Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 927: Dòng Chảy Mới, Ký Ức Cũ
Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa kính lớn của căn hộ cao cấp của Trần Hạo, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ óng ánh. Căn phòng vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, gọn gàng đến mức gần như vô trùng, phản ánh một cuộc sống cô độc nhưng ngăn nắp, được sắp đặt cẩn trọng từng chút một của chủ nhân. Mùi gỗ mới, mùi da thuộc từ chiếc ghế bành sang trọng, và chút hương bạc hà thoảng nhẹ từ cây cảnh đặt ở góc phòng tạo nên một bầu không khí vừa tinh tế vừa có chút xa cách. Trần Hạo đã thức dậy từ sớm, không phải bởi tiếng chuông báo thức quen thuộc, mà bởi một sự thôi thúc từ bên trong, một nguồn năng lượng mới đang len lỏi qua từng thớ thịt. Anh ngồi bên bàn làm việc, trước mặt là cuốn sổ tay nhỏ màu nâu sẫm, nơi ghi chép những suy nghĩ, những triết lý, và cả những dự định đang dần hình thành. Bên cạnh đó là những trang in từ internet, dày đặc thông tin về các tổ chức thiện nguyện, các mô hình phát triển cộng đồng bền vững mà anh đã miệt mài nghiên cứu đêm qua trong thư viện.
Anh chậm rãi lật giở từng trang giấy, những con chữ in nghiêng về “giáo dục phi lợi nhuận”, “phát triển cộng đồng vùng cao” lướt qua mắt anh. Mỗi câu từ, mỗi hình ảnh về những em bé với đôi mắt trong veo và nụ cười hồn nhiên nơi miền núi xa xôi, về những con đường gập ghềnh, những ngôi trường lợp mái tranh vách đất, đều khơi dậy trong anh một cảm xúc khó tả. Đó không còn là nỗi xót xa vô vọng, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn hành động, muốn chạm vào, muốn thay đổi. Đêm qua, trong không gian yên tĩnh của thư viện, anh đã cảm nhận được một con đường mới đang mở ra, một con đường không còn vương vấn những nuối tiếc cá nhân, không còn bị ám ảnh bởi những "nếu như ngày đó" hay "lời nói không thành" đã từng đeo bám anh. Nỗi đau về Lê An vẫn còn đó, như một dòng ký ức êm đềm, nhưng nó đã không còn là gánh nặng. Nó đã trở thành một phần của quá khứ, một bài học để anh sống tốt hơn cho hiện tại và tương lai. Anh đã học được cách chấp nhận, cách buông bỏ những điều không thể thay đổi, và tập trung vào những điều anh có thể làm để tạo nên một cuộc sống ý nghĩa. Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc dường như đã được rút ngắn lại, không phải bằng cách chạy theo nó, mà bằng cách kiến tạo nó từ bên trong.
Ngón tay anh miết nhẹ trên một cái tên được gạch chân cẩn thận trong cuốn sổ: Thanh Tùng. Thanh Tùng – người bạn cũ từ thuở thiếu thời ở thị trấn ven sông, người mà anh vẫn thỉnh thoảng nghe tin tức qua những người bạn chung, biết rằng cậu ấy đã chọn ở lại quê hương và dấn thân vào các hoạt động xã hội. Một cảm giác quen thuộc, xen lẫn chút ngập ngừng len lỏi trong lòng anh. Anh Hạo đã tự nhủ, đã đến lúc rồi, không thể cứ mãi chìm đắm trong những suy tư. Hành động mới là câu trả lời. Anh hít một hơi sâu, hơi thở mang theo mùi cà phê mới pha từ chiếc máy tự động trong góc bếp, lấp đầy lồng ngực. Đó là một hơi thở của sự quyết tâm, của một khởi đầu mới. Anh với tay lấy chiếc điện thoại di động thế hệ mới nhất, vỏ kim loại lạnh ngắt trong lòng bàn tay, lướt qua danh bạ. Tên "Thanh Tùng" hiện lên, kèm theo một số điện thoại cũ mà anh đã lưu lại từ rất lâu, có lẽ từ lần cuối cùng họ gặp nhau trong một đám cưới của bạn chung, cách đây đã cả thập kỷ. Anh do dự một thoáng, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh, tiếng còi xe xa xăm bắt đầu vang vọng. Liệu Thanh Tùng có còn nhớ anh không? Liệu anh có đang làm phiền cậu ấy không? Nhưng rồi, ý nghĩ về những mục đích cao cả hơn, về hạt mầm thiện nguyện mà anh muốn gieo trồng đã xua tan mọi e ngại.
Anh nhấn nút gọi, cảm nhận nhịp tim mình đập nhanh hơn một chút. Đây không chỉ là một cuộc điện thoại đơn thuần, đây là một cây cầu, nối anh với quá khứ, với những giá trị mà anh từng đánh mất, và với một tương lai mà anh đang cố gắng kiến tạo. Chiếc điện thoại rung nhẹ trong tay, âm thanh quen thuộc của tiếng chuông chờ vang lên, như một nhịp điệu của sự mong đợi và hy vọng. Anh nhìn vào cuốn sổ tay, dòng chữ "giáo dục cho trẻ em nông thôn" hiện rõ. Có lẽ, đây sẽ là hạt mầm đầu tiên anh gieo trồng, một hạt mầm được ấp ủ từ chính nỗi tiếc nuối của bản thân, được tưới tắm bằng ý chí muốn sống một cuộc đời ý nghĩa hơn. Anh tự nhủ, phải, đã đến lúc rồi.
***
Cuộc gọi được kết nối. Giọng Thanh Tùng vang lên qua loa điện thoại, không chút e dè hay khách sáo, mang theo sự hồn nhiên, chất phác đặc trưng của thị trấn ven sông, như một làn gió mát lành thổi vào không gian tĩnh mịch của căn hộ. "Hạo hả? Lâu rồi không thấy gọi! Có chuyện gì không?" Giọng điệu của Thanh Tùng vẫn vậy, vẫn pha chút bông đùa nhưng đầy chân thành, khiến Trần Hạo bất giác mỉm cười. Nụ cười ấy không còn gượng gạo hay chứa đựng sự mệt mỏi như trước, mà là một nụ cười nhẹ nhõm, như thể anh vừa tìm lại được một phần đã mất của chính mình. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gà gáy từ xa vọng lại qua điện thoại, phác họa lên một bức tranh bình dị, trái ngược hoàn toàn với tiếng còi xe và sự ồn ào của thành phố mà Trần Hạo đang sống. Anh nghe rõ cả tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người lớn gọi nhau từ những căn nhà lân cận, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống nơi thị trấn mà anh đã rời xa từ lâu.
Trần Hạo, với chút ngập ngừng ban đầu, đã hít một hơi sâu rồi thẳng thắn bày tỏ mong muốn của mình. "Tùng... tôi có chuyện muốn hỏi cậu. Về công việc xã hội mà cậu vẫn hay làm." Anh nói, giọng trầm ấm, chứa đựng một sự nghiêm túc mới mẻ mà Thanh Tùng có lẽ chưa từng nghe thấy ở anh. Có một khoảng lặng ngắn ngủi, chỉ đủ để Trần Hạo nghe thấy tiếng gió xào xạc qua tán lá cây bên kia đầu dây, rồi tiếng Thanh Tùng bật cười sang sảng. "Ồ? Cậu cũng quan tâm mảng này à? Thằng Hạo 'ông trùm' thành phố mà cũng muốn lấm lem bụi bặm sao? Có gì đâu, tôi chỉ làm theo sức mình thôi. Nhưng có gì cậu cứ hỏi." Giọng Thanh Tùng vẫn đùa cợt, nhưng ẩn chứa sự tò mò và một chút bất ngờ. Trần Hạo cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Thanh Tùng vẫn vậy, vẫn là người bạn thẳng thắn, không màu mè, không phán xét.
"Không phải 'ông trùm'," Trần Hạo đáp lại, giọng anh đã bớt căng thẳng hơn. "Tôi... tôi muốn tìm hiểu... và có thể tham gia. Cậu có dự án nào đang cần người không?" Anh cố gắng diễn đạt một cách rõ ràng và chân thành nhất, để Thanh Tùng hiểu rằng đây không phải là một phút bốc đồng hay một sở thích nhất thời. Lần này, Thanh Tùng trầm tư hơn, tiếng cười đã tắt hẳn. "Cậu nói thật đó hả? Thật sự muốn tham gia sao?" Có vẻ như Thanh Tùng vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đó là một sự hoài nghi đầy thiện chí, không phải ác ý. "Thật. Tôi đã tìm hiểu nhiều, và tôi nghĩ mình muốn làm một điều gì đó có ý nghĩa hơn là chỉ... kinh doanh." Trần Hạo nói, ánh mắt anh vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời đang vươn mình lên trong ánh nắng ban mai.
"Được thôi, Hạo. Nếu cậu đã quyết tâm như vậy, tôi tin cậu làm được." Thanh Tùng nói, giọng anh trở nên nghiêm túc và đầy nhiệt huyết. "Hiện tại, bên tôi đang có một dự án khá lớn, đó là xây trường học và thư viện cho một số bản làng vùng cao ở Hà Giang. Mấy đứa nhỏ ở đó tội lắm, đường sá đi học xa xôi, sách vở thiếu thốn đủ đường. Chúng tôi đang cần thêm nguồn lực, cả về tài chính lẫn nhân lực. Nếu cậu muốn, tôi có thể gửi cậu thông tin chi tiết." Thanh Tùng nói, dường như đang hình dung ra những hình ảnh về những bản làng xa xôi đó. "À, mà nhắc đến Hà Giang, tự nhiên tôi lại nhớ... Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy! Mấy lần tôi về thị trấn, gặp cô ấy, cô ấy vẫn hỏi 'Thằng Hạo dạo này thế nào rồi?' nghe mà thương."
Câu nói cuối cùng của Thanh Tùng như một làn sóng lạnh thoảng qua tim Trần Hạo. Lê An. Cái tên ấy, dù đã lâu không còn là một nỗi đau nhức nhối, nhưng vẫn luôn là một điểm chạm, một vết sẹo sâu thẳm trong tâm hồn anh. Anh khẽ siết chặt điện thoại, một cảm giác day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." lại dấy lên. Nhưng rồi, anh nhanh chóng trấn tĩnh lại. Nỗi tiếc nuối ấy giờ đây không còn là xiềng xích, mà là một phần của hành trình, một lời nhắc nhở để anh sống trọn vẹn hơn cho hiện tại. "Cảm ơn cậu, Tùng. Cứ gửi thông tin cho tôi. Tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng và sắp xếp thời gian." Trần Hạo đáp, giọng anh trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm mạnh mẽ. "Còn An... ừm... thôi, chuyện cũ rồi. Cậu cứ nói với cô ấy là tôi vẫn khỏe, và chúc cô ấy luôn hạnh phúc." Thanh Tùng lại cười, một tiếng cười hồn hậu. "Được thôi Hạo. Tôi sẽ báo lại với An. Cậu cứ nghĩ kỹ đi nhé, công việc này không dễ đâu, vất vả lắm, nhưng cũng ý nghĩa lắm." Trần Hạo cảm ơn Thanh Tùng một lần nữa, hứa sẽ liên lạc lại sớm. Cuộc gọi kết thúc, để lại trong Trần Hạo một khoảng lặng, nơi những ký ức cũ và những dự định mới đan xen vào nhau. Chiếc điện thoại di động lại trở nên mát lạnh trong tay anh, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa khác, là cầu nối đến một con đường mới, một hành trình mới mẻ.
***
Sau cuộc gọi với Thanh Tùng, Trần Hạo lái xe đến một quán cà phê quen thuộc có sân thượng ở khu trung tâm thành phố. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những tòa nhà cao tầng và bầu trời phía Tây. Không khí đã bắt đầu se lạnh, mang theo chút ẩm ướt của cuối thu và mùi hương đặc trưng của cà phê rang xay từ bên dưới lan tỏa lên. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương phát ra từ hệ thống loa ẩn mình giữa những chậu cây xanh, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt khỏi sự ồn ào, hối hả của dòng xe cộ phía dưới. Trần Hạo chọn một chiếc bàn ở rìa sân thượng, nơi anh có thể phóng tầm mắt bao quát toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn.
Anh ngồi một mình, nhâm nhi ly cà phê nóng hổi, cảm nhận vị đắng nhẹ và hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Cuộc trò chuyện với Thanh Tùng đã mở ra một cánh cửa mới, không phải là cơ hội kinh doanh đầy toan tính, mà là một hướng đi cho tâm hồn anh, một lối thoát khỏi sự cô độc bấy lâu. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, một cảm giác được kết nối lại với những giá trị giản dị, chân thành mà anh đã từng có, đã từng bỏ quên trong guồng quay của sự nghiệp và những nỗi tiếc nuối. Ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh như những vì sao dưới chân anh, trải dài vô tận đến tận chân trời. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn cảm thấy cô độc nữa. Anh không còn là một hòn đảo bị cô lập giữa biển người, mà là một phần của dòng chảy cuộc sống, được kết nối với những mảnh đời khác, những ước mơ khác.
Anh nghĩ về Thanh Tùng, về sự nhiệt huyết và chân thành của người bạn cũ. Cái cách Thanh Tùng vẫn giữ được sự hồn nhiên, chất phác dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng và những khó khăn trong công việc xã hội, khiến Trần Hạo không khỏi ngưỡng mộ. Và rồi, anh nghĩ về dự án xây trường ở Hà Giang. Hình ảnh những em bé vùng cao với đôi mắt sáng ngời, khao khát tri thức hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Anh hình dung về những con đường quanh co, hiểm trở, về những ngôi trường nhỏ bé giữa bạt ngàn núi non. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ lại dấy lên. Anh không chỉ muốn đóng góp tài chính, anh muốn dấn thân, muốn dùng kinh nghiệm quản lý, sự nhạy bén trong công việc của mình để giúp đỡ một cách thiết thực nhất. Đây chính là con đường mà anh đã tìm kiếm bấy lâu, một con đường "chậm một nhịp" nhưng đầy ý nghĩa, nơi anh có thể kiến tạo giá trị không chỉ cho bản thân mà còn cho cộng đồng.
Những lời nói của Thanh Tùng về Lê An thoáng qua trong tâm trí anh. "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" Câu nói ấy, dù chỉ là một thoáng, nhưng vẫn đủ để khơi dậy một dòng ký ức êm đềm, một chút day dứt về "bên bờ sông cũ" và "lời nói không thành". Anh nhớ lại hình ảnh Lê An trong lần gặp lại trên chuyến tàu, nụ cười bình thản và câu nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, những hình ảnh đó không còn làm anh chìm đắm trong nỗi buồn sâu thẳm, mà chỉ còn là một phần của quá khứ, một bài học quý giá. Anh đã học được cách chấp nhận, cách buông bỏ. Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc dường như đã được rút ngắn lại, không phải bằng cách chạy theo một thứ tình yêu đã lỡ, mà bằng cách kiến tạo một cuộc sống có ý nghĩa từ bên trong.
Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng khắp nơi, tạo thành những dải lụa vàng óng ánh trên nền đêm đen. Anh cảm nhận làn gió se lạnh lướt qua mặt, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi ẩm từ sông hồ xa xăm. "Có lẽ... đây mới là điều mình thực sự cần," anh thì thầm, giọng nói tan vào tiếng nhạc jazz và tiếng gió. Anh biết, hành trình này mới chỉ bắt đầu, và có thể sẽ còn nhiều khó khăn, thử thách. Nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Anh đã tìm thấy bình minh của một ý nghĩa mới, và anh sẽ kiến tạo nó, từng chút một, với một trái tim đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình, để rồi có thể sẻ chia tình yêu thương đó đến với cuộc đời này. Dự án ở vùng cao, nơi những đứa trẻ đang chờ đợi, có lẽ sẽ là nơi anh tìm thấy một phần của chính mình, một phần đã bị lãng quên trong những năm tháng chạy theo danh vọng. Và biết đâu, trên con đường ấy, anh sẽ gặp gỡ những con người mới, những mối quan hệ mới, những giá trị mới, thoát khỏi cái bóng cô độc đã bao trùm cuộc đời anh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.