Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 920: Giấc Mơ Bên Bờ Sông Cũ

Ánh đèn rực rỡ dưới kia, thứ mà vài giờ trước anh còn nhìn như một tấm thảm lụa được dệt nên từ vô vàn cuộc đời, giờ đây chỉ còn là những đốm sáng vô tri, không mang lại chút hơi ấm nào cho trái tim cô độc của anh. Nỗi cô đơn của anh dường như càng lớn hơn khi bao quanh bởi sự vĩ đại, sự rộng lớn của thành phố này. Anh nhớ lại những lời nói của cha mẹ, những lời trách móc nhẹ nhàng về việc anh vẫn độc thân, về một gia đình nhỏ mà ông bà vẫn mong mỏi. Anh nhớ lại niềm hạnh phúc giản dị, chân thành của Thanh Tùng và vợ anh ấy, những hình ảnh đã khắc sâu vào tâm trí anh như một vết dao cứa. Và trên tất cả, là câu nói "thích thì không đủ" của Lê An, một lời kết án đã đóng dấu vào số phận tình yêu của anh.

Một cảm giác trống rỗng dâng lên, nhấn chìm anh trong sự bất lực. Nhưng lần này, nó không hoàn toàn là sự tuyệt vọng. Kèm theo đó, một tia sáng le lói bắt đầu nhen nhóm trong màn đêm của nội tâm anh, một sự quyết tâm mới, mong manh nhưng kiên định. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi tiếc nuối mà không làm gì. Anh đã từng tự nhủ trên sân thượng đêm qua: "Mình phải tìm một cách để sống cùng nó. Một cách khác." Giờ đây, ý nghĩ đó trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn. Anh cần một ý nghĩa mới, một cách để giữ những 'ký ức' sống động trong cuộc đời anh, một cách để đối diện với nỗi đau mà không phải trốn tránh nó, để nó không còn là gánh nặng mà là một phần của hành trình.

"Mình phải làm gì đó. Không thể cứ thế này mãi," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm, khẽ khàng, như một lời thề với chính mình. "Phải tìm một cách để sống cùng nó. Một cách khác. Dù chỉ là... quan sát." Ý nghĩ về Lê An, về thị trấn ven sông yên bình, về những kỷ niệm đã hóa thành sương khói, lại hiện về. Không phải là níu kéo, không phải là làm phiền, mà là một cách để 'hiểu' cuộc sống của cô mà không phá vỡ bình yên hiện tại của cô. Một cách để giữ lấy phần ký ức đẹp đẽ ấy, để nó không tan biến, không bị thời gian cuốn trôi. Một cách để anh tìm thấy sự bình yên cho chính mình, bằng việc chấp nhận và chiêm nghiệm cuộc đời cô từ xa, như một người đứng ngoài cuộc, lặng lẽ dõi theo.

Anh uống cạn ly rượu mạnh, cảm giác nóng rát lan tỏa trong vòm họng, rồi ấm dần xuống lồng ngực, xua đi chút lạnh lẽo. Anh đặt ly xuống bàn kính, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng. Sau đó, anh bước đến kệ sách lớn được thiết kế âm tường, nơi hàng trăm cuốn sách được xếp ngay ngắn. Anh không tìm một cuốn sách nào, mà là một thứ khác. Những ngón tay anh lướt nhẹ trên gáy sách, tìm kiếm một vật phẩm đã cũ kỹ, đã bị lãng quên trong một góc khuất của tâm hồn. Cuối cùng, anh dừng lại ở một vị trí, rút ra một cuốn album ảnh cũ, bìa đã ố màu thời gian, sờn rách ở các góc. Mùi giấy cũ, mùi bụi thời gian thoang thoảng bay ra, như mang theo cả một dòng ký ức đã ngủ quên.

Trần Hạo quay trở lại chiếc sofa, nhẹ nhàng mở cuốn album. Những trang hình kỷ niệm tuổi thơ hiện ra, những nụ cười hồn nhiên của anh và Lê An bên bờ sông, dưới tán cây cổ thụ, trong những buổi tan học chung đường. Anh lật từng trang, ánh mắt dừng lại ở một bức ảnh chụp Lê An đang cười rạng rỡ, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Nụ cười ấy, vẻ đẹp hồn nhiên ấy, vẫn vẹn nguyên trong ký ức anh, không hề phai mờ theo năm tháng. Một kế hoạch, dù còn mơ hồ, nhưng đủ sức mạnh để kéo anh ra khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng, bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí anh. Nó không phải là một kế hoạch để giành lại cô, hay để thay đổi quá khứ, mà là một con đường duy nhất để anh có thể tìm thấy sự bình yên cho chính mình, để sống trọn vẹn với nỗi tiếc nuối đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời anh. Nỗi tiếc nuối này, nó là của anh, là minh chứng cho một tình yêu đã lỡ, cho một cuộc đời đã "sai một bước, lỡ cả một đời", và giờ đây, anh sẽ học cách mang nó theo mình, không phải như một gánh nặng, mà như một ngọn hải đăng chỉ lối, cho một ý nghĩa mới của riêng anh.

***

Trong giấc ngủ chập chờn sau một đêm đầy ắp những suy tư, Trần Hạo chìm sâu vào một khoảng lặng kỳ lạ, nơi thời gian và không gian dường như đều ngưng đọng. Căn hộ cao cấp của anh, với những bức tường kính lạnh lẽo và nội thất tối giản, bỗng tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh quen thuộc đến nao lòng. Anh thấy mình đứng trên con đường đất quen thuộc dẫn ra bờ sông, mùi phù sa và hơi nước mát lành ùa vào cánh mũi, khác hẳn với mùi hương điều hòa khô khốc của thành phố. Không khí se lạnh đầu đông phả vào da thịt, nhưng không phải cái lạnh buốt giá của phố thị, mà là cái lạnh trong trẻo, mang theo chút hương cây cỏ và hơi sương của vùng quê.

Ánh sáng rạng đông đang dần hé lộ, nhuộm hồng cả một góc trời phía đông, hắt xuống mặt sông lấp lánh như dát bạc. Những hàng tre già ven sông rì rào trong gió, tiếng lá tre xào xạc như một bản nhạc ru êm đềm, quen thuộc đến mức khiến trái tim anh thắt lại. Anh bước đi chậm rãi, bàn chân như thể đã quá quen thuộc với từng gồ ghề của con đường đất, từng phiến đá cuội nhỏ. Rồi, anh thấy cô.

Lê An đang ngồi bên gốc cây đa cổ thụ trăm tuổi, nơi mà thời niên thiếu họ vẫn thường trốn tìm, trò chuyện. Dáng người cô nhỏ nhắn, mái tóc đen dài xõa trên bờ vai gầy, đôi mắt to tròn, trong veo nhìn xuống mặt nước. Cô mặc một chiếc váy hoa đơn giản, màu sắc tươi tắn, như thể chưa từng có một gánh nặng nào của cuộc đời chạm đến. Chân cô khẽ chạm vào làn nước sông mát lạnh, những ngón chân nhỏ xinh khuấy động nhẹ nhàng mặt nước tĩnh lặng. Nụ cười của cô, ôi, nụ cười ấy... vẫn vẹn nguyên, trong trẻo như thuở nào, không chút vướng bận, không chút ưu phiền. Đó là nụ cười mà anh đã khắc sâu vào tim, nụ cười đã ám ảnh anh suốt bao năm tháng.

Cô đang mân mê những viên sỏi nhỏ được dòng nước mài nhẵn, thỉnh thoảng lại ném xuống sông, tạo thành những vòng tròn đồng tâm lan tỏa. Đôi mắt long lanh của cô dõi theo đàn cá nhỏ đang bơi lội, chúng tung tăng lượn lờ dưới chân cô, không chút sợ hãi. "Hạo, nhìn xem! Cá nhảy kìa!" Giọng cô trong trẻo vang lên, lảnh lót như tiếng chim hót giữa buổi sớm mai, mang theo sự ngạc nhiên và vui thích của một đứa trẻ. Anh muốn đáp lại, muốn gọi tên cô, muốn chạy đến ngồi cạnh cô như những ngày xưa cũ, cùng cô ngắm nhìn dòng sông, cùng cô chia sẻ những bí mật tuổi thơ. Nhưng chân anh như bị đóng đinh xuống đất. Một bức tường vô hình, lạnh lẽo và kiên cố, ngăn cách anh với cô. Anh cố gắng bước tới, nhưng bức tường ấy không thể vượt qua. Nó không phải là một bức tường vật lý, mà là một khoảng cách vô hình, được dệt nên từ thời gian, từ những lựa chọn, từ những lời nói không thành.

Anh nhìn cô, nhìn cái cách cô hạnh phúc với những điều giản dị nhất: một đàn cá nhỏ, những viên sỏi vô tri, dòng sông hiền hòa. Cuộc sống của cô, ở nơi đây, vẫn bình yên như mặt nước, không chút gợn sóng. Nó là một bức tranh đối lập hoàn toàn với cuộc đời anh, cuộc đời mà anh đã tự tay vẽ nên bằng những tham vọng và khát khao không ngừng. Giây phút ấy, anh nhận ra, cô không hề thay đổi. Chỉ có anh là đã lạc lối quá xa, lạc khỏi con đường mà lẽ ra anh phải đi cùng cô, bên bờ sông cũ này. Giấc mơ ấy kéo dài, khắc sâu vào tâm trí Trần Hạo từng chi tiết nhỏ nhất, từng tia nắng, từng tiếng gió, từng nụ cười của Lê An, như một cuốn phim quay chậm, tái hiện lại một quá khứ mà anh đã đánh mất. Nó không chỉ là một giấc mơ, nó là một lời nhắc nhở đau đớn, một minh chứng sống động cho những gì anh đã bỏ lỡ.

***

Trần Hạo choàng tỉnh, một tiếng thở dốc khó nhọc thoát ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lấm tấm trên trán, ướt đẫm cả thái dương, cảm giác như vừa chạy một quãng đường dài. Hình ảnh Lê An trong mơ vẫn còn nguyên vẹn, tươi sáng và sống động đến kinh ngạc, như thể cô vẫn đang ngồi đó, ngay trước mắt anh, mỉm cười. Căn phòng lạnh lẽo của anh bỗng trở nên ngột ngạt. Anh ngồi dậy trên chiếc giường king-size rộng lớn, cảm thấy một nỗi trống vắng đến tận cùng. Ánh nắng sớm đang chiếu rọi qua khung cửa kính lớn, hắt những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng, báo hiệu một buổi sáng đẹp trời, nhưng lòng anh thì nặng trĩu.

Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi những cảm giác còn vương vấn từ giấc mơ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài ban công, tiếng còi xe xa xăm từ dưới đường vọng lên, tất cả đều là những âm thanh của một thành phố đang thức giấc, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với khung cảnh bình yên của dòng sông trong mơ. Anh nhìn ra ban công, nơi ánh nắng ban mai đang nhuộm vàng cả một góc trời. Không khí se lạnh của đầu đông vẫn còn vương vấn, nhưng không hề mang theo chút hương phù sa, chút mùi cỏ cây như trong giấc mộng. Chỉ có mùi hơi nước lạnh từ hệ thống điều hòa và mùi gỗ công nghiệp thoang thoảng từ nội thất cao cấp.

"Lê An... nụ cười đó... cuộc sống đó..." Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, như thể vẫn còn dính chặt vào cuống họng. Nụ cười vô tư lự của cô trong giấc mơ, niềm hạnh phúc giản dị của cô bên bờ sông cũ, tất cả như một mũi dao xuyên thẳng vào trái tim anh. Anh đã lựa chọn con đường của riêng mình, con đường dẫn đến thành công rực rỡ, quyền lực và tiền bạc, nhưng đổi lại là sự cô độc đến lạnh người. Còn cô, cô đã chọn một con đường khác, con đường của sự bình yên, của những điều giản dị, của một tổ ấm mà anh chưa bao giờ có được.

Anh đứng dậy, từng bước chân nặng nề đi ra ban công. Tựa tay vào lan can kính mát lạnh, anh ngắm nhìn thành phố nhộn nhịp bên dưới. Hàng ngàn tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, những dòng xe cộ tấp nập như đàn kiến. Ánh nắng rực rỡ chiếu thẳng vào mắt anh, nhưng không thể xua đi bóng tối sâu thẳm trong lòng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy khoảnh khắc bình yên trong giấc mơ, cố gắng kéo dài cảm giác được ở gần cô, dù chỉ là trong tiềm thức. Nhưng rồi, thực tại tàn khốc ập đến, kéo anh trở về.

Anh mở mắt ra, đối diện với sự thật. Giấc mơ chỉ là giấc mơ, và khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An đã quá lớn để có thể xóa nhòa. "Mình đã chọn gì? Và cô ấy đã chọn gì?" Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, chứa đựng bao nhiêu tiếc nuối và dằn vặt. Anh hiểu rằng, "nếu như ngày đó" anh đủ dũng khí để nói ra lời yêu, "nếu như ngày đó" anh không để tình yêu của mình "chậm một nhịp", thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời không có hai chữ "nếu như".

Anh quay vào trong, bước đến quầy bếp nhỏ gọn nhưng đầy đủ tiện nghi. Tự tay pha một ly cà phê đen, không đường, không sữa. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi chảy xuống cổ họng, mang theo chút cay xè. Vị đắng ấy, dường như đã trở thành vị quen thuộc trong cuộc đời anh, một sự nhắc nhở về những gì đã mất, về những gì không thể quay lại. Anh uống cạn ly cà phê, cảm giác tỉnh táo dần trở lại, nhưng nỗi trống rỗng thì vẫn còn nguyên đó, âm ỉ cháy. Hôm nay, anh biết, sẽ là một ngày dài, một ngày để anh tiếp tục đối diện với chính mình, với những lựa chọn của mình.

***

Trần Hạo đến văn phòng sớm hơn thường lệ, bầu không khí làm việc chuyên nghiệp và khẩn trương bao trùm cả tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời. Tiếng gõ phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, tiếng bước chân vội vã của các nhân viên, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự hiệu quả và năng suất. Nhiệt độ trong phòng được hệ thống điều hòa duy trì ổn định, mát mẻ, hoàn toàn tương phản với cái nắng gay gắt đang đổ xuống thành phố bên ngoài. Nhưng tâm trí anh, dù đã cố gắng tập trung vào công việc, vẫn vương vấn hình ảnh Lê An từ giấc mơ sáng nay, như một làn sương mờ không thể tan.

Anh ngồi vào chiếc ghế da cao cấp, xoay lưng về phía cửa sổ kính lớn, nơi toàn cảnh thành phố hiện ra hùng vĩ. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn vào màn hình máy tính đen ngòm chưa khởi động. Anh không bật đèn bàn, để ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài hắt vào, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ trên bàn làm việc. Mùi cà phê thơm nồng từ ly anh vừa uống vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi giấy mới và mùi gỗ sang trọng của nội thất.

"Cuộc sống giản dị đó, mình đã đánh đổi nó lấy những gì?" Anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng. "Quyền lực, tiền bạc... sự nghiệp rực rỡ. Nhưng đổi lại là sự cô độc này, là khoảng trống không thể lấp đầy này." Anh đã từng tin rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, rằng việc chinh phục đỉnh cao sự nghiệp sẽ thỏa mãn mọi khao khát. Nhưng giờ đây, khi đã đứng trên đỉnh cao ấy, anh mới nhận ra rằng có những thứ mà tiền bạc không thể mua được, những thứ mà quyền lực không thể đem lại. Đó là sự bình yên, là tiếng cười trong trẻo, là một mái ấm gia đình giản dị như những gì anh đã thấy trong giấc mơ của Lê An.

Anh đưa tay vuốt nhẹ mặt bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật liệu. Anh bật chiếc laptop mỏng nhẹ lên, màn hình sáng rực, phản chiếu gương mặt anh – một gương mặt mang vẻ mệt mỏi, với đôi mắt có chút trũng sâu, nhưng cũng ánh lên sự kiên định. Anh không mở bất kỳ tài liệu công việc nào, mà lướt qua những bức ảnh cũ trong máy, những bức ảnh đã được số hóa từ cuốn album cũ kỹ đêm qua. Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp anh và Lê An thời niên thiếu, bên bờ sông cũ. Cả hai đều cười tươi rói, hồn nhiên, vô tư lự. Nụ cười của cô bé trong ảnh, với đôi mắt lấp lánh và mái tóc đen dài bay trong gió, trùng khớp một cách kinh ngạc với nụ cười của Lê An trong giấc mơ. Nó như một vết cứa ngọt ngào, vừa đau đớn vừa xoa dịu.

Anh đặt tay lên màn hình, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp kính, như thể muốn chạm vào quá khứ, muốn níu giữ lấy những khoảnh khắc đã vĩnh viễn trôi xa. "Mình không thể quay lại, không thể thay đổi quá khứ," anh lẩm bẩm, âm thanh rất khẽ, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Nhưng mình có thể giữ cho ký ức đó không phai mờ, bằng cách riêng của mình. Mình phải tìm một cách để sống cùng nó. Một cách khác. Dù chỉ là từ xa."

Sự nhận thức về "sự khác biệt lớn lao trong lựa chọn của hai người" bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã chọn thành phố, sự nghiệp; cô đã chọn thị trấn, gia đình, sự bình yên. Không có đúng sai, chỉ có hai con đường khác biệt đã đưa họ đến hai bến bờ hoàn toàn tách biệt. Và giờ đây, anh không còn muốn trốn tránh hay lãng quên nữa. Anh muốn đối mặt với nỗi tiếc nuối này, không phải bằng cách từ bỏ tất cả, mà bằng cách chấp nhận nó như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình, một minh chứng cho tình yêu đã "chậm một nhịp".

Ánh mắt anh dần trở nên kiên định. Cái kế hoạch mơ hồ từ đêm qua, giờ đây đã bắt đầu hình thành rõ ràng hơn, có đường nét hơn. Anh không thể làm phiền cuộc sống của cô, không thể phá vỡ sự bình yên mà cô đang có. Nhưng anh có thể dõi theo, có thể "quan sát" cuộc sống của cô từ xa, như một người bảo vệ thầm lặng cho những ký ức đẹp đẽ của riêng anh. Đó không phải là sự hèn nhát, mà là một sự chấp nhận, một cách để anh tìm thấy sự bình yên cho chính mình, để nỗi tiếc nuối không còn là gánh nặng mà là một nguồn động lực, một ngọn hải đăng chỉ lối cho một "ý nghĩa mới" của riêng anh.

Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Anh đưa tay ra hiệu cho thư ký đang làm việc ở bàn bên ngoài. Tiếng "cạch" nhẹ nhàng của cánh cửa kính mở ra. Cô thư ký trẻ tuổi, với nụ cười chuyên nghiệp, bước vào.

"Vâng, thưa sếp?" cô hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ.

"Cô mang lịch trình sắp tới của tôi vào đây," Trần Hạo nói, giọng trầm, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán mới. "Và hãy kiểm tra giúp tôi, liệu có chuyến công tác nào về vùng đồng bằng sông Hồng trong thời gian tới không. Nếu không, hãy sắp xếp một lịch trình phù hợp. Tôi muốn đi khảo sát thị trường ở một vài tỉnh lân cận khu vực đó."

Trong đầu anh, những ý tưởng cho chuyến đi về quê sắp tới đã bắt đầu hình thành rõ ràng. Không phải để đối mặt, không phải để níu kéo, mà để "quan sát", để tìm thấy một phần của chính mình trong những ký ức đã cũ, để học cách sống chung với nỗi tiếc nuối đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời anh. Đó sẽ là một hành trình lặng lẽ, một cuộc hành trình của riêng anh, để tìm kiếm sự bình yên cho một trái tim đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free