Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 929: Nụ Cười Sưởi Ấm Tâm Hồn
Tiếng cười đùa hồn nhiên của những đứa trẻ vẫn còn vương vấn trong tâm trí Trần Hạo ngay cả khi anh đã rời khỏi Trung Tâm Bảo Trợ Trẻ Em Ánh Sáng. Chiếc xe sang trọng lướt êm trên đường phố đông đúc, nhưng tâm hồn anh lại như đang lơ lửng ở một nơi khác, nơi có những đôi mắt trong veo và những nụ cười không chút toan tính. Anh ngả đầu vào ghế da, cảm nhận sự mềm mại và đắt tiền của nội thất, nhưng lại nhớ đến cảm giác thô ráp của sợi dây xích đu và bàn tay bé nhỏ của An Nhiên. Sự đối lập ấy thật rõ ràng, đến mức khiến anh phải nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Khi cánh cửa thang máy mở ra, đưa anh đến căn hộ trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, một cảm giác quen thuộc đến lạnh lẽo ập đến. Căn hộ với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, cùng chất liệu gỗ sồi và đá cẩm thạch cao cấp. Có một quầy bar mini được bài trí tinh tế ở góc phòng, và một phòng tập gym riêng biệt, những tiện nghi mà bất kỳ ai cũng phải mơ ước. Trần Hạo bước vào, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh tự động bật lên, hòa cùng tiếng điều hòa khe khẽ và tiếng tủ lạnh hoạt động đều đều. Không có tiếng ồn ào của phố thị vọng vào, chỉ có sự tĩnh mịch bao trùm, một sự tĩnh mịch đôi khi ngột ngạt. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa Ý, thoang thoảng mùi nước hoa nam tính cao cấp của chính anh, và giờ đây, cả mùi rượu vang đang chờ được khui, tất cả tạo nên một bầu không khí sang trọng, hiện đại, nhưng cũng đầy cô độc.
Anh không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ những dải đèn LED thông minh chạy dọc tường và trần nhà. Bóng tối nhập nhoạng khiến đường chân trời ngoài cửa sổ càng thêm huyền ảo. Trần Hạo tiến đến quầy bar, rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Anh xoay nhẹ ly rượu trong tay, để chất lỏng màu ruby phản chiếu ánh đèn thành phố. Ánh mắt anh không còn sự trống rỗng thường thấy, cũng không còn sự dằn vặt của những "nếu như ngày đó" hay nỗi tiếc nuối "bên bờ sông cũ". Thay vào đó là sự suy tư sâu sắc, một sự trầm tĩnh hiếm có về những gì đã trải qua ở trung tâm bảo trợ. Anh nhớ lại nụ cười rạng rỡ của bé An Nhiên khi được anh đẩy xích đu, nhớ cảm giác ấm áp của bàn tay nhỏ bé ấy trong lòng bàn tay anh – một cảm giác ấm áp hiếm hoi, chân thật đến lạ thường.
"Có lẽ… đây là điều mình cần tìm kiếm bấy lâu nay," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn lạc đi trong không gian rộng lớn. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định yếu ớt, một hạt mầm hy vọng vừa nhen nhóm. Suốt bao năm qua, anh đã vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, vào những thành công vật chất để lấp đầy "khoảng cách vô hình" trong tâm hồn. Anh đã cố gắng quên đi những "lời nói không thành" và sự "chậm một nhịp" của mình. Nhưng rồi, tất cả những hào nhoáng và thành tựu ấy đều không thể mang lại cho anh sự bình yên mà anh khao khát. Chỉ khi ở bên những đứa trẻ ở trung tâm, nơi không có sự tính toán, không có những ràng buộc phức tạp, anh mới cảm thấy trái tim mình được sưởi ấm, được lấp đầy bởi một thứ tình cảm thuần khiết.
Trần Hạo đứng tựa vào cửa kính, phóng tầm mắt ra xa, nơi những ánh đèn lấp lánh nối tiếp nhau đến vô tận. Thành phố này, nơi anh đã dành cả tuổi trẻ để gây dựng sự nghiệp, nơi anh đã đạt được mọi thứ mà nhiều người mơ ước, bỗng chốc trở nên xa lạ. Nó không mang lại cho anh cảm giác thuộc về, mà chỉ là một cái lồng vàng son, giam giữ anh trong sự cô độc. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ của vang đỏ lan tỏa trong khoang miệng, như nhắc nhở anh về những đắng đót của quá khứ. Nhưng lạ thay, đêm nay, vị chát ấy không còn làm anh đau đáu. Có lẽ, anh đã bắt đầu chấp nhận rằng những gì đã qua thì không thể thay đổi, và điều quan trọng là phải tìm cách sống tiếp, sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn.
Anh quay người, bước đến bàn làm việc. Chiếc bàn gỗ sồi lớn, mặt kính phản chiếu ánh sáng mờ ảo. Anh mở chiếc laptop đời mới nhất, màn hình sáng lên, rọi vào khuôn mặt suy tư của anh. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, tìm kiếm thông tin về các dự án thiện nguyện, các quỹ hỗ trợ trẻ em. Anh muốn tìm hiểu sâu hơn, không chỉ là quyên góp tài chính một cách hời hợt, mà là thực sự đóng góp bằng kiến thức, kinh nghiệm và thời gian của mình. Anh nhớ lại ánh mắt đầy tin tưởng của Cô Thu, nụ cười rạng rỡ của Thanh Tùng khi anh bày tỏ ý định. Họ không nhìn anh như một nhà tài trợ giàu có, mà như một người bạn, một người đồng hành. Đó là thứ mà anh đã lâu không cảm nhận được. Sự gắn kết của Trần Hạo với Trung Tâm Bảo Trợ Trẻ Em Ánh Sáng này, anh linh cảm, sẽ trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của anh, kéo anh ra khỏi sự cô độc bấy lâu. Anh đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi chìm đắm trong nỗi tiếc nuối về Lê An, nhưng giờ đây, một con đường mới đã mở ra, không phải để thay thế ký ức, mà là để bổ sung, để làm phong phú thêm cuộc đời anh.
Đêm dần về khuya, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng Trần Hạo không còn cảm thấy cô đơn nữa. Anh đã có một mục đích mới, một tia sáng dẫn lối. Anh không biết con đường phía trước sẽ dẫn anh đến đâu, nhưng anh tin rằng, nó sẽ mang lại cho anh sự bình yên mà anh đã khao khát bấy lâu. Anh gập laptop lại, đứng dậy, tiến đến cửa sổ một lần nữa. Ngoài kia, cả thành phố đang say ngủ, nhưng trong lòng anh, một điều gì đó vừa thức tỉnh.
***
Sáng hôm sau, Trần Hạo dậy sớm hơn mọi ngày. Sau một đêm dài suy nghĩ và tìm hiểu, anh đã đưa ra quyết định. Anh không còn vội vã với những cuộc họp, những hợp đồng bạc tỷ. Thay vào đó, anh dành thời gian ăn sáng một cách thong thả, đọc một cuốn sách thay vì lướt tin tức tài chính. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa trong căn hộ, và tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng như hôm qua. Khoảng chín giờ sáng, anh lái xe trở lại Trung Tâm Bảo Trợ Trẻ Em Ánh Sáng.
Khi anh bước vào sân trung tâm, ánh nắng chiều đã bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng những tán cây và mái ngói đỏ. Gió mát thổi nhẹ, mang theo mùi hương thoang thoảng của những bông hoa dại từ vườn nhỏ bên cạnh. Âm thanh đầu tiên anh nghe thấy là tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ. Chúng đang chơi trò rượt đuổi, những đôi chân nhỏ bé thoăn thoắt trên sân gạch. Trần Hạo dừng lại một chút, ngắm nhìn khung cảnh ấy. Những khuôn mặt ngây thơ, những ánh mắt lấp lánh niềm vui, những tiếng cười giòn tan... tất cả như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn anh.
Anh nhìn thấy Thanh Tùng đang đứng trò chuyện với Cô Thu ở gần khu nhà ăn. Thấy anh, Thanh Tùng vẫy tay chào, nụ cười rạng rỡ như thường lệ. "Trần Hạo, cậu đến rồi à! Cô Thu cũng đang định đi tìm cậu đấy."
Cô Thu mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Chào Hạo. Cháu lại đến rồi. Mấy đứa nhỏ nhắc cháu suốt đấy."
Trần Hạo gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Vâng, cháu muốn ghé thăm các cháu một chút." Anh không nói quá nhiều, giữ đúng phong thái trầm tĩnh của mình.
Anh không vội vàng vào gặp Cô Thu hay Thanh Tùng. Anh muốn dành thời gian để quan sát, để cảm nhận. Anh đi chậm rãi qua sân chơi, nơi những đứa trẻ đang vây quanh một chiếc bàn lớn, say sưa tô vẽ những bức tranh đầy màu sắc. Một mùi nhẹ của bút màu sáp và giấy mới phảng phất trong không khí. Anh ngồi xuống một chiếc ghế đá gần đó, lặng lẽ nhìn.
Bé An Nhiên phát hiện ra anh đầu tiên. Đôi mắt to tròn của cô bé sáng lên, rạng rỡ như hai vì sao nhỏ. "Chú Hạo! Chú Hạo đến rồi!" Em reo lên, bỏ dở cây bút màu trên tay và chạy ùa đến. Những đứa trẻ khác cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phía anh với sự tò mò và niềm vui.
Trần Hạo cúi người xuống, nhẹ nhàng xoa đầu An Nhiên. Cảm giác mềm mại của mái tóc cô bé dưới lòng bàn tay anh thật ấm áp. "Chú chào con, An Nhiên. Các con đang làm gì vậy?" Giọng anh trầm ấm, pha chút dịu dàng mà anh hiếm khi để lộ ra ngoài.
An Nhiên kéo tay anh, đôi mắt lấp lánh. "Chúng con đang vẽ nhà đấy chú! Chú xem tranh của con này!" Em hồ hởi khoe một bức tranh với những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy màu sắc, một ngôi nhà nhỏ với mái đỏ và những bông hoa rực rỡ.
Trần Hạo nhìn bức tranh, rồi nhìn vào đôi mắt đầy tự hào của An Nhiên. Anh khẽ mỉm cười. "Đẹp lắm, An Nhiên. Ngôi nhà của con thật ấm áp."
Cô bé kéo anh đến chiếc bàn. Những đứa trẻ khác cũng bắt đầu xúm xít quanh anh, hồn nhiên hỏi chuyện. "Chú ơi, chú có thích màu xanh không ạ?" "Chú có biết vẽ con mèo không ạ?" "Chú có thể đọc truyện cho chúng con nghe không?" Anh trả lời chậm rãi, kiên nhẫn, đôi khi chỉ mỉm cười mà không nói lời nào, chỉ đơn giản là lắng nghe những câu chuyện vụn vặt của chúng.
Thanh Tùng đi đến, đứng tựa vào cột nhà, ánh mắt nhìn bạn đầy ý cười. "Cậu Hạo này, xem ra cậu có duyên với lũ trẻ lắm đấy."
Trần Hạo quay sang nhìn Thanh Tùng, nụ cười trên môi anh rộng hơn một chút. "Chúng rất đáng yêu."
Anh dành cả buổi chiều để chơi cùng các em. Anh cùng chúng ghép những mảnh hình còn thiếu, kiên nhẫn hướng dẫn chúng cách cầm bút màu cho đúng, rồi đọc cho chúng nghe một câu chuyện cổ tích về một chàng hoàng tử và một nàng công chúa. Tiếng cười khúc khích của chúng khi nghe anh giả giọng các nhân vật, tiếng reo hò khi một mảnh ghép vừa vặn vào đúng vị trí, tất cả như những nốt nhạc vui tươi, xua đi những u ám trong lòng anh. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một cảm giác bình yên đến lạ thường mà anh đã lâu không còn cảm nhận được giữa bộn bề công việc và sự cô độc của cuộc sống. Đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, vốn là biểu tượng của sự thành công và hối hả, giờ đây dường như cũng chậm lại một nhịp, hòa cùng nhịp đập của những trái tim bé nhỏ này. Nụ cười trong trẻo của các em khi chơi đùa, khi kể chuyện, khi nhìn anh với đôi mắt đầy tin tưởng đã sưởi ấm trái tim anh một cách mạnh mẽ.
Anh nhẹ nhàng xoa đầu bé An Nhiên khi cô bé rúc vào lòng anh sau khi kể xong câu chuyện. Lòng anh chợt nhẹ bẫng, một cảm giác mà anh đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm thấy nữa. Cảm giác này không phải là niềm vui bùng nổ, mà là một sự thanh thản sâu lắng, như dòng nước mát lành tưới vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn anh.
***
Khi nắng vàng cuối chiều buông xuống, nhuộm hồng cả một góc sân, Trần Hạo cùng Thanh Tùng tiến vào văn phòng của Cô Thu. Căn phòng nhỏ nhưng gọn gàng, ấm cúng, thoang thoảng mùi sách cũ và trà thảo mộc. Cô Thu đang ngồi ở bàn làm việc, sắp xếp một chồng giấy tờ. Thấy Tr��n Hạo bước vào, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn hiền từ và ấm áp.
"Cháu Hạo này, Thanh Tùng đã kể cho cô nghe về mong muốn của cháu rồi," Cô Thu mở lời, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. "Cô thật sự rất cảm kích tấm lòng của cháu."
Trần Hạo ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt kiên định. "Cháu muốn đóng góp nhiều hơn, Cô Thu ạ. Không chỉ là tiền bạc, mà là kinh nghiệm. Cháu nghĩ cháu có thể giúp trung tâm tối ưu hóa các hoạt động, tìm kiếm nguồn tài trợ bền vững hơn." Anh nói chậm rãi, giọng trầm, nhưng đầy sự chân thành. Anh không còn là Trần Hạo của những lời nói không thành, của sự e dè ngày trước.
Cô Thu đặt tay lên bàn, khẽ thở dài, trong ánh mắt thoáng chút xúc động. "Thật sự rất quý giá, Hạo à. Trung tâm luôn hoạt động dựa trên sự đóng góp của cộng đồng, và những người có tâm huyết như cháu sẽ là chỗ dựa vững chắc cho các cháu nhỏ. Các cháu sẽ có một tương lai tươi sáng hơn nhờ những tấm lòng như cậu." Giọng cô nghẹn lại một chút, nhưng nụ cười vẫn thường trực trên môi.
Thanh Tùng đứng tựa vào khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ những vệt đỏ cam lên bầu trời. Anh nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy tự hào. "Biết ngay mà, cậu vẫn là người như ngày xưa, Hạo. Chỉ là bây giờ cậu mới tìm được đúng chỗ để phát huy thôi."
Trần Hạo không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Những lời nói của Thanh Tùng như chạm vào một phần sâu kín trong anh. Anh đã từng là một người như vậy, nhiệt huyết và đầy lý tưởng, nhưng guồng quay của cuộc đời, những tham vọng nơi thành thị, và nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó" đã dần bào mòn anh, khiến anh trở nên chai sạn và cô độc. Giờ đây, anh cảm thấy một phần của mình đang sống dậy.
Anh lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút từ túi áo vest. "Cô Thu có thể chia sẻ cho cháu những vấn đề mà trung tâm đang gặp phải không? Hoặc những điều cô muốn cải thiện?" Anh hỏi, giọng nói đầy nghiêm túc nhưng không hề cứng nhắc.
Cô Thu bắt đầu kể, về những khó khăn trong việc quản lý tài chính, về việc tìm kiếm nguồn cung cấp thực phẩm ổn định, về nhu cầu mở rộng cơ sở vật chất để đón thêm nhiều trẻ em hơn. Trần Hạo lắng nghe chăm chú, ghi chép cẩn thận từng chi tiết. Anh bắt đầu phác thảo những kế hoạch hành động sơ bộ, những ý tưởng về cách vận dụng kiến thức và mạng lưới quan hệ của mình để giúp đỡ trung tâm. Anh cảm thấy một niềm vui và sự hứng khởi mới lạ, một cảm giác mà anh đã lâu không còn tìm thấy trong những bản báo cáo tài chính hay những hợp đồng bạc tỷ.
Anh nhận ra, việc Trần Hạo chủ động sử dụng kinh nghiệm quản lý của mình để hỗ trợ trung tâm sẽ mở ra những cánh cửa mới cho anh, có thể là gặp gỡ những đối tác thiện nguyện, hoặc những cá nhân có ảnh hưởng. Và biết đâu, sự gắn bó sâu sắc với Trung Tâm Bảo Trợ Trẻ Em Ánh Sáng này có thể giúp Trần Hạo dần mở lòng và tìm thấy một mối quan hệ ý nghĩa khác trong tương lai, nơi anh có thể chia sẻ những giá trị mới mà anh đang khám phá.
Khi rời khỏi văn phòng, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tuy vậy, trong lòng Trần Hạo lại không hề có sự tối tăm. Anh nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao bắt đầu lấp lánh. Nụ cười của những đứa trẻ, đặc biệt là ánh mắt trong veo của An Nhiên, là biểu tượng cho sự trong sáng và hy vọng. Chúng như những ngọn nến nhỏ, thắp sáng con đường phía trước cho anh, là chìa khóa để Trần Hạo dần chữa lành vết thương lòng và tìm thấy hạnh phúc chân thật. Cuộc đời anh, sau bao nhiêu năm chìm trong nỗi tiếc nuối và sự cô độc, cuối cùng cũng đã tìm thấy một tia sáng, một nguồn năng lượng mới. Anh đã tìm thấy bình minh của một ý nghĩa mới, nơi anh có thể kiến tạo giá trị không chỉ cho bản thân mà còn cho cộng đồng, với một trái tim đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình. Anh không còn là người đàn ông chỉ biết chạy theo những con số và hoài niệm "bên bờ sông cũ" nữa. Anh là một người đàn ông đang bước những bước chân vững vàng trên một con đường mới, con đường của sự sẻ chia và tình yêu thương vô điều kiện.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.