Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 921: Vỏ Bọc Của Đỉnh Cao, Khoảng Trống Của Tâm Hồn
Trần Hạo nhìn thư ký của mình khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự dứt khoát khác thường. Chị Nguyệt, với nụ cười chuyên nghiệp thường trực, khẽ cúi chào rồi nhẹ nhàng khép cánh cửa kính lại, để lại Trần Hạo một mình trong không gian rộng lớn của phòng Tổng Giám đốc. Thành phố bên ngoài đã ngả sang sắc hoàng hôn, những tòa nhà chọc trời bắt đầu thắp lên những đốm sáng lấp lánh, tựa như hàng triệu vì sao lạc xuống trần gian. Từ độ cao này, mọi âm thanh ồn ào của phố thị dường như đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng vù vù rất khẽ của hệ thống điều hòa không khí. Mùi gỗ óc chó mới, mùi da thuộc cao cấp từ chiếc ghế bành, thoang thoảng mùi cà phê đậm đặc còn vương lại từ cốc anh vừa uống, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian làm việc sang trọng, quyền lực nhưng cũng đầy cô độc.
Anh không ngồi xuống ghế làm việc ngay, mà bước đến bên cửa sổ lớn, đặt tay lên tấm kính mát lạnh. Hơi thở anh phả vào lớp kính tạo thành một làn sương mờ nhạt, rồi tan biến nhanh chóng, như chính những suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh. Buổi chiều hôm nay, anh vừa kết thúc một cuộc họp chiến lược quan trọng. Dự án mở rộng thị trường sang khu vực Đông Nam Á, một kế hoạch đầy tham vọng, đã được thông qua một cách suôn sẻ. Anh Long, sếp lớn và cũng là người đã dìu dắt anh từ những ngày đầu, đã không tiếc lời khen ngợi.
"Chúc mừng, Hạo. Một dự án thành công rực rỡ nữa. Anh đúng là linh hồn của Trần Thịnh," Anh Long đã nói vậy, với nụ cười rạng rỡ và cái vỗ vai đầy tin tưởng. "Tối nay phải ăn mừng thôi, cả đội đã vất vả rồi."
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy. "Cảm ơn anh Long. Nhưng tối nay em có việc rồi. Mọi người cứ vui vẻ." Anh biết Anh Long hiểu, và cũng không cố gắng níu kéo. Mọi người đều đã quá quen với sự khép kín, lạnh lùng của anh. Anh là một cỗ máy làm việc hoàn hảo, một bộ óc chiến lược sắc bén, nhưng cũng là một người đàn ông bí ẩn, khó gần.
"Linh hồn?" Trần Hạo thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Hay chỉ là một cỗ máy không ngừng vận hành?" Anh nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới, những ánh đèn pha, đèn hậu nối đuôi nhau tạo thành những vệt sáng dài trên xa lộ. Thành phố này không ngủ. Và anh cũng vậy. Anh đã dành gần như toàn bộ cuộc đời trưởng thành của mình để chạy theo những mục tiêu, những con số, những dự án. Anh đã chinh phục từng đỉnh cao, vượt qua từng rào cản. Anh đã xây dựng nên một đế chế nhỏ, và tên tuổi anh, Trần Hạo, đã trở thành một biểu tượng của sự thành công, của trí tuệ và quyền lực trong giới kinh doanh.
Nhưng đứng trên đỉnh cao này, thay vì cảm giác thỏa mãn, lại là một khoảng trống rỗng vô tận. Nó không phải là một nỗi đau nhói, mà là một sự trống hoác, một cảm giác thiếu vắng không thể gọi tên. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn anh, bám víu vào anh mỗi khi anh ở một mình, trong những giờ phút tĩnh lặng nhất. Anh đưa tay day day thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đã tích tụ từ bao lâu nay. Đôi mắt anh, vốn đã có chút trũng sâu sau những đêm dài làm việc, giờ đây lại mang thêm một tầng suy tư, u hoài.
Cái cảm giác trống rỗng này, nó đã bắt đầu nhen nhóm từ rất lâu rồi, nhưng chỉ đến khi anh gặp lại Lê An, gặp lại nụ cười bình yên của cô, gặp lại dòng sông cũ, thì nó mới thực sự bùng phát dữ dội, thiêu đốt tâm can anh. Giấc mơ đêm qua, về Lê An với nụ cười trong trẻo, giản dị bên bờ sông, như một lời nhắc nhở khắc nghiệt về những gì anh đã đánh mất, những gì anh đã bỏ lại phía sau trên con đường tìm kiếm thành công. "Cuộc sống giản dị đó, mình đã đánh đổi nó lấy những gì?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, không ngừng nghỉ.
Anh biết, anh không thể quay lại. Thời gian là một dòng chảy một chiều, không bao giờ dừng lại hay quay ngược. Anh cũng không thể thay đổi quá khứ, những quyết định anh đã đưa ra, những con đường anh đã chọn. Nhưng anh có thể làm gì với hiện tại, với tương lai? Liệu anh có thể tiếp tục sống một cuộc đời chỉ xoay quanh công việc, tiền bạc, và những mục tiêu không ngừng nghỉ này không? Hay có một ý nghĩa nào đó sâu sắc hơn, một giá trị nào đó bền vững hơn mà anh đã bỏ lỡ?
Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, biến thành phố thành một tấm thảm dệt bằng ánh sáng rực rỡ. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, một bóng hình cao lớn, cô độc giữa không gian mênh mông. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, với mặt số tinh xảo và dây da cá sấu, khẽ nhấp nháy dưới ánh đèn. Nó là biểu tượng của thời gian, của sự chính xác, của những cuộc hẹn, những kế hoạch được sắp đặt tỉ mỉ. Nhưng đối với anh, thời gian dường như không còn ý nghĩa gì ngoài việc đong đếm những giờ làm việc, những dự án hoàn thành.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Cái kế hoạch "quan sát từ xa" đã hình thành trong đầu anh, không chỉ là một sự bồng bột nhất thời, mà là một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Đó là một cách để anh giữ cho ký ức về Lê An, về những tháng năm hồn nhiên bên bờ sông cũ không phai mờ. Đó là một cách để anh tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải là sự chiếm hữu, không phải là sự níu kéo, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ, một sự dõi theo âm thầm. Anh muốn biết Lê An đang sống như thế nào, cuộc đời cô ra sao, không phải để so sánh, mà để cảm nhận, để tìm thấy một phần của chính anh trong đó.
Anh rời khỏi cửa sổ, bước về phía bàn làm việc. Chiếc laptop mỏng nhẹ vẫn mở, màn hình vẫn sáng, chờ đợi anh. Anh ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại của chiếc ghế da cao cấp, nhưng dường như nó không thể xua đi sự mệt mỏi trong tâm trí anh. Anh mở email, lướt qua một vài báo cáo công việc, nhưng tâm trí anh không thể tập trung. Những con số, những biểu đồ, những kế hoạch kinh doanh... tất cả dường như trở nên vô vị, nhạt nhẽo.
Anh đã có tất cả những gì mà một người đàn ông trưởng thành mong muốn: sự nghiệp thành công, địa vị xã hội, tiền bạc. Nhưng anh lại cảm thấy thiếu thốn một điều gì đó cơ bản hơn, một điều gì đó thuộc về cảm xúc, về tâm hồn. Đó là sự bình yên, là niềm vui giản dị, là một bến đỗ mà anh chưa bao giờ thực sự có được, hay đúng hơn, là đã từng có nhưng lại tự tay đánh mất. "Nên chăng, mình cần một mục đích khác, một hành trình khác?" Anh tự hỏi, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.
Sau khi thu xếp xong những công việc cuối cùng của buổi chiều, Trần Hạo rời văn phòng. Hành lang vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân anh vang vọng trên sàn đá cẩm thạch. Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống tạo thành những vệt sáng dài, lạnh lẽo. Anh đi qua bàn làm việc của Chị Nguyệt, chiếc bàn đã gọn gàng, máy tính tắt, chỉ còn lại sự im lặng. Cô ấy đã về. Anh là người cuối cùng ở lại văn phòng, như thường lệ.
Anh bước vào thang máy, nhấn nút xuống tầng hầm. Cửa thang máy từ từ khép lại, cắt đứt anh khỏi không gian văn phòng sang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Trong gương phản chiếu của vách thang máy sáng bóng, anh thấy hình ảnh mình, một người đàn ông thành đạt, mặc bộ vest lịch lãm, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ mệt mỏi và cô độc. Anh cảm thấy như mình đang sống trong một vỏ bọc hoàn hảo, một vỏ bọc mà chỉ anh mới biết nó mỏng manh và rỗng tuếch đến mức nào.
Chiếc xe hơi sang trọng lướt êm trên đường phố. Thành phố đã lên đèn, rực rỡ và náo nhiệt. Những quán bar, nhà hàng, trung tâm thương mại vẫn sáng đèn, đông đúc người qua lại. Anh đi qua những đôi tình nhân tay trong tay, những nhóm bạn cười đùa, những gia đình quây quần. Một cảm giác ghen tị không tên dâng lên trong lòng anh. Anh có tất cả, nhưng lại thiếu đi những khoảnh khắc đời thường, giản dị ấy.
Anh về đến căn hộ penthouse của mình khi đồng hồ đã điểm quá nửa đêm. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố lấp lánh như một dải ngân hà. Không gian rộng lớn, sang trọng nhưng lại trống trải đến lạ thường. Anh cởi bỏ cà vạt, nới lỏng cổ áo, rồi vứt chiếc áo vest lên ghế sofa da màu xám tro. Mùi da thuộc mới, mùi gỗ sồi và mùi nước hoa nam tính cao cấp hòa quyện trong không khí.
Anh tiến đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ. Tiếng chất lỏng sánh mịn đổ vào ly thủy tinh trong suốt nghe thật êm tai, nhưng lại không thể xoa dịu đi những suy tư đang cuộn trào trong lòng anh. Anh bật hệ thống âm thanh, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của Miles Davis vang lên, những nốt saxophone trầm buồn len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, càng khiến không gian thêm phần u hoài. Anh cầm ly rượu, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố. Hàng triệu ánh đèn, hàng triệu câu chuyện, hàng triệu cuộc đời đang diễn ra phía dưới, nhưng anh lại cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt, như một người ngoài cuộc.
"Đây có phải là tất cả? Những con số, những dự án, những thành công... chúng mang lại điều gì?" Anh thì thầm, giọng nói khẽ đến mức gần như tan vào tiếng nhạc. "Chúng mang lại sự giàu có, quyền lực. Nhưng chúng có mang lại hạnh phúc không? Có mang lại sự bình yên không?" Anh đã từng tin rằng chúng sẽ làm được điều đó. Anh đã lao vào công việc như một kẻ khát khao, tin rằng khi đạt được đỉnh cao, anh sẽ tìm thấy sự thỏa mãn. Nhưng giờ đây, khi đã đứng trên đỉnh ấy, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết.
Anh đặt ly rượu xuống chiếc bàn kính thấp, nơi có đặt một bức ảnh cũ. Bức ảnh được số hóa từ cuốn album cũ kỹ mà anh đã lục tìm đêm qua, rồi in ra, đặt vào một khung ảnh đơn giản nhưng trang nhã. Trong ảnh là anh và Lê An thời niên thiếu, hai đứa trẻ với nụ cười tươi rói, hồn nhiên bên bờ sông cũ. Nụ cười của cô bé trong ảnh, với đôi mắt lấp lánh và mái tóc đen dài bay trong gió, trùng khớp một cách kinh ngạc với nụ cười của Lê An trong giấc mơ đêm qua. Nó là một vết cứa ngọt ngào, vừa đau đớn vừa xoa dịu. Nó nhắc nhở anh về một quá khứ đã xa, về một cuộc đời khác mà anh đã có thể sống.
"Giấc mơ về An... nó nhắc nhở mình điều gì?" Anh lại thì thầm, đưa tay chạm nhẹ vào mặt ảnh, cảm nhận sự mát lạnh của lớp kính, như thể muốn chạm vào làn da của cô gái trong ảnh. "Nó nhắc nhở mình về sự bình yên, về những giá trị giản dị mà mình đã bỏ quên." Anh nhắm mắt lại, ký ức về dòng sông, về những buổi chiều tan học, về những lời nói không thành, về cái khoảng cách vô hình giữa hai người, tất cả ùa về như một thước phim quay chậm.
Anh mở mắt ra, ánh mắt trở nên kiên định hơn. Anh không thể tiếp tục sống trong sự trống rỗng này. Anh cần một ý nghĩa mới. Không phải là quên đi Lê An, mà là chấp nhận nỗi tiếc nuối này như một phần của cuộc đời anh, và dùng nó làm động lực để tìm kiếm một mục đích khác. Anh không thể làm phiền cuộc sống của cô, nhưng anh có thể dõi theo. Đó không phải là sự hèn nhát, mà là một sự tôn trọng, một cách để anh giữ gìn những kỷ niệm đẹp đẽ của riêng anh.
Anh ngồi xuống ghế, chiếc laptop vẫn sáng. Anh mở trình duyệt web, gõ vào ô tìm kiếm những từ khóa quen thuộc: "thị trấn ven sông", "tỉnh [tên tỉnh của thị trấn]", "lịch sử", "phát triển kinh tế". Anh không tìm kiếm Lê An. Anh tìm kiếm về quê hương cô, về nơi cô đang sống, về những thay đổi của vùng đất ấy. Anh muốn hiểu rõ hơn về thế giới của cô, về cuộc sống mà cô đã chọn. Anh muốn tìm thấy một sợi dây liên kết, dù chỉ là mong manh, với quá khứ, với những giá trị mà anh đã từng có.
Màn hình laptop phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ lên khuôn mặt anh. Đôi mắt anh vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi, nhưng giờ đây có thêm một tia hy vọng, một sự quyết tâm mới. Anh không biết điều gì đang chờ đợi anh phía trước. Anh không biết liệu hành trình "quan sát từ xa" này có mang lại sự bình yên mà anh đang tìm kiếm hay không. Nhưng anh biết một điều: anh không thể tiếp tục đứng yên. Anh phải hành động. Đó sẽ là một hành trình lặng lẽ, một cuộc hành trình của riêng anh, để tìm kiếm sự bình yên cho một trái tim đã "sai một bước, lỡ cả một đời", để nỗi tiếc nuối không còn là gánh nặng mà là một nguồn động lực, một ngọn hải đăng chỉ lối cho một "ý nghĩa mới" của riêng anh. Trong khoảnh khắc đó, giữa căn hộ sang trọng và cô độc, Trần Hạo bắt đầu một chương mới trong cuộc đời mình, một chương không còn chỉ là sự nghiệp và tiền bạc, mà là sự chất vấn sâu sắc về ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.