Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 917: Bữa Tiệc Hạnh Phúc, Ly Rượu Đắng Lòng

Gió đêm trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh đã cuốn đi phần nào những suy tư nặng trĩu, nhưng không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi trống rỗng đang cắm rễ sâu trong lòng Trần Hạo. Anh đã chấp nhận cái giá của sự thành công, chấp nhận nỗi cô độc và tiếc nuối như một phần vĩnh viễn của mình. Nhưng chấp nhận không có nghĩa là không đau. Vết sẹo kia, như anh tự nhủ, sẽ không bao giờ lành, chỉ là anh đã học được cách sống chung với nó, biến nó thành một phần của bản ngã, một minh chứng cho những gì đã lỡ, cho một cuộc đời đã chậm một nhịp.

Giờ đây, anh lại phải đối diện với một thử thách khác, một minh chứng sống động cho hạnh phúc mà anh đã vô tình đánh mất: đám cưới của Thanh Tùng, người bạn thân thiết, người đã cùng anh trải qua biết bao kỷ niệm thời thơ ấu.

***

Đại sảnh khách sạn năm sao lung linh, rực rỡ trong buổi chiều tối, như một cung điện tráng lệ vừa bước ra từ cổ tích. Trần cao vút được trang hoàng bằng những chùm đèn pha lê lộng lẫy, thả xuống hàng ngàn tia sáng vàng óng, lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch trắng muốt được đánh bóng kỹ càng, phản chiếu mỗi bước chân của khách mời. Mùi hương của hoa hồng, lily trắng và lan hồ điệp tươi mới quyện vào không khí, ngọt ngào và vương vấn, như lời hứa về một tình yêu vĩnh cửu. Tiếng nhạc piano du dương, nhẹ nhàng chảy tràn không gian, là bản đệm cho những tiếng cười nói nhỏ nhẹ, tiếng bước chân lịch thiệp của những vị khách sang trọng, và thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại khẽ reo, tất cả tạo nên một bầu không khí trang trọng, xa hoa nhưng cũng không kém phần hân hoan.

Trần Hạo bước vào, một mình, giữa dòng người tấp nập. Anh mặc một bộ vest đen lịch lãm, chiếc cà vạt lụa màu xanh đậm được thắt gọn gàng, tôn lên vóc dáng cao ráo, điềm tĩnh của một người đàn ông thành đạt. Vẻ ngoài của anh vẫn vậy, không chút tì vết, toát lên sự tự tin và quyền lực mà nhiều năm lăn lộn trên thương trường đã tôi luyện. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh, có một ánh nhìn xa xăm, một nỗi buồn kín đáo mà chỉ những người tinh tế lắm mới có thể nhận ra, ẩn sau lớp vỏ bọc hoàn hảo.

"Hạo! Mừng quá cậu cũng tới được. Chú rể chờ cậu nãy giờ đấy!"

Tiếng Anh Long vang lên, kéo Trần Hạo khỏi dòng suy nghĩ. Anh Long, với vóc người cao ráo và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, cùng Hà Minh bảnh bao, khéo léo, đang đứng chờ anh ở khu vực tiếp đón. Cả hai đều là những cộng sự thân cận, những người bạn mà anh tin cậy nhất trong công việc.

Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao hơn là thật lòng. "Tôi vừa xong việc. Xin lỗi vì đến muộn."

"Không sao, không sao!" Hà Minh vỗ vai anh, nụ cười rạng rỡ. "Quan trọng là cậu đến. Anh Long còn lo cậu lại bận việc mà bỏ lỡ cơ hội chứng kiến ngày trọng đại của Tùng đấy."

Anh Long gật đầu đồng tình, ánh mắt lướt qua Trần Hạo, dường như muốn đọc thấu tâm tư người bạn. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng thỉnh thoảng cũng nên biết bỏ lại công việc sau lưng, phải không?" Anh nói, giọng có chút ẩn ý.

Trần Hạo chỉ nhún vai nhẹ, không đáp lời trực tiếp. Anh biết, những người bạn này vẫn luôn lo lắng cho anh, cho cuộc sống quá đỗi cô độc của anh, dù anh đã cố gắng che giấu nó bằng công việc và sự nghiệp.

Họ cùng nhau đi sâu vào khu vực tiệc cưới. Không khí càng thêm phần sôi động. Những bàn tiệc bày biện sang trọng với khăn trải bàn trắng tinh, những bó hoa tươi rực rỡ và những chiếc ly pha lê lấp lánh dưới ánh đèn. Mùi rượu vang đỏ nồng nàn quyện với mùi thức ăn cao cấp, kích thích mọi giác quan. Tiếng cụng ly lanh canh, tiếng trò chuyện rôm rả xen lẫn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của ban nhạc sống, tất cả tạo nên một bức tranh của niềm vui và sự hân hoan.

Trần Hạo nhanh chóng tìm thấy Thanh Tùng và cô dâu đang đứng ở trung tâm sảnh, đón tiếp khách. Thanh Tùng hôm nay trông rạng rỡ hơn bao giờ hết, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi nay càng thêm phần viên mãn. Anh ấy vẫn là Thanh Tùng của ngày xưa, chỉ là giờ đây, hạnh phúc đã đắp đầy thêm những nếp nhăn nơi khóe mắt, khiến anh ấy trông trưởng thành và ấm áp hơn.

Bên cạnh Thanh Tùng là Ngân, cô dâu xinh đẹp. Cô mặc một chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lộng lẫy, thân hình mảnh mai được tôn lên một cách hoàn hảo. Nụ cười hạnh phúc không che giấu trên gương mặt cô, đôi mắt lấp lánh niềm vui khi nhìn chú rể. Họ nắm tay nhau, ánh mắt trao nhau những cái nhìn trìu mến, thắm thiết, như thể trên thế gian này chỉ có hai người họ tồn tại.

Trần Hạo tiến lại gần, trong tay là chiếc hộp quà đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.

"Hạo! Cậu đến là vui rồi!" Thanh Tùng reo lên, ôm chầm lấy Trần Hạo, một cái ôm chặt tình bạn. "Cứ tưởng cậu bận quá không đến được chứ."

"Sao có thể không đến được ngày trọng đại của cậu chứ," Trần Hạo đáp, giọng trầm khàn, một chút chân thành hiếm hoi. "Chúc mừng cậu, Tùng." Anh đưa mắt nhìn sang Ngân, nở một nụ cười nhẹ. "Nào, giới thiệu với cậu, đây là vợ mình, Ngân."

Ngân mỉm cười rạng rỡ, đưa tay ra bắt tay Trần Hạo. "Em chào anh Hạo. Cảm ơn anh đã đến."

"Chúc mừng hai bạn. Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc." Trần Hạo nói, lời chúc tự động bật ra từ môi, nhưng trong lòng anh, lại có một cảm giác nặng trĩu khó tả. Anh trao hộp quà cho Ngân, rồi cụng ly rượu vang đỏ với Thanh Tùng. Vị rượu chát nhẹ trên đầu lưỡi, nhưng không thể át đi vị đắng đang từ từ lan tỏa trong tâm hồn anh.

Sau màn chúc mừng, Trần Hạo khéo léo lùi về một góc khuất hơn của đại sảnh, nơi có thể quan sát toàn bộ buổi tiệc mà không bị quá nhiều sự chú ý. Anh chọn một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, ánh đèn thành phố bắt đầu le lói sau tấm kính cường lực, tạo nên một khung cảnh lãng mạn nhưng xa cách. Anh nâng ly rượu, nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt vẫn dõi theo Thanh Tùng và Ngân, những người đang ngập tràn trong hạnh phúc.

Thanh Tùng, người bạn thân thiết của anh, đã tìm được bến đỗ bình yên của cuộc đời mình. Nhìn nụ cười của họ, nhìn cách họ nắm tay nhau, thì thầm những lời yêu thương, Trần Hạo cảm thấy một nỗi cô đơn sâu sắc trỗi dậy. Nó không phải là nỗi ghen tị, mà là một sự tiếc nuối âm ỉ, một câu hỏi không lời về cái "nếu như ngày đó" của chính anh. Liệu anh có từng có cơ hội như thế không? Cơ hội để đứng ở vị trí của Thanh Tùng, để nắm lấy bàn tay của Lê An, để trao cho cô lời thề nguyện trọn đời? Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc hiển hiện trước mắt càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.

Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay. Nó vẫn lấp lánh dưới ánh đèn chùm, một biểu tượng của thời gian không ngừng trôi, của những cơ hội đã vụt mất. Mỗi tích tắc, nó lại như nhắc nhở anh về những gì đã qua, về những quyết định đã định hình nên cuộc đời anh, một cuộc đời rực rỡ về vật chất nhưng lại thiếu vắng đi một điều gì đó vô cùng quan trọng. Anh tự hỏi, liệu Lê An của anh, ngày đó, khi cô bước vào lễ đường với người đàn ông khác, cô có rạng rỡ và hạnh phúc như Ngân bây giờ không? Và khi đó, anh đã đứng ở đâu, làm gì, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một lời nói không thành?

***

Thời gian trôi đi, bữa tiệc đã đến cao trào. Trên sân khấu chính, Thanh Tùng và Ngân đứng cạnh nhau, gương mặt rạng ngời. Thanh Tùng cầm micro, giọng nói run run vì xúc động nhưng ánh mắt tràn đầy tình yêu thương.

"Anh yêu em hơn tất cả mọi thứ trên đời này," Thanh Tùng nói, hướng về phía Ngân, đôi mắt anh long lanh nước. "Cảm ơn em đã đến bên anh, đã cho anh biết thế nào là hạnh phúc trọn vẹn."

Ngân mỉm cười, đôi mắt cô cũng ướt lệ, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Thanh Tùng. Khách mời vỗ tay vang dội, nhiều người xúc động, reo hò chúc phúc cho cặp đôi. Sau đó, họ cùng nhau khiêu vũ điệu đầu tiên, uyển chuyển và tình tứ, như một lời khẳng định cho tình yêu vĩnh cửu. Ánh đèn sân khấu tập trung vào họ, biến họ thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, của mọi ước mơ về một cuộc sống lứa đôi viên mãn.

Trần Hạo đứng đó, giữa dòng người đang say sưa với khoảnh khắc hạnh phúc ấy, nhưng anh lại cảm thấy mình đơn độc hơn bao giờ hết. Anh nhìn những nụ cười, những cái ôm, những cái siết tay đầy tình cảm của cặp đôi mới cưới, và cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn dần, lớn dần trong lòng. Nó giống như một hố đen, hút cạn đi mọi niềm vui, mọi sự hân hoan đang bao trùm xung quanh.

Ký ức về Lê An, về những khoảnh khắc thanh xuân bên bờ sông cũ, về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, tất cả chợt ùa về, sắc nét hơn bao giờ hết. Anh nhớ như in nụ cười trong trẻo của cô, ánh mắt dịu dàng và cả sự chờ đợi mỏi mòn trong những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại của anh. Và rồi, câu nói định mệnh của cô bên bờ sông ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một nhát dao sắc lẹm cứa vào vết sẹo chưa bao giờ lành: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."

"Hạnh phúc... là thế này ư?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho riêng mình nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng nhạc và tiếng người. "Liệu mình có từng có cơ hội đó? Thích thì không đủ... Không đủ để giữ em lại."

Anh siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh thấm vào lòng bàn tay. Vị rượu đã nhạt đi, chỉ còn lại sự đắng chát. Anh tự nhủ, mình đã chấp nhận rồi, chấp nhận nỗi cô đơn này là cái giá phải trả cho những lựa chọn của mình. Nhưng tại sao, ngay cả khi đã chấp nhận, trái tim anh vẫn đau đáu đến vậy? Nỗi tiếc nuối ấy, như một con sông ngầm chảy xiết trong anh, không ngừng gặm nhấm, không ngừng nhắc nhở anh về một cuộc đời đã chậm một nhịp.

"Hạo, sao cậu cứ đứng đó một mình vậy? Lại nghĩ ngợi gì à?"

Tiếng Anh Long lại vang lên bên tai, kéo anh trở về thực tại. Anh Long và Hà Minh đã tiến lại gần, trên tay cũng là những ly rượu vang.

Trần Hạo khẽ lắc đầu, cố gắng che giấu cảm xúc thật. "Không sao. Chỉ là... chúc phúc cho Tùng thôi."

Hà Minh nháy mắt tinh nghịch. "Anh Hạo cứ thế này thì bao giờ mới có người yêu để mà cưới đây? Anh Long bảo anh ấy có giới thiệu cho anh một vài cô đấy."

Ánh mắt Anh Long mang theo ý cười, nhưng cũng có chút lo lắng khi nhìn người bạn. "Đúng đấy, Hạo. Cậu cũng nên nghĩ đến chuyện lập gia đình đi chứ. Sự nghiệp thì đã đỉnh cao rồi, nhưng cuộc sống đâu chỉ có công việc."

Trần Hạo nở một nụ cười gượng gạo, khéo léo lảng tránh. "Chuyện của tôi để sau đi. Bây giờ, chúng ta nên mừng cho Tùng và Ngân. Tối nay là của họ." Anh nâng ly lên, cụng nhẹ với hai người bạn, rồi lại nhấp một ngụm rượu. Lời nói không thành, những suy nghĩ về hạnh phúc cá nhân, về một bến đỗ bình yên, tất cả đều bị anh đẩy lùi vào sâu thẳm tâm hồn. Anh chưa sẵn sàng cho bất kỳ mối quan hệ mới nào. Trái tim anh vẫn còn mang một vết sẹo, quá sâu, quá đau, để có thể mở lòng đón nhận một tình yêu khác. Anh vẫn cô độc, chỉ sống với công việc và nỗi hoài niệm, một sự thật nghiệt ngã mà anh không thể phủ nhận.

***

Tối muộn, khi bữa tiệc đã dần tàn, Trần Hạo rời khỏi khách sạn. Anh không về căn hộ hay trở lại văn phòng. Thay vào đó, anh tìm đến một quán cà phê trên sân thượng, nơi anh thường lui tới mỗi khi muốn tìm một chút yên bình giữa lòng thành phố ồn ã. Gió đêm mát mẻ, thổi nhẹ qua mái tóc anh, mang theo mùi không khí thành phố đặc trưng, mùi của khói xe, của ẩm ướt, xen lẫn chút hương hoa lài thoang thoảng từ một góc vườn nào đó.

Không gian quán cà phê trên sân thượng không quá rộng, nhưng được trang trí tinh tế với những chậu cây xanh, những chiếc bàn ghế nhỏ xinh và ánh đèn lồng dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và yên tĩnh hơn nhiều so với sự ồn ào của đám cưới ban nãy. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa vào tiếng gió và tiếng trò chuyện khe khẽ của vài cặp đôi còn nán lại.

Anh gọi một ly cà phê đen, không đường. Vị đắng đặc trưng của cà phê thấm vào đầu lưỡi, lan tỏa xuống cổ họng, một vị đắng quen thuộc và an ủi. Anh tựa người vào thành ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi cô đơn đang cắm rễ sâu hơn trong lòng mình sau khi chứng kiến hạnh phúc trọn vẹn của bạn thân.

"Thanh Tùng đã tìm thấy hạnh phúc của mình," anh độc thoại nội tâm, giọng khẽ khàng, lạc lõng giữa tiếng gió. "Còn mình, vẫn đứng đây, ngắm nhìn tất cả từ xa... Cái giá này, mình đã chấp nhận, nhưng sao vẫn đau đáu đến vậy?"

Ánh đèn từ thành phố bên dưới lấp lánh như những vì sao dưới mặt đất, trải dài vô tận, tạo nên một biển ánh sáng rực rỡ, mê hoặc. Nhưng ngay cả vẻ đẹp tráng lệ ấy cũng không thể xoa dịu đi sự trống trải đang ngự trị trong tâm hồn anh. Sự đối lập giữa ánh sáng rực rỡ của thành phố và bóng tối cô độc trong anh càng trở nên rõ nét.

Anh mở mắt, nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh giữa màn đêm. Thành công, danh vọng, tiền bạc – tất cả đều nằm trong tay anh. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại mất đi một thứ vô giá: một tình yêu, một bến đỗ, một gia đình. Vết sẹo trong tim anh, dù anh đã học cách sống chung với nó, vẫn không ngừng nhói lên mỗi khi anh đối diện với hạnh phúc của người khác.

Ly cà phê đã cạn. Trần Hạo đặt chiếc ly xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn đá kêu khẽ. Anh không còn muốn chạy trốn, không còn muốn lãng quên. Anh sẽ giữ Lê An trong tâm trí mình, không phải như một nỗi ám ảnh, mà như một phần của ký ức, một phần của con người anh. Nỗi tiếc nuối này, nó là của anh, là minh chứng cho một tình yêu đã lỡ, cho một cuộc đời đã chậm một nhịp.

Và cái "cách của riêng mình" để đối diện với nỗi tiếc nuối ấy, như anh đã tự hứa với bản thân trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, sẽ là lặng lẽ quan sát cuộc sống của cô từ xa. Giữ cô trong một góc nhỏ của trái tim, không phải để níu kéo, không phải để dằn vặt, mà là để giữ lại một phần ký ức tươi đẹp, một phần của cái "nếu như" mà anh đã bỏ lỡ. Đó sẽ là một sự chuộc lỗi thầm lặng, một lời xin lỗi không thành lời, nhưng đầy chân thành từ trái tim anh. Anh sẽ tìm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải để lấp đầy khoảng trống của Lê An, mà là để sống trọn vẹn với nỗi đau và sự chấp nhận.

Gió vẫn thổi lồng lộng, cuốn đi những suy tư, nhưng không thể cuốn đi vết sẹo vĩnh viễn trong tim Trần Hạo. Anh ngồi đó, trên đỉnh cao của thành phố, giữa ánh sáng rực rỡ và sự cô độc mênh mông, với một tinh thần đã được rèn giũa bằng sự chấp nhận khắc nghiệt, và một trái tim vẫn đau đáu một mối tình đã sai một bước, lỡ cả một đời. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước, với một vết sẹo vĩnh viễn, nhưng một tinh thần đã được rèn giũa bằng sự chấp nhận khắc nghiệt.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free