Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 925: Bình Minh Của Một Ý Nghĩa Mới

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới đã len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên tấm thảm trải sàn dày dặn trong căn hộ cao cấp của Trần Hạo. Thành phố bên ngoài, vốn dĩ không bao giờ ngủ, nay cũng bắt đầu cựa mình thức giấc, những tiếng còi xe từ xa vọng lại nghe như một bản giao hưởng chậm rãi của sự khởi đầu. Trần Hạo mở mắt, cảm nhận sự thanh thản lạ lùng đang lan tỏa khắp cơ thể. Đêm qua, giấc ngủ của anh sâu và bình yên hơn bất cứ đêm nào trong suốt nhiều năm qua. Cuộc trò chuyện với mẹ, với Thanh Tùng, và những triết lý sống từ cuốn sách ố vàng đã gieo vào lòng anh một hạt mầm của sự đổi thay, một nguồn năng lượng mới mẻ và thuần khiết.

Anh chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt hướng ra ngoài khung cửa kính trong suốt. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố trải dài tít tắp, những tòa nhà chọc trời vươn mình đón nắng, như những cột mốc kiên cố của tham vọng và sự phát triển không ngừng. Từng khối kiến trúc hiện đại, sắc lạnh, giờ đây dưới ánh sáng ban mai lại mang một vẻ đẹp khác, một vẻ đẹp của sự vươn lên, của những khả năng vô tận. Trần Hạo đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận rõ rệt sự nhẹ nhõm trong tâm hồn. Anh không còn cảm thấy bị đè nặng bởi những gánh lo, những nỗi day dứt không tên từ quá khứ. Thay vào đó là một cảm giác bình yên đến lạ, một sự chấp nhận trọn vẹn những gì đã và đang diễn ra. Anh biết, nỗi tiếc nuối về Lê An sẽ luôn là một phần không thể tách rời trong anh, nó như một vết sẹo mờ trên dòng chảy cuộc đời, nhưng nó không còn là xiềng xích trói buộc anh vào những "nếu như" không lối thoát.

“Nỗi tiếc nuối sẽ luôn ở đó, nhưng nó không phải là tất cả,” Trần Hạo tự nhủ, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Anh đứng dậy, bước đến khu vực bếp nhỏ gọn nhưng đầy đủ tiện nghi. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa thông minh, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách khi anh chuẩn bị pha một tách cà phê. Mùi cà phê mới xay, thơm lừng, lan tỏa khắp không gian, đánh thức mọi giác quan. Anh chăm chú nhìn những hạt cà phê đen nhánh hòa quyện với nước nóng, tạo nên một thứ hương vị đậm đà, quyến rũ. Nó như cuộc đời vậy, đôi khi cần pha trộn nhiều thứ, có đắng có ngọt, để tạo nên một bản sắc riêng.

Với tách cà phê ấm nóng trên tay, Trần Hạo bước về phía bàn làm việc. Chiếc bàn làm việc rộng lớn, bằng gỗ óc chó sẫm màu, thường ngày chất đầy tài liệu và hợp đồng, nay lại trống trải một cách đáng ngạc nhiên. Anh đặt tách cà phê xuống, cảm nhận hơi ấm lan qua lòng bàn tay. Chiếc máy tính bảng của anh nằm đó, màn hình tối đen như một tấm gương phản chiếu những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong anh. Anh mở nó ra, ánh sáng dịu nhẹ từ màn hình bừng lên, chiếu sáng gương mặt cương nghị.

Trần Hạo bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên. Không phải là những báo cáo tài chính khô khan hay kế hoạch kinh doanh phức tạp, mà là những ý tưởng, những gạch đầu dòng về một dự án mới mà anh đã ấp ủ từ lâu. Một dự án không chỉ mang lại lợi nhuận, mà còn hướng đến giá trị bền vững, trách nhiệm xã hội, và trên hết, là một ý nghĩa cá nhân sâu sắc. Anh muốn tạo ra một điều gì đó thực sự có ích, một di sản không chỉ bằng tiền bạc mà bằng những đóng góp thiết thực cho cộng đồng, cho tương lai. Những lời khuyên của mẹ về sự đủ đầy trong tâm hồn, về việc tìm thấy hạnh phúc trong những điều giản dị, cùng với những triết lý về sự chấp nhận và buông bỏ từ cuốn sách cũ, đã thắp lên trong anh ngọn lửa của sự sáng tạo và khát khao cống hiến. Anh không còn chỉ là một doanh nhân lạnh lùng theo đuổi lợi nhuận, mà đã trở thành một người đàn ông muốn dùng tài năng và nguồn lực của mình để kiến tạo những giá trị tốt đẹp hơn.

Từng câu chữ hiện lên trên màn hình, rõ ràng và mạch lạc. Anh phác thảo về một quỹ đầu tư dành cho các dự án khởi nghiệp về năng lượng tái tạo, về một chương trình hỗ trợ giáo dục cho trẻ em vùng cao, hay thậm chí là một dự án phục hồi môi trường ở những dòng sông đang bị ô nhiễm. Mỗi ý tưởng đều được anh cân nhắc kỹ lưỡng, không chỉ từ góc độ kinh tế mà còn từ góc độ đạo đức và nhân văn. Anh đã từng là người chạy đua không ngừng nghỉ với thời gian, với những con số và mục tiêu lợi nhuận. Nhưng giờ đây, anh muốn cuộc sống của mình "chậm một nhịp", để mỗi quyết định đều được đưa ra với sự cân nhắc kỹ lưỡng, với một tâm thế bình yên và hướng thiện. Anh không còn vội vàng, không còn ám ảnh bởi việc phải chứng minh bản thân. Anh chỉ đơn giản là muốn sống một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn từng khoảnh khắc, không còn chìm đắm trong những "nếu như" của quá khứ, mà hướng đến việc viết tiếp chương mới, một chương tươi sáng và tràn đầy hy vọng.

Ánh nắng buổi sáng dần gay gắt hơn, chiếu thẳng vào màn hình, nhưng Trần Hạo vẫn say sưa với những dòng suy nghĩ của mình. Anh cảm thấy một luồng sinh khí mới đang chảy trong huyết quản, một cảm giác phấn chấn mà anh đã lâu không có được. Đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh, mà là một lời hứa với chính mình, một cam kết về một cuộc sống có ý nghĩa hơn, một con đường mới mà anh đang dũng cảm bước đi.

***

Giữa buổi sáng, phòng Tổng Giám Đốc của Tập đoàn Trần Thịnh tràn ngập ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua những tấm kính lớn. Không gian rộng rãi, sang trọng, với nội thất bằng gỗ và da cao cấp, toát lên vẻ quyền uy và chuyên nghiệp. Mùi gỗ mới và da thuộc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi điều hòa mát lạnh. Tiếng gõ phím lách cách từ bàn làm việc của Chị Nguyệt, thư ký riêng của Trần Hạo, vang lên đều đặn, tạo nên một nhịp điệu quen thuộc cho buổi sáng làm việc. Chị Nguyệt, với vẻ ngoài xinh đẹp, thanh lịch và luôn trang điểm nhẹ nhàng, đang cẩn thận sắp xếp lại lịch trình cho Trần Hạo.

Trần Hạo ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, gương mặt anh toát lên vẻ điềm tĩnh và quyết đoán. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, với thiết kế tinh xảo và ánh kim loại sáng loáng, vẫn nằm yên vị trên cổ tay, nhưng giờ đây nó không còn là biểu tượng của sự vội vã, của những cuộc họp căng thẳng, mà dường như đã trở thành một vật trang sức đơn thuần, một phần của phong thái ung dung, tự tại của anh. Anh vừa kết thúc một cuộc gọi quan trọng, sau đó nhấn nút nội bộ gọi Anh Long.

“Anh Long, mời anh vào phòng tôi một lát,” giọng Trần Hạo trầm ấm vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ.

Chỉ vài phút sau, Anh Long bước vào, vẻ ngoài cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh Long, người đã đồng hành cùng Trần Hạo qua nhiều dự án lớn nhỏ, luôn là một cố vấn đáng tin cậy. “Chào Giám đốc. Có chuyện gì vậy?” Anh Long hỏi, trên gương mặt có chút ngạc nhiên. Trần Hạo hiếm khi gọi anh vào phòng riêng mà không có lịch hẹn trước, đặc biệt là vào giữa buổi sáng bận rộn như thế này.

Trần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười của anh giờ đây đã bớt đi sự căng thẳng, thay vào đó là vẻ bình thản, tự tin. Anh ra hiệu mời Anh Long ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Tôi có một ý tưởng mới, muốn chia sẻ với anh.”

Anh Long gật đầu, kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt đầy mong đợi. Anh ta đã quen với những ý tưởng đột phá của Trần Hạo, nhưng linh cảm mách bảo lần này sẽ có điều gì đó khác biệt.

Trần Hạo đứng dậy, bước đến chiếc bảng trắng lớn đặt ở một góc phòng. Anh cầm lấy bút dạ, bắt đầu phác thảo những sơ đồ và gạch đầu dòng. “Trong những ngày vừa qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về định hướng phát triển của tập đoàn trong tương lai. Không chỉ là mở rộng thị trường hay tăng trưởng doanh thu, mà còn là về cách chúng ta tạo ra giá trị thực sự cho xã hội, cho cộng đồng.” Giọng anh chậm rãi, rõ ràng, chứa đựng một sự nhiệt huyết mới mẻ.

Anh Long lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh ta từ sự tò mò dần chuyển sang ngạc nhiên. Trần Hạo, một người luôn ưu tiên hiệu quả kinh tế lên hàng đầu, nay lại đang nói về giá trị xã hội? Đây thực sự là một sự thay đổi đáng kể.

“Tôi muốn chúng ta khởi động một dự án đầu tư vào lĩnh vực năng lượng tái tạo và công nghệ xanh,” Trần Hạo tiếp tục, nét bút anh lướt đi trên bảng trắng, vẽ nên những biểu đồ về tiềm năng phát triển và tác động môi trường. “Đây không chỉ là một dự án kinh doanh mang lại lợi nhuận bền vững trong dài hạn, mà còn là một đóng góp thiết thực vào việc bảo vệ môi trường, giảm thiểu biến đổi khí hậu.” Anh quay lại nhìn Anh Long, ánh mắt anh sáng rực. “Tôi muốn nó mang một ý nghĩa lớn hơn, một đóng góp thực sự cho cộng đồng.”

Anh Long im lặng một lúc, suy nghĩ về những gì Trần Hạo vừa trình bày. Anh ta đã chứng kiến Trần Hạo trải qua nhiều thăng trầm, từ một thanh niên tài năng, đầy tham vọng cho đến một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc, luôn vùi mình vào công việc. Nhưng lần này, có một điều gì đó rất khác. Ánh mắt của Trần Hạo không còn sự lạnh lùng của một doanh nhân mà là sự ấm áp, chân thành của một người muốn kiến tạo những giá trị tốt đẹp.

“Tôi thấy được sự khác biệt trong anh, Hạo,” Anh Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có chút thán phục. “Trước đây, anh luôn nói về lợi nhuận và thị phần. Còn bây giờ, anh nói về ý nghĩa và cộng đồng. Sự thay đổi này thật sự ấn tượng.” Anh ta nhấp một ngụm nước lọc, rồi nhìn thẳng vào Trần Hạo. “Tôi tin tưởng vào quyết định này. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”

Trần Hạo khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Cảm ơn anh, Long. Sự tin tưởng của anh rất quan trọng với tôi.” Anh quay lại bảng trắng, phác thảo các bước đi ban đầu. “Trước mắt, tôi muốn chúng ta thành lập một nhóm nghiên cứu chuyên sâu về thị trường năng lượng tái tạo trong nước và khu vực. Đồng thời, Chị Nguyệt sẽ hỗ trợ lên lịch các cuộc gặp với các chuyên gia trong ngành, các nhà khoa học và các tổ chức phi chính phủ liên quan đến môi trường.”

Anh Long nhanh chóng ghi chép lại những điểm chính. “Tuyệt vời. Tôi sẽ bắt đầu ngay lập tức. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.” Anh Long nói, lặp lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này với một niềm tin mới vào định hướng của Trần Hạo.

Trần Hạo quay sang Chị Nguyệt, người đã nhanh chóng có mặt bên cạnh, sẵn sàng ghi chép. Chị Nguyệt, với tác phong chuyên nghiệp, không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột này. Cô đã quá quen với việc Trần Hạo luôn có những quyết định táo bạo.

“Chị Nguyệt, tôi cần chị lên lịch họp với các bộ phận liên quan ngay lập tức, đặc biệt là phòng R&D và phòng Đối ngoại. Chúng ta cần một báo cáo sơ bộ về khả năng triển khai dự án này trong vòng hai tuần tới,” Trần Hạo n��i, giọng dứt khoát nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh.

“Vâng, thưa Giám đốc,” Chị Nguyệt đáp lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. Cô nhanh chóng ghi lại các chỉ thị, từng ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím máy tính bảng. “Tôi sẽ sắp xếp ngay lập tức. Có cuộc hẹn lúc 2 giờ chiều nay với đối tác Nhật Bản, Giám đốc có muốn hoãn lại để ưu tiên cho dự án này không?”

Trần Hạo suy nghĩ một lát. “Không cần. Cứ giữ lịch. Chúng ta có thể làm việc song song. Mục tiêu của tôi là tích hợp những giá trị này vào mọi hoạt động của tập đoàn, không phải là thay thế hoàn toàn.”

Sau khi Anh Long và Chị Nguyệt rời đi, phòng làm việc trở nên tĩnh lặng. Trần Hạo đứng trước bảng trắng, ngắm nhìn những dòng chữ và sơ đồ mình vừa phác thảo. Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một cảm giác rằng anh đang đi đúng hướng. Con đường mới này không chỉ là một mục tiêu kinh doanh, mà còn là một hành trình tìm kiếm ý nghĩa cho chính cuộc đời anh. Nó là cách anh biến nỗi tiếc nuối thành động lực, biến quá khứ thành bài học, để viết nên một tương lai khác, một tương lai không còn ám ảnh bởi những "nếu như", mà tràn đầy hy vọng và sự cống hiến.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây thành phố. Những tia nắng cuối cùng, vàng óng và rực rỡ, lặn dần sau đường chân trời, để lại một vệt màu cam tím huyền ảo. Trần Hạo ngồi một mình trên sân thượng của quán cà phê quen thuộc, nơi anh vẫn thường tìm đến mỗi khi muốn thoát khỏi sự ồn ào của công việc. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi không khí thành phố đặc trưng, xen lẫn chút hương hoa thoang thoảng từ những chậu cây cảnh được đặt dọc lan can. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn vang lên đâu đó, hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ từ những bàn khác, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa sống động.

Trần Hạo nhấp từng ngụm cà phê ấm, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt ngào. Ly cà phê trong tay anh như một người bạn đồng hành, chứng kiến những suy tư, những biến chuyển trong tâm hồn anh. Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng cuối cùng đang tắt dần, nhường chỗ cho ánh đèn lấp lánh của thành phố đêm. Hàng ngàn ánh đèn nhỏ li ti bắt đầu bừng sáng, tạo nên một tấm thảm lung linh, huyền ảo, như những vì sao rơi xuống mặt đất.

Trong lòng anh không còn sự nặng nề của nỗi tiếc nuối, hay sự dằn vặt của những "nếu như" từ quá khứ. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ, một cảm giác phấn chấn của một người đã tìm thấy con đường riêng, một mục đích mới cho cuộc đời mình. Nỗi đau về Lê An vẫn còn đó, như một dòng ký ức êm đềm, một phần không thể tách rời của bản thân, nhưng nó đã trở thành một phần của quá khứ, một bài học để anh sống tốt hơn cho hiện tại và tương lai. Anh đã học được cách chấp nhận, cách buông bỏ những điều không thể thay đổi, và tập trung vào những điều anh có thể làm để tạo nên một cuộc sống ý nghĩa. Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc dường như đã được rút ngắn lại, không phải bằng cách chạy theo nó, mà bằng cách kiến tạo nó từ bên trong.

Anh đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, một cử chỉ vô thức. Nó vẫn sáng loáng, lạnh lẽo, nhưng giờ đây nó không còn mang gánh nặng của thời gian đã mất, mà là một lời nhắc nhở về từng khoảnh khắc đáng giá của hiện tại. Anh chợt nhớ đến lời nói của Lê An năm xưa, bên bờ sông cũ, khi cô mỉm cười bình thản: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”

Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy suy tư. “Thích thì không đủ… nhưng sống có ý nghĩa thì luôn có thể.” Anh lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng nhạc jazz du dương. Anh nhận ra rằng, dù tình yêu năm xưa có "chậm một nhịp", dù "lời nói không thành" đã để lại một khoảng trống lớn, nhưng cuộc đời anh vẫn còn rất nhiều điều để theo đuổi, rất nhiều giá trị để tạo ra.

Anh lấy chiếc điện thoại di động ra khỏi túi. Không phải để kiểm tra email công việc hay các cuộc họp sắp tới. Anh mở ứng dụng ghi chú, và bắt đầu gõ những dòng suy nghĩ của mình. Anh ghi lại một kế hoạch nhỏ cho ngày mai, không phải là mục tiêu doanh thu, mà là những điều anh muốn làm cho bản thân và cho những người xung quanh. Có thể là gọi điện hỏi thăm mẹ, dành thời gian cho một buổi chiều cuối tuần ở viện dưỡng lão, hoặc đơn giản là dành một giờ đọc sách dưới ánh nắng ban mai. Anh muốn tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn hơn, không còn chỉ là một cỗ máy làm việc.

Đột nhiên, một hình bóng thoáng qua trong tầm mắt anh, ngay trên con đường bên dưới sân thượng. Một người phụ nữ với mái tóc dài, dáng người thanh mảnh, bước đi nhẹ nhàng dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. Khoảnh khắc ấy, tim Trần Hạo như hẫng đi một nhịp. Cô ấy có nét gì đó rất giống Lê An, từ dáng đi cho đến mái tóc bồng bềnh. Anh ngẩn ngơ nhìn theo, một cảm giác day dứt thoáng qua, như một làn gió lạnh thoảng qua mặt. Nhưng rồi, anh mỉm cười nhẹ. Anh biết đó không phải là Lê An. Và dù có là cô ấy đi chăng nữa, thì cảm xúc trong anh giờ đây đã khác. Đó không còn là nỗi đau xé lòng, mà là một sự hoài niệm nhẹ nhàng, một phần của quá khứ đẹp đẽ.

Anh quay lại với chiếc điện thoại, ghi thêm một dòng nữa: “Mua một món quà nhỏ cho một người nào đó vào dịp đặc biệt.” Anh không biết đó sẽ là ai, hay vào dịp nào. Chỉ là một ý nghĩ chợt đến, một mong muốn được sẻ chia, được mang lại niềm vui cho người khác, một cách vô tư và chân thành.

Thành phố về đêm càng trở nên lung linh, huyền ảo. Những ánh đèn lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rải trên tấm thảm nhung đen. Trần Hạo cảm thấy một sự kết nối mới với cuộc sống, không phải là sự cô độc giữa biển người, mà là một phần của dòng chảy vĩ đại ấy. Anh đã không còn cô độc. Anh có gia đình, có bạn bè, và quan trọng hơn cả, anh đã có một tâm hồn bình yên hơn, sẵn sàng chấp nhận mọi điều đến và đi. Con đường phía trước còn dài, và hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời mình mới chỉ bắt đầu. Nhưng anh đã không còn sợ hãi, không còn chìm đắm trong bóng tối của quá khứ. Anh đã tìm thấy bình minh của một ý nghĩa mới, một hành trình "chậm một nhịp" nhưng trọn vẹn và đầy hy vọng. Anh biết, dù "nếu như ngày đó" không bao giờ trở lại, thì hiện tại và tương lai vẫn đang chờ anh kiến tạo, từng chút một, với một trái tim đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free