Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 923: Triết Lý Từ Giấy Ố Vàng

Buổi sáng sau đêm ấy, ánh nắng tháng tư dịu dàng chảy tràn qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền sàn gỗ mun bóng loáng của căn hộ penthouse. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố vẫn đang cựa mình thức giấc, những dòng xe cộ tấp nập như đàn kiến cần mẫn trên con đường nhựa uốn lượn. Trần Hạo ngồi trên chiếc ghế bành da sang trọng, ly cà phê đen sánh đặc nguội lạnh từ bao giờ đặt trên chiếc bàn kính cạnh bên. Anh đã không ngủ nhiều đêm qua. Câu chuyện của người đàn ông lạ mặt trong quán trà đạo, cùng với những tấm ảnh cũ mờ ảo về thị trấn ven sông, cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh, tạo nên một cơn lốc suy tư không ngừng.

Cảm giác trống rỗng vẫn hiện hữu, một khoảng không vô hình mà ngay cả sự thành công rực rỡ nhất cũng không thể lấp đầy. Nó không còn là nỗi đau nhói lên mỗi khi nghĩ về Lê An, mà là một sự trống hoác âm ỉ, dai dẳng, một câu hỏi lớn không lời đáp về ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình. Anh đã từng nghĩ, tiền tài, địa vị, quyền lực sẽ mang lại hạnh phúc. Anh đã dùng cả thanh xuân để theo đuổi những thứ đó, để rồi khi đạt được tất cả, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Thành công ấy, đôi khi, lại giống như một chiếc lồng vàng, nhốt anh lại với sự cô độc của chính mình.

Anh tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hình ảnh Lê An mỉm cười bên bờ sông hiện lên rõ nét, nụ cười an nhiên, tự tại. Đó có phải là thứ hạnh phúc mà anh đã bỏ lỡ, một thứ hạnh phúc giản dị, bình yên mà anh đã không đủ can đảm để giữ lấy? “Thích thì không đủ…” lời nói của Lê An năm nào, giờ đây không chỉ là một vết cứa, mà còn là một tấm gương phản chiếu, cho anh thấy rằng anh đã không đủ, không đủ để hiểu, không đủ để hành động, không đủ để giữ gìn. Và cái “không đủ” ấy đã khiến anh, cuối cùng, phải đối diện với sự cô độc này.

Không thể tiếp tục sống trong sự dằn vặt và chất vấn này mãi được. Đã đến lúc anh phải tìm kiếm, phải khám phá. Không phải là tìm kiếm Lê An, mà là tìm kiếm một phần của chính anh đã đánh mất, tìm kiếm ý nghĩa cho những năm tháng còn lại. Anh không muốn nỗi tiếc nuối trở thành một gánh nặng đeo đẳng suốt cuộc đời, mà muốn biến nó thành một nguồn động lực, một ngọn hải đăng chỉ lối. Một hành trình chậm một nhịp, có lẽ, không phải là chậm trễ so với người khác, mà là chậm lại để anh có thể thực sự nhìn thấy, thực sự cảm nhận, thực sự sống.

Trần Hạo đứng dậy, sải bước đến ban công. Gió sớm mơn man qua mái tóc, mang theo chút hơi lạnh của sương đêm còn vương lại. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí trong lành. Anh rút chiếc điện thoại đời mới nhất ra khỏi túi quần âu. Màn hình Retina sắc nét phản chiếu ánh nắng, nhưng ánh mắt anh lại tập trung vào ô tìm kiếm. Anh không gõ tìm "hạnh phúc là gì" hay "cách quên đi quá khứ". Anh gõ một cụm từ đơn giản: "Hiệu sách cũ Hà Nội". Một sự thôi thúc kỳ lạ dẫn lối anh, một niềm tin rằng những câu trả lời anh cần, có thể không nằm trong những cuốn sách kinh tế, những báo cáo tài chính, mà nằm đâu đó giữa những trang giấy ố vàng của thời gian. Anh cần một thứ gì đó chân thật, hữu hình, mang dấu ấn của những câu chuyện đã cũ, như chính câu chuyện của anh vậy.

Mục tiêu đã rõ ràng. Anh không thể tiếp tục chỉ lặng lẽ quan sát cuộc đời mình trôi qua, hay chỉ lặng lẽ quan sát cuộc sống của Lê An từ xa. Anh phải chủ động tìm kiếm, dù cho con đường ấy có mịt mờ đến đâu, và dù cho, anh biết, nó sẽ mãi mãi là một hành trình chậm một nhịp.

***

Trần Hạo đỗ chiếc xe sang trọng của mình cách khá xa một con phố nhỏ ở khu phố cổ, một con phố dường như vẫn còn giữ nguyên dáng vẻ của những năm tháng cũ. Anh không muốn sự hào nhoáng của chiếc xe phá vỡ không khí hoài cổ nơi đây. Bước chân anh chậm rãi, men theo những bức tường rêu phong, những cửa hàng cũ kỹ san sát nhau. Mùi ẩm mốc của thời gian, mùi hương của gỗ mục và chút khói nhang thoảng qua từ những ngôi đền nhỏ xen kẽ, tất cả tạo nên một bức tranh của quá khứ giữa lòng thủ đô hiện đại.

Cuối con phố, Trần Hạo tìm thấy một hiệu sách cũ. Tấm biển gỗ đã bạc màu, chữ viết tay nghệch ngoạc nhưng duyên dáng: "Ký Ức Trang Sách". Cánh cửa gỗ nặng nề, cũ kỹ được đẩy nhẹ, tiếng chuông đồng nhỏ leng keng vang lên, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của không gian. Một mùi hương đặc trưng ập vào khứu giác anh, mùi của giấy cũ, của mực in đã phai màu, của bụi thời gian và một chút mùi gỗ ấm áp. Nó không phải là mùi hương sang trọng như căn hộ của anh, nhưng lại mang đến một cảm giác bình yên đến lạ lùng.

Không gian bên trong hiệu sách nhỏ nhưng ấm cúng. Những kệ sách gỗ cao vút chất đầy sách từ sàn đến trần, tạo thành những con đường nhỏ quanh co. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần, cùng với ánh nắng trưa hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ, khiến những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tựa như những vũ công của thời gian. Trần Hạo lướt tay trên gáy sách. Bìa cứng, bìa mềm, bìa da, bìa giấy ố vàng, đủ mọi kích cỡ, đủ mọi thể loại. Mỗi cuốn sách dường như đều mang trong mình một câu chuyện, một linh hồn riêng, một cuộc đời đã đi qua.

Anh không tìm kiếm một tác giả cụ thể, một thể loại cụ thể. Anh chỉ để bản năng dẫn lối, để tâm hồn mình tự do dạo bước giữa những dòng chữ im lìm. Bàn tay anh lướt nhẹ qua những gáy sách, cảm nhận sự sờn cũ, những nếp gấp của thời gian. Đôi khi, anh dừng lại, rút một cuốn sách ra, lật giở vài trang, hít hà mùi giấy cũ đặc trưng. Có những cuốn sách đã bị mối mọt gặm nhấm, có những cuốn lại được bao bọc cẩn thận trong lớp giấy kính đã ngả màu.

Sau một hồi lang thang giữa mê cung tri thức cũ kỹ ấy, mắt anh dừng lại ở một góc khuất. Một cuốn sách bìa sờn, màu nâu đất, không có hình minh họa nổi bật, chỉ có một tựa đề đơn giản được in bằng phông chữ cổ điển: "Hành Trình Tìm Lại Bình Yên". Nó nằm lẫn giữa hàng trăm cuốn sách khác, không quá nổi bật, nhưng lại thu hút anh một cách kỳ lạ. Anh rút cuốn sách ra, cảm nhận sự thô ráp của bìa giấy đã bạc màu dưới đầu ngón tay. Cuốn sách không quá dày, nhưng lại toát lên một vẻ cổ kính, chứa đựng những điều sâu xa.

"Tìm gì thế cậu?" Một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng vang lên từ phía quầy thu ngân.

Trần Hạo ngẩng đầu lên. Một người đàn ông gầy gò, đeo kính lão, mái tóc điểm bạc, đang mỉm cười hiền hậu nhìn anh. Đó là Ông Đức, chủ hiệu sách. Ánh mắt ông tinh anh, ẩn chứa sự từng trải và một vẻ trầm tĩnh lạ thường.

"Cháu... cháu cũng không biết nữa, thưa bác," Trần Hạo đáp, giọng anh trầm, nói chậm rãi. "Cháu chỉ muốn tìm một cuốn sách... có thể giúp người ta tìm thấy bình yên." Anh tự thấy lời mình nói thật ngô nghê, nhưng lại là sự thật lòng nhất trong suốt những năm tháng qua.

Ông Đức mỉm cười, nụ cười hiền từ làm khóe mắt ông hằn thêm vài nếp nhăn. Ông chậm rãi bước lại gần Trần Hạo, ánh mắt ông lướt qua cuốn sách trên tay anh. "À, cuốn này," ông gật đầu. "Một lựa chọn không tồi. Đôi khi, những điều ta tìm kiếm lại nằm ngay trước mắt, nhưng ta lại cứ mải miết nhìn xa xôi." Ông khẽ nâng gọng kính. "Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết."

Trần Hạo lặng im, cảm nhận từng lời nói của ông Đức như một dòng nước mát thấm vào tâm hồn đang khô cằn của mình. Câu nói ấy, nó chạm đến đúng cái khao khát sâu thẳm trong anh. Anh đã mải miết tìm kiếm thành công bên ngoài, mà quên mất việc tìm kiếm chính mình.

"Vâng, cháu nghĩ cháu sẽ đọc cuốn này," Trần Hạo nói, bàn tay anh siết nhẹ cuốn sách.

Ông Đức gật đầu. "Giá trị của một cuốn sách không nằm ở giá tiền, mà ở những gì nó mang lại cho ta." Ông quay trở lại quầy thu ngân. "Cậu cứ đọc, nếu không thấy bình yên, cứ mang trả lại." Ông nói đùa, nhưng ánh mắt ông lại đầy sự tin tưởng.

Trần Hạo mỉm cười nhẹ. Đó là nụ cười chân thật nhất của anh trong nhiều ngày qua. Anh thanh toán tiền, cầm cuốn sách cũ, bước ra khỏi "Ký Ức Trang Sách" với tiếng chuông đồng leng keng vang vọng phía sau. Ngoài trời, nắng vẫn dịu, nhưng lòng anh đã có thêm một tia hy vọng mới, một sự tò mò lẫn một chút bình yên len lỏi. Cuốn sách này, có lẽ, sẽ là khởi đầu cho một hành trình khác, một hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời anh, một hành trình chậm một nhịp.

***

Quán cà phê "Góc Yên Bình" nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố xá. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại một cách khéo léo, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần, cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã bạc màu theo năm tháng. Trần Hạo chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng chiều tà xiên qua kẽ lá của giàn hoa giấy, vẽ nên những mảng sáng tối dịu mắt trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ lùng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, khiến tâm trí anh như được gột rửa.

Ly cà phê đen nóng hổi được đặt xuống bàn, hơi ấm lan tỏa vào không khí. Trần Hạo đặt cuốn sách bìa sờn lên bàn, bên cạnh ly cà phê. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng loáng trên cổ tay anh, đối lập hoàn toàn với vẻ cũ kỹ, khiêm nhường của cuốn sách. Anh khẽ vuốt ve bìa sách, rồi chậm rãi mở ra. Những trang giấy ố vàng, chữ in nhỏ nhưng rõ ràng.

Anh bắt đầu đọc, ban đầu là với một chút hoài nghi, một sự tò mò được che giấu. Anh là một doanh nhân thành đạt, quen với những con số, những chiến lược sắc bén. Triết lý sống, đối với anh, đôi khi chỉ là những lời nói sáo rỗng, xa rời thực tế. Nhưng càng đọc, anh càng thấy những câu chữ ấy không hề sáo rỗng. Chúng đơn giản, nhưng chứa đựng một sức nặng, một chiều sâu mà anh chưa từng cảm nhận được từ bất kỳ cuốn sách quản trị kinh doanh nào.

Cuốn sách nói về sự chấp nhận, về việc buông bỏ những gì không thể thay đổi, về việc tìm kiếm niềm vui trong hiện tại, trong những điều nhỏ bé nhất của cuộc sống. Nó không giảng giải về việc phải quên đi quá khứ, mà là cách để hòa giải với quá khứ, để biến những nỗi đau, những tiếc nuối thành những bài học, những nguồn sức mạnh. Nó nói rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, là cách ta sống từng khoảnh khắc.

Trần Hạo ngừng đọc, ngón tay anh nhẹ nhàng lướt trên một dòng chữ: "Nỗi tiếc nuối không phải là gánh nặng để ta mang theo suốt đời, mà là một ngọn hải đăng chỉ lối cho những bước chân tương lai, nếu ta biết cách nhìn nhận nó." Anh nhắm mắt lại, cảm nhận ly cà phê đang dần nguội đi trong tay. Lời của Lê An lại văng vẳng bên tai: "Thích thì không đủ." Và lời nói không thành của anh ngày đó, "Anh đã rất thích em." Cả hai câu nói ấy, cả hai con người ấy, giờ đây không còn là những vết thương rỉ máu, mà là một phần không thể tách rời của con người anh, một phần của cái hành trình tìm lại bình yên mà cuốn sách đang dần hé mở.

Anh đã từng nghĩ, sự tiếc nuối về Lê An là một sai lầm, một vết sẹo không thể xóa nhòa. Nhưng giờ đây, cuốn sách đã cho anh một góc nhìn khác. Đó không phải là sai lầm để dằn vặt, mà là một bài học đắt giá về sự chậm một nhịp, về việc không dám bày tỏ, về khoảng cách vô hình mà anh đã tự tạo ra. Nỗi tiếc nuối ấy, nó đã định hình anh, đã biến anh thành con người của ngày hôm nay. Và có lẽ, chính vì nó, anh mới đủ khao khát để tìm kiếm một ý nghĩa khác cho cuộc sống, một hạnh phúc không còn gắn liền với định nghĩa thành công của xã hội.

Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều đã dần phai, thay vào đó là ánh đèn đường bắt đầu le lói. Khuôn mặt anh, vốn luôn mang nét trầm tư, giờ đây đã tĩnh lặng hơn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ bình yên hiếm thấy. Gánh nặng của quá khứ dường như không biến mất, nhưng nó không còn đè nén anh nữa. Nó đã trở thành một phần của anh, một bài học để anh tiến về phía trước, một ngọn hải đăng cho những bước chân chậm một nhịp nhưng chắc chắn hơn.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, mùi cà phê, bánh ngọt, và mùi hoa nhài vẫn vương vấn. Anh cầm cuốn sách lên, đặt nó vào túi xách, như một vật báu vừa tìm được. Anh biết, hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, hành trình chấp nhận những gì đã qua và tạo ra những gì sẽ đến, mới chỉ bắt đầu. Nhưng ít nhất, anh đã có một người bạn đồng hành mới, một ngọn hải đăng chỉ lối. Và anh tin rằng, dù cho con đường phía trước có mịt mờ đến đâu, anh sẽ không còn lạc lối giữa sự cô độc và trống rỗng nữa. Bởi vì, anh đã bắt đầu học cách yêu thương và chấp nhận chính mình, với tất cả những gì đã xảy ra, và với tất cả những gì sẽ đến, dù cho, anh biết, nó sẽ mãi mãi là một hành trình chậm một nhịp.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free