Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 926: Nhen Nhóm Hạt Mầm Thiện Nguyện

Ánh đèn rực rỡ của thành phố đã tắt dần, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên len lỏi qua ô cửa kính lớn, đánh thức căn phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thịnh. Trần Hạo không đợi đến khi tia nắng cuối cùng trượt qua rèm cửa, anh đã ngồi vào bàn làm việc từ sớm, không phải với tâm thế căng thẳng thường thấy, mà là một sự tĩnh tại lạ lùng. Không khí trong phòng vẫn vương vấn mùi gỗ óc chó ấm áp từ chiếc bàn lớn, mùi da thuộc sang trọng từ ghế ngồi, và thoáng qua một chút hương cà phê đậm đặc còn sót lại từ đêm qua. Ánh sáng tự nhiên ban mai rọi thẳng vào, làm bừng sáng những hạt bụi li ti lơ lửng trong không gian, tạo nên một vẻ đẹp thanh khiết đến nao lòng.

Trần Hạo không vội vã bật máy tính, mà chậm rãi lật từng trang của cuốn sổ tay nhỏ màu đen. Những dòng chữ anh ghi lại đêm qua, trên sân thượng quán cà phê, giờ đây hiện lên rõ nét dưới ánh bình minh. “Sống có ý nghĩa… kiến tạo hạnh phúc… sẻ chia…” Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khẽ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thanh bình đang bao trùm. Ngón tay anh lướt nhẹ trên từng câu chữ, cảm nhận sự gai góc của giấy và nét mực còn mới. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn sáng loáng trên cổ tay anh, lạnh lẽo và chính xác, nhưng giờ đây nó không còn đếm ngược thời gian với áp lực của công việc, mà như một người bạn đồng hành thầm lặng, nhắc nhở anh về giá trị của từng khoảnh khắc hiện tại. Anh nhớ lại cái khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng người phụ nữ giống Lê An đêm qua, và cảm giác day dứt thoáng qua, rồi tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận nhẹ nhàng. Nỗi tiếc nuối về Lê An, về cái "chậm một nhịp" định mệnh, giờ đây đã lùi sâu vào một góc trong tâm hồn anh, không còn chiếm trọn, không còn dằn vặt. Nó đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo đẹp đẽ nhắc nhở anh rằng, cuộc đời này còn nhiều điều để theo đuổi, nhiều giá trị để tạo ra hơn là chỉ chìm đắm trong quá khứ. Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc đã không còn là một bức tường, mà là một con đường anh đang tự mình mở lối.

Anh mở máy tính, tiếng khởi động nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Thay vì mở các báo cáo tài chính hay email công việc, anh gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa khác lạ: "tổ chức phi chính phủ Việt Nam", "quỹ từ thiện giáo dục", "phát triển cộng đồng nông thôn", "dự án bền vững môi trường". Màn hình sáng lên, hiện ra vô số kết quả. Anh bắt đầu lướt qua từng trang web, ánh mắt tập trung cao độ. Tiếng gõ phím của anh đều đặn, không nhanh, không chậm, nhưng đầy dứt khoát. Anh ghi chép lại những cái tên, những địa chỉ, những lĩnh vực hoạt động mà anh thấy phù hợp với ý định của mình.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng khẽ mở. Chị Nguyệt, thư ký của anh, bước vào với một tách cà phê nóng hổi tỏa hương thơm lừng, cùng một chồng tài liệu được sắp xếp gọn gàng. Chị Nguyệt vẫn giữ phong thái chuyên nghiệp, thanh lịch như mọi khi, mái tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế.

“Anh Hạo, cà phê của anh đây ạ. Và lịch họp sáng đã sẵn sàng.” Giọng chị Nguyệt nhỏ nhẹ, rõ ràng.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, gật nhẹ. “Cảm ơn em, Nguyệt.” Anh đón lấy tách cà phê, hơi nóng phả vào lòng bàn tay anh, mang theo mùi hương quen thuộc. “À, em sắp xếp lại lịch cá nhân buổi chiều cho anh, ưu tiên thời gian trống. Anh muốn có thêm thời gian để tìm hiểu một số việc cá nhân.”

Chị Nguyệt hơi ngạc nhiên, vì Trần Hạo hiếm khi yêu cầu điều này. Công việc luôn là ưu tiên hàng đầu của anh. Nhưng chị nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. “Vâng, anh Hạo. Em sẽ sắp xếp lại và gửi lại lịch cho anh ạ.”

“Tốt lắm.” Trần Hạo quay lại màn hình, đôi mắt lại dán vào những dòng chữ, những con số không phải lợi nhuận, mà là những giá trị anh đang tìm kiếm. "Không chỉ là con số, mà còn là giá trị...", anh nghĩ thầm, nhấp một ngụm cà phê. Mùi hương nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn, sẵn sàng cho một ngày mới đầy ắp những khám phá. Anh chợt nhận ra, niềm vui không chỉ đến từ việc đạt được mục tiêu lớn, mà còn từ những bước đi nhỏ bé, đầu tiên trên một con đường hoàn toàn mới. Đây chính là bình minh của một ý nghĩa mới, một hành trình mà anh sẽ tự mình kiến tạo, từng chút một, với một trái tim đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình, ngay cả với những "lời nói không thành" của quá khứ.

***

Buổi trưa, không khí trong Phòng Họp Chiến Lược của Trần Thịnh trở nên căng thẳng hơn dưới ánh đèn LED trắng sáng. Mùi cà phê và giấy mới quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác chuyên nghiệp nhưng cũng có phần ngột ngạt. Trên bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng, những chiếc máy tính bảng và tài liệu được sắp xếp ngay ngắn. Tiếng slide trình chiếu liên tục chuyển động trên màn hình lớn, kèm theo tiếng gõ phím lách cách của các thành viên. Hôm nay là cuộc họp định kỳ để đánh giá kết quả kinh doanh quý trước và lên kế hoạch cho quý mới.

Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ trầm tĩnh và uy nghiêm. Ánh mắt anh quét qua từng gương mặt trong phòng, sắc bén và đầy quyền lực. Anh Long, cố vấn cấp cao của tập đoàn, ngồi đối diện anh, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn quan sát mọi động thái của vị tổng giám đốc trẻ tuổi. Khi phần báo cáo về doanh thu và lợi nhuận kết thúc, Trần Hạo khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý.

“Về kế hoạch quý tới,” Trần Hạo bắt đầu, giọng nói trầm đều, “tôi muốn chúng ta không chỉ tập trung vào việc tăng trưởng thị phần và tối ưu hóa lợi nhuận. Tôi nghĩ, đã đến lúc tập đoàn Trần Thịnh mở rộng tầm ảnh hưởng của mình, không chỉ về mặt kinh tế, mà còn về mặt xã hội.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Anh Long. “Anh Long, với kinh nghiệm dày dặn của anh, anh có thể chia sẻ một chút về chính sách trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp – CSR – và các dự án mà tập đoàn có thể tham gia, đặc biệt là những dự án có thể mang lại giá trị bền vững cho cộng đồng, không chỉ lợi nhuận đơn thuần không?”

Cả phòng họp chìm vào im lặng trong chốc lát. Đề tài này, dù không phải là mới lạ trong kinh doanh hiện đại, nhưng hiếm khi được Trần Hạo đề cập với sự nghiêm túc và chủ động đến vậy. Anh Long nhướng mày, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh đã nhận ra sự thay đổi tinh tế trong Trần Hạo từ những chương trình phát triển lãnh đạo gần đây, nhưng không ngờ nó lại cụ thể đến thế.

“À, Hạo,” Anh Long đáp lời, giọng điệu thân mật nhưng vẫn giữ sự chuyên nghiệp. “Đây là một hướng đi vô cùng thú vị và đúng đắn. Một tập đoàn lớn như Trần Thịnh, việc có một chiến lược CSR mạnh mẽ không chỉ giúp nâng cao hình ảnh thương hiệu, mà còn góp phần tạo ra giá trị thực sự cho xã hội. Có rất nhiều mô hình để tham khảo, từ việc hỗ trợ giáo dục, y tế, bảo vệ môi trường, đến phát triển sinh kế bền vững cho các cộng đồng khó khăn.”

Anh Long dừng lại, hớp một ngụm cà phê. “Tuy nhiên, quan trọng nhất là chúng ta phải chọn đúng đối tác, đúng mục tiêu, và có một kế hoạch triển khai rõ ràng để đảm bảo hiệu quả, tránh việc làm theo phong trào hay chỉ để đánh bóng tên tuổi. Em đang có ý tưởng gì cụ thể sao?”

Trần Hạo không trả lời trực tiếp câu hỏi cuối của Anh Long. Anh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. Anh biết, việc nói ra tất cả những ý định sâu xa trong lòng mình ngay lúc này là chưa thích hợp. Anh cần thêm thời gian để tìm hiểu, để định hình rõ ràng hơn. “Em đang trong quá trình tìm hiểu, Anh Long. Nhưng em nghĩ, việc tập trung vào các dự án ở khu vực nông thôn, nơi cần sự hỗ trợ nhiều hơn, có thể là một hướng tốt. Đặc biệt là những dự án liên quan đến giáo dục và phát triển bền vững.”

Anh Long gật gù, hiểu ý. “Đúng vậy. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng giá trị thực sự đôi khi lại nằm ở những nơi bình dị nhất. Nếu em cần bất kỳ thông tin hay kết nối nào, anh sẵn lòng hỗ trợ. Anh có quen một vài chuyên gia trong lĩnh vực này.”

Trần Hạo mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi trong các cuộc họp chính thức. “Cảm ơn anh, Anh Long. Em sẽ liên hệ với anh khi có kế hoạch chi tiết hơn.”

Trong lòng Trần Hạo, một ngọn lửa nhỏ vừa được nhen nhóm. Anh lắng nghe Anh Long chia sẻ về những thách thức và thành công của các dự án CSR khác, ghi chú lại những lời khuyên về cách tiếp cận thực tế, đồng thời giữ kín những ý định sâu xa hơn của mình. Anh hiểu rằng, để biến những suy nghĩ cá nhân thành hành động của cả một tập đoàn, cần một lộ trình bài bản và thuyết phục. Nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó" đã dạy anh bài học về sự chậm trễ. Giờ đây, anh không muốn lặp lại sai lầm đó, nhưng cũng không muốn vội vàng. Anh muốn mỗi bước đi đều chắc chắn, đều mang lại giá trị thực sự, không chỉ cho doanh nghiệp mà còn cho chính bản thân anh, trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời mình. Khoảng cách vô hình giữa anh và mục đích sống dường như đang dần được lấp đầy bằng những viên gạch đầu tiên này.

***

Giữa buổi chiều, căn tin công ty Trần Thịnh trở nên vắng vẻ hơn sau giờ cao điểm ăn trưa. Tiếng dao dĩa va chạm đã thưa thớt, chỉ còn lại tiếng máy bán hàng tự động rì rì và những cuộc trò chuyện nhỏ lẻ. Mùi thức ăn đa dạng đã bay đi ít nhiều, nhường chỗ cho mùi cà phê thoang thoảng. Trần Hạo ngồi ở một góc khuất, nhâm nhi ly cà phê sữa đá mát lạnh. Bên ngoài cửa sổ, nắng vẫn còn vương vãi, nhưng đã bớt gay gắt hơn so với buổi sáng, báo hiệu một chiều oi bức dần trôi qua.

Anh đang lật dở cuốn sổ tay, xem lại những ghi chú từ buổi sáng, suy nghĩ về những mô hình CSR mà Anh Long đã gợi ý. Anh cần tìm hiểu sâu hơn, cần những góc nhìn chân thực hơn từ những người đã trực tiếp tham gia. Đột nhiên, anh thấy một bóng dáng quen thuộc đi ngang qua khu vực quầy thức ăn, tay ôm một tập hồ sơ khá dày. Đó là Chị Hà, một đồng nghiệp ở phòng Marketing, người được biết đến với sự nhiệt tình và tâm huyết trong các hoạt động tình nguyện. Chị Hà là một người phụ nữ thanh lịch, khuôn mặt phúc hậu với nụ cười tươi tắn luôn thường trực. Khuôn mặt chị toát lên vẻ hiền lành, dễ gần.

Trần Hạo quyết định bắt chuyện. Anh đứng dậy, bước về phía chị Hà. “Chị Hà!”

Chị Hà quay lại, hơi ngạc nhiên khi thấy Trần Hạo. “Ôi, anh Hạo. Có chuyện gì vậy?”

Trần Hạo mỉm cười nhẹ. “Em thấy chị đang bận, nhưng em có chút việc muốn hỏi. Em nghe nói chị hay tham gia các hoạt động tình nguyện. Chị có thể chia sẻ một chút về những dự án đó không? Em đang tìm hiểu về lĩnh vực này.”

Chị Hà mở to mắt, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. “Ôi, anh Hạo cũng quan tâm sao? Em cứ nghĩ anh chỉ có công việc thôi chứ. Thật bất ngờ! Vâng, em rất sẵn lòng chia sẻ. Em đang tham gia một dự án dạy học cho trẻ em vùng khó khăn ở ngoại thành. Dự án này đã kéo dài được hai năm rồi, và thực sự rất ý nghĩa.”

Chị Hà ngừng lại, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi nhắc đến công việc tình nguyện của mình. “Nó không chỉ là cho đi, mà còn là nhận lại rất nhiều, anh Hạo ạ. Nhận lại những nụ cười trong trẻo của các em nhỏ, nhận lại sự biết ơn từ những người dân chân chất, và nhận lại cả sự bình yên trong tâm hồn mình. Có những lúc công việc ở công ty áp lực, mệt mỏi, nhưng khi nghĩ đến những buổi cuối tuần được về với các em, được nhìn thấy sự tiến bộ của chúng, mọi mệt mỏi dường như tan biến hết.”

Trần Hạo lắng nghe chăm chú, ánh mắt lộ rõ sự quan tâm và suy tư. Anh hỏi thêm về những khó khăn mà chị Hà và các tình nguyện viên gặp phải, về cách họ huy động nguồn lực, và những niềm vui nhỏ bé mà họ nhận được.

“Ban đầu cũng có nhiều khó khăn lắm, anh Hạo. Về kinh phí, về tình nguyện viên, về việc tiếp cận các em. Nhưng rồi cứ làm, cứ kiên trì, thì mọi thứ cũng dần ổn thỏa. Chúng em nhận được sự giúp đỡ từ cộng đồng, từ một số nhà hảo tâm, và quan trọng nhất là sự nhiệt huyết của các bạn sinh viên tình nguyện. Nhiều em nhỏ, chỉ vì không có điều kiện mà phải nghỉ học sớm, nhìn các em khao khát con chữ mà thấy thương lắm. An à, phụ nữ mình cần nhất là sự bình yên, và em nghĩ đàn ông cũng vậy. Sự bình yên không chỉ đến từ sự nghiệp hay tiền bạc, mà còn từ những điều mình làm cho người khác.” Chị Hà nói, giọng điệu chân thành, đôi mắt sáng ngời.

Câu nói của Chị Hà, “An à, phụ nữ mình cần nhất là sự bình yên,” chợt vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, dù chị Hà không hề biết đến Lê An. Nó khiến anh nghĩ về Lê An, về cuộc sống êm đềm mà cô đã chọn. Phải chăng, anh cũng đang tìm kiếm sự bình yên đó, nhưng bằng một cách khác?

“Chị Hà nói rất đúng,” Trần Hạo đáp, giọng anh trầm hơn một chút. “Em cũng đang tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình, và em nghĩ, có lẽ nó nằm ở việc đóng góp một phần nào đó cho xã hội. Cảm ơn chị rất nhiều vì những chia sẻ này. Em sẽ suy nghĩ thêm và có thể sẽ làm phiền chị nhiều hơn trong thời gian tới.”

Chị Hà mỉm cười hiền hậu. “Đừng ngại, anh Hạo. Bất cứ lúc nào anh cần, em luôn sẵn lòng. Lĩnh vực này càng có nhiều người quan tâm càng tốt.”

Trần Hạo gật đầu. Anh cảm thấy một luồng năng lượng tích cực đang chảy trong mình. Cuộc trò chuyện với Chị Hà không chỉ cung cấp cho anh thông tin, mà còn truyền cho anh một nguồn cảm hứng lớn. Anh biết, con đường phía trước còn dài, và việc biến những ý tưởng thành hiện thực sẽ không dễ dàng. Nhưng anh đã không còn sợ hãi. Anh đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới để lấp đầy khoảng trống trong lòng, không phải bằng cách chạy trốn quá khứ, mà bằng cách xây dựng một tương lai ý nghĩa hơn. Tiếng máy bán hàng tự động rì rì, tiếng nói chuyện nhỏ lẻ của những đồng nghiệp còn lại trong căn tin, tất cả dường như hòa vào bản nhạc của cuộc sống mới mà anh đang bắt đầu kiến tạo.

***

Khi những ánh đèn vàng ấm áp của thành phố bắt đầu thắp sáng, phản chiếu lung linh trên mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa chiều bất chợt, Trần Hạo không về thẳng căn hộ của mình. Thay vào đó, anh lái xe đến Thư Viện Công Cộng Thành Phố, một kiến trúc cổ kính nằm giữa lòng khu đô thị ồn ào. Bước vào bên trong, anh cảm nhận ngay một sự chuyển mình về không gian và thời gian. Mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc và mực in thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ phím nhẹ nhàng của máy tính, và những tiếng nói chuyện thì thầm gần như không nghe thấy, tất cả tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của tri thức. Ánh đèn vàng từ những chiếc chụp đèn cổ điển phủ lên từng kệ sách cao ngút, nơi hàng ngàn cuốn sách đang im lìm chờ đợi được khám phá.

Trần Hạo đi thẳng đến khu vực sách về xã hội học, phát triển bền vững, và giáo dục cộng đồng. Anh lướt qua những tựa sách, ngón tay miết nhẹ trên gáy sách đã sờn cũ, tìm kiếm những cuốn có thể cung cấp cho anh cái nhìn sâu sắc hơn về những gì anh đang ấp ủ. Từ xa, Ông Đức, người thủ thư già gầy gò với cặp kính dày cộp, đang ngồi ở quầy, chăm chú sắp xếp những cuốn sách mới. Ông Đức, với mái tóc bạc phơ và giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, là một biểu tượng của tri thức, của sự kiên nhẫn và lòng tận tụy. Anh Hạo đã từng vài lần đến đây tìm tài liệu và đều được ông nhiệt tình giúp đỡ.

“Chào cháu, lại tìm sách nghiên cứu sao?” Ông Đức ngẩng đầu lên, ánh mắt hiền từ qua cặp kính nhìn Trần Hạo.

Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười không gượng gạo, không chút toan tính, mà chân thành và thư thái. “Vâng ạ, cháu đang tìm hiểu về những điều có thể mang lại ý nghĩa cho cuộc sống, thưa ông.” Anh nói, giọng trầm ấm, chứa đựng một sự nghiêm túc mới mẻ.

Ông Đức gật gù, ánh mắt như thấu hiểu. “Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết. Cháu tìm đúng chỗ rồi đấy.”

Anh Hạo cảm ơn ông Đức rồi tìm một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã bóng loáng vì thời gian. Anh chọn vài cuốn sách về các mô hình phát triển cộng đồng bền vững, về giáo dục phi lợi nhuận, và về cách các tổ chức xã hội vận hành. Anh mở cuốn sổ tay nhỏ của mình, và bắt đầu ghi chép một cách cẩn thận. Anh cảm nhận được sự mát lạnh của không khí điều hòa, mùi hương đặc trưng của thư viện bao trùm lấy anh, khiến tâm hồn anh trở nên lắng đọng.

Từng trang sách mở ra trước mắt Trần Hạo những thế giới mới, những câu chuyện về sự cống hiến, về những ước mơ được ươm mầm, về những cuộc đời được thay đổi nhờ sự sẻ chia. Anh đọc về những làng quê nghèo khó được hồi sinh nhờ các dự án du lịch cộng đồng, về những đứa trẻ vùng cao được đến trường nhờ những quỹ học bổng nhỏ bé, về những cánh rừng được bảo vệ nhờ ý thức của người dân. Anh hình dung về những dự án mà anh có thể thực hiện, nơi anh không chỉ đóng góp tiền bạc, mà còn cả kiến thức, kinh nghiệm quản lý, và sức lực của mình.

Trong thâm tâm, Trần Hạo biết, đây rồi, đây chính là con đường mà anh đang tìm kiếm. Một con đường không còn vương vấn những nuối tiếc cá nhân, không còn bị ám ảnh bởi những "nếu như ngày đó" hay "lời nói không thành" đã từng đeo bám anh. Nỗi đau về Lê An vẫn còn đó, như một dòng ký ức êm đềm, nhưng nó đã không còn là gánh nặng. Nó đã trở thành một phần của quá khứ, một bài học để anh sống tốt hơn cho hiện tại và tương lai. Anh đã học được cách chấp nhận, cách buông bỏ những điều không thể thay đổi, và tập trung vào những điều anh có thể làm để tạo nên một cuộc sống ý nghĩa. Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc dường như đã được rút ngắn lại, không phải bằng cách chạy theo nó, mà bằng cách kiến tạo nó từ bên trong.

Anh ghi lại một danh sách các tổ chức tiềm năng, các chuyên gia mà Anh Long đã nhắc đến, và cả những ý tưởng sơ bộ cho một dự án giáo dục cho trẻ em nông thôn, gợi nhớ đến những gì Chị Hà đã chia sẻ. Có lẽ, đây sẽ là hạt mầm đầu tiên anh gieo trồng. Anh chợt nghĩ đến quê hương mình, đến dòng sông cũ, nơi anh và Lê An đã từng lớn lên. Liệu có phải định mệnh đã dẫn lối anh quay trở lại những giá trị cốt lõi, những nơi cần sự giúp đỡ nhất?

Anh say sưa đọc sách, ghi chép cẩn thận. Thời gian như ngừng trôi trong không gian yên tĩnh của thư viện. Trần Hạo cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Anh đã không còn cô độc giữa biển người. Anh đã tìm thấy một mục đích cao cả hơn, một con đường "chậm một nhịp" nhưng trọn vẹn và đầy hy vọng. Anh biết, hành trình này mới chỉ bắt đầu, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Anh đã tìm thấy bình minh của một ý nghĩa mới, và anh sẽ kiến tạo nó, từng chút một, với một trái tim đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình, để rồi có thể sẻ chia tình yêu thương đó đến với cuộc đời này.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free