Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 912: Tiếng Vỗ Tay Và Khoảng Lặng Rỗng
Đêm buông xuống thành phố, mang theo sự tĩnh mịch giả tạo của một khoảng lặng trước khi bình minh lại ồn ào. Trần Hạo vẫn đứng đó, giữa căn hộ rộng lớn, lạnh lẽo của mình, chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào nhỏ bé trong lòng bàn tay như một vật báu mong manh. Ánh trăng khuyết lơ lửng bên ngoài khung cửa kính, soi rọi xuống thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ, nhưng trong lòng anh, một cơn bão cảm xúc vẫn âm ỉ, không hề ngơi nghỉ. Nỗi tiếc nuối tột cùng, sự cô đơn sâu sắc, và nỗi ám ảnh bởi câu nói "thích thì không đủ" cứ xoáy vào tâm can anh, tựa như vết dao cứa, dù đã khô miệng vẫn không ngừng nhức nhối mỗi khi chạm phải.
Sáng hôm sau, ánh bình minh le lói qua rèm cửa, Trần Hạo đã thức dậy từ sớm. Anh uống một tách cà phê đen đặc, hương thơm đắng ngắt lan tỏa trong căn bếp tối giản. Hôm nay là một ngày quan trọng, ngày ký kết hợp đồng cho dự án tỷ đô mà anh và đội ngũ đã dồn hết tâm huyết. Anh khoác lên mình bộ vest đen được cắt may tinh tế, thắt cà vạt một cách hoàn hảo. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp, như thể đêm qua anh chưa từng trải qua một cuộc vật lộn nội tâm nào. Nhưng đôi mắt anh, dù sắc bén và tập trung, vẫn ẩn chứa một tầng sâu xa xăm, một nỗi buồn không thể gọi tên.
Khi Trần Hạo bước vào Phòng Họp Chiến Lược của tập đoàn Trần Thịnh, không khí đã căng thẳng và tràn đầy năng lượng. Đó là một căn phòng hình oval lớn, được thiết kế với sự sang trọng và hiện đại tối đa. Bàn họp dài bằng gỗ mun bóng loáng, phản chiếu ánh sáng trắng lạnh từ hệ thống đèn LED âm trần, trải dài gần hết chiều dài căn phòng. Ghế da cao cấp màu đen được sắp xếp ngay ngắn, mỗi chiếc ghế đều toát lên vẻ quyền lực và chuyên nghiệp. Trên tường, những màn hình chiếu lớn hiển thị biểu đồ, số liệu phức tạp và những hình ảnh đồ họa sắc nét của dự án. Hệ thống loa và micro hiện đại được bố trí khéo léo, đảm bảo mọi lời nói, dù nhỏ nhất, cũng được truyền tải rõ ràng. Một bên tường là kính một chiều, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh, những tòa nhà chọc trời vươn mình đón nắng sớm, như biểu tượng cho những tham vọng không ngừng nghỉ.
Âm thanh trong phòng họp lúc này là sự tổng hòa của tiếng slide trình chiếu nhịp nhàng, tiếng bàn phím máy tính lách cách từ những trợ lý đang hoàn thiện dữ liệu, tiếng nói chuyện rành mạch nhưng không ồn ào của các đối tác và đồng nghiệp. Đôi khi, có tiếng bút ký giấy sột soạt, hay tiếng ho khan nhẹ của ai đó trong sự chờ đợi. Mùi cà phê mới pha đặc quánh quyện vào mùi giấy mới của những tập tài liệu, mùi nước hoa cao cấp của các chuyên gia và mùi điều hòa phả ra đều đều, tạo nên một bầu không khí trang trọng, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy áp lực. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về vị trí trung tâm, nơi Trần Hạo sẽ ngồi.
Anh Hạo, với phong thái ung dung nhưng đầy uy lực, bước đến vị trí của mình. Anh không vội vã, mỗi bước chân đều vững chãi, nhịp nhàng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt số tối giản, lấp lánh dưới ánh đèn, như một minh chứng cho sự thành công và đẳng cấp của người đeo. Anh ngồi xuống, tựa lưng vào chiếc ghế da êm ái, gương mặt điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ dấu hiệu lo lắng hay phấn khích nào. Ánh mắt anh lướt qua một lượt những gương mặt đang chờ đợi, sau đó tập trung vào màn hình lớn, nơi những con số khổng lồ đang nhảy múa. Bên ngoài, thành phố bắt đầu một ngày mới với nhịp độ hối hả, nhưng bên trong căn phòng này, mọi thứ đều được kiểm soát chặt chẽ, chính xác đến từng mili giây.
Buổi họp diễn ra suôn sẻ, đúng như dự kiến. Trần Hạo trình bày một cách rành mạch, súc tích, giọng trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. Anh không dùng những lời lẽ hoa mỹ, chỉ tập trung vào dữ liệu, vào tầm nhìn và chiến lược. Các đối tác gật gù tán thành, những câu hỏi được đặt ra đều được anh giải đáp một cách thấu đáo, không chút ngập ngừng. Anh Long, cấp trên và cũng là người mentor của Trần Hạo, ngồi cạnh anh, đôi mắt sắc bén nhưng thân thiện, thỉnh thoảng lại nở nụ cười hài lòng. Hải Yến, cô thư ký xinh đẹp và thông minh, ngồi đối diện, ánh mắt không rời khỏi anh, sự ngưỡng mộ và một chút gì đó khó gọi tên ẩn hiện trong đáy mắt cô. Chị Nguyệt và Minh, những đồng nghiệp thân cận, cũng không giấu được vẻ tự hào.
Khi bút của Trần Hạo lướt nhẹ trên bản hợp đồng dày cộp, ký tên một cách dứt khoát, một tràng vỗ tay vang dội như sấm nổ trong phòng họp. Âm thanh ấy át đi mọi tiếng ồn khác, là lời tuyên bố cho một thành công vang dội, một cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của anh và cả tập đoàn. Trần Hạo ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao, lịch sự, không chút cảm xúc thật sự. Anh đứng dậy, bắt tay từng đối tác, từng cái bắt tay đều mạnh mẽ, dứt khoát, nhưng lòng bàn tay anh lại trống rỗng.
"Anh Hạo, chúc mừng!" Anh Long là người đầu tiên tiến đến, vỗ vai anh đầy tự hào, "Một dự án mang tính đột phá! Thành công này là nhờ tầm nhìn của anh, Hạo ạ." Giọng anh Long trầm ấm, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Trần Hạo gật đầu, "Cảm ơn anh. Chúng ta đã cùng nhau làm việc chăm chỉ." Lời anh nói ngắn gọn, súc tích, nhưng đủ để thể hiện sự tôn trọng.
Chị Nguyệt cũng bước tới, gương mặt thanh lịch rạng rỡ, "Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ." Chị nhắc nhở rồi nở nụ cười tươi tắn, "Thành công này là nhờ tầm nhìn của anh Trần Hạo. Em thật sự rất nể phục."
Minh, trẻ trung và năng động, hào hứng chen vào, "Tuyệt vời, anh Hạo! Quá đỉnh! Hôm nay chắc chắn phải ăn mừng lớn rồi!"
Hải Yến đứng cách đó một chút, ánh mắt dõi theo Trần Hạo. Cô xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu, và hôm nay, sự ngưỡng mộ trong mắt cô càng rõ rệt. Có lẽ trong thâm tâm, cô hy vọng, một ngày nào đó, ánh mắt Trần Hạo sẽ dừng lại ở cô, không chỉ là ánh mắt của một cấp trên nhìn cấp dưới.
Trần Hạo đáp lại những lời chúc mừng bằng những cái gật đầu, những nụ cười xã giao và vài câu nói ngắn gọn. "Cảm ơn mọi người. Chúng ta còn nhiều việc phải làm." Giọng anh trầm và đều, như một cỗ máy đã được lập trình hoàn hảo. Anh nghe, anh hiểu, nhưng những lời ca tụng ấy không thể chạm đến phần sâu thẳm nhất trong anh. Chúng trôi qua như những cơn gió thoảng, không để lại bất kỳ rung động nào. Thành công này, dù rực rỡ đến đâu, cũng chỉ như một tấm màn che giấu đi sự thật trần trụi: anh đang cô độc. Cô độc giữa tiếng vỗ tay, cô độc giữa những gương mặt rạng rỡ, cô độc giữa chính bản thân mình. Anh đã từng nghĩ rằng thành công sẽ lấp đầy khoảng trống đó, nhưng giờ đây anh nhận ra, nó chỉ làm khoảng trống ấy thêm rộng lớn, thêm lạnh lẽo.
***
Tối đó, để ăn mừng hợp đồng lớn, Trần Hạo cùng các đối tác và đồng nghiệp dùng bữa tại Le Rêve, một nhà hàng Pháp sang trọng bậc nhất thành phố. Kiến trúc nơi đây mang đậm phong cách cổ điển Pháp, với trần cao vút, những chùm đèn pha lê lấp lánh thả ánh sáng dịu nhẹ xuống từng bàn ăn. Tường được trang trí bằng những bức tranh vẽ tinh xảo và những chiếc gương lớn viền vàng, phản chiếu ánh nến lung linh và những gương mặt vui vẻ. Bàn ghế bọc vải nhung mềm mại, khăn trải bàn trắng tinh tươm, trên mỗi bàn đều có một lọ hoa tươi và một cây nến thơm tỏa hương thoang thoảng. Ngoài trời, một khu vườn hoa nhỏ với ánh nến lấp lánh tạo nên một không gian lãng mạn, tinh tế.
Âm thanh trong nhà hàng là một bản hòa ca êm dịu: tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng từ một nghệ sĩ piano đang chơi ở góc phòng, tiếng ly cốc chạm vào nhau leng keng, tiếng dao dĩa lách cách trên đĩa sứ, và tiếng trò chuyện thì thầm của thực khách. Mọi thứ đều được tiết chế, tạo nên một bầu không khí trang trọng, yên tĩnh, đúng chất một buổi tiệc ăn mừng đẳng cấp. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang hảo hạng quyện với mùi hoa tươi trên bàn và mùi nước hoa cao cấp từ những vị khách sang trọng, tạo nên một tổng thể quyến rũ, mê hoặc.
Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là Anh Long và các đối tác quan trọng. Hải Yến ngồi đối diện anh, còn Minh và Chị Nguyệt ngồi gần đó. Mọi người đều đang nâng ly chúc mừng, trò chuyện vui vẻ, những tiếng cười giòn tan thỉnh thoảng lại vang lên, lấp đầy khoảng trống. Những món ăn được phục vụ một cách nghệ thuật, từ món khai vị tinh xảo như gan ngỗng áp chảo, đến món chính là bò Wellington thơm lừng, và kết thúc bằng những chiếc bánh ngọt mousse mềm mại.
Trần Hạo vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm, lịch thiệp. Anh nâng ly một cách máy móc, mỉm cười xã giao khi mọi người hướng về phía anh. Nhưng bên trong, anh cảm thấy như một người ngoài cuộc, một khán giả đang theo dõi một vở kịch mà mình không phải là nhân vật chính. Mọi âm thanh và mùi vị, dù tinh tế đến mấy, đều trở nên nhạt nhòa, không thể chạm đến giác quan của anh. Anh nhìn những gương mặt rạng rỡ, những ánh mắt lấp lánh niềm vui, và tự hỏi, hạnh phúc của họ có khác gì hạnh phúc anh đang thiếu?
"Anh Hạo, dự án này chắc chắn sẽ đưa công ty lên một tầm cao mới!" Minh hào hứng nói, nâng ly về phía anh.
"Đúng vậy," Anh Long tiếp lời, giọng đầy tự hào, "Chúng ta đã làm được điều phi thường."
Trần Hạo gật đầu, nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể làm tan đi vị đắng trong lòng. Anh gần như không chạm vào thức ăn, chỉ dùng dao dĩa một cách tượng trưng, cố gắng không để ai nhận ra sự thờ ơ của mình. Ánh mắt anh vô định, lạc vào khoảng không phía sau Hải Yến, nơi bức tranh phong cảnh đồng quê Pháp được treo. Trong giây lát, anh thấy thấp thoáng bóng dáng của một vùng quê yên bình, của một con sông chảy lững lờ, của một cô gái tóc dài ngồi bên bờ, khẽ mỉm cười.
Hải Yến, với sự nhạy cảm của một người phụ nữ và sự quan tâm đặc biệt dành cho anh, đã nhận ra sự khác lạ. "Anh có vẻ mệt mỏi? Anh nên nghỉ ngơi đi." Cô nói khẽ, giọng đầy lo lắng, ánh mắt xanh biếc dò xét anh.
Trần Hạo khẽ quay sang, nở một nụ cười gần như không tồn tại. "Cảm ơn, tôi ổn." Anh đáp, nhưng trong thâm tâm, câu hỏi của cô chạm đúng vào nỗi đau của anh. *Mệt mỏi? Hay là trống rỗng?* Anh không biết nữa. Có lẽ là cả hai. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Thành công này, sự nghiệp rực rỡ này, tất cả dường như chỉ là một tấm màn che giấu đi sự thật trần trụi: anh đang cô độc. Cô độc giữa căn phòng sang trọng, cô độc gi���a biển người của thành phố, cô độc giữa chính bản thân mình.
"Nào, cùng nâng ly vì anh Hạo!" Một đối tác lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm lắng vừa chốc.
Trần Hạo lại nâng ly. Ly rượu mát lạnh trong tay anh, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa từ lồng ngực. Anh nhìn những giọt rượu sóng sánh dưới ánh đèn, tự hỏi, liệu có loại rượu nào, hay bất kỳ thành công nào, có thể lấp đầy khoảng trống mà Lê An đã để lại trong trái tim anh không? Anh đã đánh đổi tất cả để có được vinh quang, nhưng cái giá phải trả là một trái tim mãi mãi mang vết sẹo không thể lành, một cuộc đời mãi mãi chậm một nhịp so với hạnh phúc đích thực. Khoảng cách vô hình giữa anh và hạnh phúc dường như càng lúc càng rộng lớn.
***
Đã quá nửa đêm khi Trần Hạo về đến căn hộ của mình. Thành phố dưới chân anh vẫn còn thức, những ánh đèn lấp lánh như triệu vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một tấm thảm sáng rực rỡ không có điểm dừng. Nhưng bên trong căn hộ rộng lớn, im ắng của anh, chỉ có sự tĩnh mịch bao trùm. Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi, đặt chiếc vest lên chiếc ghế bành da màu xám tro. Mỗi cử động đều chậm rãi, nặng nề, như thể anh đang trút bỏ không chỉ bộ trang phục mà còn cả gánh nặng của một ngày dài giả tạo.
Hệ thống đèn LED thông minh tự động bật sáng mờ ảo, hắt những vệt sáng trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Căn phòng với thiết kế mở, tối giản, và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, giờ đây càng trở nên mênh mông và lạnh lẽo. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh chìm nổi, tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, càng làm nổi bật nỗi cô đơn của anh. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn, quyện với mùi da sang trọng và mùi nước hoa nam tính của anh, nhưng tất cả đều không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng.
Anh đi chân trần trên sàn gỗ sồi mát lạnh, tiến đến quầy bar mini. Rót một ly whisky mạch nha đơn cất, màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn, anh không thêm đá. Cầm ly rượu trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh truyền qua lòng bàn tay, anh bước đến khung cửa kính khổng lồ. Ánh đèn của thành phố trải dài vô tận dưới chân anh, một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy cô độc. Hàng triệu ánh sáng nhỏ bé, mỗi ánh sáng là một câu chuyện, một cuộc đời. Nhưng cuộc đời của anh, Trần Hạo, lại cô độc đến nhường nào giữa biển ánh sáng ấy?
Anh đặt ly rượu xuống mặt bàn đá cẩm thạch, đi đến chiếc tủ đầu giường. Mở ngăn kéo, ngón tay anh chạm vào một vật nhỏ, lạnh lẽo. Đó là chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào. Anh nhẹ nhàng lấy nó ra, đặt trong lòng bàn tay. Nó đã cũ kỹ, màu sắc đã phai nhạt, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng tinh xảo, những cánh hoa nhỏ xíu vẫn còn nguyên vẹn. Anh vuốt ve chiếc kẹp tóc, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại đã nhuốm màu thời gian. Mùi hương mờ nhạt của Lê An, mùi hương của cỏ cây và nắng sớm, dường như vẫn còn vương vấn trên đó, dù đã bao nhiêu năm trôi qua, dù đã bao nhiêu thành công, bao nhiêu thăng trầm anh đã trải.
"Thành công... rốt cuộc là gì?" Tên cô không thoát ra khỏi môi anh, nhưng câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, như một lời tự vấn đau đáu. Anh nhìn chiếc kẹp tóc, nhìn ra thành phố, rồi lại nhìn chiếc kẹp tóc. Vật kỷ niệm nhỏ bé này, hơn mọi bản hợp đồng bạc tỷ, hơn mọi lời ca ngợi, mới là thứ duy nhất gợi lên trong anh một cảm xúc chân thật, dù là cảm xúc của sự tiếc nuối.
"Thích thì không đủ." Lời nói ấy của Lê An, đã bao nhiêu năm trôi qua, vẫn vẹn nguyên như ngày nào, cứa vào tim anh. Nó không phải là một lời nguyền rủa, mà là một lời giải thích nghiệt ngã cho tất cả những gì đã xảy ra. Anh đã thích cô, nhưng không đủ để giữ cô lại. Không đủ để vượt qua sự e dè, không đủ để đấu tranh với khoảng cách vô hình, không đủ để nói ra lời yêu thương khi còn có thể. Nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, đã nói sớm hơn một chút, liệu cuộc đời anh có khác? Liệu anh có đang ở bên bờ sông cũ, cùng với cô, thay vì đứng đây, trên đỉnh cao chót vót của thành phố, một mình?
Anh nhớ lại hình ảnh Lê An mà anh đã vô tình thấy trong một bài báo nhỏ trên mạng xã hội – cô cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ, ánh mắt tràn đầy bình yên. "Em có bình yên không, Lê An?" Anh thì thầm, giọng khản đặc. "Còn anh, anh có tất cả, nhưng lại chẳng có gì." Câu nói đó cứa sâu vào tận cùng tâm hồn anh. Sự thành công rực rỡ bên ngoài chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng, cô đơn, dằn vặt bên trong. Anh đã từng nghĩ rằng thành công sẽ lấp đầy khoảng trống đó, nhưng giờ đây anh nhận ra, nó chỉ làm khoảng trống ấy thêm rộng lớn, thêm lạnh lẽo.
Anh siết chặt chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại truyền vào da thịt, nhưng không thể làm nguôi đi nỗi đau đang gặm nhấm. Anh đã chọn không gõ cửa đêm đó, và tình yêu của anh đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, giữa căn phòng trống trải và lạnh lẽo này, anh chỉ còn lại một mình đối mặt với tất cả những gì anh đã đánh mất. Nỗi trống rỗng này không phải là một khoảng lặng tạm thời, mà là một vết sẹo vĩnh viễn, khắc sâu vào trái tim anh. Nó không phải là cái giá phải trả, mà là một phần không thể tách rời của con người anh, của cuộc đời anh.
Đặt chiếc kẹp tóc trở lại ngăn kéo, Trần Hạo quay về phía cửa sổ. Uống cạn ly whisky, vị cay nồng xộc lên mũi, nhưng cũng không thể làm anh bớt tỉnh táo. Anh đứng đó, nhìn ngắm thành phố ngủ yên dưới chân mình. Dù thành công đến mấy, dù hào quang có rực rỡ đến đâu, cuộc đời anh vẫn mãi mãi là một bản nhạc dang dở, một bản hòa ca thiếu đi nốt thăng trầm của tình yêu. Nỗi cô đơn và sự tiếc nuối tột cùng này, dù đau đớn, lại là động lực để anh bắt đầu một giai đoạn nội tâm mới. Anh nhận ra, anh không thể lấp đầy khoảng trống này bằng vật chất, mà phải học cách chấp nhận nó, học cách sống chung với nó, như một phần của chính mình. Hoặc, có lẽ, anh sẽ tìm một cách nào đó để 'chuộc lỗi' với quá khứ, dù chỉ là từ xa, dù chỉ là những hành động âm thầm không ai biết. Thành phố vẫn không ngừng chuyển động, và cuộc đời anh cũng vậy, nhưng giờ đây, anh biết mình phải đi đâu, dù chỉ là trong tâm tưởng, để tìm kiếm một sự bình yên, dù là muộn màng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.