Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 911: Hào Quang Ngoài Kia, Trống Rỗng Trong Lòng
Đêm đã buông xuống dày đặc trên thành phố, mang theo hơi lạnh se sắt len lỏi qua từng con hẻm, từng ô cửa sổ. Ở một căn hộ ấm cúng nào đó, tiếng cười hồn nhiên của trẻ thơ đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao bọc lấy một đôi vợ chồng đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Lê An đã tìm thấy bản hòa ca trọn vẹn nhất của cuộc đời mình, không một nốt trầm buồn, không một sự lạc nhịp. Mọi "nếu như" đã tan biến như sương khói, chỉ còn lại hiện tại viên mãn, vĩnh cửu.
Cùng lúc đó, trong một tòa nhà chọc trời khác, cách đó hàng trăm cây số, một bản hòa ca khác đang được tấu lên, nhưng giai điệu của nó lại chứa đựng những nốt trầm buồn, những khoảng lặng đầy day dứt.
***
Phòng Họp Chiến Lược Trần Thịnh, một căn phòng hình oval rộng lớn với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng, ghế da cao cấp, giờ đây đã được trang hoàng đơn giản cho một buổi tiệc mừng công nhỏ. Ánh đèn LED trắng sáng rực rỡ từ trần nhà hắt xuống, phản chiếu lung linh trên bề mặt kính của những chiếc ly thủy tinh đang cụng vào nhau, tạo nên những âm thanh lanh lảnh, vui tai. Mùi cà phê thơm nồng quyện lẫn với mùi giấy mới và chút hương nước hoa cao cấp từ những bộ vest lịch lãm, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng không kém phần sôi động.
Trần Hạo đứng giữa đám đông, cao ráo và lịch lãm trong bộ vest đen cắt may tinh xảo. Vẻ ngoài điềm tĩnh, ánh mắt sắc bén của một doanh nhân thành đạt, anh là tâm điểm của mọi ánh nhìn, mọi lời chúc tụng. Một nụ cười nhạt nhẽo, gần như máy móc, phảng phất trên môi anh khi anh bắt tay từng đồng nghiệp, từng đối tác. Hào quang của thành công bao trùm lấy anh, sáng chói đến mức có thể che khuất mọi thứ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt anh, vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, một sự trống rỗng mà không một thành tựu nào có thể lấp đầy.
Anh Long, người cố vấn và cũng là một người anh thân thiết của Trần Hạo, tiến đến, trên tay là một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Anh là người cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh đặt tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ thân mật hiếm hoi.
"Hạo, cậu lại một lần nữa chứng minh năng lực của mình. Dự án này là một thành công vang dội!" Giọng anh Long trầm ấm, đầy tự hào, nhưng cũng có chút quan sát, dường như muốn thăm dò điều gì đó ẩn sâu trong Trần Hạo. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cậu đã nắm bắt chúng một cách hoàn hảo."
Trần Hạo khẽ gật đầu, môi anh nhếch lên thành một nụ cười xã giao. "Cảm ơn anh, Long. Đây là thành quả của cả đội, không phải của riêng em." Giọng anh trầm, nói chậm, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng, súc tích và không để lộ quá nhiều cảm xúc. Anh luôn là vậy, ít khi bộc lộ nội tâm, ngay cả trong những khoảnh khắc vinh quang nhất. Anh cảm nhận được cái siết tay đầy nhiệt tình của Anh Long, cái vỗ vai chứa đựng sự tin tưởng và ngưỡng mộ. Nhưng tất cả những điều đó, tựa hồ như một lớp vỏ bọc bên ngoài, không thể chạm đến được cái lõi trống rỗng bên trong anh.
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng bắt đầu vang lên từ hệ thống loa âm trần, hòa cùng tiếng cụng ly và những tràng cười nói. Trần Hạo đứng giữa đám đông, nhưng cảm thấy mình tách biệt, như một người ngoài cuộc đang quan sát một vở kịch mà anh không thuộc về. Anh lặng lẽ nhấp một ngụm rượu vang, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Anh Long rời đi, nhường chỗ cho Hải Yến. Cô là một người đồng nghiệp xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu và chuyên nghiệp. Ánh mắt cô khẽ lướt qua Trần Hạo, dừng lại lâu hơn một chút, chứa đựng một thứ tình cảm khó nói.
"Chúc mừng anh Hạo. Anh luôn khiến mọi người phải ngưỡng mộ." Giọng Hải Yến nhẹ nhàng, chuyên nghiệp nhưng vẫn có chút quan tâm kín đáo. Cô đứng đối diện anh, nụ cười thanh lịch nở trên môi. Ánh mắt cô sáng lấp lánh dưới ánh đèn, dõi theo từng cử chỉ của anh.
Trần Hạo lại gật đầu, nụ cười gượng gạo vẫn chưa tắt hẳn. "Cảm ơn cô, Hải Yến." Anh trả lời ngắn gọn, ánh mắt anh lướt qua cô một cách hờ hững, không một chút biểu cảm đặc biệt. Anh biết Hải Yến có tình cảm với mình, anh nhận ra điều đó qua những ánh nhìn kéo dài hơn bình thường, qua những câu hỏi thăm dò ý nhị, hay qua cái cách cô luôn tìm cách ở gần anh trong các sự kiện công ty. Nhưng anh không thể đáp lại. Trái tim anh, từ rất lâu rồi, đã hóa đá, đã khép chặt.
Hải Yến hơi cúi đầu, có lẽ cô đã nhận ra sự lạnh nhạt trong ánh mắt anh, hoặc chỉ đơn giản là đã quen với thái độ đó của Trần Hạo. Cô khẽ thở dài trong lòng, một nỗi thất vọng nhỏ bé dấy lên rồi nhanh chóng bị kìm nén. Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến em không? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí cô, không thành lời.
Minh, một đồng nghiệp trẻ trung, năng động, nhiệt tình, tiến lại gần, trên tay cũng là một ly rượu. "Anh Hạo, dự án này đúng là đỉnh cao. Em học được rất nhiều từ anh."
"Cứ làm việc chăm chỉ, cậu sẽ có được điều mình muốn." Trần Hạo đáp, một câu nói mang tính răn dạy hơn là chia sẻ. Anh không có ý xấu, nhưng bản chất trầm tư khiến anh không biết cách thể hiện sự gần gũi.
Tiếng máy điều hòa chạy đều đều, tiếng bút ký giấy rột roạt từ góc phòng nơi Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, đang ghi chép lại những điểm chính của buổi họp cuối cùng. Cô Nguyệt, xinh đẹp, thanh lịch và hiệu quả, luôn hoàn thành công việc một cách hoàn hảo. "Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ chiều mai với đối tác Nhật Bản."
"Đã rõ." Trần Hạo chỉ đáp cụt ngủn, rồi lại chìm vào suy nghĩ riêng.
Anh đứng đó, giữa ánh sáng chói lòa và tiếng chúc tụng ồn ã, cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Sự thành công này, đỉnh cao danh vọng này, tất cả đều lạnh lẽo và vô vị. Chúng không thể mang lại thứ anh thực sự khao khát. Anh nhớ lại những buổi chiều bình yên bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ anh và Lê An được dệt nên từ những câu chuyện vu vơ, những ước mơ giản dị. Những khoảnh khắc đó, giờ đây, trở thành một sự tương phản nghiệt ngã với hiện thực rực rỡ nhưng trống rỗng này. Anh đã có tất cả mọi thứ mà người đời mơ ước: tiền bạc, quyền lực, danh vọng. Nhưng anh đã mất đi thứ quý giá nhất: tình yêu và sự bình yên trong tâm hồn. Cái giá của sự "chậm một nhịp" thật quá đắt.
***
Hoàng hôn buông dần, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây thành phố. Trần Hạo rời khỏi buổi tiệc mừng công, không một lời từ biệt long trọng, chỉ đơn giản là lặng lẽ biến mất. Anh tìm đến một quán cà phê trên sân thượng, nơi anh thường lui tới để tìm kiếm một chút bình yên giữa bộn bề công việc. Không gian mở, trang trí cây xanh, những chiếc bàn ghế nhỏ xinh và ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, tạo nên một bầu không khí thoáng đãng, lãng mạn. Nhạc nhẹ, tiếng trò chuyện rì rầm của những cặp đôi, tiếng gió nhẹ thoảng qua, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho những suy tư của anh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện cùng mùi hoa thoang thoảng và một chút mùi không khí thành phố đặc trưng.
Trần Hạo chọn một góc khuất, nơi anh có thể nhìn ngắm toàn cảnh thành phố lên đèn mà không bị ai làm phiền. Anh ngồi xuống, khẽ thở dài, cảm thấy cả cơ thể lẫn tâm trí mình đều nặng trĩu.
Cô Gái Phục Vụ Quán Cà Phê, với mái tóc buộc cao gọn gàng và vẻ mặt nhanh nhẹn, thân thiện, tiến đến. "Anh Hạo dùng gì ạ? Vẫn như mọi khi chứ?" Giọng cô gái cất lên đầy quen thuộc, như một phần của thói quen hàng ngày của anh.
Trần Hạo khẽ gật đầu. "Ừm, như cũ." Anh nói, giọng trầm và khan hơn một chút so với bình thường. "Một ly cà phê đen đá, ít đường."
Cô gái mỉm cười rồi rời đi. Trần Hạo tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Vị đắng của cà phê sắp tới, anh biết, sẽ không thể sánh bằng vị đắng trong lòng anh lúc này. Anh đã vô tình biết được qua một người bạn cũ, về cuộc sống của Lê An. Những tấm ảnh chụp lén, những lời kể vắn tắt về một gia đình nhỏ hạnh phúc, về nụ cười rạng rỡ của cô bên chồng và các con. Nụ cười ấy, rạng rỡ đến mức khiến lòng anh quặn thắt. Anh đã cố gắng xua đi hình ảnh đó, cố gắng quên đi, nhưng chúng cứ như những vết mực in hằn sâu vào tâm trí, càng cố xóa lại càng hiện rõ.
Chốc lát sau, ly cà phê đá được đặt xuống bàn. Tiếng đá va vào thành ly kêu lanh canh, xé toang sự tĩnh lặng trong suy nghĩ của anh. Trần Hạo mở mắt, nhìn chằm chằm vào ly cà phê đen sánh, bốc lên mùi hương quyến rũ. Anh nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, rồi vị ngọt của đường phèn tan ra, để lại một dư vị khó chịu. Giống như cuộc đời anh lúc này, đầy những thứ bề ngoài ngọt ngào, nhưng ẩn chứa bên trong là một vị đắng không thể xóa nhòa.
Anh nhớ về những lần uống cà phê cùng Lê An thuở nhỏ. Khi đó, cà phê không phải là thức uống quen thuộc của trẻ con, nhưng anh vẫn lén pha cho cô một chút cà phê sữa, ngọt lịm. Họ ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ dưới ánh nắng chiều vàng óng. Những buổi chiều bình yên không chút toan tính, không chút lo toan, chỉ có tiếng cười giòn tan và những ánh mắt ngây thơ, trong veo. Khi đó, anh chưa bao giờ nghĩ rằng, chỉ một "chậm một nhịp" thôi, cuộc đời anh và cô lại rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt.
Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ con sông xa xôi, luồn qua mái tóc anh, làm anh khẽ rùng mình. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao nỗi niềm. Anh cố gắng xua đi hình ảnh gia đình hạnh phúc của Lê An, những hình ảnh mà anh đã cố ý không tìm kiếm nhưng vẫn cứ vô tình bắt gặp. Cô đã tìm thấy bến đỗ an yên của mình, cô đã chọn. Và anh, anh đã chấp nhận. Nhưng tại sao, trái tim anh vẫn không ngừng thổn thức, không ngừng day dứt?
Câu nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." lại vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng như một lời nguyền. Nó không còn là một câu nói đơn thuần, mà là một vết sẹo không thể lành, một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự e dè, không dám bày tỏ của anh. Anh đã từng rất thích cô, thích đến mức không dám nói ra, sợ hãi rằng lời nói sẽ phá vỡ sự cân bằng mong manh giữa hai người. Và giờ đây, khi đã có đủ dũng khí để thốt ra, thì đã quá muộn.
Trần Hạo nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới, những ánh đèn đủ màu sắc vẽ nên những vệt sáng dài trên đường phố. Thành phố này, luôn sôi động, luôn vội vã. Giống như cuộc đời anh, luôn chạy theo những mục tiêu, những tham vọng. Nhưng cuối cùng, những cuộc đua ấy có ý nghĩa gì khi anh đứng một mình trên đỉnh vinh quang, với một trái tim cô độc và trống rỗng? Anh không tìm được lời giải đáp. Chỉ có sự lạnh lẽo của ly cà phê trên tay và nỗi cô đơn bủa vây lấy anh giữa khung cảnh lãng mạn của hoàng hôn đang dần tắt.
***
Đêm đã khuya, những ánh đèn rực rỡ của thành phố đã bắt đầu thưa thớt dần. Trần Hạo trở về căn hộ của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Căn hộ được thiết kế mở, tối giản với toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, nội thất theo phong cách Bắc Âu hiện đại, tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Có một quầy bar mini và phòng tập gym riêng. Mọi thứ đều hoàn hảo, sang trọng, nhưng cũng lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ.
Anh không bật đèn sáng choang, chỉ để lại ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn LED thông minh được cài đặt tự động. Căn phòng rộng lớn chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng. Sự yên tĩnh này, thay vì mang lại bình yên, lại càng làm nổi bật nỗi cô đơn của anh.
Trần Hạo cởi bỏ chiếc vest, nới lỏng cà vạt, đặt chúng lên chiếc ghế bành da màu xám tro. Anh bước chân trần trên sàn gỗ sồi mát lạnh, tiến đến khung cửa kính khổng lồ. Ánh đèn lung linh của thành phố về đêm trải dài vô tận dưới chân anh, như một tấm thảm lấp lánh không có điểm dừng. Hàng triệu ánh sáng nhỏ bé, mỗi ánh sáng là một câu chuyện, một cuộc đời. Nhưng cuộc đời của anh, Trần Hạo, lại cô độc đến nhường nào giữa biển ánh sáng ấy?
Anh đi đến chiếc tủ sách lớn bằng gỗ mun, lướt ngón tay qua những gáy sách được xếp ngay ngắn. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn, quyện với mùi da sang trọng của những cuốn sách cổ. Anh dừng lại ở một cuốn tiểu thuyết cũ đã ngả màu, bìa sách hơi sờn. Đó là cuốn sách mà Lê An đã từng rất thích đọc khi còn nhỏ. Anh khẽ rút nó ra, cảm nhận sự mịn màng của giấy cũ dưới đầu ngón tay. Bên trong, một vật kỷ niệm nhỏ nằm gọn gàng – một chiếc kẹp tóc hình hoa anh đào. Nó đã cũ kỹ, màu sắc đã phai nhạt, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng tinh xảo.
Anh vuốt ve chiếc kẹp tóc, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại đã nhuốm màu thời gian. Mùi hương mờ nhạt của Lê An, mùi hương của cỏ cây và nắng sớm, dường như vẫn còn vương vấn trên đó, dù đã bao nhiêu năm trôi qua. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn ra ngoài khung cửa kính, nơi ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đêm.
"Lê An..." Tên cô khẽ thoát ra khỏi môi anh, chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh tự hỏi, liệu Lê An có đang hạnh phúc như những gì người ta nói? Liệu cô có từng nhớ về anh, dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi? Hay tất cả những gì còn lại chỉ là sự bình yên tuyệt đối, như bản hòa ca trọn vẹn mà cô đã tìm thấy?
Anh siết chặt chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay. Cái cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến trái tim. Câu nói "Thích thì không đủ" lại vang vọng trong tâm trí anh, không phải như một lời nguyền rủa, mà như một lời giải thích nghiệt ngã cho tất cả những gì đã xảy ra. Anh đã thích cô, nhưng không đủ để giữ cô lại. Không đủ để vượt qua sự e dè, không đủ để đấu tranh với khoảng cách vô hình, không đủ để nói ra lời yêu thương khi còn có thể.
Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Sự thành công mà anh đang nắm giữ, sự nghiệp rực rỡ, tất cả dường như chỉ là một tấm màn che giấu đi sự thật trần trụi: anh đang cô độc. Cô độc giữa căn phòng sang trọng, cô độc giữa biển người của thành phố, cô độc giữa chính bản thân mình. Anh đã từng nghĩ rằng thành công sẽ lấp đầy khoảng trống đó, nhưng giờ đây anh nhận ra, nó chỉ làm khoảng trống ấy thêm rộng lớn, thêm lạnh lẽo.
Anh đặt chiếc kẹp tóc trở lại cuốn sách, rồi trả cuốn sách về vị trí cũ. Mọi thứ trở lại như ban đầu, nhưng trong lòng anh, một cơn bão cảm xúc vẫn đang âm ỉ. Nỗi tiếc nuối tột cùng, sự cô đơn sâu sắc, và nỗi ám ảnh bởi câu nói "thích thì không đủ" cứ xoáy vào tâm can anh. Anh đã đánh đổi tất cả để có được vinh quang, nhưng cái giá phải trả là một trái tim mãi mãi mang vết sẹo không thể lành, một cuộc đời mãi mãi chậm một nhịp so với hạnh phúc đích thực.
Trần Hạo đứng đó, nhìn ngắm thành phố ngủ yên dưới chân mình. Dù thành công đến mấy, dù hào quang có rực rỡ đến đâu, cuộc đời anh vẫn mãi mãi là một bản nhạc dang dở, một bản hòa ca thiếu đi nốt thăng trầm của tình yêu. Anh đã chọn không gõ cửa đêm đó, và tình yêu của anh đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, giữa căn phòng trống trải và lạnh lẽo, anh chỉ còn lại một mình đối mặt với tất cả những gì anh đã đánh mất.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.