Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 928: Nắng Ấm Trong Tim

Màn đêm buông xuống trên thành phố, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những tòa nhà cao tầng và bầu trời phía Tây. Không khí đã bắt đầu se lạnh, mang theo chút ẩm ướt của cuối thu và mùi hương đặc trưng của cà phê rang xay từ bên dưới lan tỏa lên. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương phát ra từ hệ thống loa ẩn mình giữa những chậu cây xanh, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt khỏi sự ồn ào, hối hả của dòng xe cộ phía dưới. Trần Hạo chọn một chiếc bàn ở rìa sân thượng, nơi anh có thể phóng tầm mắt bao quát toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn.

Anh ngồi một mình, nhâm nhi ly cà phê nóng hổi, cảm nhận vị đắng nhẹ và hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Cuộc trò chuyện với Thanh Tùng đã mở ra một cánh cửa mới, không phải là cơ hội kinh doanh đầy toan tính, mà là một hướng đi cho tâm hồn anh, một lối thoát khỏi sự cô độc bấy lâu. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, một cảm giác được kết nối lại với những giá trị giản dị, chân thành mà anh đã từng có, đã từng bỏ quên trong guồng quay của sự nghiệp và những nỗi tiếc nuối. Ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh như những vì sao dưới chân anh, trải dài vô tận đến tận chân trời. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn cảm thấy cô độc nữa. Anh không còn là một hòn đảo bị cô lập giữa biển người, mà là một phần của dòng chảy cuộc sống, được kết nối với những mảnh đời khác, những ước mơ khác.

Anh nghĩ về Thanh Tùng, về sự nhiệt huyết và chân thành của người bạn cũ. Cái cách Thanh Tùng vẫn giữ được sự hồn nhiên, chất phác dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng và những khó khăn trong công việc xã hội, khiến Trần Hạo không khỏi ngưỡng mộ. Và rồi, anh nghĩ về dự án xây trường ở Hà Giang. Hình ảnh những em bé vùng cao với đôi mắt sáng ngời, khao khát tri thức hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Anh hình dung về những con đường quanh co, hiểm trở, về những ngôi trường nhỏ bé giữa bạt ngàn núi non. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ lại dấy lên. Anh không chỉ muốn đóng góp tài chính, anh muốn dấn thân, muốn dùng kinh nghiệm quản lý, sự nhạy bén trong công việc của mình để giúp đỡ một cách thiết thực nhất. Đây chính là con đường mà anh đã tìm kiếm bấy lâu, một con đường "chậm một nhịp" nhưng đầy ý nghĩa, nơi anh có thể kiến tạo giá trị không chỉ cho bản thân mà còn cho cộng đồng.

Những lời nói của Thanh Tùng về Lê An thoáng qua trong tâm trí anh. "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" Câu nói ấy, dù chỉ là một thoáng, nhưng vẫn đủ để khơi dậy một dòng ký ức êm đềm, một chút day dứt về "bên bờ sông cũ" và "lời nói không thành". Anh nhớ lại hình ảnh Lê An trong lần gặp lại trên chuyến tàu, nụ cười bình thản và câu nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, những hình ảnh đó không còn làm anh chìm đắm trong nỗi buồn sâu thẳm, mà chỉ còn là một phần của quá khứ, một bài học quý giá. Anh đã học được cách chấp nhận, cách buông bỏ. Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc dường như đã được rút ngắn lại, không phải bằng cách chạy theo một thứ tình yêu đã lỡ, mà bằng cách kiến tạo một cuộc sống có ý nghĩa từ bên trong.

Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng khắp nơi, tạo thành những dải lụa vàng óng ánh trên nền đêm đen. Anh cảm nhận làn gió se lạnh lướt qua mặt, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi ẩm từ sông hồ xa xăm. "Có lẽ... đây mới là điều mình thực sự cần," anh thì thầm, giọng nói tan vào tiếng nhạc jazz và tiếng gió. Anh biết, hành trình này mới chỉ bắt đầu, và có thể sẽ còn nhiều khó khăn, thử thách. Nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Anh đã tìm thấy bình minh của một ý nghĩa mới, và anh sẽ kiến tạo nó, từng chút một, với một trái tim đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình, để rồi có thể sẻ chia tình yêu thương đó đến với cuộc đời này. Dự án ở vùng cao, nơi những đứa trẻ đang chờ đợi, có lẽ sẽ là nơi anh tìm thấy một phần của chính mình, một phần đã bị lãng quên trong những năm tháng chạy theo danh vọng. Và biết đâu, trên con đường ấy, anh sẽ gặp gỡ những con người mới, những mối quan hệ mới, những giá trị mới, thoát khỏi cái bóng cô độc đã bao trùm cuộc đời anh.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng cuối thu trải vàng trên những tòa nhà cao tầng, len lỏi qua từng kẽ lá của hàng cây cổ thụ trên đường phố. Trần Hạo ngồi sau vô lăng chiếc xe của mình, đôi tay cầm chắc. Bên ghế phụ, Thanh Tùng vẫn giữ vẻ mặt rạng rỡ thường thấy, đôi mắt ánh lên niềm vui và sự háo hức. Khác với sự tĩnh lặng của căn hộ cao cấp hay vẻ nghiêm nghị của văn phòng làm việc, không khí trong xe lúc này mang một sắc thái hoàn toàn mới lạ đối với Trần Hạo. Hàng loạt biển hiệu quảng cáo rực rỡ lướ qua cửa kính, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người bán hàng rong rao gọi, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng ồn ào, hối hả đặc trưng của một thành phố lớn. Mùi khói bụi, mùi xăng xe trộn lẫn với mùi thức ăn đường phố thoang thoảng bay vào, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố hối hả lướt qua như một thước phim quay nhanh. Trong lòng anh, một sự ngập ngừng khó tả vẫn còn vương vấn. Anh chưa từng đặt chân đến những nơi như trung tâm bảo trợ trẻ em, chưa từng tiếp xúc gần gũi với những hoàn cảnh kém may mắn theo cách này. Cuộc sống của anh từ trước đến nay là những con số, những hợp đồng bạc tỷ, những bữa tiệc xa hoa và sự cô độc trong căn penthouse nhìn xuống thành phố. Thế giới đó dường như hoàn toàn đối lập với hình ảnh mà Thanh Tùng đã vẽ ra về Trung tâm Ánh Sáng. Nhưng đi cùng với sự ngập ngừng ấy là một tia tò mò, một niềm hy vọng mong manh về một điều gì đó mới mẻ, ý nghĩa hơn đang chờ đợi. Anh đã quá mệt mỏi với cuộc sống chỉ xoay quanh bản thân và những nỗi tiếc nuối đã trở thành cố hữu.

Thanh Tùng quay sang, nụ cười tươi rói như ánh nắng buổi sớm. Vóc người anh cao, hơi gầy nhưng toát lên vẻ năng động, tích cực. "Trung tâm Ánh Sáng không xa lắm đâu, Hạo. Anh sẽ thấy bọn trẻ đáng yêu thế nào." Giọng Thanh Tùng trầm ấm, mang theo sự hồ hởi khiến Trần Hạo không khỏi cảm thấy chút áp lực, như thể anh đang bước vào một thế giới mà mình hoàn toàn không thuộc về.

Trần Hạo khẽ khàng đáp, giọng trầm hơn mọi khi, pha chút lúng túng. "Ừm... Anh chưa từng đến những nơi như vậy bao giờ." Anh tránh ánh mắt của Thanh Tùng, tập trung vào dòng xe cộ phía trước, nhưng trong đầu lại tự vấn: Liệu anh có thể hòa nhập vào đó không? Liệu anh có thể mang lại giá trị gì cho những đứa trẻ ấy, khi mà ngay cả việc tự chăm sóc cảm xúc của mình anh còn chật vật? Cái "khoảng cách vô hình" mà anh cảm nhận được trong mối quan hệ với Lê An ngày trước, giờ đây dường như lại tái hiện, nhưng là một khoảng cách giữa anh và thế giới của sự sẻ chia, của những trái tim vô tư lự.

Thanh Tùng dường như hiểu được sự ngập ngừng của Trần Hạo. Anh vỗ nhẹ lên vai người bạn cũ, một cử chỉ thân tình mà đã lâu rồi Trần Hạo không nhận được. "Không sao đâu, ai cũng có lần đầu mà. Chỉ cần anh đến với tấm lòng chân thành, mọi thứ sẽ ổn thôi." Lời nói của Thanh Tùng giản dị nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. Nó không phải là một lời động viên sáo rỗng, mà là một sự khẳng định về giá trị của những điều chân thật nhất. Nó nhắc nhở Trần Hạo rằng, đôi khi, những điều phức tạp nhất lại có thể được giải quyết bằng những cảm xúc đơn thuần nhất.

Trần Hạo khẽ gật đầu, môi mím chặt. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Thanh Tùng, một sự kết nối mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu. Ánh mắt anh đăm chiêu nhìn ra đường, dõi theo những chiếc xe buýt chật kín người, những người bộ hành vội vã. Trong những năm tháng chạy đua với sự nghiệp, anh đã quên mất rằng cuộc sống không chỉ có những cuộc họp căng thẳng và những con số khô khan. Có lẽ, đây chính là "chậm một nhịp" mà anh đang tìm kiếm, một nhịp điệu khác, không vội vã, không toan tính, mà tập trung vào những giá trị tinh thần. Anh tự hỏi, liệu nơi sắp đến có thể giúp anh lấp đầy khoảng trống trong lòng, khoảng trống mà sự thành công vật chất không thể chạm tới? Liệu những đứa trẻ ở đó có thể dạy anh điều gì đó về sự hồn nhiên, về niềm vui giản dị, thứ mà anh đã đánh mất từ "bên bờ sông cũ"?

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, tiếng còi xe và tiếng động cơ vẫn không ngừng vang vọng. Nhưng trong tâm trí Trần Hạo, một cánh cửa mới đã bắt đầu hé mở. Anh không còn cảm thấy quá nặng nề bởi những suy nghĩ về "nếu như ngày đó" nữa. Thay vào đó, là một sự mong chờ len lỏi, một khát khao được trải nghiệm, được dấn thân. Dù vẫn còn chút e dè, nhưng anh biết, con đường này, dù còn nhiều điều chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ không dẫn anh đến sự cô độc như những năm tháng đã qua. Anh đã sẵn sàng để đón nhận những điều mới mẻ, những cảm xúc mới, dù chúng có thể khiến anh bối rối hay không thoải mái ban đầu. Bởi vì, hơn lúc nào hết, anh hiểu rằng, chỉ khi bước ra khỏi vùng an toàn, anh mới có thể thực sự tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một ý nghĩa không bị định hình bởi những tiếc nuối.

***

Chiếc xe dừng lại trước cổng một tòa nhà không quá lớn, ẩn mình giữa những con phố ít ồn ào hơn so với trung tâm thành phố. Khác hẳn với những khối bê tông cao ngất mà Trần Hạo quen thuộc, nơi đây mang một vẻ bình yên, giản dị. Trung tâm Bảo trợ Trẻ em Ánh Sáng. Cái tên vang vọng trong tâm trí anh, mang theo một cảm giác ấm áp lạ lùng. Trần Hạo bước xuống xe, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây trong lành hơn, mang theo mùi của đất ẩm từ khu vườn nhỏ bên cạnh và thoang thoảng mùi xà phòng giặt quần áo. Anh còn ngửi thấy một mùi hương rất đặc trưng khác, mùi phấn rôm trẻ em, một mùi hương đã lâu lắm rồi anh không gặp lại, gợi về những ký ức xa xăm của tuổi thơ.

Khi Thanh Tùng mở cánh cửa gỗ cũ kỹ, một thế giới hoàn toàn khác mở ra trước mắt Trần Hạo. Không gian bên trong không hề sang trọng nhưng vô cùng sạch sẽ và ngăn nắp. Các bức tường được trang trí bằng những bức vẽ ngây thơ của trẻ nhỏ, với những hình mặt trời cười, những đám mây trắng bồng bềnh và những ngôi nhà nhỏ với mái đỏ tươi. Màu sắc tươi sáng của chúng như xua tan đi bất kỳ sự ảm đạm nào có thể tồn tại. Tiếng cười đùa ríu rít của trẻ con vang vọng khắp nơi, tiếng đồ chơi va chạm lách cách, xen lẫn với tiếng nhạc thiếu nhi phát ra từ xa, tạo nên một bản giao hưởng sống động, đầy sức sống. Bầu không khí ở đây không ồn ào theo kiểu hối hả của thành phố, mà là một sự ồn ào vui vẻ, ấm áp, tràn đầy tình yêu thương. Ánh sáng tự nhi��n từ bên ngoài chiếu qua những cửa sổ lớn, làm sáng bừng cả căn phòng.

Ngay lập tức, một người phụ nữ trung niên bước ra đón. Bà có khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt hiền từ và nụ cười rạng rỡ, ấm áp. Đó là Cô Thu, người quản lý của trung tâm, như Thanh Tùng đã giới thiệu. Giọng nói của bà nhẹ nhàng nhưng đầy tình cảm. "Chào mừng hai cháu đến với Ánh Sáng. Bọn trẻ sẽ rất vui khi có khách đến thăm." Cô Thu chào đón họ như những người thân lâu ngày không gặp, không chút khách sáo hay e dè.

Trần Hạo cảm thấy một sự bối rối nhẹ dấy lên trong lòng. Anh đã quen với những cuộc gặp gỡ trang trọng, những lời chào hỏi xã giao đầy tính toán. Nhưng ở đây, mọi thứ đều chân thật và giản dị đến bất ngờ. Anh khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười mà anh cảm thấy hơi gượng gạo. "Chào cô. Cháu là Trần Hạo, còn đây là Thanh Tùng. Chúng cháu đến để tìm hiểu và mong muốn được giúp đỡ." Anh nói chậm, giọng trầm, cố gắng truyền tải sự chân thành trong lời nói. Anh nhìn quanh, một vài em bé đang chơi đùa ở góc phòng, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn về phía họ. Anh cúi người chào một vài em khi chúng tò mò chạy đến gần hơn, đôi mắt chúng trong veo và không chút ưu tư.

Thanh Tùng lập tức thêm vào, phá vỡ bầu không khí có chút gượng gạo ban đầu. "Cô Thu là người mẹ thứ hai của tất cả các bé ở đây đấy, Hạo." Anh nói với vẻ ngưỡng mộ rõ rệt trong giọng điệu. Trần Hạo nhìn Cô Thu, rồi nhìn những đứa trẻ đang vây quanh bà. Anh có thể cảm nhận được sự kết nối đặc biệt giữa họ, một tình cảm không thể diễn tả bằng lời. Nụ cười của Cô Thu càng rạng rỡ hơn khi bà nghe lời giới thiệu của Thanh Tùng.

Khi Cô Thu dẫn họ đi tham quan một vòng, Trần Hạo cố gắng thu vào tầm mắt mọi chi tiết. Anh thấy những chiếc giường nhỏ xếp ngay ngắn, những chiếc bàn học đầy sách vở và đồ chơi, tất cả đều được giữ gìn cẩn thận. Anh nhìn thấy những bức tranh treo tường, vẽ những ngôi nhà đơn sơ, những cánh đồng lúa vàng óng và những con sông uốn lượn – những hình ảnh gợi nhớ đến thị trấn ven sông yên bình nơi anh và Lê An đã lớn lên. Một thoáng hoài niệm len lỏi trong lòng anh, một chút tiếc nuối về "nếu như ngày đó" anh đã chọn một con đường khác, có lẽ anh đã không đánh mất những giá trị giản dị này.

Tiếng cười đùa của trẻ con tiếp tục vang vọng, lúc xa lúc gần. Trần Hạo cảm thấy trái tim mình dần dịu lại. Sự xa lạ ban đầu đang dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp lan tỏa. Anh nhận ra rằng, dù cuộc sống của những đứa trẻ này có thể thiếu thốn về vật chất, nhưng chúng lại tràn đầy tình yêu thương và sự quan tâm. Đây là một thế giới hoàn toàn khác với thế giới anh đã biết, nơi mọi thứ đều được định giá bằng tiền bạc và địa vị. Ở đây, giá trị của con người được đo bằng nụ cười, bằng ánh mắt hồn nhiên và sự sẻ chia.

Anh dừng lại bên một khung cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau. Những cây ăn quả đang trổ bông, và vài luống rau xanh mướt. Đây là một ốc đảo yên bình giữa lòng thành phố hối hả. Trần Hạo nhận ra sự đối lập rõ rệt giữa cuộc sống vật chất thành công của mình và những giá trị tinh thần mà anh đang bắt đầu khám phá. Sự cô độc bấy lâu trong anh không phải là do thiếu vắng tình yêu đôi lứa, mà là thiếu vắng những kết nối chân thật, những cảm xúc giản dị từ trái tim.

Cô Thu kể cho họ nghe về những đứa trẻ, về câu chuyện của từng em, bằng một giọng điệu đầy yêu thương và sự thấu hiểu. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép nhỏ của cuộc đời, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Trần Hạo lắng nghe, lòng anh khẽ động. Anh đã từng nghĩ rằng cuộc đời mình là bi kịch nhất với những nỗi tiếc nuối không thể xóa nhòa. Nhưng khi nhìn vào những số phận này, anh nhận ra rằng nỗi đau của anh chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh rộng lớn của cuộc sống.

Anh cảm thấy bức tường "khoảng cách vô hình" mà anh đã dựng lên giữa mình và thế giới xung quanh đang dần sụp đổ. Anh không còn cảm thấy ngượng ngùng khi một đứa trẻ tò mò chạm vào vạt áo anh. Thay vào đó, anh khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng hơn. Đây chính là "bình minh của một ý nghĩa mới" mà anh đã khao khát. Anh không biết liệu anh có thể sửa chữa được những sai lầm trong quá khứ hay không, nhưng anh biết, anh có thể kiến tạo một tương lai khác, một tương lai tràn đầy sự sẻ chia và lòng trắc ẩn.

***

Sau khi tham quan một vòng quanh các phòng chức năng và khu vực sinh hoạt, Cô Thu dẫn Trần Hạo và Thanh Tùng ra sân chơi nhỏ phía sau trung tâm. Nắng đầu giờ chiều dịu nhẹ, trải vàng trên bãi cỏ xanh mướt và những thiết bị vui chơi đơn giản nhưng đầy màu sắc: một cầu trượt nhựa đỏ tươi, hai chiếc xích đu gỗ kêu kẽo kẹt theo từng nhịp đẩy, và một bãi cát trắng mịn màng. Âm thanh ở đây còn sống động hơn cả bên trong nhà, là tiếng la hét vui sướng khi chơi cầu trượt, tiếng xích đu kẽo kẹt đều đặn, và tiếng trò chuyện ríu rít không ngớt của các em nhỏ. Mùi nắng, mùi đất, mùi cây cỏ hòa quyện với thoang thoảng mùi mồ hôi trẻ con, tạo nên một bầu không khí hồn nhiên, năng động và tràn đầy năng lượng tích cực.

Trần Hạo đứng lặng, dõi theo từng cử chỉ của những đứa trẻ. Chúng vô tư chạy nhảy, cười đùa, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không một chút lo toan, không một chút muộn phiền. Anh cảm thấy một sự tương phản rõ rệt với cuộc sống của mình, nơi mọi khoảnh khắc đều bị che phủ bởi những tính toán, những áp lực vô hình. Một cảm giác ghen tị nhẹ len lỏi, nhưng nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực.

Đôi mắt anh dừng lại ở một cô bé nhỏ khoảng 5-6 tuổi. Cô bé có đôi mắt to tròn, lấp lánh như hai viên bi ve, mái tóc tết hai bím gọn gàng và nụ cười tươi tắn. Em mặc bộ quần áo cũ nhưng sạch sẽ, đang loay hoay với chiếc xích đu, cố gắng tự đẩy mình lên nhưng không thành công. Nhìn bàn chân nhỏ xíu của em chới với trong không trung, Trần Hạo cảm thấy một sự thôi thúc lạ kỳ. Anh, một doanh nhân thành đạt, người đã quen với việc điều hành hàng trăm nhân viên và đưa ra những quyết định quan trọng, giờ đây lại cảm thấy lúng túng trước một chiếc xích đu và một đứa trẻ.

Sau một thoáng lưỡng lự, một sự đấu tranh nội tâm giữa bản tính khép kín và khao khát được kết nối, Trần Hạo bước đến gần cô bé. Mỗi bước chân của anh đều nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí trong trẻo này. Cô bé vẫn đang cố gắng, đôi môi chúm chím.

"Chú ơi, con không đu được..." Giọng nói trong trẻo của bé An Nhiên cất lên, nhỏ xíu nhưng đủ để chạm đến trái tim Trần Hạo. Em ngước đôi mắt to tròn lên nhìn anh, ánh mắt đầy sự mong đợi.

Trần Hạo cúi xuống, một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên môi anh. Đó là một nụ cười chân thành, không chút gượng gạo, một nụ cười mà đã lâu lắm rồi anh không tìm thấy. "Để chú giúp con nhé." Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt vào lưng chiếc xích đu, đẩy nhẹ. Chiếc xích đu bắt đầu đung đưa, đưa An Nhiên bay lên cao rồi lại hạ xuống. Tiếng cười khúc khích của cô bé vang lên, trong trẻo như tiếng chuông gió.

Cảm giác mềm mại của bàn tay bé nhỏ chạm vào tay anh khi An Nhiên bám vào sợi dây xích, một dòng điện ấm áp như chạy dọc cánh tay Trần Hạo. Khoảnh khắc ấy, mọi gánh nặng, mọi lo toan, mọi nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó" đều tan biến. Chỉ còn lại cảm giác thuần khiết của sự kết nối, của niềm vui giản dị.

An Nhiên quay đầu lại, đôi mắt lấp lánh niềm vui. "Chú tốt bụng quá! Chú có muốn chơi với tụi con không?" Không đợi câu trả lời, em đã kéo nhẹ vạt áo anh, ánh mắt mời gọi, hướng về phía nhóm bạn đang chơi trò rượt đuổi.

Trần Hạo nhìn theo hướng tay của An Nhiên, nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của những đứa trẻ khác. Anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô bé, một hơi ấm mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ tìm thấy ở nơi đây. Hơi ấm đó như xua tan đi cái "khoảng cách vô hình" đã bao trùm lấy anh suốt bao năm qua. Lòng anh chợt nhẹ bẫng, một cảm giác bình yên đến lạ.

"Được thôi." Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm, pha chút vui vẻ hiếm có. Anh không còn là Trần Hạo của những con số và bản kế hoạch, cũng không phải là Trần Hạo của những nỗi niềm tiếc nuối "bên bờ sông cũ". Anh là một người đàn ông đang tìm thấy lại một phần của chính mình, một phần đã bị lãng quên trong guồng quay của cuộc đời. Anh để An Nhiên kéo mình về phía nhóm bạn, cảm nhận những tia nắng ấm áp trên da, và lắng nghe tiếng cười đùa hồn nhiên vang vọng.

Anh cúi xuống, cùng các em chơi một trò chơi đơn giản mà anh đã quên từ lâu. Tiếng cười của anh hòa lẫn vào tiếng cười của lũ trẻ, vang vọng khắp sân chơi. Đó là một nụ cười chân thành, một nụ cười không hề mang chút toan tính hay sự gượng gạo nào. Anh đã quên đi chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, quên đi những cuộc họp sắp tới, quên đi cả những gánh nặng của quá khứ. Anh chỉ sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại, trong niềm vui giản dị mà những đứa trẻ này mang lại. Cái "chậm một nhịp" mà anh tìm kiếm, giờ đây không chỉ là một khái niệm, mà đã trở thành hiện thực, là hơi thở của cuộc sống.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo cảm thấy một hạt mầm hy vọng nhen nhóm trong lòng. Có lẽ, đây chính là con đường anh cần đi, con đường để anh có thể hàn gắn những vết thương lòng, để anh có thể lấp đầy "khoảng cách vô hình" không phải bằng tình yêu đã lỡ, mà bằng sự sẻ chia và tình yêu thương vô điều kiện. Sự gắn kết của anh với Trung Tâm Bảo Trợ Trẻ Em Ánh Sáng này, anh linh cảm, sẽ trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của anh, kéo anh ra khỏi sự cô độc bấy lâu. Và biết đâu, chính những cảm xúc ấm áp và sự kết nối với các em nhỏ như An Nhiên sẽ giúp anh mở lòng hơn với các mối quan hệ cá nhân trong tương lai, phá vỡ bức tường cô độc mà anh đã tự xây dựng. An Nhiên, cô bé với đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ ấy, có lẽ sẽ đóng một vai trò quan trọng hơn trong việc hàn gắn vết thương lòng của anh, một sợi dây liên kết bất ngờ, không phải với quá khứ, mà với tương lai tươi sáng hơn.

Anh nhìn lên bầu trời xanh trong, cảm thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết. Cuộc đời anh, sau bao nhiêu năm chìm trong nỗi tiếc nuối và sự cô độc, cuối cùng cũng đã tìm thấy một tia sáng, một nguồn năng lượng mới. Anh đã tìm thấy bình minh của một ý nghĩa mới, nơi anh có thể kiến tạo giá trị không chỉ cho bản thân mà còn cho cộng đồng, với một trái tim đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free