Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 924: Dòng Chảy Của Sự Chấp Nhận
Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những vạt nắng cuối cùng trên khung cửa sổ cũ kỹ của quán cà phê "Ký Ức Trang Sách". Trần Hạo, sau khi đặt cuốn sách triết lý ố vàng vào túi xách, đứng dậy, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Anh rời khỏi quán, bước chân không còn nặng nề như khi anh đến. Con đường về nhà, vốn thường ngày ồn ào và tấp nập xe cộ, giờ đây dường như tĩnh lặng hơn trong mắt anh, hay có lẽ, chính tâm hồn anh đã tìm thấy một nhịp điệu riêng, bình yên hơn để cảm nhận thế giới.
Hơi thở của thành phố vẫn mang theo chút bụi bặm và sự vội vã, nhưng nó không còn len lỏi vào tận sâu trong tâm trí anh như trước. Anh nhớ lại những lời trong cuốn sách, về việc mỗi khoảnh khắc đều là một món quà, về cách chấp nhận những gì đã qua để sống trọn vẹn cho hiện tại. Nỗi tiếc nuối về Lê An, về những lời nói không thành, về cái khoảng cách vô hình đã từng như một gánh nặng vô hình đè nén anh, giờ đây dường như đã biến thành một dòng chảy êm đềm hơn trong tâm hồn. Nó vẫn ở đó, như một phần không thể thiếu của ký ức, nhưng không còn là một ngọn lửa thiêu đốt, mà là một đốm than hồng ấm áp, nhắc nhở anh về những bài học quý giá của sự chậm một nhịp.
Chuyến xe đường dài đưa Trần Hạo rời xa sự ồn ào của thành phố, hướng về thị trấn ven sông quen thuộc. Càng gần đến nơi, không khí càng trở nên trong lành, mang theo mùi của đất, của nước và của những cánh đồng lúa vừa gặt. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những con đường làng quanh co, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà ngói đỏ, lên những hàng cây xanh ngắt. Tâm trạng anh như một dòng sông, từ chỗ cuộn chảy dữ dội vì những suy tư, giờ đây đã trở nên phẳng lặng, trong veo. Anh biết, anh đang trở về nhà, trở về với cội nguồn, nơi những vết thương cũ có thể được xoa dịu, và những hạt mầm mới của sự bình yên có thể nảy nở.
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng nhà, bóng dáng của cha mẹ đã hiện ra, tựa như bức tranh quen thuộc in sâu trong tâm trí anh. Nguyễn Thị Tư, mẹ anh, vẫn với vóc dáng nhỏ bé, mái tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu, đứng đó đợi anh. Bên cạnh bà là Trần Văn Ba, cha anh, với vẻ ngoài trầm mặc, vững chãi, đôi mắt ẩn chứa sự quan tâm mà ông ít khi bộc lộ ra ngoài. Mùi cơm nhà quen thuộc, quyện với mùi hương hoa cau thoang thoảng từ vườn, ùa vào khứu giác anh, mang theo cả một dòng ký ức êm đềm.
“Con về là tốt rồi, Hạo ơi!” Mẹ Tư vội vàng bước tới, vòng tay ôm lấy anh, cái ôm ấm áp và quen thuộc đến lạ lùng. Bà vỗ nhẹ vào lưng anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ắp sự yêu thương và cả một chút lo âu thường trực. “Mẹ cứ ngóng mãi. Con gầy đi nhiều quá.”
Trần Hạo khẽ mỉm cười, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực. “Con vẫn khỏe mà mẹ. Mẹ và ba cũng khỏe chứ ạ?”
Cha anh, Trần Văn Ba, chỉ gật đầu một cái, ánh mắt sắc sảo lướt qua anh, rồi ông đỡ lấy túi đồ trên tay anh. “Vào nhà đi con. Đường xa chắc mệt rồi.” Giọng ông trầm ấm, mang đậm chất địa phương, dù không nói nhiều lời hoa mỹ nhưng sự quan tâm của ông luôn thể hiện qua những hành động nhỏ nhặt, thầm lặng.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm cúng. Những món ăn dân dã, quen thuộc của quê nhà, từ canh cua đồng, cá kho tộ đến rau luộc chấm kho quẹt, đều mang theo hương vị của ký ức, của tình yêu thương gia đình. Trần Hạo ăn một cách chậm rãi, thưởng thức từng miếng, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu nay.
Sau bữa cơm, khi màn đêm đã buông xuống, Trần Hạo ngồi cùng mẹ ở hiên nhà. Ánh trăng sáng vằng vặc, chiếu rọi xuống khoảng sân nhỏ, tạo nên những mảng sáng tối dịu mắt. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng ếch nhái vọng lại từ đồng xa, và tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây khế già trước sân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của quê hương.
Mẹ Tư khẽ vuốt mái tóc anh, ánh mắt bà nhìn xa xăm về phía con đường làng vắng vẻ. “Con về là tốt rồi. Ở đâu cũng vậy, cốt là trong lòng mình thấy an yên, Hạo ạ.” Bà nói, giọng nhỏ nhẹ, như thể đang thủ thỉ với chính mình. “Mẹ thấy con cứ mãi vùi đầu vào công việc ở thành phố. Tiền bạc thì nhiều thật, nhưng cái nét vui trong mắt con cứ vơi dần. Con người ta, đến một lúc nào đó, mới nhận ra, cái quý giá nhất không phải là bao nhiêu tiền trong ngân hàng, mà là những bữa cơm gia đình, là tiếng cười con trẻ, là một giấc ngủ không ưu lo.”
Trần Hạo mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh cũng nhìn về phía cây khế già, nơi tuổi thơ anh đã từng trải qua biết bao kỷ niệm. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương quen thuộc của quê nhà, của đất ẩm và cây cỏ, tràn ngập lồng ngực, mang đến một sự nhẹ nhõm lan tỏa. “Vâng, con đang học cách tìm kiếm điều đó, mẹ.” Anh khẽ đáp, lời nói mang theo sự chân thành mà hiếm khi anh bộc lộ. Cuốn sách triết lý sống hôm qua, cùng với những lời tâm sự của mẹ, đã gột rửa đi phần nào sự hoài nghi và trống rỗng trong anh.
Từ trong nhà, tiếng của cha Trần Văn Ba vọng ra, giọng ông trầm ấm nhưng vẫn đầy uy lực. “Cứ mãi nghĩ về chuyện cũ thì làm sao mà tiến lên được? Sống phải nhìn về phía trước.” Dù không trực tiếp nói với anh, nhưng Trần Hạo biết cha đang nói về anh, về những nỗi niềm mà ông vẫn luôn lo lắng cho con trai mình. Lời của cha không phải là một sự trách móc, mà là một lời khuyên răn ngắn gọn, mang tính giáo dục, thể hiện sự quan tâm thầm lặng của một người cha.
Trần Hạo không đáp lời, anh chỉ khẽ gật đầu. Anh biết, cha mẹ anh, dù không hiểu hết những gì anh đã trải qua, nhưng bằng trực giác và tình yêu thương, họ vẫn luôn muốn anh được bình yên và hạnh phúc. Cái "chuyện cũ" mà cha anh nhắc đến, đó là khoảng cách vô hình đã ngăn cách anh và Lê An, là lời nói không thành đã khiến anh lỡ mất cả một đời. Nhưng giờ đây, anh đã không còn chìm đắm trong sự dằn vặt. Anh nhận ra, lời của cha, cũng như triết lý từ cuốn sách, đều hướng về một điều duy nhất: chấp nhận quá khứ như một phần của hành trình, và sống trọn vẹn cho hiện tại, cho những gì còn ở phía trước.
Anh đứng dậy, bước ra giữa sân, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Những ngôi sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm nhung đen, xa xăm và vĩnh cửu. Chúng nhắc nhở anh về sự nhỏ bé của con người trước vũ trụ bao la, và về sự vô thường của cuộc đời. Gánh nặng của quá khứ dường như không biến mất, nhưng nó không còn đè nén anh nữa. Nó đã trở thành một phần của anh, một bài học để anh tiến về phía trước, một ngọn hải đăng cho những bước chân chậm một nhịp nhưng chắc chắn hơn. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương quen thuộc của quê nhà, cảm giác an yên đến lạ thường. Anh biết, hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, hành trình chấp nhận những gì đã qua và tạo ra những gì sẽ đến, mới chỉ bắt đầu. Nhưng ít nhất, anh đã có một người bạn đồng hành mới, một ngọn hải đăng chỉ lối, và sự ấm áp của gia đình, của cội nguồn. Anh tin rằng, dù cho con đường phía trước có mịt mờ đến đâu, anh sẽ không còn lạc lối giữa sự cô độc và trống rỗng nữa. Bởi vì, anh đã bắt đầu học cách yêu thương và chấp nhận chính mình, với tất cả những gì đã xảy ra, và với tất cả những gì sẽ đến, dù cho, anh biết, nó sẽ mãi mãi là một hành trình chậm một nhịp.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp trên ngọn cây, Trần Hạo đã thức dậy. Anh không ngủ nướng như thường lệ ở thành phố, mà cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ nhàng, muốn hòa mình vào không khí trong lành của buổi sớm mai quê nhà. Anh thay quần áo giản dị, rồi lặng lẽ rời khỏi nhà, bước chân anh dẫn lối về phía bờ sông quen thuộc.
Con đường làng còn vắng bóng người, chỉ có tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh, tiếng gà gáy ran từ những mái nhà xa xa và tiếng xào xạc của gió sớm. Cảm giác mát lạnh của gió sông mơn man trên da thịt, mang theo hơi nước và mùi phù sa đặc trưng, đánh thức mọi giác quan trong anh. Từng bước chân anh đi, những ký ức về tuổi thơ lại ùa về, sống động như thể mới ngày hôm qua. Anh nhớ những buổi tan học chung đường với Lê An, những lần họ cùng nhau chạy dọc bờ sông, cười nói vô tư, không một chút vướng bận. Anh nhớ những đêm trăng sáng, họ ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ, ánh mắt Lê An lấp lánh như những vì sao.
Anh dừng lại ở một gốc cây cổ thụ quen thuộc, nơi anh và Lê An từng khắc tên mình lên thân cây, một lời thề non hẹn biển của tuổi thơ dại. Thân cây đã to lớn hơn nhiều, những nét khắc ngày xưa giờ đã mờ đi, hòa lẫn vào lớp vỏ sần sùi của thời gian. Trần Hạo đưa tay chạm nhẹ vào đó, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo. Dòng sông vẫn chảy trôi, không ngừng nghỉ, mang theo bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu đổi thay của cuộc đời. Ánh nắng nhẹ nhàng đậu trên mặt sông, làm lấp lánh những gợn sóng lăn tăn, phản chiếu bầu trời xanh trong vắt.
Thay vì những cảm xúc dằn vặt, đau đớn như những lần anh trở về trước, giờ đây, anh cảm thấy một sự bình thản lạ lùng. Không phải là sự vô cảm, mà là một trạng thái chấp nhận, một sự hòa giải với quá khứ. Anh ngắm nhìn dòng nước chảy xiết, rồi khẽ nhắm mắt lại, hít thật sâu làn gió mát.
Trong tâm trí anh, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ như một lời thì thầm của thời gian. Anh tự nhủ, trong sâu thẳm của nội tâm: "Dòng sông vẫn chảy, mang theo bao nhiêu kỷ niệm. Nhưng mình không thể mãi đứng đây nhìn lại. Mình phải học cách để dòng chảy ấy nuôi dưỡng mình, chứ không phải nhấn chìm mình." Anh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, báo hiệu một ngày mới. "Nỗi tiếc nuối sẽ luôn ở đó, như một dấu ấn. Nhưng nó không còn là định mệnh của mình nữa."
Anh cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ, nhẵn thín dưới chân. Viên sỏi nằm gọn trong lòng bàn tay anh, mát lạnh và trơn tru. Anh ngắm nhìn nó một lát, rồi dứt khoát ném xuống sông. Viên sỏi chìm nghỉm, tạo ra những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước, rồi tan biến vào dòng chảy vô tận. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự chấp nhận lẫn một chút buồn man mác. Đó không phải là nụ cười của sự quên lãng, mà là nụ cười của sự buông bỏ. Anh hiểu rằng, dù ký ức có đẹp đến mấy, nó cũng là một phần của quá khứ, và cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Anh không thể mãi đứng lại bên bờ sông cũ, chìm đắm trong những hoài niệm. Anh cần phải để dòng chảy ấy cuốn đi những ưu phiền, và mang đến những điều mới mẻ.
Anh đứng đó một lúc lâu nữa, c��m nhận sự giao hòa giữa mình và thiên nhiên, giữa hiện tại và quá khứ. Anh không còn cảm thấy cô độc. Sự bình yên không đến từ việc xóa bỏ nỗi đau, mà đến từ việc chấp nhận nó như một phần của chính mình. Những lời nói không thành, cái khoảng cách vô hình, sự chậm một nhịp, tất cả đã định hình anh, biến anh thành con người của ngày hôm nay. Và giờ đây, anh đã sẵn sàng để viết tiếp những trang mới của cuộc đời mình, không phải để lãng quên, mà để trân trọng những gì đã qua và hướng về phía trước với một trái tim đã được chữa lành. Anh biết, anh sẽ không bao giờ quên Lê An, nhưng anh sẽ học cách sống mà không bị nỗi tiếc nuối ấy trói buộc. Anh sẽ tìm một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không còn chỉ lặng lẽ quan sát, mà sẽ chủ động hơn trong việc tạo nên hạnh phúc cho chính mình.
***
Buổi trưa, sau khi dạo bộ quanh thị trấn, hít thở không khí trong lành và cảm nhận nhịp sống chậm rãi, Trần Hạo quyết định ghé vào quán cà phê của Chú Nam. Quán cà phê cũ kỹ, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính và trầm mặc như ngày nào. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa dại từ chậu cây trước hiên, ùa vào khứu giác anh ngay khi anh bước qua ngưỡng cửa. Tiếng nhạc Trịnh Công Sơn dìu dặt từ chiếc radio cũ, tiếng lách cách của tách chén và tiếng trò chuyện khe khẽ của vài vị khách quen tạo nên một bầu không khí thân thuộc đến lạ.
Chú Nam, vẫn với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh, đang chậm rãi pha cà phê ở quầy. Ông ngẩng đầu lên, thấy Trần Hạo, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi, một nụ cười mỉm hiện lên trên khóe môi. “Vẫn vị cũ chứ cháu?” Giọng ông trầm ấm, bình thản như dòng sông.
Trần Hạo gật đầu, tìm một chỗ ngồi ở góc quán, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những tia nắng dịu dàng nhảy múa trên tán lá. “Vâng, chú Nam.” Anh trả lời, cảm thấy một sự yên bình lạ lùng khi được quay trở lại nơi đây. Ly cà phê đen nóng hổi được đặt xuống bàn, hơi ấm lan tỏa vào không khí. Trần Hạo nhâm nhi từng ngụm nhỏ, cảm nhận vị đắng đậm đà tan chảy trên đầu lưỡi, mang theo cả ký ức của những năm tháng niên thiếu.
Anh đang chìm đắm trong suy nghĩ, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá xanh rì, thì cánh cửa quán cà phê lại khẽ mở. Một bóng dáng quen thuộc bước vào, cao ráo, hơi gầy, với nụ cười hiền. Thanh Tùng, bạn thân của Trần Hạo từ thuở nhỏ, bước vào, ánh mắt anh ta lướt qua một lượt rồi dừng lại ở Trần Hạo.
“Cậu Hạo! Cậu về lúc nào thế?” Thanh Tùng ngạc nhiên thốt lên, bước nhanh tới chỗ Trần Hạo, vỗ vai anh. “Lâu rồi không gặp, cậu có vẻ khác xưa nhiều.” Ánh mắt Thanh Tùng đầy vẻ dò xét, nhưng cũng không giấu được niềm vui khi gặp lại bạn cũ.
Trần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười của anh giờ đây đã thanh thản hơn rất nhiều so với những lần gặp gỡ trước. “Mình vừa về hôm qua. Đang học cách sống chậm lại, Tùng ạ. Học cách chấp nhận những gì đã qua, và tìm một con đường mới cho riêng mình.” Anh nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Thanh Tùng, không còn né tránh những câu hỏi trực tiếp về cuộc sống như trước. Anh cảm thấy một sự thôi thúc muốn chia sẻ, muốn mở lòng mình với người bạn đã lớn lên cùng anh.
Thanh Tùng ngồi xuống đối diện anh, gọi một ly trà đá. Anh ta nhìn Trần Hạo, có vẻ ngạc nhiên trước sự thay đổi trong lời nói của bạn mình. “Con đường mới? Không phải cậu đã có tất cả rồi sao? Thành công, tiền bạc, mọi thứ mà bao người mơ ước?” Giọng Thanh Tùng mang theo một chút thắc mắc, bởi trong mắt anh ta, Trần Hạo luôn là hình mẫu của sự thành đạt, của một người đã đạt đến đỉnh cao mà không cần phải tìm kiếm thêm gì nữa.
Trần Hạo khẽ lắc đầu, ánh mắt anh trầm tư nhìn vào ly cà phê đang bốc khói. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, một món đồ xa xỉ mà anh thường mang theo như một biểu tượng của sự thành công. Chiếc đồng hồ sáng loáng, lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với bầu không khí ấm cúng, giản dị của quán cà phê và những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong anh. Rồi anh buông thõng tay xuống bàn, như thể đang bỏ lại một gánh nặng vô hình.
“Có những thứ tiền bạc hay thành công không mua được, Tùng ạ,” Trần Hạo nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự trải nghiệm. “Mình đang tìm kiếm những thứ đó. Bình yên trong tâm hồn, ý nghĩa thực sự của cuộc sống, và cách để sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, không còn chìm đắm trong những ‘nếu như’ của quá khứ.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng chiều bắt đầu len lỏi vào quán, vẽ nên những mảng sáng tối dịu mắt. Anh không còn là Trần Hạo của ngày xưa, người bị ám ảnh bởi nỗi tiếc nuối về Lê An, người chỉ biết vùi đầu vào công việc để lấp đầy khoảng trống. Anh đang dần trở thành một con người khác, một người biết chấp nhận, biết buông bỏ, và biết tìm kiếm hạnh phúc ở những điều giản dị, chân thật nhất.
Thanh Tùng im lặng lắng nghe, ánh mắt anh ta từ sự ngạc nhiên dần chuyển sang sự thấu hiểu. Anh ta đã quen với một Trần Hạo trầm tính, ít nói về cảm xúc cá nhân, đặc biệt là sau chuyện của Lê An. Việc Trần Hạo mở lòng như vậy là một dấu hiệu của sự thay đổi sâu sắc. “Cậu nói đúng,” Thanh Tùng khẽ gật đầu. “Thế giới này luôn chạy nhanh, nhưng đôi khi, chúng ta cần phải chậm lại một nhịp, để nhìn rõ hơn những gì thật sự quan trọng.” Anh ta nhấp một ngụm trà đá, rồi nhìn Trần Hạo với một nụ cười chất phác. “Dù sao thì, mừng là cậu đã tìm thấy con đường cho riêng mình. Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!”
Lời nhắc nhở của Thanh Tùng về Lê An không còn khiến Trần Hạo cảm thấy nhói lòng như trước. Thay vào đó, nó chỉ là một dòng ký ức êm đềm, một phần không thể tách rời của quá khứ. Anh khẽ cười, ánh mắt anh vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá, như một điệu vũ của sự sống. Anh biết, con đường phía trước còn dài, và hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời mình mới chỉ bắt đầu. Nhưng anh đã không còn cô độc. Anh có gia đình, có bạn bè, và quan trọng hơn cả, anh đã có một tâm hồn bình yên hơn, sẵn sàng chấp nhận mọi điều đến và đi, dù cho, anh biết, nó sẽ mãi mãi là một hành trình chậm một nhịp.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.