Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 919: Ánh Phản Chiếu: Vỏ Bọc Và Vết Sẹo

Chiếc Mercedes đen bóng lướt đi trong tĩnh lặng, xuyên qua màn đêm đã đặc quánh của thành phố, mang theo Trần Hạo rời xa đỉnh cao của những tòa nhà chọc trời và những ánh đèn lấp lánh như sao băng. Nỗi lạnh lẽo từ gió đêm trên sân thượng vẫn còn vương vấn trên làn da, nhưng giờ đây, một thứ lạnh lẽo khác, sâu hơn, đang thấm vào từng thớ thịt. Đó là sự lạnh lẽo của một tâm hồn đang cố gắng tự vá víu sau những vết xước sâu hoắm không thể lành. Anh đã tuyên bố mình sẵn sàng đối mặt, sẵn sàng chiêm nghiệm, nhưng con đường từ lời nói đến hành động luôn là một vực thẳm đầy thử thách.

Chiếc xe nhẹ nhàng rẽ vào con dốc dẫn xuống bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà Trần Thịnh, nơi anh đã dành quá nửa cuộc đời mình để xây dựng nên cơ nghiệp này. Hầm bê tông rộng lớn, nhiều tầng, nuốt chửng chiếc xe sang trọng vào bóng tối được cắt xẻ bởi những vệt sáng trắng lạnh lẽo từ đèn neon. Các cột trụ to lớn sừng sững như những người lính gác im lặng, phả ra mùi xăng dầu, mùi cao su và một chút ẩm mốc nhẹ đặc trưng của không gian dưới lòng đất. Tiếng động cơ Mercedes tắt lịm, đột ngột đến mức khiến không gian xung quanh trở nên im ắng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng quạt thông gió rì rầm như một hơi thở đều đặn, vô tri của khối kiến trúc khổng lồ. Trần Hạo không vội vàng tháo dây an toàn. Anh tựa đầu vào ghế da mềm mại, ánh mắt vô định nhìn thẳng vào khoảng không phía trước, nơi ánh đèn vàng yếu ớt của hầm xe hắt lên bức tường bê tông xám xịt.

"Lại một ngày nữa kết thúc," anh độc thoại nội tâm, giọng nói khẽ khàng, gần như hòa lẫn vào tiếng quạt gió. "Luôn là vỏ bọc này. Luôn là sự cô độc này." Vỏ bọc của một Trần Hạo điềm tĩnh, lịch thiệp, thành công rực rỡ, người mà ai cũng phải ngưỡng mộ và kính trọng. Vỏ bọc mà anh đã cẩn trọng khoác lên mình từ khi bước chân vào xã hội, đặc biệt là sau khi mất đi Lê An. Vỏ bọc đã giúp anh che giấu đi một trái tim tan vỡ, một tâm hồn đầy tiếc nuối và một nỗi cô đơn gặm nhấm không ngừng. Đêm nay, tại bữa tiệc hậu đám cưới của Thanh Tùng, người bạn thân duy nhất của anh, vỏ bọc ấy đã phải chịu đựng những áp lực tột cùng. Chứng kiến niềm hạnh phúc giản dị, chân thành của Thanh Tùng bên vợ và cha mẹ, tiếng cười trẻ thơ vút bay trong không khí ấm cúng, Trần Hạo đã cảm thấy như một người ngoài cuộc, một bóng ma lạc lõng giữa cõi sống động. Anh đã cố gắng gượng cười, cố gắng đáp lại những câu hỏi thăm, nhưng sâu thẳm bên trong, một vết thương cũ đã bị khoét sâu hơn, rỉ máu âm thầm.

Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của những cảm xúc bị đè nén. Tháo dây an toàn, tiếng "cạch" khô khốc vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Trần Hạo mở cửa xe, tiếng bản lề khe khẽ rít lên như một lời than thở. Anh bước ra, tiếng giày da cao cấp gõ nhịp trên nền bê tông lạnh lẽo, tạo thành những tiếng vang vọng kéo dài, như tiếng bước chân của chính nỗi cô đơn đang theo sát anh, không ngừng nghỉ. Mỗi bước đi là một sự nhắc nhở về khoảng cách vô hình giữa anh và thế giới, giữa anh và cái hạnh phúc mà anh đã chứng kiến đêm nay. Không khí trong hầm xe lạnh buốt, một cái lạnh thấm vào xương tủy, nhưng không thấm được vào lớp băng giá đã đóng chặt trong lòng anh. Anh đi chậm rãi, không vội vàng, như muốn kéo dài thêm chút thời gian trước khi phải đối diện với sự trống trải của chính căn hộ mình. Chiếc xe lùi vào đúng vị trí, Trần Hạo tắt máy, ánh đèn pha vụt tắt, hất một cái bóng tối cuối cùng lên bức tường trước khi chìm hẳn vào màu xám bạc của hầm xe. Anh lại đứng đó một lát, giữa không gian lạnh lẽo, tĩnh mịch và rộng lớn này, cảm giác như mình là một chấm đen nhỏ nhoi, vô nghĩa.

Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại dẫn lối Trần Hạo đi qua hành lang dài hun hút của tầng thượng. Chiếc penthouse của anh nằm trên tầng cao nhất, nơi được thiết kế để tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của thành phố bên dưới, một vương quốc riêng tư, sang trọng và lạnh lẽo. Anh mở cửa, cánh cửa nặng nề khẽ kêu kèn kẹt rồi đóng lại sau lưng anh, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh còn sót lại từ thế giới bên ngoài. Trong căn hộ, không có một ánh đèn nào được bật, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua ô cửa sổ lớn bằng kính cường lực, vẽ nên những vệt sáng bạc lên sàn gỗ sồi và những món đồ nội thất tối giản, hiện đại theo phong cách Bắc Âu. Mùi gỗ mới, mùi da từ sofa đắt tiền và mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tạo nên một sự sang trọng nhưng thiếu vắng hơi ấm.

Trần Hạo cởi chiếc áo vest đen, ném nó một cách thờ ơ lên chiếc sofa da màu xám tro. Chiếc cà vạt cũng theo đó được tháo ra, vứt bừa bãi. Anh không còn giữ vẻ ngoài lịch thiệp, chỉn chu như khi xuất hiện trước công chúng. Giờ đây, anh chỉ là một người đàn ông mệt mỏi, trần trụi đối diện với chính mình. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi đến từng chi tiết, với hệ thống âm thanh tự động đang phát một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, tiếng điều hòa hoạt động êm ru và tiếng tủ lạnh kêu rì rì trong góc bếp, nhưng lại trống rỗng đến lạ thường. Sự tiện nghi ấy không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Anh cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, dù lồng có đẹp đẽ đến đâu thì vẫn là lồng, và sự tự do, niềm vui vẫn ở ngoài kia.

Anh chầm chậm bước vào phòng tắm, bật đèn. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn LED lập tức tràn ngập không gian, phơi bày mọi thứ trong sự rõ ràng đến tàn nhẫn. Trần Hạo đứng trước tấm gương lớn, hình ảnh anh phản chiếu lại một cách chân thực. Một người đàn ông cao ráo, lịch lãm trong bộ sơ mi đã hơi nhàu nhĩ. Mái tóc đen được chải gọn gàng nay đã hơi rối, và đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt sâu thẳm, thường ngày ẩn chứa sự sắc sảo và điềm tĩnh của một doanh nhân thành đạt, giờ đây lộ rõ quầng thâm và vẻ mệt mỏi cùng cực. Nỗi bất an, sự dằn vặt mà anh luôn cố gắng giấu kín sau lớp vỏ bọc lạnh lùng, sắt đá đã không còn chỗ ẩn nấp. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt sapphire lấp lánh trên cổ tay anh, một biểu tượng không thể chối cãi của sự thành công vật chất, nhưng nó không thể che lấp đi vẻ sầu muộn trên gương mặt anh, không thể làm mờ đi những vết hằn của thời gian và nỗi đau đã khắc sâu vào tâm hồn.

"Đây là ai?" anh tự hỏi, giọng nói khàn đặc, gần như không nghe thấy. "Một người đàn ông có tất cả... hay một kẻ cô độc đang cố gắng che giấu vết sẹo lòng?" Anh đưa tay, những ngón tay dài, gầy, khẽ chạm nhẹ vào mặt gương lạnh buốt. Cảm giác lạnh lẽo ấy truyền thẳng vào đầu ngón tay, rồi lên đến tận tim. Như chạm vào một người xa lạ, một phiên bản khác của chính mình mà anh không muốn ai nhìn thấy, một con người yếu đuối và đầy rẫy những vết thương. Khuôn mặt anh vô thức co lại thành một biểu cảm đau đớn, một thoáng buồn tủi, tiếc nuối tột cùng. Nhưng chỉ trong tích tắc, biểu cảm ấy nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ vô cảm quen thuộc, một lớp mặt nạ đã quá đỗi thành thạo.

"Thích thì không đủ..." Câu nói của Lê An, câu nói đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh, lại vang vọng trong tâm trí, rõ ràng và day dứt hơn bao giờ hết. Sau bao nhiêu năm, nó vẫn ám ảnh anh, vẫn là một vết sẹo không bao giờ lành. Anh từng oán trách Lê An vì câu nói đó, cho rằng cô đã không hiểu được tình cảm sâu sắc mà anh dành cho cô, thứ tình cảm mà anh đã quá e dè để bày tỏ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, câu nói ấy không chỉ là của cô, mà còn là sự thật phũ phàng cho chính cuộc đời anh. "Đúng vậy, Trần Hạo. Thành công thì không đủ. Tiền tài, danh vọng, địa vị xã hội... tất cả những thứ này, đều không đủ để lấp đầy khoảng trống trong tim. Không đủ để mang lại tiếng cười trẻ thơ, bữa cơm gia đình, một người chờ đợi mình về."

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cái nặng trĩu của một cuộc đời đã chọn sai một bước, lỡ cả một đời. Cái "nếu như ngày đó" lại hiện về, như một thước phim quay chậm đầy tiếc nuối. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nói ra lời yêu thương, giữ lấy bàn tay cô. Nếu như anh không để "lời nói không thành" chôn vùi cảm xúc. Nếu như anh không để "khoảng cách vô hình" giữa hai người trở thành một vực thẳm không thể vượt qua. Anh đã có thể có một cuộc sống khác, một cuộc đời bình dị hơn, nhưng có lẽ, hạnh phúc hơn. Nhưng quá khứ đã là quá khứ, không thể thay đổi. Anh đã chấp nhận điều đó, đã học cách sống chung với nỗi tiếc nuối này như một phần của bản thân. Nhưng sự chấp nhận đó chưa bao giờ dễ dàng, và đêm nay, nó lại bóp nghẹt anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất. Trần Hạo đã từng nghĩ rằng thời gian sẽ xoa dịu mọi thứ, rằng sự thành công sẽ là liều thuốc lấp đầy khoảng trống. Nhưng không, nó chỉ khiến khoảng trống ấy trở nên rõ ràng hơn, rộng lớn hơn mà thôi.

Trần Hạo rời phòng tắm, không buồn tắt đèn. Ánh sáng trắng lạnh lẽo hắt ra ngoài, hòa với ánh trăng mờ ảo và ánh đèn thành phố từ cửa sổ, tạo nên một không gian nhập nhoạng, ma mị. Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh. Từng giọt hổ phách sóng sánh rơi xuống đáy ly thủy tinh, tạo nên một âm thanh nhỏ, khô khốc. Đây là thứ duy nhất có thể làm dịu đi chút ít những dằn vặt đang cháy trong lòng anh, một thứ rượu mạnh đủ để làm tê liệt tạm thời những cảm xúc đang bùng lên. Anh cầm ly rượu, đi đến bên cửa sổ lớn, nơi toàn cảnh thành phố vẫn trải dài mênh mông, nhưng giờ đây đã dần chìm vào tĩnh lặng của đêm khuya.

Ánh đèn rực rỡ dưới kia, thứ mà vài giờ trước anh còn nhìn như một tấm thảm lụa được dệt nên từ vô vàn cuộc đời, giờ đây chỉ còn là những đốm sáng vô tri, không mang lại chút hơi ấm nào cho trái tim cô độc của anh. Nỗi cô đơn của anh dường như càng lớn hơn khi bao quanh bởi sự vĩ đại, sự rộng lớn của thành phố này. Anh nhớ lại những lời nói của cha mẹ, những lời trách móc nhẹ nhàng về việc anh vẫn độc thân, về một gia đình nhỏ mà ông bà vẫn mong mỏi. Anh nhớ lại niềm hạnh phúc giản dị, chân thành của Thanh Tùng và vợ anh ấy, những hình ảnh đã khắc sâu vào tâm trí anh như một vết dao cứa. Và trên tất cả, là câu nói "thích thì không đủ" của Lê An, một lời kết án đã đóng dấu vào số phận tình yêu của anh.

Một cảm giác trống rỗng dâng lên, nhấn chìm anh trong sự bất lực. Nhưng lần này, nó không hoàn toàn là sự tuyệt vọng. Kèm theo đó, một tia sáng le lói bắt đầu nhen nhóm trong màn đêm của nội tâm anh, một sự quyết tâm mới, mong manh nhưng kiên định. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi tiếc nuối mà không làm gì. Anh đã từng tự nhủ trên sân thượng đêm qua: "Mình phải tìm một cách để sống cùng nó. Một cách khác." Giờ đây, ý nghĩ đó trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn. Anh cần một ý nghĩa mới, một cách để giữ nh��ng 'ký ức' sống động trong cuộc đời anh, một cách để đối diện với nỗi đau mà không phải trốn tránh nó, để nó không còn là gánh nặng mà là một phần của hành trình.

"Mình phải làm gì đó. Không thể cứ thế này mãi," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm, khẽ khàng, như một lời thề với chính mình. "Phải tìm một cách để sống cùng nó. Một cách khác. Dù chỉ là... quan sát." Ý nghĩ về Lê An, về thị trấn ven sông yên bình, về những kỷ niệm đã hóa thành sương khói, lại hiện về. Không phải là níu kéo, không phải là làm phiền, mà là một cách để 'hiểu' cuộc sống của cô mà không phá vỡ bình yên hiện tại của cô. Một cách để giữ lấy phần ký ức đẹp đẽ ấy, để nó không tan biến, không bị thời gian cuốn trôi. Một cách để anh tìm thấy sự bình yên cho chính mình, bằng việc chấp nhận và chiêm nghiệm cuộc đời cô từ xa, như một người đứng ngoài cuộc, lặng lẽ dõi theo.

Anh uống cạn ly rượu mạnh, cảm giác nóng rát lan tỏa trong vòm họng, rồi ấm dần xuống lồng ngực, xua đi chút lạnh lẽo. Anh đặt ly xuống bàn kính, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng. Sau đó, anh bước đến kệ sách lớn được thiết kế âm tường, nơi hàng trăm cuốn sách được xếp ngay ngắn. Anh không tìm một cuốn sách nào, mà là một thứ khác. Những ngón tay anh lướt nhẹ trên gáy sách, tìm kiếm một vật phẩm đã cũ kỹ, đã bị lãng quên trong một góc khuất của tâm hồn. Cuối cùng, anh dừng lại ở một vị trí, rút ra một cuốn album ảnh cũ, bìa đã ố màu thời gian, sờn rách ở các góc. Mùi giấy cũ, mùi bụi thời gian thoang thoảng bay ra, như mang theo cả một dòng ký ức đã ngủ quên.

Trần Hạo quay trở lại chiếc sofa, nhẹ nhàng mở cuốn album. Những trang hình kỷ niệm tuổi thơ hiện ra, những nụ cười hồn nhiên của anh và Lê An bên bờ sông, dưới tán cây cổ thụ, trong những buổi tan học chung đường. Anh lật từng trang, ánh mắt dừng lại ở một bức ảnh chụp Lê An đang cười rạng rỡ, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Nụ cười ấy, vẻ đẹp hồn nhiên ấy, vẫn vẹn nguyên trong ký ức anh, không hề phai mờ theo năm tháng. Một kế hoạch, dù còn mơ hồ, nhưng đủ sức mạnh để kéo anh ra khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng, bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí anh. Nó không phải là một kế hoạch để giành lại cô, hay để thay đổi quá khứ, mà là một con đường duy nhất để anh có thể tìm thấy sự bình yên cho chính mình, để sống trọn vẹn với nỗi tiếc nuối đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời anh. Nỗi tiếc nuối này, nó là của anh, là minh chứng cho một tình yêu đã lỡ, cho một cuộc đời đã "sai một bước, lỡ cả một đời", và giờ đây, anh sẽ học cách mang nó theo mình, không phải như một gánh nặng, mà như một ngọn hải đăng chỉ lối, cho một ý nghĩa mới của riêng anh.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free