Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 915: Cái Giá Của Một Đời
Căn hộ rộng lớn như ôm trọn lấy anh, không có tiếng cười nói, không có hơi ấm của gia đình, chỉ có ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rải từ trên trời xuống, xuyên qua những bức tường kính trong suốt. Anh đi đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ đắt tiền, thứ đồ uống duy nhất có thể làm dịu đi chút ít những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.
Anh đứng cạnh cửa sổ lớn, đặt tay lên mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự cô độc đang bao trùm mình. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, một biểu tượng của sự thành công vật chất, nhưng lại hoàn toàn vô nghĩa trước khoảng trống mênh mông trong trái tim. Anh nhìn xuống thành phố bên dưới, nơi những ánh đèn vẫn thức, nơi những câu chuyện đang diễn ra, những cuộc đời đang sống. Anh có tất cả mọi thứ mà người đời mơ ước: danh vọng, tiền bạc, quyền lực, một vị trí đỉnh cao trong xã hội. Nhưng anh không có điều quan trọng nhất: một người để sẻ chia, một bến đỗ bình yên.
“Cô đơn ư? Có lẽ vậy.” Anh khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ vừa đủ để chính anh nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz du dương. “Nhưng ít ra, nó là sự lựa chọn của mình. Là cái giá mình phải trả cho những sai lầm đã qua.” Anh không còn cảm thấy buồn bã hay tức giận nữa, chỉ còn lại sự bình thản đến lạnh lùng, một sự chấp nhận số phận đã được định đoạt. Anh đã tự mình đưa ra quyết định đó, trên sân thượng lộng gió đêm qua, rằng nỗi tiếc nuối và sự cô đơn này sẽ là một phần vĩnh viễn của cuộc đời anh.
Anh nhớ lại lời Anh Long và Hà Minh, những lời quan tâm chân thành nhưng lại khiến anh cảm thấy nặng nề. “Họ không hiểu... rằng có những vết sẹo không thể lành, và có những thứ không thể tìm lại được.” Anh không thể giải thích cho họ về Lê An, về mối tình thanh mai trúc mã đã sai một bước, lỡ cả cả một đời. Anh không thể kể về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, về lời nói không thành của anh, và về khoảng cách vô hình đã dần lớn lên giữa hai người. Tất cả những điều đó, giờ đây, đã trở thành một phần của quá khứ, một hồi ức xa xăm nhưng vẫn còn nguyên vẹn sức ảnh hưởng đến hiện tại của anh.
Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Vị chát nhẹ tan ra, để lại dư vị ngọt ngào. “Thích thì không đủ... và giờ, ngay cả đủ cũng đã quá muộn.” Lời nói của Lê An năm xưa, giờ đây không còn là lời trách móc, mà là một sự thật hiển nhiên, một bài học khắc nghiệt mà cuộc đời đã dạy cho anh. Anh đã mất cô, và anh sẽ phải sống với điều đó, với nỗi day dứt khôn nguôi về “nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút…”.
Anh không buồn bã, không tức giận, chỉ có sự bình thản đến lạnh lùng của một người đã chấp nhận số phận. Anh đặt ly rượu xuống, nhìn chằm chằm vào ánh đèn thành phố, nơi những dòng xe cộ vẫn hối hả trôi đi. Anh biết, anh vẫn sẽ tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục đạt được những thành công mới. Nhưng sâu thẳm trong tim, anh biết, một khoảng trống sẽ mãi mãi hiện diện. Và có lẽ, để xoa dịu nỗi đau này, anh sẽ tìm một cách nào đó để 'chuộc lỗi' với quá khứ, dù chỉ là trong thầm lặng, dù chỉ là những hành động âm thầm không ai biết. Có lẽ, anh sẽ học cách lặng lẽ quan sát cuộc sống của Lê An từ xa, như một cách để giữ lại một phần ký ức, một phần của cái 'nếu như' mà anh đã bỏ lỡ.
Gió bên ngoài cửa sổ khẽ rít lên, cuốn theo những âm thanh yếu ớt của thành phố. Trần Hạo vẫn đứng đó, một mình, giữa đỉnh cao của thành công và sâu thẳm của nỗi cô đơn, chấp nhận rằng tình yêu của anh đã đến chậm hơn một nhịp. Và anh sẽ sống với điều đó, cho đến mãi mãi. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mùi gỗ, mùi da và mùi rượu vang hòa quyện vào nhau, lấp đầy phổi anh. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của anh đã trở nên kiên định hơn, như thể anh vừa đưa ra một quyết định mới, một quyết định sẽ dẫn dắt anh đi trên con đường cô độc nhưng đầy ý nghĩa của riêng mình. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, nhưng lại là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời anh, một chương mà anh sẽ sống với quá khứ, không chạy trốn, mà đối diện với nó bằng một sự bình thản đến khắc nghiệt.
***
Đêm khuya, sau khi tan sở, Trần Hạo trở về căn hộ penthouse của mình trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời. Ánh đèn thành phố rực rỡ bên ngoài cửa sổ kính lớn, biến không gian sống của anh thành một điểm nhìn bao quát cả một thế giới đang ngủ yên hoặc vẫn hối hả. Anh không bật nhiều đèn, chỉ một vài ánh sáng dịu nhẹ hắt ra từ các góc, đủ để xua đi bóng tối hoàn toàn nhưng vẫn giữ lại sự tĩnh mịch, trầm lắng. Mùi gỗ sồi từ sàn nhà và nội thất, mùi da thuộc từ bộ sofa sang trọng, phảng phất mùi nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo vest anh vừa cởi ra, tất cả tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài.
Anh cởi bỏ chiếc áo vest được may đo tỉ mỉ, tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi trắng tinh. Thay vì thay quần áo thoải mái, anh lại ngồi phịch xuống chiếc sofa da màu xám tro, cơ thể nặng trĩu sau một ngày làm việc căng thẳng và những cuộc đối thoại đầy ẩn ý với bạn bè. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi đến mức lạnh lẽo, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, càng khiến anh cảm nhận rõ hơn sự cô độc đang bủa vây. Anh đưa mắt quét một lượt quanh căn hộ, từ quầy bar mini bằng đá cẩm thạch lấp lánh đến phòng tập gym riêng khuất sau vách ngăn kính mờ. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều thể hiện đẳng cấp và sự thành công, nhưng lại thiếu đi một thứ gì đó vô hình, một hơi ấm mà tiền bạc không thể mua được.
Anh ngồi lặng lẽ, nhìn chằm chằm vào khoảng không gian trước mặt, nơi ánh đèn thành phố từ xa hắt vào, tạo nên những dải sáng và bóng tối mờ ảo. Âm thanh duy nhất trong căn phòng là tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí chạy êm ru và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch bao trùm. Giữa không gian rộng lớn và tĩnh lặng ấy, Trần Hạo cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường, như một hạt bụi lạc lõng giữa một vũ trụ hào nhoáng.
"Lại một ngày nữa kết thúc... lại một mình." Anh khẽ thốt lên, giọng nói trầm khàn, chỉ vừa đủ để chính anh nghe thấy. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự chấp nhận hiển nhiên của thực tại. Anh không còn cảm thấy buồn bã hay tức giận nữa, chỉ còn lại sự bình thản đến lạnh lùng, một sự chấp nhận số phận đã được định đoạt. Anh đã tự mình đưa ra quyết định đó, trên sân thượng lộng gió đêm qua, rằng nỗi tiếc nuối và sự cô đơn này sẽ là một phần vĩnh viễn của cuộc đời anh. Nó không còn là gánh nặng phải cố sức vứt bỏ, mà là một phần không thể tách rời, một cái bóng song hành cùng anh trên mọi nẻo đường thành công.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và cả mùi rượu vang thoang thoảng từ ly rượu vừa đặt xuống bàn, tất cả hòa quyện vào nhau, lấp đầy phổi anh. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của anh đã trở nên kiên định hơn, dù vẫn ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm. Như thể anh vừa đưa ra một quyết định mới, một quyết định sẽ dẫn dắt anh đi trên con đường cô độc nhưng đầy ý nghĩa của riêng mình. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, nhưng lại là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời anh, một chương mà anh sẽ sống với quá khứ, không chạy trốn, mà đối diện với nó bằng một sự bình thản đến khắc nghiệt.
Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, một biểu tượng của sự thành công vật chất, nhưng giờ đây, nó chỉ nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất, và về một cuộc đời đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Anh nhìn chằm chằm vào những con số trên mặt đồng hồ, như thể đang cố gắng tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi vô vọng đang luẩn quẩn trong tâm trí. Câu trả lời không nằm ở đó, nó nằm sâu thẳm trong ký ức, trong những hối tiếc không tên.
***
Nửa đêm, thành phố chìm trong màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh sáng của hàng triệu ngọn đèn rực rỡ. Trần Hạo đứng bên ban công rộng lớn, đặt tay lên lan can kim loại lạnh lẽo, nhìn xuống biển ánh sáng lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo chút hơi lạnh và âm thanh yếu ớt của còi xe vọng lên từ rất xa, như những tiếng than thở của một thành phố không bao giờ ngủ. Không khí trên cao trong lành hơn, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực anh.
Hình ảnh nụ cười trong trẻo của cô gái trẻ anh tình cờ thấy trên đường phố vào buổi trưa hôm trước, ở Chương 913, bất chợt hiện về trong tâm trí anh. Nụ cười ấy, tự nhiên và vô tư đến lạ, khiến trái tim anh thắt lại một cách khó hiểu. Rồi, như một thước phim quay chậm, hình ảnh ấy chồng lên nụ cười của Lê An ngày xưa, nụ cười rạng rỡ và thuần khiết bên bờ sông cũ. Cả hai nụ cười đều mang một vẻ đẹp không vướng bận, nhưng nụ cười của Lê An còn chứa đựng cả một quá khứ, một mối tình thanh mai trúc mã đã sai một bước, lỡ cả một đời.
"Nụ cười đó... mãi mãi ám ảnh mình." Anh khẽ thì thầm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió đêm. "Lê An, em có hạnh phúc không? Mình đã chọn đúng hay sai?" Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, một vòng xoáy không lối thoát của sự tự vấn. Anh nhìn xuống thành phố, nơi hàng ngàn cửa sổ vẫn sáng đèn, nơi hàng ngàn câu chuyện đang diễn ra, những cuộc đời đang sống. Anh có tất cả mọi thứ mà người đời mơ ước: danh vọng, tiền bạc, quyền lực, một vị trí đỉnh cao trong xã hội. Nhưng anh không có điều quan trọng nhất: một người để sẻ chia, một bến đỗ bình yên.
Anh nhớ lại những lời Anh Long và Hà Minh đã nói trong bữa tối xã giao. Ánh mắt lo lắng của họ, những lời gợi ý anh nên tìm kiếm một mối quan hệ, một gia đình. Họ không hiểu, anh không thể giải thích cho họ về Lê An, về mối tình thanh mai trúc mã đã sai một bước, lỡ cả một đời. Anh không thể kể về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, về lời nói không thành của anh, và về khoảng cách vô hình đã dần lớn lên giữa hai người. Tất cả những điều đó, giờ đây, đã trở thành một phần của quá khứ, một hồi ức xa xăm nhưng vẫn còn nguyên vẹn sức ảnh hưởng đến hiện tại của anh.
"Cái giá của tất cả những thứ này là gì? Có đáng không?" Anh tự hỏi, đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay mình. Thành công vật chất rực rỡ hiện tại, đối với anh, giờ đây chỉ như một chiếc áo giáp hào nhoáng bao bọc lấy một trái tim trống rỗng. Anh đã từng nghĩ rằng việc đạt được đỉnh cao sự nghiệp sẽ lấp đầy khoảng trống đó, sẽ khiến anh quên đi những tiếc nuối. Nhưng không, nó chỉ càng làm nổi bật hơn sự cô độc của anh, sự thiếu vắng một tình yêu đích thực, một gia đình êm ấm. Vết sẹo "thích thì không đủ" mà Lê An đã khắc vào tim anh vẫn còn đó, nhức nhối mỗi khi anh đối diện với sự thật phũ phàng này.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, nhưng bất thành. Khuôn mặt cô, nụ cười của cô, ánh mắt dịu dàng của cô, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như thể thời gian chưa từng trôi qua. Anh cảm nhận được một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, một nỗi tiếc nuối không thể gọi thành tên. Nó không phải là sự hối hận bồng bột, mà là một nỗi day dứt sâu sắc, đã ngấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu của anh.
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay mình. Ánh sáng từ màn hình kỹ thuật số phản chiếu trong đôi mắt mệt mỏi của anh. Nó không chỉ là một vật phẩm xa xỉ, mà còn là một lời nhắc nhở về những lựa chọn, những quyết định đã định hình cuộc đời anh. Anh đã chọn sự nghiệp, đã chọn con đường thành công, và giờ đây, anh đang gặt hái thành quả. Nhưng cái giá phải trả lại là một cuộc đời cô độc, một trái tim mang vết sẹo không thể lành.
Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hòa vào tiếng gió đêm. "Thích thì không đủ... và giờ, ngay cả đủ cũng đã quá muộn." Lời nói của Lê An năm xưa, giờ đây không còn là lời trách móc, mà là một sự thật hiển nhiên, một bài học khắc nghiệt mà cuộc đời đã dạy cho anh. Anh đã mất cô, và anh sẽ phải sống với điều đó, với nỗi day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút…". Anh biết, anh vẫn sẽ tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục đạt được những thành công mới. Nhưng sâu thẳm trong tim, anh biết, một khoảng trống sẽ mãi mãi hiện diện. Và có lẽ, để xoa dịu nỗi đau này, anh sẽ tìm một cách nào đó để 'chuộc lỗi' với quá khứ, dù chỉ là trong thầm lặng, dù chỉ là những hành động âm thầm không ai biết. Có lẽ, anh sẽ học cách lặng lẽ quan sát cuộc sống của Lê An từ xa, như một cách để giữ lại một phần ký ức, một phần của cái 'nếu như' mà anh đã bỏ lỡ.
***
Sáng sớm, trước bình minh, không khí se lạnh mơn man qua từng kẽ lá, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Sau một đêm không ngủ, Trần Hạo vẫn ngồi lặng lẽ trên sofa da sang trọng. Cơ thể anh mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần, lạ thay, lại trở nên rõ ràng và bình thản hơn. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi đường chân trời phía Đông đã bắt đầu le lói những vệt sáng đầu tiên, phá tan màn đêm u tối. Ánh bình minh yếu ớt nhưng kiên cường, từ từ lan tỏa, nhuộm hồng cả một góc trời.
Anh không còn vật lộn với những câu hỏi "nếu như" hay "có đáng không" nữa. Đêm dài đã cho anh đủ thời gian để đối diện với chính mình, để chấp nhận sự thật nghiệt ngã. Câu hỏi "có đáng không" giờ đây không còn quan trọng bằng việc anh phải sống với lựa chọn đó như thế nào. Nỗi đau, sự tiếc nuối sẽ là một phần vĩnh viễn của anh, một vết sẹo không thể lành, và anh sẽ phải học cách chấp nhận nó, không phải là một gánh nặng, mà là một phần không thể thiếu của bản thân.
"Không có 'nếu như'." Anh khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn, mang theo chút khàn đặc của đêm dài thức trắng. "Đây là lựa chọn của mình. Đây là cái giá. Và mình sẽ sống với nó. Sẽ không trốn tránh nữa, mà đối diện... theo cách của riêng mình." Lời nói ấy vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ, tựa như một lời thề anh tự hứa với chính mình. Anh không còn muốn chạy trốn khỏi quá khứ, cũng không còn muốn giả vờ rằng mình có thể quên đi Lê An. Cô đã trở thành một phần không thể tách rời trong tâm trí anh, một nỗi ám ảnh ngọt ngào, một vết thương không bao giờ lành nhưng cũng không bao giờ hoàn toàn đau đớn.
Anh cảm nhận được sự bình thản đến khắc nghiệt đang bao trùm lấy mình. Nó không phải là sự an yên tuyệt đối, mà là một trạng thái chấp nhận đau đớn, một sự hòa giải với những gì đã mất. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của bình minh, như một lời nhắc nhở rằng thời gian vẫn trôi, và anh vẫn phải tiếp tục bước đi. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ, giờ đây không còn mang ý nghĩa lấp đầy khoảng trống, mà là một minh chứng cho sự kiên trì, cho con đường anh đã chọn.
Trần Hạo đứng dậy, cơ thể nặng trĩu nhưng bước chân lại kiên định hơn. Anh đi vào phòng tắm, nơi ánh sáng từ chiếc gương lớn phản chiếu hình ảnh của anh. Vẻ ngoài mệt mỏi, với quầng thâm dưới mắt và mái tóc hơi rối, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định, dù là kiên định với một nỗi đau. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt mình trong gương, tìm thấy ở đó một sự quyết tâm mới. Anh sẽ không lãng quên Lê An, mà sẽ giữ cô trong tâm trí mình theo một cách khác. Quyết định "đối diện theo cách của riêng mình" gợi ý rằng Trần Hạo sẽ bắt đầu hành động để duy trì một dạng kết nối (dù gián tiếp và thầm lặng) với Lê An, có thể là "lặng lẽ quan sát cuộc sống của cô từ xa" như một cách để chuộc lỗi, để giữ lại một phần ký ức, một phần của cái "nếu như" mà anh đã bỏ lỡ.
Cái giá của thành công và sự cô độc sẽ tiếp tục là chủ đề xuyên suốt cuộc đời anh, tạo tiền đề cho những khoảnh khắc Trần Hạo sẽ phải đối diện với sự trống rỗng này trong tương lai, nhưng giờ đây, anh đã sẵn sàng. Anh mở vòi nước lạnh, tạt lên mặt, cảm nhận sự sảng khoái và tỉnh táo lan tỏa. Mùi gỗ, mùi da và mùi rượu vang đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi nước sạch và xà phòng. Anh bắt đầu chuẩn bị cho một ngày mới, một ngày mà anh sẽ tiếp tục sống, làm việc, và mang theo nỗi tiếc nuối ấy như một phần không thể tách rời của bản ngã.
Ánh bình minh đã lên cao hơn, xuyên qua những bức tường kính, chiếu sáng rực rỡ căn hộ. Trần Hạo bước ra khỏi phòng tắm, ánh mắt đã hoàn toàn tỉnh táo. Anh đi đến tủ quần áo, chọn một bộ vest công sở chỉnh tề. Mặc dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng anh đã học được cách chấp nhận nó, cách sống chung với nó. Và có lẽ, đây chính là sự trưởng thành, là cái giá phải trả cho một cuộc đời đã chậm một nhịp. Trần Hạo đã sẵn sàng để đối mặt với thế giới, với một trái tim mang vết sẹo vĩnh viễn, nhưng một tinh thần đã được rèn giũa bằng sự chấp nhận khắc nghiệt. Anh biết, hành trình phía trước sẽ vẫn cô độc, nhưng nó sẽ được dẫn lối bởi một quyết tâm mới, một quyết tâm để sống trọn vẹn với những gì còn lại, và giữ gìn ký ức về một tình yêu đã lỡ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.