Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 916: Ánh Sáng Hào Quang, Khoảng Trống Vô Định

Ánh bình minh, sau màn đấu tranh âm thầm với bóng đêm, đã hoàn toàn chiến thắng, nhuộm vàng cả không gian căn hộ cao cấp của Trần Hạo. Nó xuyên qua những bức tường kính, nhảy nhót trên sàn gỗ sồi, đậu lại trên những tác phẩm nghệ thuật tối giản, và cuối cùng, đậu trên tấm gương lớn trong phòng tắm, nơi Trần Hạo đang soi mình. Quầng thâm dưới mắt anh vẫn còn đó, là dấu tích của một đêm dài thức trắng, một đêm anh đã đối diện với chính mình, với những mảnh vỡ của quá khứ. Nhưng ánh mắt anh đã không còn vẻ mệt mỏi mơ hồ nữa, thay vào đó là một sự sắc bén, một ý chí kiên định đến lạ lùng. Anh đã nói với chính mình: "Sẽ không trốn tránh nữa, mà đối diện... theo cách của riêng mình." Và lời thề ấy, giờ đây, không chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành kim chỉ nam cho hành động của anh.

Anh cạo râu thật kỹ, từng đường dao lướt đi dứt khoát, gột rửa đi chút dư vị còn sót lại của sự dằn vặt. Mùi hương bạc hà the mát từ kem cạo râu hòa quyện với mùi nước hoa nam tính, mạnh mẽ mà lịch lãm, tạo nên một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho người đàn ông sắp bước ra đối diện với thế giới. Trần Hạo luôn hiểu rõ tầm quan trọng của vẻ bề ngoài trong giới kinh doanh. Nó không chỉ là sự chuyên nghiệp, mà còn là một tuyên ngôn về quyền lực, về sự tự chủ. Anh không cho phép bất kỳ dấu hiệu yếu đuối nào xuất hiện, ngay cả khi nội tâm anh là một chiến trường đầy những vết thương lòng.

Bước vào phòng thay đồ, anh chọn một bộ vest màu than chì được cắt may tinh xảo, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên vẻ sang trọng, đắt đỏ. Chiếc cà vạt lụa màu xanh đậm, với họa tiết chìm tinh tế, được anh thắt một cách hoàn hảo, không một nếp nhăn. Anh cài chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lên cổ tay, mặt đồng hồ sáng lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Nó không chỉ là một vật dụng để xem giờ, mà là một biểu tượng của thời gian, của những khoảnh khắc đã trôi qua, và cả những khoảnh khắc đã lỡ. Anh đưa ngón cái khẽ vuốt ve mặt kính, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như thể nó có thể xoa dịu đi chút nhức nhối còn sót lại trong lồng ngực.

Trần Hạo bước đến ban công của căn penthouse, nơi không gian mở rộng ra trước mắt là toàn cảnh thành phố đang thức giấc. Hàng triệu ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời vẫn còn lấp lánh, nhưng đã bị lu mờ dần bởi ánh sáng rực rỡ của mặt trời. Từ độ cao này, mọi thứ dường như đều nhỏ bé lại, những dòng xe cộ hối hả chỉ còn là những chấm sáng di chuyển, tiếng còi xe inh ỏi cũng chỉ còn là âm thanh rì rầm mơ hồ. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy anh, một sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với sự ồn ào và sôi động của một thành phố không ngủ.

"Thành công, danh vọng... rốt cuộc để làm gì khi không có ai để chia sẻ?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một sự dằn vặt mới, mà là một lời khẳng định cho nỗi cô độc mà anh đã chấp nhận. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước: quyền lực, tiền tài, sự nghiệp đỉnh cao. Nhưng mỗi bước đi lên trên nấc thang danh vọng, anh lại cảm thấy mình càng lún sâu hơn vào một khoảng trống vô hình, một vực thẳm không đáy mà không gì có thể lấp đầy. Thành công càng lớn, sự cô đơn càng trở nên rõ nét. Đó là cái giá anh phải trả, là cái giá cho những lời nói không thành, cho những cảm xúc bị giấu kín, cho cái "nếu như ngày đó" đã mãi mãi không bao giờ xảy ra.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí mát lạnh lùa qua phổi. Mùi của không khí cao, pha lẫn chút mùi khói bụi còn sót lại của đêm và mùi kim loại từ cấu trúc tòa nhà, lan tỏa trong khoang mũi. Đó là mùi của thành công, nhưng cũng là mùi của sự xa cách, của một cuộc đời được xây dựng vững chãi trên nền móng của sự tiếc nuối. Anh nhìn xuống dòng người tấp nập phía dưới, mỗi người một số phận, một hành trình riêng. Có bao nhiêu người trong số họ đang tìm kiếm điều gì đó mà không biết nó là gì, hay đã bỏ lỡ điều gì đó mà không thể quay lại?

Trần Hạo đã không còn cố gắng lãng quên Lê An. Đêm qua, anh đã hòa giải với quá khứ, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận nó như một phần không thể tách rời của chính mình. Cô không còn là một nỗi đau nhức nhối cần phải xoa dịu, mà là một vết sẹo, một dấu ấn vĩnh viễn trên trái tim anh. Nó không hoàn toàn lành, nhưng cũng không còn rỉ máu. Nó nhắc nhở anh về những gì đã mất, về những lựa chọn đã tạo nên con người anh của ngày hôm nay.

Anh rời ban công, bước chân vững vàng, mạnh mẽ. Hệ thống âm thanh thông minh tự động phát lên một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, nhưng không đủ để lấp đầy sự tĩnh mịch trong căn hộ rộng lớn. Trần Hạo đi đến quầy bar mini, tự pha cho mình một ly espresso đen đậm. Vị đắng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, đánh thức mọi giác quan. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong lớp kính của chiếc tủ rượu, một người đàn ông thành đạt, lạnh lùng, nhưng ánh mắt ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm.

Chị Nguyệt, thư ký của anh, đã gửi lịch trình công việc của ngày hôm nay qua điện thoại. Lễ kỷ niệm 20 năm thành lập tập đoàn, một sự kiện hoành tráng mà anh là tâm điểm. Hàng loạt cuộc họp, gặp gỡ đối tác, và cuối cùng là bài phát biểu trên bục vinh quang. Anh biết, hôm nay, anh sẽ phải khoác lên mình chiếc mặt nạ hoàn hảo nhất, nụ cười chuyên nghiệp nhất, để đối diện với hàng trăm con mắt đang dõi theo. Nhưng trong sâu thẳm, anh chỉ là một người đàn ông mang trong mình một khoảng trống vô định, một nỗi tiếc nuối đã trở thành định mệnh. Anh sẽ sống chung với nó, sẽ biến nó thành một phần động lực, một phần của câu chuyện cuộc đời mình. Anh không còn chạy trốn nữa, mà sẽ đối diện, theo cách của riêng mình, dù cách đó có là lặng lẽ quan sát cuộc sống của một người đã từng là tất cả của anh từ xa.

***

Đại sảnh khách sạn 5 sao sang trọng, nơi diễn ra lễ kỷ niệm 20 năm thành lập tập đoàn Trần Thịnh, lộng lẫy như một cung điện. Đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa ánh sáng lấp lánh, phản chiếu trên sàn đá cẩm thạch được đánh bóng loáng. Không khí tràn ngập mùi hương của hoa tươi, mùi nước hoa cao cấp, và chút mùi rượu vang thoang thoảng. Tiếng nhạc piano nhẹ nhàng từ một nghệ sĩ đang chơi ở góc sảnh hòa quyện với tiếng nói chuyện xì xào, tiếng ly tách chạm vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự thịnh vượng và thành công.

Trần Hạo bước vào, ngay lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Bộ vest than chì hoàn hảo ôm sát lấy thân hình cao ráo, toát lên vẻ quyền uy và lịch lãm. Vẻ ngoài điềm tĩnh, nụ cười xã giao nở trên môi anh, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ một khoảng cách vô hình, một sự xa cách khó có thể chạm tới. Anh Long và Hà Minh, đã có mặt từ trước, đang đứng trò chuyện với một nhóm đối tác. Khi thấy Trần Hạo xuất hiện, cả hai đều nở nụ cười chào đón.

Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo, lịch sự thường thấy, tiến đến vỗ nhẹ vai Trần Hạo. "Cậu đến rồi, Hạo. Mọi người đang mong chờ cậu đấy." Giọng Anh Long tự nhiên, pha chút tự hào.

Trần Hạo gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. "Xin lỗi, tôi có chút việc."

Hà Minh, bảnh bao và khéo léo như mọi khi, chen vào. "Vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Anh ta nháy mắt, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự quan sát kỹ lưỡng, như thể đang cố gắng đọc vị Trần Hạo.

Trần Hạo chỉ nhấp môi cười, không đáp lại. Anh biết, Hà Minh luôn là người tinh ý, và có lẽ anh ta đã nhận ra sự trống rỗng đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo của mình. Nhưng Trần Hạo đã học cách che giấu nó, cách biến nó thành một phần không thể xâm phạm của bản thân.

MC của buổi lễ, một người phụ nữ xinh đẹp và duyên dáng, bắt đầu bài phát biểu khai mạc, ca ngợi những thành tựu của tập đoàn Trần Thịnh trong suốt 20 năm qua, và đặc biệt là vai trò dẫn dắt của Trần Hạo. Khi tên anh được xướng lên, tiếng vỗ tay vang dội khắp đại sảnh, kéo dài không dứt. Trần Hạo bước lên bục, ánh đèn sân khấu rọi thẳng vào anh, khiến anh trở nên chói sáng như một ngôi sao.

Anh nhận chiếc cúp vinh dự từ tay chủ tịch hội đồng quản trị, một nụ cười chuyên nghiệp vẫn giữ trên môi. Anh đứng đó, giữa ánh hào quang, giữa sự ngưỡng mộ của hàng trăm con người. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh lại vô định, lướt qua những gương mặt rạng rỡ phía dưới, như đang tìm kiếm một thứ gì đó không tồn tại ở đây, một khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim mình. Thành công này, rực rỡ đến mấy, cũng không thể xoa dịu đi nỗi tiếc nuối đã trở thành một phần vĩnh viễn của anh.

Anh bắt đầu bài phát biểu của mình, giọng nói trầm ấm, rõ ràng và đầy tự tin. Từng câu chữ đều súc tích, chuyên nghiệp, thể hiện tầm nhìn và sự quyết đoán của một nhà lãnh đạo tài ba. Anh nói về chặng đường đã qua, về những khó khăn và thành quả, về tương lai và những mục tiêu mới. Nhưng trong sâu thẳm, mỗi lời anh nói ra đều là một lời nhắc nhở về cái giá anh đã phải trả. Cái giá của sự chần chừ, của những lời nói không thành, của một tình yêu đã chậm một nhịp.

Từ phía dưới, Anh Long và Hà Minh vẫn dõi theo Trần Hạo.

"Cậu ấy vẫn vậy, thành công đến mấy cũng không thay đổi được cậu ấy," Anh Long khẽ thì thầm, ánh mắt phức tạp. "Bên ngoài thì như vua, bên trong chắc vẫn chỉ là một chàng trai cô độc."

Hà Minh gật đầu đồng tình. "Tôi từng nghĩ thành công sẽ lấp đầy được khoảng trống đó. Nhưng có vẻ như, khoảng trống đó càng lớn hơn thì phải."

Trần Hạo kết thúc bài phát biểu, tiếng vỗ tay lại vang lên như sấm. Anh cúi đầu cảm ơn, rồi bước xuống bục. Ngay lập tức, anh bị bao vây bởi những lời chúc mừng, những cái bắt tay nồng nhiệt, những lời mời cụng ly. Anh đáp lại tất cả bằng sự lịch thiệp hoàn hảo, nụ cười vẫn giữ trên môi. Nhưng khi một đối tác quá thân mật mời anh cụng ly cạn chén, Trần Hạo chỉ nhấp môi một cách khéo léo, rồi khẽ lắc đầu từ chối với một lý do tế nhị về sức khỏe. Anh không muốn để bất kỳ thứ gì làm lu mờ sự tỉnh táo của mình, không muốn để cảm xúc lấn át lý trí, ngay cả trong một đêm ăn mừng.

Anh đứng đó, giữa trung tâm của sự chú ý, nhưng lại cảm thấy mình đang đứng trên một hòn đảo nhỏ, tách biệt khỏi tất cả. Những ánh đèn chói lọi, những tiếng cười nói rộn ràng, tất cả đều trở nên mờ ảo, xa xăm. Cái khoảng cách vô hình ấy, Trần Hạo đã tự tạo ra cho mình, và giờ đây nó bao bọc anh, bảo vệ anh khỏi những sự xâm nhập không cần thiết, nhưng đồng thời cũng giam cầm anh trong chính nỗi cô độc của mình. Anh đã chấp nhận nó. Nỗi đau, sự tiếc nuối, và cả sự cô độc này, tất cả đều là một phần của anh, một phần của cái giá mà anh đã chọn để trả.

***

Đêm đã về khuya, sau buổi lễ kỷ niệm hoành tráng. Trần Hạo rời khỏi khách sạn, không đi thẳng về căn hộ mà tìm đến sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh – trụ sở chính của tập đoàn. Nơi đây, gió đêm lồng lộng thổi, mang theo hơi lạnh và mùi không khí cao, mùi kim loại đặc trưng của những công trình chọc trời. Ánh đèn từ thành phố bên dưới hắt lên, tạo nên một biển sao sáng rực, trải dài đến tận chân trời. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, nghe như một bản giao hưởng buồn bã của cuộc sống đô thị, xa lạ và cô độc.

Trần Hạo tháo chiếc cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi. Anh hít thở sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành, mát lạnh lùa vào phổi, xoa dịu đi chút mệt mỏi thể chất còn sót lại sau một ngày dài khoác lên mình lớp vỏ bọc hoàn hảo. Anh bước đến lan can kính cường lực, tựa người vào đó, nhìn xuống thành phố đang say ngủ nhưng vẫn rực rỡ ánh đèn.

Thành công, danh vọng, tiền bạc – tất cả đều nằm trong tay anh. Anh là người đứng trên đỉnh cao, là người đã xây dựng nên một đế chế vững mạnh. Nhưng ngay cả khi đứng ở độ cao này, anh vẫn cảm thấy một nỗi trống rỗng không thể lấp đầy, một khoảng không lạnh lẽo trong sâu thẳm tâm hồn. Nỗi cô độc ấy, thay vì bị che lấp bởi ánh hào quang, lại càng trở nên rõ nét hơn, dữ dội hơn. Nó là cái giá mà anh đã chấp nhận, đã hòa nhập vào cuộc sống của mình.

Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc đồng hồ đã cùng anh trải qua biết bao khoảnh khắc thăng trầm, biết bao quyết định quan trọng. Nó lấp lánh dưới ánh sáng của thành phố, như một nhân chứng thầm lặng cho hành trình của anh. Mỗi tích tắc trôi qua, nó lại nhắc nhở anh về thời gian, về những gì đã mất, về cái "nếu như ngày đó" đã mãi mãi không thể quay lại.

Trong tâm trí anh, hình ảnh Lê An hiện lên, không còn là một ký ức đau đáu hay một nỗi dằn vặt cháy bỏng. Giờ đây, cô là một vết sẹo, một phần của anh. "Vết sẹo này, có lẽ sẽ không bao giờ lành," anh độc thoại nội tâm, giọng trầm khàn, hòa lẫn vào tiếng gió đêm. "Nhưng nó là của mình. Nó là minh chứng cho một tình yêu đã lỡ, cho một cuộc đời đã chậm một nhịp."

Anh nhớ lại nụ cười bình thản của Lê An bên bờ sông cũ, khi cô nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy, từng là một nhát dao cứa vào tim anh, giờ đây lại vang vọng như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, một nốt trầm giữa bản nhạc cuộc đời ồn ào và đầy tham vọng của anh. Liệu thành công này, tất cả những gì anh đang có, liệu có "đủ" để lấp đầy khoảng trống mà sự thiếu vắng của Lê An đã tạo ra? Câu trả lời hiển nhiên là không. Thành công vật chất chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng, không thể thay thế cho sự ấm áp của tình yêu, cho sự sẻ chia của một tâm hồn đồng điệu.

Anh siết chặt nắm tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên chiếc đồng hồ in hằn vào da thịt. Anh không còn muốn chạy trốn khỏi nỗi đau, cũng không còn muốn cố gắng lãng quên Lê An. Anh sẽ giữ cô trong tâm trí mình, không phải như một nỗi ám ảnh, mà như một phần của ký ức, một phần của con người anh. Anh sẽ sống chung với nỗi tiếc nuối này, sẽ biến nó thành một phần động lực, một phần ý nghĩa mới cho cuộc đời mình.

Và "cách của riêng mình" để đối diện với nỗi tiếc nuối ấy, có lẽ, sẽ là lặng lẽ quan sát cuộc sống của cô từ xa. Giữ cô trong một góc nhỏ của trái tim, không phải để níu kéo, không phải để dằn vặt, mà là để giữ lại một phần ký ức tươi đẹp, một phần của cái "nếu như" mà anh đã bỏ lỡ. Đó sẽ là một sự chuộc lỗi thầm lặng, một lời xin lỗi không thành lời, nhưng đầy chân thành từ trái tim anh.

Gió vẫn thổi lồng lộng, cuốn đi những suy tư, những nặng trĩu trong lòng anh. Trần Hạo đứng đó, trên đỉnh cao của thành phố, giữa ánh sáng rực rỡ và sự cô độc mênh mông. Vết sẹo trong tim anh vẫn còn đó, không lành, nhưng anh đã học được cách sống chung với nó. Và có lẽ, đó chính là sự trưởng thành, là cái giá phải trả cho một cuộc đời đã chậm một nhịp, một cuộc đời đã sai một bước, lỡ cả một đời. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước, với một trái tim mang vết sẹo vĩnh viễn, nhưng một tinh thần đã được rèn giũa bằng sự chấp nhận khắc nghiệt.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free