Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 914: Nụ Cười Gượng Giữa Những Lo Lắng

Gió vẫn rít mạnh trên sân thượng, cuốn đi những âm thanh của thành phố, nhưng không thể cuốn đi nỗi day dứt trong lòng Trần Hạo. Anh đứng đó, một mình, giữa đỉnh cao của thành công, và sâu thẳm của nỗi cô đơn, chấp nhận rằng tình yêu của anh đã đến chậm hơn một nhịp, và anh sẽ phải sống với điều đó, cho đến mãi mãi. Ánh đèn thành phố nhấp nháy như vô vàn vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một biển sáng lấp lánh trải dài vô tận trước mắt anh. Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo cảm thấy mình như một vì sao lạc lõng giữa ngân hà rộng lớn, một sự tồn tại rực rỡ nhưng vĩnh viễn cô độc. Quyết định nội tâm đã được định hình, một sự chấp nhận đau đớn nhưng chân thật, rằng anh sẽ sống chung với vết sẹo không thể lành này, lặng lẽ mang theo hình bóng Lê An trong một góc khuất của tâm hồn.

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày xuyên qua tấm kính cường lực của phòng Tổng Giám Đốc, trải dài trên tấm bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó sáng bóng. Mùi cà phê đậm đặc từ ly espresso đặt cạnh chồng báo cáo tài chính lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ và da cao cấp, tạo nên một không gian làm việc vừa sang trọng vừa tràn đầy năng lượng. Trần Hạo ngồi đó, dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt anh lại có một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, như mặt hồ sau cơn bão lớn, không còn gợn sóng nhưng sâu thẳm dưới đáy vẫn còn ẩn chứa những tàn dư của giông tố. Tâm trí anh, dù đang cố gắng tập trung vào những con số và biểu đồ phức tạp, vẫn vương vấn cảm giác trống rỗng từ đêm qua, từ cái khoảnh khắc anh đứng một mình trên sân thượng, đối diện với sự thật về cuộc đời mình.

Anh lật một trang báo cáo, ngón tay khẽ miết lên từng dòng chữ, nhưng những ký ức về nụ cười của cô gái xa lạ trên phố, về hình bóng Lê An đã phai nhạt theo thời gian nhưng vẫn vẹn nguyên trong trái tim anh, cứ thế hiện lên. Anh đã chấp nhận, đúng vậy, nhưng sự chấp nhận đó không phải là sự giải thoát, mà là một gánh nặng khác, một trách nhiệm phải mang vác đến cuối đời. Nó giống như việc anh đã quyết định đóng gói nỗi đau của mình vào một chiếc hộp kín, không vứt bỏ, không lãng quên, mà cất giữ nó cẩn thận, biết rằng nó sẽ mãi ở đó, thỉnh thoảng sẽ vọng lên những âm thanh đau đớn, nhắc nhở anh về "nếu như ngày đó".

Cửa phòng bật mở. Anh Long, với vóc dáng cao ráo, bộ vest lịch thiệp và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, bước vào. Đi cùng anh là Hà Minh, khá bảnh bao, ăn nói khéo léo, luôn có vẻ tự tin. Cả hai đều mang theo một sự quan tâm không hề che giấu.

“Hạo này, dự án thành công rực rỡ thế mà sao cậu vẫn trầm tư vậy?” Anh Long mở lời, giọng nói mang theo sự pha trộn giữa vui vẻ và một chút lo lắng. “Không định ăn mừng lớn hơn sao? Anh em đang đợi đây.”

Hà Minh khẽ mỉm cười, ánh mắt dò xét lướt qua Trần Hạo. “Hay cậu lại đang ấp ủ dự án tỉ đô nào khác rồi? Vẻ mặt này là vẻ mặt của người sắp khuấy động thị trường.”

Trần Hạo ngước lên, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhẹ, nụ cười gượng gạo mà anh đã tập luyện thành thục qua bao năm tháng để che giấu những cảm xúc thật sự. Giọng anh trầm, đều, không một chút gợn sóng. “Chỉ là muốn dành thời gian suy nghĩ kỹ hơn cho bước tiếp theo thôi. Công việc của chúng ta luôn đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng mà, phải không?” Anh lại khẽ lật trang báo cáo, như một cách để tránh đi ánh mắt của bạn bè. “Mọi người cứ tự nhiên ăn mừng. Em vẫn còn một vài việc cần giải quyết.”

Anh Long và Hà Minh trao đổi ánh nhìn lo lắng. Họ đã quen với sự kín đáo của Trần Hạo, nhưng lần này, sau một thành công vang dội đến thế, sự trầm tĩnh của anh lại càng khiến họ bận tâm. Ánh mắt anh, dù không biểu lộ rõ sự buồn bã, lại mang một vẻ xa xăm, như thể anh đang nhìn xuyên qua bức tường kính, xuyên qua cả thành phố lấp lánh để tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Họ biết Trần Hạo là người của công việc, của những mục tiêu lớn lao, nhưng họ cũng biết rằng con người không thể sống mãi chỉ bằng những con số và danh vọng. Một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng gõ phím nhẹ nhàng của Chị Nguyệt từ phòng thư ký vọng vào, và tiếng điều hòa chạy đều đều. Anh Long khẽ thở dài, bước đến bên bàn làm việc, đặt tay lên vai Trần Hạo. “Cậu biết đấy, Hạo. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy. Nhưng con người thì cần nghỉ ngơi, cần sẻ chia. Anh em luôn ở đây.”

Trần Hạo khẽ gật đầu, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên vẻ lịch thiệp nhưng không chạm tới đáy mắt. “Em biết mà, anh Long. Cảm ơn hai anh.” Anh đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Anh Long, một cái nhìn đầy thành kính nhưng cũng chất chứa một sự kiên định không thể lay chuyển. “Nhưng thực sự, em cần thêm chút thời gian. Có lẽ, những thành công lớn đôi khi cũng mang theo những áp lực lớn. Em muốn đảm bảo mọi thứ thật sự vững chắc.” Anh khéo léo biến nỗi cô đơn thành áp lực công việc, một cái cớ hoàn hảo để tránh né sự quan tâm sâu sắc hơn từ bạn bè. Anh Long và Hà Minh dù không hoàn toàn tin, nhưng cũng không thể ép buộc. Họ chỉ có thể lắc đầu, thở dài và rời đi, mang theo một nỗi bận tâm không tên về người bạn tài năng nhưng đầy bí ẩn của mình. Sự tĩnh lặng lại bao trùm căn phòng, chỉ còn Trần Hạo ngồi đó, giữa đỉnh cao của thành công, và sâu thẳm của nỗi cô đơn. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận mùi cà phê dần nguội lạnh, và một cảm giác nặng trĩu dâng lên trong lồng ngực. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của việc anh phải đối mặt với sự quan tâm của mọi người, trong khi bên trong anh, một cuộc chiến thầm lặng vẫn đang tiếp diễn.

***

Tối đó, nhà hàng Pháp 'Le Rêve' chìm trong ánh nến lung linh và tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng. Kiến trúc Pháp cổ điển với trần cao, đèn chùm pha lê lấp lánh, và những bức tranh tường tinh xảo tạo nên một không gian lãng mạn, tinh tế. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn và hương hoa tươi trên bàn hòa quyện vào nhau, lấp đầy không gian. Trần Hạo ngồi đối diện Anh Long và Hà Minh, trên bàn là những món ăn được bày trí đẹp mắt, nhưng anh chỉ gắp vài miếng một cách chậm rãi, lịch sự. Cuộc trò chuyện ban đầu xoay quanh những dự án sắp tới, những chiến lược kinh doanh, những con số khô khan nhưng lại là vỏ bọc hoàn hảo cho sự khép kín của Trần Hạo. Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thỉnh thoảng đưa ra những nhận định sắc bén, thể hiện sự chuyên nghiệp và tài năng của mình.

Sau khi bàn bạc công việc đã tạm ổn, Anh Long đặt nĩa xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Hạo, với một sự chân thành và lo lắng không thể che giấu. “Hạo này, công việc thì cậu quá thành công rồi. Không ai trong chúng ta có thể phủ nhận điều đó. Nhưng cuộc sống cá nhân thì sao? Cậu cứ mãi độc thân thế này, bố mẹ cậu cũng lo đấy. Anh biết cậu là người kín đáo, nhưng đến một lúc nào đó, con người ta cũng cần một bến đỗ, một mái ấm.” Giọng Anh Long trầm ấm, mang theo sự từng trải và quan tâm sâu sắc của một người anh.

Hà Minh cũng tiếp lời, giọng anh có phần nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng đầy sự thăm dò. “Đúng đấy Hạo. Cậu nên tìm một người để chia sẻ, cuộc sống sẽ bớt cô đơn hơn nhiều. Nhìn xem, chúng ta ai cũng có gia đình, có người để về nhà. Cậu thì sao? Cứ mãi một mình trong căn hộ rộng lớn đó, có ổn không?” Ánh mắt Hà Minh lướt qua Trần Hạo, như muốn đọc vị những suy nghĩ ẩn sâu bên trong anh. Anh cảm thấy khó hiểu trước Trần Hạo, một người đàn ông hoàn hảo trên mọi phương diện, nhưng lại chọn một cuộc sống cô độc đến vậy.

Trần Hạo mỉm cười gượng, nụ cười mỏng manh như sương khói, rồi cầm ly rượu vang đỏ lên, khẽ nhấp một ngụm. Chất lỏng sóng sánh trên đầu lưỡi, mang theo vị chát nhẹ và mùi gỗ sồi, nhưng không thể xoa dịu đi nỗi trống rỗng đang gặm nhấm trong lòng anh. “Cảm ơn hai anh đã quan tâm. Em thấy cuộc sống hiện tại cũng khá ổn rồi. Chuyện tình cảm, cứ để tùy duyên vậy.” Anh đặt ly rượu xuống, ánh mắt lướt qua ánh nến lung linh trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ hơn trong màn đêm.

Anh Long lắc đầu, có chút thất vọng. “Tùy duyên cũng phải tạo cơ hội chứ. Cậu cứ nhốt mình mãi trong công việc, thì duyên nào đến được? Hay để anh giới thiệu cho vài người? Anh biết mấy cô gái rất giỏi giang, xinh đẹp, lại rất có thiện cảm với cậu.”

Trần Hạo khẽ lắc đầu nhẹ, một cử chỉ dứt khoát nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp. “Không cần đâu ạ, anh Long. Em thực sự chưa nghĩ đến chuyện đó.” Anh biết, họ sẽ không hiểu. Làm sao họ có thể hiểu được, khi hình bóng Lê An vẫn còn quá rõ ràng trong tâm trí anh, vẫn hiện hữu như một vết sẹo không thể lành? Làm sao anh có thể mở lòng với bất kỳ ai khác, khi trái tim anh đã vĩnh viễn khắc ghi một cái tên, một nụ cười, và một lời nói không thành? Cái giá của sự chậm một nhịp, của "nếu như ngày đó", là một khoảng cách vô hình mà không ai có thể bước qua, kể cả chính anh.

*Sao có thể, khi hình bóng đó vẫn còn quá rõ ràng?* Câu hỏi ấy vọng lên trong đầu Trần Hạo, đau đáu và nặng trĩu. Anh nhớ lại nụ cười bình thản nhưng đầy kiên quyết của Lê An khi cô nói “thích thì không đủ.” Lời nói ấy, từng là mũi dao cứa vào tim anh, giờ đây lại trở thành một chân lý nghiệt ngã mà anh phải chấp nhận. Nỗi cô đơn của anh không phải là sự lựa chọn nhất thời, mà là hệ quả của một chuỗi những sai lầm trong quá khứ, một cái giá phải trả cho sự e dè, cho những lời yêu thương không dám thốt ra. Anh cảm thấy một sự nặng trĩu trong lồng ngực, pha lẫn giữa lòng biết ơn đối với sự quan tâm của bạn bè và sự bất lực khi không thể chia sẻ gánh nặng của mình.

Để kết thúc chủ đề nhạy cảm này, Trần Hạo khéo léo chuyển hướng câu chuyện. “Thôi, chúng ta cứ tập trung vào công việc trước đã. Về dự án X, em có một vài ý tưởng mới muốn trao đổi với hai anh. Em nghĩ chúng ta có thể tối ưu hóa quy trình sản xuất bằng cách áp dụng công nghệ AI vào khâu kiểm định chất lượng sản phẩm…” Anh bắt đầu nói về công việc một cách say sưa, với những từ ngữ chuyên ngành và những con số cụ thể, khiến Anh Long và Hà Minh đành thở dài, biết rằng mình không thể lay chuyển được anh. Họ nhận thấy sự kiên định đến cứng nhắc trong việc khép kín của Trần Hạo, một bức tường vô hình mà anh đã dựng lên quanh mình. Tiếng ly cốc chạm vào nhau, tiếng dao dĩa lách cách và tiếng nhạc cổ điển v��n vang lên, tạo nên một bản giao hưởng sang trọng, nhưng trong tâm hồn Trần Hạo, chỉ có một nốt trầm buồn đơn độc vang vọng mãi không thôi. Anh biết, họ sẽ không từ bỏ dễ dàng, và anh cũng biết, anh sẽ phải tiếp tục diễn vai diễn của mình, vai diễn của một người đàn ông thành công nhưng vĩnh viễn cô độc.

***

Đêm khuya, căn hộ cao cấp của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, và tiếng điều hòa chạy đều đều. Anh đã trở về từ bữa tối xã giao, cởi bỏ bộ vest lịch lãm, thay vào chiếc áo sơ mi lụa thoải mái. Sự im lặng và trống trải của căn hộ rộng lớn như ôm trọn lấy anh, không có tiếng cười nói, không có hơi ấm của gia đình, chỉ có ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rải từ trên trời xuống, xuyên qua những bức tường kính trong suốt. Anh đi đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ đắt tiền, thứ đồ uống duy nhất có thể làm dịu đi chút ít những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.

Anh đứng cạnh cửa sổ lớn, đặt tay lên mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự cô độc đang bao trùm mình. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, một biểu tượng của sự thành công vật chất, nhưng lại hoàn toàn vô nghĩa trước khoảng trống mênh mông trong trái tim. Anh nhìn xuống thành phố bên dưới, nơi những ánh đèn vẫn thức, nơi những câu chuyện đang diễn ra, những cuộc đời đang sống. Anh có tất cả mọi thứ mà người đời mơ ước: danh vọng, tiền bạc, quyền lực, một vị trí đỉnh cao trong xã hội. Nhưng anh không có điều quan trọng nhất: một người để sẻ chia, một bến đỗ bình yên.

“Cô đơn ư? Có lẽ vậy.” Anh khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ vừa đủ để chính anh nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz du dương. “Nhưng ít ra, nó là sự lựa chọn của mình. Là cái giá mình phải trả cho những sai lầm đã qua.” Anh không còn cảm thấy buồn bã hay tức giận nữa, chỉ còn lại sự bình thản đến lạnh lùng, một sự chấp nhận số phận đã được định đoạt. Anh đã tự mình đưa ra quyết định đó, trên sân thượng lộng gió đêm qua, rằng nỗi tiếc nuối và sự cô đơn này sẽ là một phần vĩnh viễn của cuộc đời anh.

Anh nhớ lại lời Anh Long và Hà Minh, những lời quan tâm chân thành nhưng lại khiến anh cảm thấy nặng nề. “Họ không hiểu... rằng có những vết sẹo không thể lành, và có những thứ không thể tìm lại được.” Anh không thể giải thích cho họ về Lê An, về mối tình thanh mai trúc mã đã sai một bước, lỡ cả một đời. Anh không thể kể về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, về lời nói không thành của anh, và về khoảng cách vô hình đã dần lớn lên giữa hai người. Tất cả những điều đó, giờ đây, đã trở thành một phần của quá khứ, một hồi ức xa xăm nhưng vẫn còn nguyên vẹn sức ảnh hưởng đến hiện tại của anh.

Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Vị chát nhẹ tan ra, để lại dư vị ngọt ngào. “Thích thì không đủ... và giờ, ngay cả đủ cũng đã quá muộn.” Lời nói của Lê An năm xưa, giờ đây không còn là lời trách móc, mà là một sự thật hiển nhiên, một bài học khắc nghiệt mà cuộc đời đã dạy cho anh. Anh đã mất cô, và anh sẽ phải sống với điều đó, với nỗi day dứt khôn nguôi về “nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút…”.

Anh không buồn bã, không tức giận, chỉ có sự bình thản đến lạnh lùng của một người đã chấp nhận số phận. Anh đặt ly rượu xuống, nhìn chằm chằm vào ánh đèn thành phố, nơi những dòng xe cộ vẫn hối hả trôi đi. Anh biết, anh vẫn sẽ tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục đạt được những thành công mới. Nhưng sâu thẳm trong tim, anh biết, một khoảng trống sẽ mãi mãi hiện diện. Và có lẽ, để xoa dịu nỗi đau này, anh sẽ tìm một cách nào đó để 'chuộc lỗi' với quá khứ, dù chỉ là trong thầm lặng, dù chỉ là những hành động âm thầm không ai biết. Có lẽ, anh sẽ học cách lặng lẽ quan sát cuộc sống của Lê An từ xa, như một cách để giữ lại một phần ký ức, một phần của cái 'nếu như' mà anh đã bỏ lỡ.

Gió bên ngoài cửa sổ khẽ rít lên, cuốn theo những âm thanh yếu ớt của thành phố. Trần Hạo vẫn đứng đó, một mình, giữa đỉnh cao của thành công và sâu thẳm của nỗi cô đơn, chấp nhận rằng tình yêu của anh đã đến chậm hơn một nhịp. Và anh sẽ sống với điều đó, cho đến mãi mãi. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mùi gỗ, mùi da và mùi rượu vang hòa quyện vào nhau, lấp đầy phổi anh. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của anh đã trở nên kiên định hơn, như thể anh vừa đưa ra một quyết định mới, một quyết định sẽ dẫn dắt anh đi trên con đường cô độc nhưng đầy ý nghĩa của riêng mình. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, nhưng lại là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời anh, một chương mà anh sẽ sống với quá khứ, không chạy trốn, mà đối diện với nó bằng một sự bình thản đến khắc nghiệt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free