Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 910: Bình Yên Vĩnh Cửu: Chấp Nhận Trọn Vẹn

Lê An bước những bước chân chậm rãi trên con đường đất nhỏ ven sông, nơi hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Gió sông mang theo hơi lạnh mơn man qua da thịt, nhưng không làm lòng cô se lại. Thay vào đó là một cảm giác khoan khoái, nhẹ nhõm đến lạ thường. Ánh đèn vàng ấm áp từ những ngôi nhà ven sông đã bắt đầu thắp sáng, phản chiếu lung linh xuống mặt nước đen sẫm, tạo thành những dải lụa vàng óng ánh trôi dập dềnh. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ, đều đặn như nhịp thở của tự nhiên, như một bản tình ca không lời ru ngủ vạn vật. Mùi phù sa sông lẫn với hương hoa dại ban chiều còn vương vấn trong không khí, vẽ nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn sự yên bình sâu thẳm. Cái cảm giác này, nó khác với bất kỳ sự bình yên nào cô từng trải qua. Nó không phải là sự tạm lắng của một cơn bão, không phải là sự tĩnh lặng sau một biến cố. Nó là sự tĩnh tại đến từ bên trong, một sự chấp nhận trọn vẹn và không điều kiện với tất cả những gì đã qua và những gì đang có. Cô đã từng nghĩ, những ký ức về Trần Hạo, về mối tình thanh mai trúc mã ấy, sẽ mãi là một nốt trầm day dứt trong cuộc đời cô. Nhưng giờ đây, ngay tại chính bờ sông cũ này, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu lời nói không thành, bao nhiêu khoảng cách vô hình được tạo nên bởi sự chậm một nhịp, cô nhận ra mọi thứ đã thay đổi.

Thật vậy, "thích thì không đủ... Ngày ấy, có lẽ em đã đúng." Cô độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm như làn gió, tan vào màn đêm. Cái "thích" của Trần Hạo, dù có thật, nhưng lại thiếu đi sự dũng cảm, thiếu đi sự chủ động để biến thành một lời khẳng định, một sự hiện diện vững chắc. Chính sự chờ đợi mỏi mòn của cô, sự im lặng kéo dài của anh, đã tạo nên một bức tường vô hình, một khoảng cách vô hình không thể vượt qua. Cái "chậm một nhịp" của anh đã khiến con đường của cô rẽ sang một hướng khác, một hướng mà giờ đây, cô biết là con đường đúng đắn.

Cô đã từng mệt mỏi với sự im lặng, với những điều không được bày tỏ. Cô đã từng khao khát một sự quan tâm hiện hữu, một bến đỗ an yên. Và Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó, một cách tự nhiên, chân thành và trọn vẹn. Anh không chỉ "thích" cô, mà anh yêu cô, yêu một cách kiên nhẫn, yêu một cách trọn vẹn, yêu bằng hành động và sự hiện diện không ngừng nghỉ. Anh là người đã cho cô sự quan tâm mà cô hằng mong đợi, là người đã xây dựng nên một mái ấm gia đình hạnh phúc, là người đã cùng cô vun đắp nên những tiếng cười giòn tan của Lê Quang và Nguyễn Thị Mai. Anh là tất cả những gì Trần Hạo đã không thể trở thành, và cũng là tất cả những gì cô cần.

Và bây giờ, em biết mình đã chọn đúng. Cuộc sống này, gia đình này, là tất cả những gì em cần. Không một 'nếu như' nào có thể thay đổi được niềm hạnh phúc này. Cô cảm thấy lòng mình thanh thản và trọn vẹn, không một chút vướng bận nào còn sót lại. Mọi hoài niệm về Trần Hạo giờ đây chỉ còn là một phần đẹp đẽ, một nốt trầm êm ái trong bản nhạc cuộc đời cô, không còn là những vết thương lòng hay sự day dứt. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những "nếu như" còn sót lại trong lòng, và trân trọng hiện tại một cách tuyệt đối. Con đường cô đã chọn, dù có thể đã đi qua những ngã rẽ đầy nước mắt và băn khoăn, nhưng cuối cùng, đã đưa cô đến bến bờ của hạnh phúc và bình yên. Lê An mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản và mãn nguyện. Cô quay lưng rời khỏi bờ sông, nơi những ký ức đã được hóa giải, nơi quá khứ đã được xếp vào một góc đẹp đẽ của tâm hồn. Ánh đèn ấm áp từ ngôi nhà của cô, của Hoàng Huy và các con, đã hiện ra phía xa, như một ngọn hải đăng dẫn lối. Cô biết, hạnh phúc của cô không nằm ở những điều đã mất, mà nằm ở những gì cô đang có, ngay lúc này, ngay tại đây, trọn vẹn và vĩnh cửu. Cuộc đời cô, sau tất cả, đã tìm thấy bản hòa ca trọn vẹn nhất của chính mình.

***

Công viên khu dân cư vào buổi chiều muộn là một bức tranh sống động của sự hồn nhiên và an lành. Nắng vàng dịu đã ngả bóng dài trên thảm cỏ xanh mướt, hắt lên những tán cây cổ thụ một màu hổ phách ấm áp. Gió nhẹ lay động từng chiếc lá, tạo nên bản giao hưởng xào xạc êm tai. Lê An ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ, bề mặt đã nhẵn bóng qua bao nhiêu năm tháng, ánh mắt dõi theo hai đứa con đang mải mê chơi đùa. Lê Quang, với dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, đang đuổi bắt một chú bướm vàng giữa những bụi hoa xác pháo rực rỡ. Nguyễn Thị Mai thì líu lo chạy theo anh trai, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió vang vọng khắp không gian.

"Mẹ ơi, con bắt được bướm này!" Lê Quang reo lên, bàn tay nhỏ xíu khum lại cẩn thận, dù thực ra chú bướm đã kịp bay đi từ lúc nào. Khuôn mặt thằng bé lấm tấm mồ hôi, mái tóc mềm rũ xuống trán, nhưng đôi mắt thì lấp lánh niềm vui.

"Con đâu có bắt được đâu, anh Quang!" Nguyễn Thị Mai phản đối ngay, con bé chạy lại ôm lấy chân mẹ, ngước đôi mắt to tròn, đen láy nhìn Lê An. "Mẹ bế con đi!" Giọng con bé cao vút, đầy vẻ nũng nịu.

Lê An khẽ cười, nụ cười thanh thản và rạng rỡ như ánh nắng chiều. Cô nhẹ nhàng xoa đầu Lê Quang, rồi cúi xuống bế bổng Nguyễn Thị Mai lên lòng, đặt con bé ngồi gọn ghẽ trên đùi. Hơi ấm từ cơ thể con trẻ lan tỏa, sưởi ấm cả tâm hồn cô. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm của Mai, ngửi thấy mùi nắng, mùi mồ hôi con trẻ và một chút hương cỏ non vương vấn. “Mai ngoan, để mẹ ngồi đây xem anh Quang chơi nhé. Con có mệt không?” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng vô vàn sự yêu thương.

Lê Quang không nản lòng vì không bắt được bướm, thằng bé lại chạy đến bên xích đu. "Mẹ ơi, đẩy con!"

Lê An mỉm cười, đặt Mai xuống cạnh mình, rồi bước đến bên xích đu. Cô nhẹ nhàng đẩy đưa Lê Quang, mỗi nhịp đẩy như nhịp đập của trái tim cô, đều đặn và êm ái. Tiếng kẽo kẹt của xích đu hòa cùng tiếng cười giòn tan của con, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao, và tiếng trò chuyện râm ran của những gia đình khác trong công viên, tạo nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống. Mùi cỏ cây xanh tươi, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi hoa sữa đang chớm nở đâu đó, gợi lên một cảm giác gần gũi, thân thuộc.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm nhận sâu sắc niềm vui và sự hồn nhiên của con trẻ. Chúng là những ngọn lửa nhỏ thắp sáng cuộc đời cô, là minh chứng sống động cho sự lựa chọn đúng đắn của cô. Cô nhớ lại những tháng ngày tuổi trẻ, những ước mơ ngây thơ bên bờ sông cũ. Ngày ấy, cô cũng từng khao khát một gia đình, một mái ấm. Nhưng khao khát ấy, khi đó, lại gắn liền với một bóng hình khác. Cô đã từng tưởng rằng hạnh phúc chỉ có thể trọn vẹn nếu có "nếu như ngày đó" mọi thứ khác đi. Nhưng giờ đây, những suy nghĩ ấy đã hoàn toàn tan biến.

Một cơn gió thoảng qua, mang theo hương cỏ non và tiếng chuông xe kem quen thuộc từ xa, leng keng, leng keng, nhưng chỉ khiến nụ cười trên môi cô thêm phần thanh thản. Tiếng chuông xe kem đó, cô đã nghe không biết bao nhiêu lần từ khi còn là một cô bé, rồi khi yêu Trần Hạo, và giờ đây, khi đã làm mẹ. Nó vẫn là âm thanh quen thuộc, nhưng tâm trạng của người nghe đã hoàn toàn khác. Ngày xưa là sự háo hức ngây thơ, rồi là sự chờ đợi một bóng hình đi cùng mua kem. Giờ đây, là sự mãn nguyện khi nhìn các con mình cũng háo hức như vậy, và có một người chồng luôn sẵn lòng mua kem cho chúng.

Lê An vuốt tóc Mai, con bé đã dụi đầu vào lòng cô, đôi mắt lim dim. "Mẹ ơi, con buồn ngủ rồi."

"Được rồi, chúng ta về nhà thôi con." Lê An khẽ thì thầm, ôm chặt con vào lòng. Cô ngước nhìn Lê Quang đang hăng hái chạy đuổi theo một trái bóng bay của ai đó. "Quang, về nhà thôi con!"

Thằng bé ngoan ngoãn chạy lại, nắm lấy tay mẹ. Bàn tay nhỏ bé, ấm áp của con trai, bàn tay mềm mại của con gái trong lòng, cùng với hình ảnh ngôi nhà ấm cúng đang chờ đợi, là tất cả những gì cô cần. Không còn "khoảng cách vô hình" nào ngăn cản cô đến với hạnh phúc. Không còn "lời nói không thành" nào khiến cô phải suy nghĩ. Không còn sự "chậm một nhịp" nào để lại tiếc nuối. Mọi thứ đã hoàn toàn viên mãn. Cô đã tìm thấy bản hòa ca trọn vẹn nhất của cuộc đời mình, một bản hòa ca được dệt nên từ những tiếng cười con trẻ, sự ấm áp của gia đình và tình yêu thương chân thành của người đàn ông bên cạnh. Cô đã buông bỏ mọi "nếu như" một cách tuyệt đối, để sống trọn vẹn với "đang là".

***

Khi màn đêm đã hoàn toàn bao trùm, mang theo cái se lạnh đặc trưng của thị trấn ven sông, ngôi nhà của Lê An bừng sáng bởi ánh đèn vàng ấm áp. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp không gian, mời gọi. Bàn ăn được bày biện tươm tất với những món ăn do chính tay Lê An chuẩn bị: canh chua cá lóc, thịt kho trứng, rau luộc chấm kho quẹt. Những món ăn giản dị, quen thuộc nhưng luôn mang một hương vị đặc biệt, hương vị của mái ấm gia đình.

Nguyễn Hoàng Huy vừa đi làm về, anh thay vội bộ đồ công sở, rồi nhanh chóng vào bếp giúp vợ bưng bê. Anh gắp thức ăn cho Lê Quang và Nguyễn Thị Mai, đôi mắt tràn đầy sự yêu thương và chiều chuộng. "Hôm nay em có mệt không, An? Công việc có gì mới không?" Anh hỏi, giọng nói trầm ấm, dịu dàng, tựa như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng của buổi tối. Anh luôn quan tâm đến cô như vậy, từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Lê An mỉm cười lắc đầu, ánh mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. "Em không mệt đâu anh. Hôm nay các con chơi vui lắm, cứ líu lo mãi thôi. Anh xem này, Quang còn giả vờ bắt bướm nữa chứ." Cô kể lại chuyện ở công viên, giọng điệu nhẹ nhàng, ấm áp, đôi khi xen lẫn tiếng cười khúc khích.

Lê Quang, với khuôn mặt vẫn còn lấm tấm mồ hôi và đôi mắt sáng ngời, nhanh nhảu chen vào: "Bố ơi, mai con muốn đi công viên nữa! Con muốn bắt thật nhiều bướm cho mẹ!" Thằng bé vừa nói vừa nhồm nhoàm miếng thịt kho, khiến hai bên má phúng phính.

Nguyễn Thị Mai cũng không kém cạnh, con bé đẩy đĩa rau về phía bố: "Bố gắp cho con rau đi. Con ăn rau để nhanh lớn, để con đi chơi với anh Quang nữa!"

Hoàng Huy bật cười, sự mệt mỏi sau một ngày làm việc dường như tan biến hết khi anh nhìn thấy cảnh tượng này. Anh nhẹ nhàng gắp rau cho Mai, rồi nhìn sang Lê An, ánh mắt đầy trìu mến. "Vậy thì mai bố sẽ đưa cả nhà đi công viên, được không nào?"

Tiếng reo hò phấn khích của hai đứa trẻ làm căn phòng nhỏ càng thêm rộn ràng. Lê An chỉ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho chồng và con. Ánh mắt cô tràn đầy sự hài lòng, một sự hài lòng sâu sắc đến tận đáy lòng. Dưới gầm bàn, bàn tay Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng tìm đến tay cô, nắm chặt lấy một cách tự nhiên. Một cử chỉ nhỏ, nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng, gắn bó và tình yêu mà anh dành cho cô. Đó không phải là một cái nắm tay vội vã, đầy băn khoăn của tuổi trẻ, mà là một cái nắm tay vững chãi, an toàn, của những người đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió để xây dựng nên tổ ấm này.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy mình thật may mắn. Cô đã từng khao khát một bến đỗ an yên, một nơi mà cô có thể thực sự thuộc về. Cô đã từng chờ đợi một lời nói, một sự xác nhận, một hành động để xua đi cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và người cô thầm yêu. Nhưng cuối cùng, người mang đến cho cô tất cả những điều đó lại là Nguyễn Hoàng Huy. Anh không chỉ nói, mà anh còn làm. Anh không chỉ hứa, mà anh còn hiện diện. Anh không để cô phải chờ đợi, không để cô phải mệt mỏi với sự im lặng. Anh là sự khẳng định, là sự chắc chắn mà cô hằng mong muốn.

Những ký ức về Trần Hạo, về những buổi tối bên bờ sông cũ, về lời thổ lộ "Ngày đó… anh đã rất thích em," giờ đây chỉ như những thước phim cũ, được cất gọn gàng trong một ngăn kéo ký ức. Chúng không còn gây ra bất kỳ sự day dứt hay tiếc nuối nào. Thay vào đó, chúng như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về hành trình cô đã đi qua, về những bài học cô đã học được, để rồi biết trân trọng hơn những gì cô đang có. Cái "chậm một nhịp" của Trần Hạo đã vô tình mở ra cánh cửa cho Nguyễn Hoàng Huy bước vào cuộc đời cô, và điều đó, giờ đây, cô biết ơn vô cùng.

Bữa cơm tối cứ thế trôi qua trong không khí ấm áp, tiếng nói cười của các con, tiếng hỏi han của chồng, và ánh mắt yêu thương của tất cả mọi người. Đó chính là bản hòa ca trọn vẹn nhất của cuộc đời cô, một bản hòa ca không có nốt trầm buồn, không có sự lạc nhịp, chỉ có những giai điệu êm đềm của hạnh phúc và bình yên. Lê An nhìn những gương mặt thân yêu, cảm thấy lòng mình tràn ngập sự mãn nguyện. Không một "nếu như" nào có thể thay đổi được niềm hạnh phúc này. Nó là hiện thực, là hiện tại, là tất cả những gì cô cần.

***

Đêm đã khuya, khi tiếng cười của Lê Quang và Nguyễn Thị Mai đã chìm vào giấc ngủ say nồng, ngôi nhà lại trở về với sự yên tĩnh vốn có. Duy chỉ còn ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ ở phòng khách hắt ra, tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa êm ái. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống dày đặc, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờ của trăng khuyết và những vì sao xa xăm. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm từ khu vườn.

Hoàng Huy đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng xoa bóp. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, như chính con người anh vậy. Anh luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô, là bến đỗ an yên mà cô hằng khao khát. Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình, một cảm giác quen thuộc và an toàn đến lạ lùng. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn, tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ. Mùi hương quen thuộc từ Nguyễn Hoàng Huy, mùi của xà phòng và một chút hương gỗ thoang thoảng, vỗ về khứu giác cô.

"Em đang nghĩ gì vậy, An?" Hoàng Huy khẽ hỏi, giọng nói anh trầm ấm, dịu dàng như một lời thì thầm. Anh biết cô vẫn còn thức, biết cô đang đắm chìm trong những suy nghĩ riêng.

Lê An không mở mắt. Cô chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản, tựa như ánh trăng ngoài kia. "Em đang cảm ơn. Cảm ơn vì tất cả những gì em có lúc này, anh ạ." Giọng cô thì thầm, nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự chân thành sâu sắc. Trong khoảnh khắc đó, mọi suy nghĩ về quá khứ, về "nếu như" đều tan biến như sương khói ban mai. Cô cảm nhận được sự vững chãi, bình yên và tình yêu thương chân thật đang bao bọc lấy mình. Đây chính là bến đỗ, là hạnh phúc mà cô đã lựa chọn và trân trọng.

Hoàng Huy siết nhẹ tay trên vai cô. "Anh cũng cảm ơn em, vì đã cho anh một gia đình ấm áp như thế này." Lời nói của anh không hoa mỹ, nhưng chất chứa tình cảm sâu sắc, như một lời cam kết không cần phải thề thốt.

Lê An nắm chặt tay Hoàng Huy, bàn tay cô đặt trong lòng bàn tay anh, ấm áp và vừa vặn đến lạ kỳ. Ánh mắt cô lấp lánh sự mãn nguyện, dù cô vẫn nhắm mắt. Cô không nói thêm gì, chỉ đơn giản là cảm nhận hơi ấm và sự bình yên lan tỏa trong tim mình. Tất cả những gì cô đã trải qua, những nỗi buồn, những sự chờ đợi, những "lời nói không thành," những "khoảng cách vô hình" do sự "chậm một nhịp" của người khác, giờ đây đã được hóa giải hoàn toàn. Chúng không còn là vết thương, mà là những dấu ấn đã định hình nên con người cô của ngày hôm nay, một người phụ nữ trưởng thành, bình yên và mãn nguyện.

Cô đã từng mệt mỏi với sự im lặng, với những điều không được bày tỏ. Cô đã từng khao khát một sự quan tâm hiện hữu, một bến đỗ an yên. Và Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó. Anh là hiện thân của tình yêu kiên nhẫn, của sự hiện diện không ngừng nghỉ, của sự vững chãi và an toàn. Anh là người đã biến những "nếu như" trong quá khứ của cô thành một hiện tại viên mãn, không chút tiếc nuối.

Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở đều của hai người. Lê An không còn nghĩ về Trần Hạo, không còn so sánh, không còn băn khoăn. Cô đã hoàn toàn buông bỏ. Trong lòng cô giờ đây chỉ còn sự thanh thản tuyệt đối, một niềm hạnh phúc trọn vẹn không cần phải chứng minh hay tìm kiếm thêm bất cứ điều gì. Ánh đèn vàng dịu nhẹ bao trùm lấy hai người, như một vòng tay vô hình của sự an lành. Cô biết, hạnh phúc của cô không nằm ở những điều đã mất, mà nằm ở những gì cô đang có, ngay lúc này, ngay tại đây, trọn vẹn và vĩnh cửu. Cuộc đời cô, sau tất cả, đã tìm thấy bản hòa ca trọn vẹn nhất của chính mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free