Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 918: Hồi Ức Giữa Hạnh Phúc Người
Hơi men vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng Trần Hạo đã kịp trút bỏ lớp vỏ bọc điềm tĩnh, lịch thiệp mà anh khoác lên suốt buổi tiệc cưới. Anh đã không về căn hộ hay trở lại văn phòng như thường lệ. Thay vào đó, một lực hút vô hình dẫn lối anh đến một cánh cửa khác, cánh cửa dẫn vào một căn phòng riêng biệt, được trang hoàng ấm cúng hơn nhiều so với đại sảnh lộng lẫy bên ngoài. Đây là nơi Thanh Tùng và cô dâu chọn để tổ chức bữa tiệc hậu đám cưới, một không gian thân mật hơn, chỉ dành cho những người thân thiết nhất.
Bước chân Trần Hạo khẽ khàng lướt trên tấm thảm nhung dày, âm thanh duy nhất vang vọng là tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương từ một góc phòng. Căn phòng không quá lớn, nhưng được bố trí tinh tế với những chiếc sofa êm ái, những bàn trà nhỏ đặt cạnh những bình hoa tươi thắm, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng và lily. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê nhỏ và đèn tường hắt xuống, tạo nên một bầu không khí thân mật, gần gũi. Hơi ấm của những món ăn được giữ nóng, mùi rượu vang thoang thoảng cùng mùi nước hoa cao cấp của những vị khách hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những bữa tiệc xa hoa, nhưng lại mang đậm hơi thở của sự sum vầy.
Anh Long và Hà Minh đã có mặt từ trước, đang đứng trò chuyện rôm rả với một vài người bạn cũ của Thanh Tùng. Tiếng cười nói khe khẽ, tiếng ly cốc chạm vào nhau, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về niềm hạnh phúc và sự kết nối. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi trong không khí. Nơi đây không có sự trang trọng hay phô trương như đại sảnh chính, mà là một cảm giác bình yên, thoải mái đến lạ.
Thanh Tùng, trong chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm, với nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi, ngay lập tức nhận ra Trần Hạo. Anh vẫy tay chào, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Hạo, mừng mày đến! Tưởng mày bỏ về rồi chứ," Thanh Tùng hồ hởi bước đến, vỗ vai bạn thân. "Lại đây, giới thiệu vợ tao."
Cô dâu, vẫn xinh đẹp rạng rỡ trong chiếc váy cưới màu trắng ngà, mái tóc búi cao được điểm xuyết bằng những bông hoa nhỏ, nở một nụ cười hiền hậu. "Chào anh Hạo, cảm ơn anh đã đến. Tùng kể nhiều về anh lắm." Giọng cô dâu dịu dàng, e ấp, chứa đựng một sự ấm áp chân thành.
Trần Hạo nở nụ cười xã giao, nắm tay cô dâu một cách lịch thiệp. "Cô dâu xinh đẹp quá. Chúc mừng hai bạn trăm năm hạnh phúc." Anh nâng ly rượu vang đỏ được một người phục vụ mang đến, khẽ chạm ly với Thanh Tùng và vợ anh, rồi nhấp một ngụm. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, một vị chát quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo chút dư vị lạ lẫm.
Anh Long khẽ chọc, giọng nửa đùa nửa thật: "Ông Hạo này, bận rộn đến mức đám cưới bạn thân cũng không trọn vẹn được à? May mà cuối cùng cũng chịu ló mặt." Anh Long vẫn cao ráo, lịch sự như mọi khi, nhưng ánh mắt sắc bén của anh ta vẫn không ngừng quan sát Trần Hạo, dường như muốn đọc thấu những suy nghĩ ẩn sâu trong vẻ ngoài điềm tĩnh ấy.
Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao và nụ cười tự tin, cũng thêm vào: "Thấy anh Hạo vẫn phong độ ngời ngời, chắc khối cô đổ rạp đấy nhỉ? Chắc là đang bận chọn lựa quá nên chưa thấy ai đủ tầm đâu." Anh ta khẽ nháy mắt, một cử chỉ bông đùa nhưng lại chạm đến một nỗi đau âm ỉ trong lòng Trần Hạo.
Trần Hạo chỉ cười nhạt, không đáp lại trực tiếp. Anh luôn khéo léo lảng tránh những câu hỏi về đời tư, về tình cảm. Anh giữ một khoảng cách nhất định, như một người ngoài cuộc quan sát mọi thứ từ xa. Ánh mắt anh vô thức lướt qua những gia đình nhỏ đang quây quần bên nhau, những đứa trẻ con đang cười đùa rộn rã, tiếng nói trong trẻo của chúng hòa vào tiếng nhạc, tạo nên một bản giao hưởng của niềm hạnh phúc giản dị. Những cặp đôi ngồi cạnh nhau, tay trong tay, thì thầm những câu chuyện nhỏ, ánh mắt trao nhau sự tin tưởng và yêu thương. Cảm giác lạc lõng bắt đầu xâm chiếm, như một làn sương mỏng, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm hồn anh.
Anh tự hỏi, liệu mình có bao giờ có được cái khoảnh khắc bình yên như thế này không? Cái sự bình yên của một gia đình nhỏ, của những tiếng cười trẻ thơ không vướng bận lo toan, của một bến đỗ vững chãi. Anh đã đạt được tất cả những gì mà người đời gọi là thành công, nhưng những thứ ấy lại không thể lấp đầy khoảng trống vô hình đang lớn dần trong trái tim anh. Cái cảm giác cô độc không phải là một nỗi buồn thảm thiết, mà là một sự trống rỗng âm ỉ, dai dẳng, như một vết sẹo đã lành nhưng vẫn còn hằn sâu.
Anh bất giác nhớ lại câu nói của Lê An, "thích thì không đủ." Phải, anh đã "thích" rất nhiều thứ, anh đã "thích" thành công, anh đã "thích" sự nghiệp rực rỡ này, nhưng tất cả những cái "thích" ấy liệu có đủ để anh có được một cuộc đời trọn vẹn, một cuộc đời có tiếng cười trẻ thơ và một vòng tay ấm áp chờ đợi mỗi khi trở về? Anh nhìn Thanh Tùng và cô dâu đang cùng nhau cắt chiếc bánh cưới, ánh mắt họ tràn ngập tình yêu và hy vọng. Một sự đố kỵ nhỏ nhoi, thoáng qua, nhưng đủ để khiến trái tim anh nhói lên. Anh đã chấp nhận nỗi đau, chấp nhận sự cô độc như một phần của cuộc đời mình, nhưng đôi khi, đối diện với hạnh phúc rạng ngời của người khác, sự chấp nhận ấy lại trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Anh lặng lẽ đứng đó, ly rượu trên tay, nụ cười vẫn giữ trên môi, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào. Những lời nói không thành của quá khứ, những cái "nếu như ngày đó" giờ đây lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở phũ phàng về con đường anh đã chọn, và những gì anh đã đánh mất.
***
Khi Trần Hạo đang đứng một mình ở một góc khuất, cố gắng hòa mình vào không khí nhưng vẫn cảm thấy tách biệt, cha mẹ anh – ông Trần Văn Ba và bà Nguyễn Thị Tư – tiến đến. Bà Tư, người mẹ hiền từ với mái tóc đã điểm bạc, ánh mắt vẫn luôn dõi theo con trai, ngay lập tức nắm lấy tay anh. Bàn tay bà mềm mại, ấm áp, nhưng lại run run một cách nhẹ nhàng, chất chứa biết bao lo lắng và yêu thương.
"Hạo à, con dạo này gầy đi nhiều quá," giọng bà Tư nhẹ nhàng, âm vang trong tai anh như một lời ru từ thuở thơ ấu. Bà dùng ngón tay cái khẽ vuốt ve mu bàn tay anh, ánh mắt đầy lo lắng. "Công việc bận rộn thế sao? Con ăn uống đầy đủ chứ? Bao giờ thì con mới chịu yên bề gia thất, để mẹ con ở nhà đỡ lo?" Câu hỏi ấy, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, đè nén lên lồng ngực Trần Hạo. Nó không phải là một sự trách móc, mà là một lời khẩn cầu thầm lặng của một người mẹ mong muốn thấy con trai mình được hạnh phúc trọn vẹn.
Ông Trần Văn Ba, người cha kiệm lời, đứng cạnh đó, vóc dáng đã hơi còng đi theo năm tháng, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và chất chứa nhiều suy nghĩ. Ông không nói nhiều như bà Tư, nhưng cái nhìn của ông, cái cách ông đứng đó, đã đủ để Trần Hạo cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc. "Thằng Hạo nó giỏi giang," ông Ba cất giọng địa phương trầm ấm, ngắn gọn, nhưng đầy tự hào. "Nhưng cái gì cũng cần có đôi có cặp. Con nhìn thằng Tùng xem, có vợ có con rồi, cuộc sống nó khác hẳn. Nó có cái để về, có người để chờ." Lời nói của ông Ba như một nhát dao khứa vào vết sẹo chưa lành trong tim anh. Không phải ông cố ý, nhưng cái sự thật phũ phàng mà ông nhắc đến, cái "cái để về, có người để chờ," chính là thứ mà Trần Hạo đang thiếu, một khoảng trống vô định mà anh không thể lấp đầy bằng bất cứ thành công nào.
Trần Hạo cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào trong lòng, nở một nụ cười cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Con vẫn ổn mẹ ạ. Công việc cũng đang thuận lợi. Con vẫn ăn uống đầy đủ. Chuyện tình cảm... duyên chưa đến thôi ạ." Giọng anh khẽ khàng, như thể đang nói với chính mình hơn là với cha mẹ. "Duyên chưa đến" – một lời bao biện đã quá cũ kỹ, nhưng anh không biết phải nói gì hơn. Bởi lẽ, cái "duyên" ấy, anh đã từng có trong tay, nhưng chính anh lại để nó tuột mất, vì sự e dè, vì những lời nói không thành.
Bà Tư thở dài một tiếng, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Duyên do mình tạo, chứ cứ để vậy thì bao giờ mới có... Con nhìn xem, bạn bè con đứa nào cũng yên bề gia thất rồi. Mẹ chỉ mong con có một người bên cạnh, một gia đình nhỏ ấm cúng. Tiền bạc, danh vọng, cuối cùng cũng chỉ là phù du thôi con ạ." Những lời nói chân thành của mẹ như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí anh, khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết về những gì mình đang thật sự thiếu.
Anh nhìn thấy sự mãn nguyện trên gương mặt cha mẹ Thanh Tùng khi họ đang vui vẻ trò chuyện với con cái và cháu ngoại ở phía xa. Những nụ cười rạng rỡ, ánh mắt đầy yêu thương, những cái ôm ấm áp giữa các thế hệ. Đó là một bức tranh gia đình trọn vẹn, một thứ hạnh phúc giản dị mà anh đã vô tình bỏ lỡ trong hành trình chinh phục những đỉnh cao sự nghiệp. Một lần nữa, cảm giác "mình đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng" lại trỗi dậy mạnh mẽ, không phải chỉ là một người con gái, mà là cả một kiểu cuộc sống, một giá trị mà anh chưa bao giờ dám theo đuổi đến cùng. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ tồn tại giữa anh và Lê An, mà còn giữa anh và cái "tổ ấm" mà anh thầm khao khát. Anh chợt nhận ra, sự thành công rực rỡ bên ngoài chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống rỗng và cô độc bên trong. Anh là một người đàn ông quyền lực, đáng kính, nhưng lại không có được cái bình yên giản dị nhất.
***
Cảm giác lạc lõng và nỗi đau đáu ngày càng lớn khiến Trần Hạo không thể chịu đựng thêm. Anh khéo léo xin phép cha mẹ và Thanh Tùng ra về sớm, viện cớ công việc khẩn cấp. Mặc cho ánh mắt lo lắng của mẹ và cái nhìn thăm dò của Anh Long, anh vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, lịch thiệp.
Anh lái xe về căn hộ cao cấp của mình, nhưng thay vì đi vào, anh lại lên thẳng sân thượng. Gió đêm trên cao lồng lộng, lạnh buốt, như một lưỡi dao vô hình cứa vào da thịt, nhưng lại không thể sánh bằng cái lạnh giá trong tâm hồn anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, với mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh đèn thành phố, vẫn đều đặn nhích từng giây, từng phút, như một minh chứng cho dòng thời gian không ngừng trôi, và những gì đã mất đi sẽ không bao giờ trở lại.
Anh đứng tựa vào lan can bằng kính cường lực trong suốt, toàn cảnh thành phố rực rỡ trải dài dưới chân anh như một tấm thảm lụa được dệt nên từ vô vàn ánh sáng. Mỗi ánh đèn nhỏ nhoi ấy, anh tự nhủ, là một cuộc đời, một câu chuyện, một gia đình. Những ngôi nhà ấm cúng, những bữa cơm tối quây quần, những tiếng cười trẻ thơ vang vọng sau cánh cửa. Anh đã có tất cả những thứ mà người đời khao khát – tiền tài, danh vọng, địa vị xã hội. Anh là một kiến trúc sư tài ba, một doanh nhân thành đạt. Nhưng khi nhìn xuống biển ánh sáng vô tận ấy, anh chợt nhận ra, mình đã không có điều quan trọng nhất.
Tiếng gió rít qua tai anh, mang theo mùi không khí cao đặc trưng, mùi kim loại từ cấu trúc tòa nhà và một chút khói bụi mờ ảo từ phía xa thành phố. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng đầy khí lạnh. "Mình đã có tất cả, nhưng lại không có điều quan trọng nhất," anh độc thoại nội tâm, giọng khẽ khàng, lạc lõng giữa tiếng gió đêm. "Tiếng cười trẻ thơ, bữa cơm gia đình, một người chờ đợi mình về... mình đã bỏ lỡ những thứ đó. Không phải mình không đủ, mà là mình đã không dám chọn. Hay mình đã chọn sai?"
Cái "nếu như ngày đó" lại vang vọng, day dứt hơn bao giờ hết. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không để "lời nói không thành," nếu như anh không để "khoảng cách vô hình" chia cắt hai người... thì liệu giờ đây, anh có đang đứng trên sân thượng này, giữa đỉnh cao của sự nghiệp nhưng lại cô độc đến vậy không? Anh không còn dằn vặt Lê An vì câu nói "thích thì không đủ" của cô nữa. Giờ đây, anh nhận ra, câu nói ấy không chỉ là của cô, mà còn là sự thật phũ phàng cho chính cuộc đời anh – thành công thì không đủ để lấp đầy khoảng trống này.
"Sự nghiệp rực rỡ này, sự cô độc này... mình đã chấp nhận nó," anh thầm nhủ, siết chặt tay vào lan can lạnh buốt. Bàn tay anh tê cóng, nhưng cảm giác ấy lại giúp anh tập trung hơn vào dòng suy nghĩ của mình. "Nhưng chấp nhận không có nghĩa là buông xuôi. Mình phải tìm một cách để sống cùng nó. Một cách khác."
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí anh, như một vì sao băng vụt qua bầu trời đêm. Một điều mà bấy lâu nay anh đã luôn tự cấm mình làm, một hành động mà anh cho rằng sẽ khiến anh trở nên yếu đuối, bám víu vào quá khứ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đó không phải là sự yếu đuối, mà là cách anh tôn trọng ký ức, tôn trọng những gì đã từng là của anh, và tôn trọng chính bản thân mình. Anh sẽ không níu kéo, không làm phiền, nhưng anh sẽ giữ Lê An trong tâm trí mình, không phải như một nỗi ám ảnh, mà như một phần của ký ức, một phần của con người anh. Nỗi tiếc nuối này, nó là của anh, là minh chứng cho một tình yêu đã lỡ, cho một cuộc đời đã chậm một nhịp.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của gió đêm thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Nỗi đau vẫn còn đó, vết sẹo vẫn hằn sâu, nhưng giờ đây, Trần Hạo đã sẵn sàng để đối mặt với nó một cách chủ động hơn. Anh sẽ tìm một cách để hòa nhập nỗi tiếc nuối vào cuộc sống của mình, một cách để sống trọn vẹn với nó, để nó không còn là một gánh nặng, mà là một phần của hành trình. Có lẽ, đã đến lúc anh nên "lặng lẽ quan sát cuộc sống của cô từ xa", không phải để níu kéo một điều đã mất, mà là để giữ lại một phần của cái "nếu như" mà anh đã bỏ lỡ, để tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải để lấp đầy khoảng trống của Lê An, mà là để sống trọn vẹn với nỗi đau và sự chấp nhận.
Gió vẫn thổi lồng lộng, cuốn đi những suy tư, nhưng không thể cuốn đi vết sẹo vĩnh viễn trong tim Trần Hạo. Anh ngồi đó, trên đỉnh cao của thành phố, giữa ánh sáng rực rỡ và sự cô độc mênh mông, với một tinh thần đã được rèn giũa bằng sự chấp nhận khắc nghiệt, và một trái tim vẫn đau đáu một mối tình đã sai một bước, lỡ cả một đời. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước, với một vết sẹo vĩnh viễn, nhưng một tinh thần đã được rèn giũa bằng sự chấp nhận khắc nghiệt, và một quyết tâm mới để sống, để tìm kiếm, để chiêm nghiệm.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.