng lẫy, một danh vọng tột đỉnh, và một trái tim trống rỗng. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng không. Nó chỉ làm cho khoảng trống ấy trở nên rõ nét hơn, đau đớn hơn. Nó như một bức màn che đậy tạm thời, khi bức màn buông xuống, sự thật trần trụi và lạnh lẽo lại hiện ra. Anh nhớ lại lời nói của Lê An, "thích thì không đủ." Phải, anh đã thích cô, thích rất nhiều. Nhưng anh đã không đủ dũng cảm để nói ra, không đủ quyết đoán để níu giữ. Và cái giá anh phải trả là cả một đời dằn vặt.
Anh thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài lướt qua không gian tĩnh mịch, nghe rõ mồn một trong tai anh. Đó không chỉ là tiếng thở dài của sự mệt mỏi thể xác, mà là tiếng thở dài của một tâm hồn đang kiệt quệ. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một lối thoát cho mớ bòng bong trong lòng. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự trống rỗng và những bóng ma của quá khứ. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có điều quan trọng nhất: một người để chia sẻ, một mái ấm để trở về. Sự thành công rực rỡ bên ngoài chỉ càng tô đậm thêm sự cô độc và trống trải trong đời sống tinh thần của anh. Giữa căn penthouse sang trọng này, Trần Hạo cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh đã đi một chặng đường dài, từ thị trấn ven sông yên bình đến đỉnh cao của thành phố hoa lệ, nhưng trái tim anh vẫn mãi mắc kẹt ở nơi "bên bờ sông cũ" ấy, nơi những "lời nói không thành" đã biến thành nỗi tiếc nuối khôn nguôi.
Để xua đi những suy nghĩ miên man đang bủa vây, Trần Hạo khẽ vươn tay, cầm lấy chiếc điện thoại di động đặt trên bàn kính cạnh sofa. Màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt anh, đôi mắt mệt mỏi và một chút gì đó vô định. Anh lướt qua các ứng dụng một cách vô thức, từ tin tức tài chính đến mạng xã hội, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào bất cứ thứ gì. Các biểu tượng màu mè, những dòng thông báo nhấp nháy, tất cả đều trở nên mờ nhạt trước một nỗi ám ảnh duy nhất. Ngón tay anh, vẫn còn vương vấn hơi lạnh của chiếc kẹp tóc, vô thức lướt xuống, chậm rãi, như thể đang dò tìm một điều gì đó đã bị chôn vùi từ rất lâu. Anh không biết mình đang tìm gì, hay có lẽ, anh biết rất rõ, nhưng lại cố tình chối bỏ.
Rồi, ngón tay anh dừng lại. Dừng lại ở một cái tên quen thuộc, một cái tên đã rất lâu anh không hề liên lạc, nhưng lại chưa bao giờ dám xóa khỏi danh bạ của mình. "Lê An." Hai chữ ấy hiện lên trên màn hình sáng, như một vết sẹo cũ bất ngờ nhức nhối, đau âm ỉ nhưng không thể phớt lờ. Tên cô, dù chỉ là một dòng chữ số hóa, lại có sức mạnh xuyên thủng mọi lớp vỏ bọc mà anh đã tạo dựng, đánh thức những ký ức ngủ vùi sâu thẳm nhất. Màn hình điện thoại, trong khoảnh khắc đó, dường như trở thành một cánh cổng quay ngược về quá khứ, đưa anh trở về với những ngày tháng đã xa.
Những hình ảnh ùa về, rõ ràng và sống động như thể mới xảy ra hôm qua. Anh thấy cô gái nhỏ nhắn, mái tóc dài buông xõa, ngồi bên cạnh anh "bên bờ sông cũ", đôi chân khẽ chạm vào làn nước mát lạnh. Nụ cười hiền hậu của cô, ánh mắt trong veo chứa đựng biết bao điều chưa nói. Anh nhớ buổi chiều hoàng hôn ấy, khi ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả dòng sông, và Lê An vô tình đánh rơi chiếc kẹp tóc xanh ngọc. Anh đã nhặt nó lên, và giữ nó lại, như một báu vật nhỏ bé, một mảnh ghép của cô gái anh thầm thương trộm nhớ. Anh nhớ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho cô, và anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu. Anh đã nghĩ, tình yêu là một thứ gì đó hiển nhiên, không cần phải nói ra, không cần phải chứng minh.
"Nếu như... ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút..." Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí anh, hòa cùng tiếng tim đập thình thịch, một nhịp đập lỗi nhịp, đầy hối tiếc. Anh đã từng có cơ hội, rất nhiều lần. Nhưng anh đã chần chừ, anh đã e dè, anh đã để cái "khoảng cách vô hình" lớn dần theo năm tháng. Rồi đến khi anh đỗ cấp ba ở thành phố, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị đã cuốn anh đi. Lê An, cô gái dịu dàng nhưng cũng có giới hạn chịu đựng, đã mệt mỏi với sự im lặng của anh. Và rồi, cô chấp nhận một mối quan hệ mới, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm và một bến đỗ an yên.
Cái tên "Lê An" trên màn hình điện thoại cứ thế rực sáng, như một ngọn hải đăng giữa màn đêm cô độc của anh, đồng thời cũng là một lưỡi dao cứa vào "vết sẹo không lành" trong tim. Anh nhớ lại khoảnh khắc gặp lại định mệnh bên bờ sông cũ, khi anh thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em". Và câu trả lời của cô, nhẹ nhàng nhưng sắc như dao: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Cái "thích thì không đủ" ấy, đã trở thành một điệp khúc chua chát, một nỗi ám ảnh dai dẳng, xuyên suốt cuộc đời anh. Nó là minh chứng cho sự thật nghiệt ngã rằng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Anh đã "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã đổi lấy cả một đời lỡ lầm.
Trần Hạo đưa ngón cái lên màn hình, gần như chạm vào tên Lê An. Hơi thở anh khẽ hẫng, lồng ngực như bị nén chặt. Chỉ một cú chạm nhẹ, một cuộc gọi, một tin nhắn... anh có thể làm được. Anh có thể nói ra những lời chưa nói, có thể hỏi về cuộc sống của cô, về những năm tháng đã qua. Nhưng để làm gì? Để xáo trộn cuộc sống bình yên của cô? Để nhắc lại những vết thương đã lành? Hay chỉ để tự dằn vặt mình thêm một lần nữa? Anh giữ nguyên tư thế đó trong vài giây, ngón tay lơ lửng trên màn hình, như thể đang đứng trước một vực thẳm. Lựa chọn của anh, dù là gọi hay không gọi, đều mang theo một nỗi đau riêng.
Cuối cùng, như thể đang buông bỏ một thứ gì đó vô cùng nặng nề, một gánh nặng đã đè nén anh suốt bao năm, Trần Hạo từ từ hạ ngón tay xuống. Anh không gọi. Anh không nhắn tin. Chiếc điện thoại, vẫn còn sáng đèn với cái tên "Lê An" rực rỡ, được anh đặt nhẹ nhàng lên bàn kính cường lực. Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong căn phòng im ắng, như một tiếng thở dài cuối cùng của một hy vọng mong manh vừa tắt.
Anh nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, đôi mắt sâu thẳm và trống rỗng. Không còn giọt nước mắt nào nữa, chỉ còn lại một sự bình lặng đến đáng sợ. Sự bình lặng của một tâm hồn đã chấp nhận số phận, chấp nhận nỗi tiếc nuối là một phần không thể tách rời của cuộc đời mình. Ánh sáng từ màn hình điện thoại vẫn phản chiếu trên đôi mắt anh, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm nổi bật lên sự vô hồn, sự cô độc. Trần Hạo đã từng nghĩ rằng anh có thể tìm thấy sự bình yên hay hạnh phúc thực sự trong thành công và danh vọng. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, những thứ đó không thể lấp đầy khoảng trống mà Lê An đã để lại, cái "vết sẹo không lành" ấy vẫn luôn ở đó, nhắc nhở anh về một tình yêu đã "chậm một nhịp", về một cuộc đời đã "lỡ cả một đời". Anh sẽ tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình, trong sự cô độc và tĩnh lặng, với cái tên "Lê An" mãi mãi nằm trong danh bạ, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về những "lời nói không thành" và cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt họ. Màn hình điện thoại dần tối đi, để lại căn phòng chìm trong bóng tối và sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn ánh đèn thành phố lấp lánh ngoài cửa sổ, như những vì sao xa xôi, vô tình chứng kiến nỗi lòng của một người đàn ông đã mất đi tất cả vì một bước đi sai lầm.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.