Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 922: Lời Kể Không Định, Ý Nghĩa Không Ngờ

Trần Hạo khẽ khàng đóng chiếc laptop lại. Màn hình vẫn còn lưu lại những dòng thông tin khô khan về sự thay đổi kinh tế, những dự án phát triển du lịch của thị trấn ven sông, nơi anh và Lê An đã từng lớn lên. Ánh sáng xanh dịu nhẹ từ màn hình tắt dần, để lại căn phòng chìm vào thứ ánh sáng vàng ấm áp của đèn trần. Anh đã dành cả buổi chiều và một phần buổi tối để lùng sục thông tin, đọc đi đọc lại những bài báo, những báo cáo thống kê, cố gắng hình dung một cách chân thực nhất về cuộc sống nơi ấy, về những thay đổi mà nó đã trải qua. Anh không tìm kiếm Lê An trực tiếp, không dám. Anh chỉ tìm kiếm một sợi dây liên kết, một manh mối mơ hồ về thế giới của cô, về những gì cô đang sống, những điều có thể đã thay đổi hay vẫn vẹn nguyên như ngày nào.

Những con số, những dự án được trình bày một cách khoa học, logic, nhưng chúng chẳng thể nào vẽ nên được bức tranh về mùi phù sa mỗi khi trời mưa, về tiếng chim hót mỗi buổi sớm mai, về ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một khúc sông. Chúng càng không thể nào nói cho anh biết về nụ cười của Lê An khi ngắm nhìn con nước, về ánh mắt cô khi kể một câu chuyện cũ, hay về sự bình yên mà anh vẫn luôn cảm nhận được khi ở cạnh cô. Mọi thứ anh tìm thấy chỉ là vỏ bọc, là bề nổi của một tảng băng chìm mà anh khao khát được chạm tới.

Một cuộc gọi đến, kéo anh khỏi dòng suy tư. Đó là đối tác cho dự án mới, nhắc nhở về bữa tối quan trọng tại nhà hàng Pháp ‘Le Rêve’. Trần Hạo liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, kim giờ đã chỉ gần tám giờ tối. Anh thở dài, tựa lưng vào ghế. Một ngày dài làm việc, những con số khô khan, và giờ là một buổi tối xã giao. Cứ như thế, cuộc sống của anh được dệt nên từ những sợi chỉ mang tên “công việc”, “thành công”, “quyền lực”. Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía phòng thay đồ, cảm giác mệt mỏi không chỉ ở thể xác mà còn len lỏi sâu vào tâm hồn. Anh thay bộ vest lịch lãm, chỉnh tề, như khoác lên mình một lớp vỏ bọc hoàn hảo, che giấu đi sự trống rỗng, chênh vênh bên trong.

Chiếc xe hơi sang trọng lướt êm trên những con phố tấp nập ánh đèn. Phía sau cửa kính xe là một Sài Gòn hoa lệ, rực rỡ, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ là một bức tranh chuyển động vô hồn. Anh đến nhà hàng ‘Le Rêve’ đúng giờ.

Kiến trúc Pháp cổ điển của ‘Le Rêve’ hiện lên đầy ấn tượng dưới ánh đèn vàng dịu. Trần Hạo bước qua cánh cửa gỗ sồi chạm trổ tinh xảo, một thế giới khác mở ra trước mắt anh. Trần nhà cao vút, được điểm xuyết bởi những đèn chùm pha lê lấp lánh, phản chiếu ánh sáng lên những bức tường được trang trí bằng tranh vẽ phong cảnh Châu Âu và những tấm gương lớn viền vàng. Không gian rộng lớn nhưng vẫn mang lại cảm giác ấm cúng nhờ những bàn ghế bọc vải nhung màu đỏ bordeaux sang trọng, khăn trải bàn trắng tinh tươm được là phẳng phiu, và những bình hoa tươi đặt giữa mỗi bàn, tỏa hương thơm thanh khiết. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng của một bản giao hưởng nào đó trôi lãng đãng trong không khí, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách, tiếng dao dĩa khẽ khàng và những tiếng trò chuyện thì thầm đủ để tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không quá ngột ngạt. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang hảo hạng và cả mùi nước hoa cao cấp từ những vị khách sang trọng quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của khứu giác.

Trần Hạo ngồi xuống chiếc ghế nhung êm ái, đối diện với đối tác của mình, ông Kenji – một doanh nhân người Nhật với mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. Bữa tối diễn ra suôn sẻ, kết thúc bằng một cái bắt tay chặt chẽ và nụ cười hài lòng từ cả hai phía. Một hợp đồng lớn đã được ký kết, một thành công rực rỡ nữa được thêm vào danh sách dài dằng dặc những thành tựu của Trần Hạo.

“Thành công hôm nay là nhờ tầm nhìn của anh Hạo,” ông Kenji nói, giọng tiếng Việt lơ lớ nhưng đầy nhiệt thành, nâng ly rượu vang đỏ sóng sánh. “Anh đã nhìn thấy tiềm năng mà không ai khác thấy được.”

Trần Hạo khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao hoàn hảo. “Không có gì, đó là công việc của tôi.” Giọng anh trầm, đều, không một chút biểu cảm thừa thãi. Anh nâng ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ của vang đỏ lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể làm tan đi vị nhạt nhẽo trong lòng anh. Anh đã từng nghĩ, những khoảnh khắc như thế này, những lời khen ngợi, những cái bắt tay của sự thắng lợi sẽ mang lại cho anh cảm giác thỏa mãn tột độ. Nhưng giờ đây, nó chỉ như một cơn gió nhẹ lướt qua, không đọng lại chút dư vị nào.

Ông Kenji tiếp tục mời. “Vậy thì, sau bữa tối này, chúng ta có thể đến quán bar yêu thích của tôi để ăn mừng chứ? Tôi biết một nơi rất yên tĩnh, có rượu sake thượng hạng.”

Trần Hạo lắc đầu nhẹ. “Tôi xin phép, có chút việc riêng cần xử lý.” Anh đứng dậy, gật đầu lịch thiệp. “Cảm ơn ông Kenji vì bữa tối tuyệt vời.”

Ông Kenji hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ nụ cười. “Ồ, vậy sao. Thật tiếc. Vậy chúng ta sẽ gặp lại vào tuần tới. Chúc anh một buổi tối vui vẻ.”

Trần Hạo khẽ cúi đầu chào, rồi rời khỏi bàn ăn. Anh bước chậm rãi qua những hàng bàn khác, ánh mắt lướt qua những cặp đôi đang hẹn hò, những người trẻ đang thì thầm to nhỏ, trao nhau những cử chỉ âu yếm. Họ cười nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui, dường như cả thế giới thu bé lại trong khoảnh khắc đó. Trần Hạo thoáng thấy một cảm giác xa lạ dấy lên trong lòng. Anh đã từng có những khoảnh khắc như thế, bên cạnh Lê An, dù khi đó không có những bữa tối xa hoa hay những ly rượu vang hảo hạng, nhưng sự hồn nhiên, trong trẻo của tình cảm khi ấy lại là thứ mà giờ đây anh không thể nào mua được bằng tiền bạc, danh vọng. Anh không ghen tị, chỉ là một sự chấp nhận bình thản về một con đường anh đã chọn, một con đường mà anh biết, đã khiến anh bỏ lỡ nhiều thứ hơn anh tưởng. Anh bước ra khỏi nhà hàng, không khí se lạnh nhẹ của buổi tối Sài Gòn tràn vào, thoáng chốc xua đi mùi thức ăn và rượu vang còn vương vấn. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh ánh lên dưới ánh đèn đường, nhắc nhở anh về một thế giới mà anh đang sống, nhưng liệu có phải là thế giới anh thực sự thuộc về?

Anh không về thẳng căn hộ của mình. Chiếc xe lướt qua những con đường đông đúc, đưa anh đến một góc phố yên tĩnh hơn, nơi có một quán trà đạo mà anh tình cờ biết đến qua lời giới thiệu của một đối tác cũ, người có tâm hồn thiền định. Quán trà đạo ‘Thiên Nguyệt’ nằm ẩn mình sau một con hẻm nhỏ, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài. Bước vào bên trong, anh như lạc vào một không gian khác, nơi thời gian dường như trôi chậm lại, nơi mọi giác quan được xoa dịu.

Kiến trúc của ‘Thiên Nguyệt’ là sự kết hợp tinh tế giữa gỗ, tre và giấy dó, mang đậm nét truyền thống Á Đông. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao và những ngọn nến nhỏ đặt trên bàn tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thanh bình. Không gian mở, có một sân vườn nhỏ xinh xắn với hòn non bộ được sắp đặt khéo léo, dòng nước chảy róc rách không ngừng, tạo nên một âm thanh êm tai, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. Những cây cảnh bonsai được cắt tỉa cầu kỳ, dáng vẻ cổ kính, đứng lặng lẽ bên cạnh những bụi tre xanh rì, xào xạc khẽ khàng mỗi khi có cơn gió nhẹ lướt qua. Bàn ghế thấp kiểu Nhật, hoặc những chiếc chiếu tatami trải trên sàn gỗ bóng loáng, mời gọi người ta ngồi xuống, gác lại mọi lo toan. Mùi trà thơm dịu, phảng phất hương sen thanh khiết, hương hoa cúc thoảng nhẹ, hòa quyện cùng mùi gỗ mộc mạc và một chút hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, dẫn dắt tâm hồn người ta vào trạng thái thư thái, thoát tục.

Trần Hạo chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra hòn non bộ và cảm nhận làn gió mát lành từ khu vườn nhỏ. Anh gọi một ấm trà sen, đặc sản của quán. Cô gái phục vụ, với mái tóc buộc cao gọn gàng, nhanh nhẹn mang ra một bộ ấm chén bằng gốm sứ thanh nhã, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay anh.

Anh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu của trà sen lan tỏa, thấm đẫm từng tế bào. Anh nhắm mắt lại, thả mình vào không gian tĩnh lặng. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió xào xạc qua tre, và tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng như ru ngủ tâm hồn anh. Sự tĩnh mịch ở đây đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố, với sự hào nhoáng của nhà hàng Pháp ban nãy. Nó như một liều thuốc an thần cho tâm hồn đang rối bời của anh.

Bất chợt, giọng nói của một người đàn ông lớn tuổi vang lên từ bàn gần đó, không quá lớn nhưng đủ để lọt vào tai Trần Hạo khi anh đang lơ đễnh. Anh mở mắt, khẽ liếc nhìn. Đó là một người đàn ông khoảng ngoài 50, tóc đã điểm bạc, gương mặt từng trải, đôi mắt lộ rõ vẻ trầm tư. Ông đang dùng trà cùng một phụ nữ trung niên, ăn mặc thanh lịch, ánh mắt lắng nghe đầy đồng cảm.

“...Anh ta có tất cả, tiền bạc, danh vọng, nhưng cuối cùng lại ra đi trong cô độc, không một người thân bên cạnh,” người đàn ông lớn tuổi nói, giọng nói mang một chút chua chát và tiếc nuối. “Cả đời phấn đấu, đến lúc cuối cùng mới nhận ra mình đánh mất những gì quan trọng nhất.”

Trần Hạo khẽ giật mình. Câu chuyện này, sao lại quen thuộc đến vậy? Anh tiếp tục nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ánh mắt từ từ khép lại, lắng nghe từng lời, để chúng thấm sâu vào tâm trí anh.

Người phụ nữ đi cùng thở dài, giọng nói đầy thương cảm. “Thật đáng tiếc... Nhưng có lẽ đó là cái giá của sự thành công quá lớn.”

“Không, không phải cái giá,” người đàn ông lớn tuổi phủ nhận, giọng ông trở nên kiên quyết hơn. “Là sự lựa chọn sai lầm. Đã có lúc anh ta có thể chọn khác, chọn sự bình yên, một gia đình nhỏ. Nhưng anh ta đã không làm... Anh ta cứ mải mê chạy theo những thứ phù phiếm, tin rằng chúng sẽ mang lại hạnh phúc. Đến khi quay đầu nhìn lại, mọi thứ đã quá muộn. Dòng sông thời gian đã cuốn trôi tất cả, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi cô đơn đến tột cùng.”

Từng lời nói của người đàn ông lớn tuổi như những nhát dao cứa vào trái tim Trần Hạo. Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng. Anh nhấp thêm một ngụm trà, cố gắng giữ vẻ bình thản bên ngoài, nhưng bên trong, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. "Sự lựa chọn sai lầm... mất đi những gì quan trọng nhất... trống rỗng và cô đơn..." Những từ ngữ đó cứ văng vẳng trong tâm trí anh, hòa quyện với những ký ức về Lê An, về bờ sông cũ, về những lời nói không thành. Liệu anh có đang đi trên con đường tương tự? Liệu anh có đang mải mê chạy theo những thứ mà cuối cùng sẽ chẳng th��� lấp đầy khoảng trống vô hình trong tâm hồn mình?

Anh nhớ lại giấc mơ đêm qua về Lê An, nụ cười trong trẻo, ánh mắt bình yên của cô bên bờ sông. Anh nhớ lại những giờ phút tìm kiếm thông tin về thị trấn, cố gắng hình dung một cuộc sống giản dị, an yên mà anh đã bỏ lỡ. Và giờ đây, câu chuyện về người đàn ông thành đạt nhưng cô độc này như một lời cảnh báo, một tiếng chuông báo động vang vọng trong đêm tĩnh lặng. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào chén trà. Hơi ấm từ chén trà không đủ để xua tan cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh cảm thấy một sự bất an sâu sắc, một câu hỏi lớn lao về ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.

Trần Hạo rời quán trà đạo khi đêm đã khuya. Dù đã được xoa dịu phần nào bởi không khí thanh bình và vị trà sen thơm dịu, nhưng những lời nói anh vô tình nghe được vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí anh, như một bóng ma dai dẳng. Anh không gọi xe, mà quyết định đi bộ một đoạn, để gió đêm thổi tan đi những suy tư đang mắc kẹt.

Khi anh về đến căn hộ cao cấp của mình, thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn. Chỉ còn những ánh đèn rực rỡ từ những tòa nhà chọc trời, những bảng hiệu quảng cáo neon nhấp nháy, và dòng xe cộ thưa thớt vẫn không ngừng chuyển động phía dưới. Căn hộ của anh, một không gian rộng lớn được thiết kế hiện đại, sang trọng với gam màu tối chủ đạo, luôn im ắng đến lạ lùng. Không có tiếng cười nói, không có sự ấm cúng của một gia đình. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của Miles Davis, tiếng kèn saxophone trầm buồn vẫn đang vang lên từ hệ thống âm thanh, như muốn hòa cùng nỗi lòng anh. Mùi gỗ mới, mùi da từ những bộ sofa đắt tiền, mùi nước hoa nam tính của chính anh và một chút mùi rượu vang còn vương lại từ ly rượu vang đỏ đêm qua, tất cả tạo nên một bầu không khí xa hoa nhưng cũng đầy lạnh lẽo, tĩnh mịch.

Anh không bật đèn sáng trưng, chỉ để những ánh đèn LED thông minh tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt đủ để nhìn rõ mọi vật. Anh bước đến ban công lớn, kéo tấm rèm sang một bên, để gió đêm ùa vào, khẽ khàng vuốt ve khuôn mặt anh. Anh tựa tay vào lan can kính cường lực, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập phía dưới, những chấm sáng di chuyển không ngừng nghỉ, như những mảnh ghép nhỏ bé của một bức tranh khổng lồ, phức tạp. Anh tự hỏi, liệu anh có đang đi trên con đường tương tự người đàn ông trong câu chuyện kia không? Liệu thành công rực rỡ bên ngoài mà anh đang sở hữu có phải là vỏ bọc cho một sự cô độc, trống rỗng bên trong mà anh vẫn luôn cố gắng chối bỏ?

Anh siết chặt tay vào lan can, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay.

‘Thích thì không đủ... nhưng có phải là đủ để rồi cô độc thế này không?’ Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, tan vào làn gió đêm. Câu nói của Lê An năm xưa, “thích thì không đủ”, từng là một lời từ chối nghiệt ngã, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, một sự chất vấn sâu sắc về chính cuộc đời anh. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh đạt được đỉnh cao, anh sẽ có tất cả, kể cả hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi đã đứng trên đỉnh cao ấy, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết, đối mặt với một khoảng trống vô hình mà không một thành công vật chất nào có thể lấp đầy.

‘Hạnh phúc... bình yên... liệu nó có phải là thứ mà mình vẫn đang theo đuổi một cách vô vọng?’ Câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Bao nhiêu năm qua, anh đã định nghĩa hạnh phúc bằng những con số, những dự án, những giải thưởng. Nhưng hạnh phúc của Lê An, trong giấc mơ của anh, lại là nụ cười trong trẻo bên bờ sông, là sự an nhiên tự tại, là một cuộc sống giản dị không bon chen. Đó có phải là cái “bình yên” mà anh đã đánh mất, cái “bình yên” mà người đàn ông trong quán trà đạo đã nhắc đến?

Anh rút chiếc điện thoại di động thế hệ mới nhất ra khỏi túi quần. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt trầm tư của anh. Anh lướt qua một vài bức ảnh cũ mờ ảo mà anh đã chụp lại từ cuốn album ảnh thời niên thiếu. Đó là những bức ảnh về thị trấn ven sông, về ngôi nhà cũ, về những con đường đất quen thuộc. Và trong số đó, có những bức ảnh về Lê An, về nụ cười rạng rỡ của cô bé, về ánh mắt trong veo nhìn về phía dòng sông. Những bức ảnh này, dù đã cũ kỹ và không rõ nét bằng những bức ảnh kỹ thuật số hiện đại, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh diệu kỳ, gợi lên trong anh một nỗi nhớ khôn nguôi, một sự tiếc nuối sâu sắc về những gì đã qua, về một con đường khác mà anh đã không chọn.

Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào màn hình, dừng lại ở bức ảnh Lê An đang ngồi bên bờ sông, mái tóc đen dài bay trong gió, ánh mắt mơ màng hướng về phía xa xăm. Cái hình ảnh này, nó không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là một biểu tượng, một ngọn hải đăng cho những giá trị mà anh đã bỏ quên. Đó là sự bình yên, sự giản dị, là sợi dây liên kết với cội nguồn, với con người thật của anh.

Anh không biết điều gì đang chờ đợi anh phía trước. Anh không biết liệu hành trình "lặng lẽ quan sát cuộc sống của Lê An từ xa", hay tìm kiếm "ý nghĩa mới" cho cuộc đời mình có thực sự mang lại sự bình yên mà anh đang khao khát hay không. Nhưng anh biết một điều: anh không thể tiếp tục đứng yên, không thể tiếp tục sống trong sự trống rỗng này. Câu chuyện anh vô tình nghe được đêm nay, cùng với những suy tư dai dẳng về Lê An, đã thắp lên trong anh một ngọn lửa, một sự thôi thúc mạnh mẽ để hành động. Anh phải tìm kiếm, phải khám phá. Đó sẽ là một hành trình lặng lẽ, một cuộc hành trình của riêng anh, để nỗi tiếc nuối không còn là gánh nặng mà là một nguồn động lực, một ngọn hải đăng chỉ lối cho một "ý nghĩa mới" của riêng anh. Trong khoảnh khắc đó, giữa căn hộ sang trọng và cô độc, Trần Hạo bắt đầu một chương mới trong cuộc đời mình, một chương không còn chỉ là sự nghiệp và tiền bạc, mà là sự chất vấn sâu sắc về ý nghĩa đích thực của cuộc sống, về hạnh phúc và bình yên mà anh vẫn luôn tìm kiếm, dù có thể, anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh vẫn sẽ tiếp tục tìm kiếm, dù cho con đường phía trước có mịt mờ đến đâu, và dù cho, anh biết, nó sẽ mãi mãi là một hành trình chậm một nhịp.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free