Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 913: Nụ Cười Vụt Tắt Giữa Dòng Người
Trần Hạo mở mắt, ánh nhìn vô định xuyên qua tấm kính trong suốt của căn phòng tổng giám đốc, nơi anh đã dành gần như toàn bộ những năm tháng tuổi trẻ của mình để xây dựng và củng cố. Thành phố bên ngoài, vốn dĩ luôn hối hả và sôi động, giờ đây trong mắt anh chỉ là một bức tranh mờ nhạt, vô vị. Nỗi trống rỗng từ đêm trước, khi anh đối diện với chính mình trong căn hộ lạnh lẽo, nhìn ngắm chiếc kẹp tóc hoa anh đào đã phai màu, vẫn còn đeo bám, nặng trĩu trong lồng ngực. Nó không tan biến theo ánh bình minh, không bị xua đi bởi mùi cà phê đậm đặc hay tiếng gõ phím đều đặn của thư ký. Ngược lại, nó càng bám riết, càng gặm nhấm, biến mọi thành công rực rỡ trở thành những ảo ảnh nhạt nhòa.
Anh ngồi trước chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, chạm khắc tinh xảo, những ngón tay dài thon miết nhẹ trên tập báo cáo tài chính dày cộp. Những con số, những biểu đồ tăng trưởng, những dự báo lợi nhuận đáng lẽ phải mang lại cảm giác thỏa mãn, hưng phấn, nhưng chúng lại trôi tuột khỏi tâm trí anh, không đọng lại chút ý nghĩa nào. Mắt anh dán vào một điểm vô định trên trang giấy, nhưng đầu óc anh lại đang lạc về một bến bờ xa xăm nào đó, nơi có con sông hiền hòa, có những buổi chiều tà nhuộm đỏ, và có một bóng hình thân thuộc. Mùi gỗ mới và da thuộc sang trọng của căn phòng hoà quyện với mùi cà phê đen sóng sánh trong tách, nhưng chúng không đủ mạnh để xua đi mùi hương hoài niệm mờ nhạt mà chiếc kẹp tóc đã gợi lên trong anh đêm qua.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo anh về thực tại. “Vào đi,” anh nói, giọng trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi mà chính anh cũng không nhận ra.
Chị Nguyệt bước vào, dáng người thanh lịch trong bộ váy công sở màu xám nhạt, mái tóc được búi gọn gàng. Gương mặt chị trang điểm nhẹ nhàng, chuyên nghiệp, toát lên vẻ hiệu quả và điềm tĩnh. Chị Nguyệt đặt một tập tài liệu khác lên bàn anh, khẽ khàng, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào.
“Anh Hạo, cuộc họp với đối tác lúc 2 giờ chiều. Anh có muốn tôi chuẩn bị thêm thông tin gì không?” Chị Nguyệt hỏi, giọng nói vừa đủ nghe, lịch sự và rõ ràng.
Trần Hạo day day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhẹ nhói lên. “Được, tôi biết rồi,” anh đáp, câu chữ ngắn gọn, hờ hững. Anh thậm chí không ngẩng đầu lên nhìn chị, ánh mắt vẫn dán vào báo cáo, nhưng tâm trí anh đã trôi dạt đến một nơi khác, một khoảng không vô hình mà anh không thể gọi tên. Anh cảm thấy mình đang trôi nổi giữa một biển cả mênh mông của thành công vật chất, nhưng lại hoàn toàn lạc lõng và cô độc.
Chị Nguyệt không nói thêm gì, chỉ khẽ cúi đầu rồi quay gót bước ra. Tiếng cửa khép lại nhẹ nhàng, trả lại cho căn phòng vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng quạt máy điều hòa âm thầm hoạt động và tiếng rung nhẹ của chiếc điện thoại thông báo tin nhắn mới trên bàn. Trần Hạo vẫn ngồi đó, lật giở những trang tài liệu một cách máy móc, đôi lúc ánh mắt anh lại lướt qua khung cửa kính, nhìn xuống dòng xe cộ ken đặc dưới chân tòa nhà. Hàng triệu con người đang hối hả, mỗi người mang theo một mục đích, một câu chuyện. Còn anh, mục đích của anh đã đạt được, nhưng câu chuyện của anh lại dang dở, thiếu đi một mảnh ghép quan trọng nhất.
Anh nhớ đến lời Lê An từng nói, “thích thì không đủ.” Câu nói ấy, như một mũi dao sắc nhọn, đã khắc sâu vào tim anh. Nó không chỉ là một lời giải thích cho sự chia ly của họ, mà còn là một định mệnh nghiệt ngã, một vết sẹo không thể lành trong cuộc đời anh. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Sự thành công rực rỡ bên ngoài chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng, cô đơn, dằn vặt bên trong. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, mùi cà phê và giấy cao cấp vẫn không thể xoa dịu đi nỗi đau. Anh đặt báo cáo xuống, dựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, nhắm mắt lại. Hình ảnh Lê An thời trẻ, với nụ cười trong trẻo, hồn nhiên, lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim cũ kỹ bỗng nhiên được tua lại. Anh đã để lỡ, đã sai một bước, và giờ đây, anh phải sống với nỗi tiếc nuối ấy, như một phần không thể tách rời của chính mình. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, nhưng lại chân thật đến lạ lùng. Anh đã không còn tìm cách trốn tránh, mà đã học cách đối diện, dù chỉ là trong thầm lặng, với tất cả những gì anh đã đánh mất.
Giữa trưa, cái nắng Sài Gòn đổ lửa, khiến mọi vật như muốn bốc hơi. Trần Hạo ngồi trong chiếc xe Mercedes đen bóng, điều hòa chạy hết công suất nhưng anh vẫn cảm thấy một luồng khí nóng bức luồn lách qua lớp kính, phả vào tâm trí anh. Chiếc xe kẹt cứng giữa dòng người và xe cộ đang nhích từng chút một trên con đường trung tâm thành phố. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng rao hàng của những người bán rong, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn loạn, đặc trưng của đô thị lớn. Mùi khói bụi, xăng xe, và cả mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những quán ăn vỉa hè, len lỏi qua khe cửa kính, tạo nên một không khí ngột ngạt nhưng cũng đầy sức sống.
Trần Hạo tựa đầu vào ghế, ánh mắt vô định lướt qua những gương mặt vội vã bên ngoài. Ai cũng có vẻ như đang có một mục đích, một đích đến cụ thể. Những người phụ nữ ăn mặc sành điệu, những thanh niên trẻ trung cầm theo tài liệu, những đứa trẻ mặc đồng phục học sinh, tất cả đều hòa vào dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc sống. Anh nhìn họ, và tự hỏi, liệu có ai trong số họ cũng mang trong lòng một khoảng trống mênh mông như anh? Hay chỉ có anh, ở đỉnh cao của sự nghiệp, lại cảm thấy cô đơn đến cùng cực, như một hòn đảo trơ trọi giữa biển khơi?
Bất chợt, ánh mắt anh dừng lại. Qua lớp kính xe, giữa dòng người hối hả, anh nhìn thấy một cô gái trẻ. Cô có lẽ là sinh viên, mái tóc dài buông xõa ngang vai, mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jean. Cô đang đi cùng một nhóm bạn, và họ đang cười khúc khích về một câu chuyện nào đó. Nụ cười của cô gái ấy, trong trẻo, vô tư và rạng rỡ, như một tia nắng xé toạc màn sương mù trong tâm trí Trần Hạo. Nó không phải là một nụ cười rạng rỡ chói chang, mà là một nụ cười rất đỗi tự nhiên, mang theo sự hồn nhiên, không chút vướng bận của tuổi trẻ.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh ồn ào xung quanh dường như tắt lịm. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng, tất cả đều tan biến. Chỉ còn lại hình ảnh nụ cười ấy, và một ký ức đã ngủ yên từ rất lâu chợt bừng tỉnh.
Đó là nụ cười của Lê An.
Không phải Lê An của hiện tại, người phụ nữ trưởng thành với ánh mắt bình yên và nụ cười dịu dàng bên gia đình nhỏ. Mà là Lê An của ngày xưa, của những buổi chiều tan học chung đường bên bờ sông cũ, của những đêm trăng sáng ngồi trò chuyện vu vơ dưới ánh đèn đường vàng vọt. Nụ cười ấy, hồn nhiên, trong trẻo đến nao lòng, không chút toan tính, không chút vướng bận của cuộc đời. Nó gợi lại hình ảnh một cô gái bé nhỏ, hồn nhiên như những cánh hoa anh đào nở rộ đầu xuân, luôn rạng rỡ dưới ánh nắng ban mai. Trần Hạo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, lạnh buốt đến tận tâm can.
Anh đột ngột siết chặt vô lăng, các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh đóng băng vào hình ảnh cô gái, gương mặt anh tái đi, như thể vừa chứng kiến một bóng ma từ quá khứ. Trái tim anh thắt lại, một nỗi đau nhói lên dữ dội, không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự tiếc nuối, của những gì đã mất đi vĩnh viễn. Cô gái ấy, với nụ cười giống Lê An đến lạ, chỉ lướt qua trong tích tắc rồi hòa vào dòng người, biến mất hút. Nhưng hình ảnh đó, dù chỉ là thoáng qua, lại đủ sức khoét sâu thêm vào vết sẹo lòng của Trần Hạo.
“Nụ cười đó… sao lại giống em đến thế?” Anh tự hỏi, một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian kín của chiếc xe. Nó không phải là Lê An, anh biết điều đó, nhưng sự tương đồng mơ hồ ấy lại đánh thức tất cả những gì anh đã cố gắng chôn vùi. Những kỷ niệm ùa về như một cơn lũ quét, cuốn phăng đi mọi sự bình tĩnh, mọi vỏ bọc mạnh mẽ mà anh đã dày công xây dựng. Anh nhớ lại lời hứa "không quên em" của mình ngày đó, một lời hứa yếu ớt không đủ sức níu giữ. Anh nhớ lại sự e dè, không dám bày tỏ của chính mình, và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An.
Khoảng cách vô hình giữa họ, bắt đầu từ những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, giờ đây dường như đã được nới rộng ra thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. Nụ cười của cô gái xa lạ kia, thay vì mang lại niềm vui, lại trở thành một nhát dao nữa cứa vào vết thương lòng, nhắc nhở anh về "nếu như ngày đó". Nếu như anh đã nói sớm hơn một chút, nếu như anh đã đủ dũng cảm hơn một chút, liệu nụ cười trong trẻo ấy có còn thuộc về anh? Hay anh đã mãi mãi để nó vụt tắt giữa dòng người, như ánh nắng ban trưa vội vã tắt sau làn khói bụi? Trần Hạo thở hắt ra, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự dằn vặt và nuối tiếc. Chiếc xe bắt đầu nhích lên, dòng người lại tiếp tục chuyển động, nhưng trong tâm trí anh, thời gian dường như đã ngừng lại, ở khoảnh khắc nụ cười thoáng qua ấy.
Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rực chân trời, Trần Hạo bước lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh. Anh đã không thể làm việc được nữa sau khoảnh khắc gặp lại “nụ cười của Lê An” trên phố. Mọi tài liệu, mọi cuộc họp, mọi con số đều trở nên vô nghĩa, như những hạt cát trôi tuột khỏi kẽ tay. Anh lấy cớ có việc khẩn cấp để thoát khỏi văn phòng, tìm kiếm một không gian rộng lớn hơn, nơi anh có thể hít thở và đối mặt với chính mình.
Gió trên sân thượng lộng lẫy, mang theo hơi lạnh se sắt của độ cao và chút mùi kim loại đặc trưng. Tiếng gió rít qua những cột ăng-ten, tạo thành một bản giao hưởng cô độc, hòa cùng tiếng còi xe từ xa vọng lên, nghe như tiếng vọng của một thế giới khác. Anh đứng tựa vào lan can kính cường lực cao, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng triệu ánh sáng nhỏ bé bắt đầu lung linh, tạo nên một tấm thảm lấp lánh trải dài vô tận. Khung cảnh thật tráng lệ, nhưng cũng đầy cô độc, phản chiếu chính tâm trạng của anh.
Nụ cười thoáng qua của cô gái kia vẫn ám ảnh anh, như một bóng ma của quá khứ không ngừng đeo bám. Nó không chỉ là một hình ảnh, mà là một cánh cửa mở ra cả một dòng ký ức, một thước phim tua chậm về những tháng ngày đã mất. Trần Hạo nhớ lại t��ng khoảnh khắc Lê An cười, từ những lần nghịch ngợm cùng anh bên bờ sông cũ, khi mái tóc cô tung bay trong gió và đôi mắt lấp lánh niềm vui, đến nụ cười bình thản nhưng đầy kiên quyết khi cô nói “thích thì không đủ.” Anh nhớ rõ ánh mắt dịu dàng nhưng xa cách ấy, lời nói không thành của anh, và khoảng cách vô hình đã dần hình thành giữa hai người họ, lớn dần theo từng ngày xa cách.
Một nỗi day dứt, hối tiếc khôn nguôi dâng trào trong lồng ngực anh, như một cơn sóng dữ dội đánh vào bờ cát tâm hồn đã mục ruỗng. Nó không phải là một cơn sóng vỗ nhẹ, mà là một cú đập mạnh mẽ, khiến anh cảm thấy như đang chìm xuống vực sâu của sự tuyệt vọng. Anh đã có tất cả, danh vọng, tiền bạc, quyền lực, nhưng cuối cùng, anh vẫn đang đứng một mình, giữa một thành phố rộng lớn, mang theo một trái tim không trọn vẹn, một linh hồn trống rỗng. Thành công, rốt cuộc, đã không thể lấp đầy khoảng trống mà Lê An đã để lại. Nó chỉ là một lớp vỏ bọc hào nhoáng, che đậy đi sự mục ruỗng bên trong.
Nỗi cô đơn này không còn là một cảm giác tạm thời, một trạng thái cảm xúc thoáng qua. Nó đã trở thành một phần bản ngã của anh, một vết sẹo vĩnh viễn, khắc sâu vào từng tế bào. Đau đớn, nhưng lại chân thật đến lạ lùng. Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể chạy trốn khỏi nó, dùng công việc, dùng sự thành công để che lấp. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, nỗi đau này là một phần không thể tách rời của con người anh, của cuộc đời anh.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, như thể muốn nuốt trọn nỗi đau đang gặm nhấm vào trong lồng ngực. Mùi không khí cao, mùi kim loại, và chút mùi khói bụi từ thành phố hòa quyện vào nhau, lấp đầy phổi anh. Anh đưa tay che mắt, không có giọt nước mắt nào rơi xuống, nhưng ánh mắt anh sâu hun hút, đầy vẻ cam chịu và chấp nhận.
“Nụ cười đó… sao lại giống em đến thế?” Độc thoại nội tâm của anh vang vọng, mông lung giữa không gian lộng gió. “Nếu như ngày đó… Nếu như anh đã đủ dũng cảm… để nói ra lời yêu thương khi còn có thể.” Anh nhớ lại đêm trước đám cưới của Lê An, khi anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
“Thích thì không đủ… Đúng vậy, An à. Anh đã hiểu rồi.” Lời nói của cô, giờ đây, không còn là mũi dao, mà là một lời giải thích nghiệt ngã, một sự thật hiển nhiên. “Anh đã mất em, và anh sẽ phải sống với điều đó.”
Anh mở mắt, nhìn về phía đường chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vệt màu tím than và cam đỏ cuối cùng. Thành phố bên dưới đã hoàn toàn chìm trong biển ánh sáng. Trần Hạo biết, anh không thể quay ngược thời gian. Anh không thể thay đổi quá khứ. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải chấp nhận cái giá của sự chậm một nhịp đó. Nỗi tiếc nuối này không còn là một gánh nặng, mà là một phần của anh, một phần của câu chuyện cuộc đời anh.
Anh vẫn sẽ tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục đạt được những thành công mới. Nhưng sâu thẳm trong tim, anh biết, một khoảng trống sẽ mãi mãi hiện diện. Và có lẽ, để xoa dịu nỗi đau này, anh sẽ tìm một cách nào đó để 'chuộc lỗi' với quá khứ, dù chỉ là trong thầm lặng, dù chỉ là những hành động âm thầm không ai biết. Có lẽ, anh sẽ học cách lặng lẽ quan sát cuộc sống của Lê An từ xa, như một cách để giữ lại một phần ký ức, một phần của cái 'nếu như' mà anh đã bỏ lỡ.
Gió vẫn rít mạnh trên sân thượng, cuốn đi những âm thanh của thành phố, nhưng không thể cuốn đi nỗi day dứt trong lòng Trần Hạo. Anh đứng đó, một mình, giữa đỉnh cao của thành công, và sâu thẳm của nỗi cô đơn, chấp nhận rằng tình yêu của anh đã đến chậm hơn một nhịp, và anh sẽ phải sống với điều đó, cho đến mãi mãi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.