Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 909: Bình Yên Tuyệt Đối: Khẳng Định Lựa Chọn

Lê An cẩn thận đặt bức ảnh trở lại hộp, xếp ngay ngắn cùng những lá thư và chiếc kẹp tóc phai màu. Cô chậm rãi đóng nắp hộp gỗ, tiếng “cạch” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như tiếng đóng lại một chương của cuộc đời. Cô đặt chiếc hộp trở lại vị trí cũ dưới gầm tủ, nơi nó đã nằm yên bao năm qua, như cất giữ một phần quá khứ đã được hóa giải, không còn là gánh nặng mà là một kỷ vật đẹp đẽ.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh trong vắt không một gợn mây. Những hạt nắng nhảy múa trên tán lá cây, tiếng chim hót líu lo đâu đó. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể cô. Không phải sự lãng quên, mà là sự chấp nhận tuyệt đối. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những "nếu như" còn sót lại trong lòng, và trân trọng hiện tại một cách tuyệt đối. Hạnh phúc của cô không nằm ở những gì đã có thể xảy ra, mà nằm ở những gì cô đang có, ngay lúc này, ngay tại đây. Lê An hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn sự bình yên. Cuộc đời cô, sau tất cả, đã tìm thấy bản hòa ca trọn vẹn nhất của chính mình.

***

Ánh nắng ban mai hiếm hoi của một ngày đầu đông miền Bắc, vàng nhạt như mật ong, lén lút xuyên qua tấm rèm cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ. Lê An khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay vững chãi của Nguyễn Hoàng Huy đang ôm chặt lấy cô từ phía sau. Mùi hương quen thuộc của anh, mùi của nắng sớm, của sự an tâm, vỗ về khứu giác cô. Cô mỉm cười nhẹ, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ nhưng đã ánh lên sự mãn nguyện. Giấc mơ đêm qua không còn là những mảnh vỡ ký ức chắp vá về một thời đã xa, mà là một dòng chảy êm đềm, nơi cô là người chứng kiến, không còn là kẻ mắc kẹt. Sự thanh thản đã thấm sâu vào từng tế bào, mang đến một giấc ngủ trọn vẹn hiếm có.

Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, lướt xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ mát lạnh. Vừa lúc đó, từ dưới nhà vọng lên tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ nhỏ, xen lẫn tiếng la nho nhỏ đầy phấn khích. "Mẹ ơi, con muốn ăn trứng ốp la!" tiếng Lê Quang, con trai lớn của cô, vang lên rõ ràng, còn ngọng nghịu một chút ở cuối câu. Tiếp theo là giọng the thé, cao vút của Nguyễn Thị Mai, cô con gái út, "Không! Con muốn ăn bánh mì kẹp mứt cơ, mẹ ơi!" Tiếng tranh giành đáng yêu ấy như một bản nhạc chào buổi sáng, đánh thức mọi giác quan của Lê An.

Cô bước ra ban công nhỏ của phòng ngủ, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành. Gió se lạnh mơn man qua mái tóc, mang theo mùi sương đọng trên lá cây và mùi đất ẩm. Từ trên cao nhìn xuống, khu vườn nhỏ phía sau nhà xanh mướt, những chậu hoa mười giờ nở rộ khoe sắc dưới nắng. Một cảm giác bình yên, trọn vẹn đến lạ. Cô mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ hạnh phúc. Đây chính là cuộc sống mà cô đã chọn, và cô chưa bao giờ hối hận về lựa chọn ấy.

Lê An xuống bếp, nơi Hoàng Huy đã đứng sẵn, áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn cao, đang loay hoay với chiếc chảo trên bếp. Mùi bơ thơm lừng quyện với mùi trứng chiên lan tỏa khắp căn bếp ấm cúng. Lê Quang và Nguyễn Thị Mai ngồi ngoan ngoãn trên ghế cao, mắt tròn xoe dõi theo từng động tác của bố.

"Chào buổi sáng, mẹ!" Mai reo lên khi thấy Lê An, đôi tay bé xíu vẫy vẫy. Lê Quang chỉ cười tít mắt, hai má phúng phính.

Hoàng Huy quay lại, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Ánh mắt anh tràn đầy yêu thương khi nhìn vợ con. "Em ngủ ngon không? Trông em rạng rỡ hẳn ra."

Lê An bước đến bên anh, vòng tay qua eo, tựa đầu vào lưng anh một cách tự nhiên. "Ngủ ngon lắm anh. Có anh và các con ở đây, em không cần gì hơn." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng sự chân thành tuyệt đối. Lời nói ấy không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là một sự khẳng định ngầm, về giá trị của hiện tại, về sự đủ đầy mà cô đang có.

Hoàng Huy xoa nhẹ mái tóc cô, rồi quay lại với chiếc chảo. "Nào, 'công chúa' và 'hoàng tử' của bố, sắp có đồ ăn rồi đây."

Bữa sáng diễn ra trong tiếng cười nói rộn ràng. Hoàng Huy ân cần phết mứt lên bánh mì cho Mai, còn Lê An thì tỉ mỉ cắt nhỏ trứng ốp la cho Quang. Quang hào hứng kể về ước mơ được làm phi công, bay lượn trên bầu trời xanh rộng lớn. "Con sẽ bay thật cao, thật xa, rồi con sẽ về đón mẹ, đón bố và em Mai đi chơi khắp nơi!" Cậu bé nói, mắt sáng rực. Mai thì lẩm bẩm về việc muốn có thêm một con búp bê mới, và rằng cô bé sẽ không chia sẻ kẹo với anh Quang nữa nếu anh cứ tranh giành bánh mì của cô bé.

Lê An nhìn ngắm những khoảnh khắc bình dị đó, một niềm hạnh phúc giản đơn nhưng sâu sắc thấm đẫm tâm hồn. Tiếng cười trong trẻo của các con, ánh mắt yêu thương của Hoàng Huy, mùi thức ăn thơm lừng, hơi ấm từ những bàn tay nhỏ xíu chạm vào tay cô. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về sự viên mãn. Cô đã từng khao khát một sự quan tâm, một bến đỗ an yên, và giờ đây, cô đã có tất cả, trọn vẹn hơn những gì cô từng mơ ước. Không một "nếu như ngày đó" nào có thể xâm phạm vào khoảng không bình yên này. Cô đã tìm thấy sự "đủ" của mình, không phải bằng những lời nói vội vàng hay những hứa hẹn mơ hồ, mà bằng sự hiện diện chân thành, kiên nhẫn và tình yêu thương vô điều kiện.

Sau bữa sáng, khi Hoàng Huy đưa các con đến trường, Lê An ở nhà dọn dẹp. Cô gấp gọn những bộ quần áo trẻ con còn vương vãi, mùi nước xả vải tươi mới thoang thoảng. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ, giống như cách mà cô đã sắp xếp lại cuộc đời mình. Cô không vội vàng, mỗi động tác đều chậm rãi, như thể muốn kéo dài từng khoảnh khắc bình yên. Cửa sổ mở hé, tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng lá cây xào xạc khi gió nhẹ thoảng qua. Đó là những âm thanh của cuộc sống, của sự tồn tại, không ồn ào, không hối hả, chỉ đơn thuần là nhẹ nhàng và thanh tịnh. Lê An cảm thấy lòng mình như một mặt hồ phẳng lặng, không một gợn sóng, phản chiếu trọn vẹn vẻ đẹp của bầu trời xanh biếc.

***

Giữa trưa, Lê An gặp Chị Hà tại một quán cà phê quen thuộc trên sân thượng của một tòa nhà cổ trong phố. Không gian ở đây thoáng đãng, được trang trí bằng nhiều cây xanh và những chiếc đèn lồng giấy nhỏ xinh. Nhạc nhẹ nhàng chảy trôi, tiếng trò chuyện rì rầm của những vị khách khác hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc qua tán lá. Mùi cà phê đậm đà quyện với mùi hoa nhài từ những chậu cây nhỏ đặt trên bàn, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, lãng mạn. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố trông có vẻ bớt ồn ào hơn, những mái nhà cũ kỹ xen lẫn với những tòa nhà hiện đại, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng.

Chị Hà, với vẻ ngoài thanh lịch và khuôn mặt phúc hậu, mỉm cười rạng rỡ khi thấy Lê An bước vào. "An à, em đến rồi! Chị vừa pha xong ly cà phê sữa đá cho em đây." Chị Hà nói, giọng tự nhiên và ấm áp.

Lê An ngồi xuống ghế mây đối diện, cảm nhận hơi ấm từ ly cà phê trên tay. "Em xin lỗi chị, tại đưa mấy đứa nhỏ đi học hơi lâu một chút." Cô cười, ánh mắt trong veo.

"Không sao đâu em. Dạo này em bận rộn không? Trông em tươi tắn hẳn ra đấy, cứ như thiếu nữ vậy." Chị Hà vừa nhấp một ngụm trà hoa cúc, vừa quan sát Lê An với vẻ trìu mến.

Lê An khẽ lắc đầu. "Cũng bận chị ạ, nhưng mà vui. Cứ thấy mấy đứa nhỏ lớn lên từng ngày là thấy hạnh phúc rồi. Công việc ở trường cũng ổn định, mấy đứa học sinh giờ gọi em là 'cô giáo tiên' cơ đấy." Cô kể, đôi mắt lấp lánh niềm vui khi nhắc đến các con và học trò.

Chị Hà mỉm cười gật đầu. "Đúng vậy. Cuộc sống bình yên thế này là quý giá nhất. Mà à, chị nghe nói... anh Hạo về quê thăm mẹ tuần trước, nhưng lại đi nhanh lắm. Chắc bận công việc ở thành phố." Chị Hà thoáng ngừng lời, như dò xét phản ứng của Lê An.

Lê An chỉ mỉm cười nhẹ, không chút gợn sóng nào trên gương mặt hay trong đôi mắt cô. "Ồ, vậy ạ. Em cũng không để ý." Giọng cô bình thản, tự nhiên, không một chút gượng gạo. Thông tin đó, một thời từng là vết cứa sâu hoắm, giờ đây chỉ còn là một mẩu tin vô thưởng vô phạt, như thể nó thuộc về một người xa lạ mà cô vô tình nghe được. Cô không còn cảm thấy cần phải tìm hiểu sâu hơn, cũng không còn bất kỳ tò mò hay cảm xúc nào đặc biệt. Cái tên "Trần Hạo" giờ đây chỉ là một từ ngữ, không mang theo sức nặng của ký ức hay sự day dứt.

"Em vẫn vậy mà chị, ngày ngày đi làm, tối về chơi với các con, cuối tuần thì cùng anh Huy đưa tụi nhỏ đi công viên hay về nhà ông bà ngoại. Có lẽ là do em đã tìm thấy điều mình muốn rồi, nên thấy mọi thứ đều nhẹ nhàng." Lê An nói tiếp, giọng điệu thanh thản. Cô kể cho Chị Hà nghe về những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống, về việc Quang vừa biết đọc trôi chảy một câu chuyện cổ tích, về việc Mai vừa tự mình vẽ được một bông hoa rất đẹp. Mỗi câu chuyện đều được kể bằng một sự say mê, một niềm hân hoan chân thành.

Chị Hà nhìn Lê An, ánh mắt đầy thấu hiểu và ngưỡng mộ. "An à, em nhìn viên mãn thật đấy. Đúng là phụ nữ mình cần nhất sự bình yên, và em đã tìm thấy nó rồi. Chị luôn nói với mấy đứa em gái là hãy nhìn Lê An mà học hỏi. Em biết không, có những người cả đời đi tìm kiếm, nhưng có khi lại bỏ lỡ ngay cái hạnh phúc giản dị trước mắt. Em thì khác, em biết mình muốn gì, và đã kiên trì để có được nó." Lời nói của Chị Hà như một sự xác nhận cho những gì Lê An đang cảm nhận, một lời khẳng định từ bên ngoài, củng cố thêm sự bình yên nội tại của cô.

Lê An chỉ cười nhẹ, không đáp lời, nhưng trong lòng cô, một sự ấm áp lan tỏa. Cô biết mình đã từng đi qua những tháng ngày chông chênh, những đêm dài tự vấn về những "nếu như", về "lời nói không thành" và cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt cô với một phần thanh xuân. Nhưng giờ đây, tất cả đã được hóa giải. Cái giá của sự trưởng thành đôi khi là phải chấp nhận những mất mát, những điều không thể quay ngược. Và cô, đã chấp nhận nó một cách trọn vẹn. Cô đã không "chậm một nhịp" trong cuộc đời mình nữa, không còn chờ đợi những điều không chắc chắn, mà đã chủ động nắm lấy hạnh phúc.

Hai người phụ nữ trò chuyện thêm một lát về công việc, về những câu chuyện gia đình thường nhật. Tiếng nhạc nhẹ vẫn đều đặn chảy, mùi cà phê vẫn thơm lừng. Buổi gặp mặt trôi qua trong sự ấm áp và thân mật. Khi chia tay, Chị Hà ôm nhẹ Lê An, khẽ nói: "Cứ giữ mãi nụ cười này nhé, An." Lê An gật đầu, nụ cười vẫn vẹn nguyên trên môi. Cô bước xuống phố, cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Cuộc đời cô, giờ đây không còn những nút thắt, chỉ còn là những đường thẳng êm đềm dẫn đến những ngày tháng bình yên.

***

Sau khi tiễn Chị Hà, Lê An quyết định không về nhà ngay mà rẽ lối đi dạo một mình bên bờ sông cũ. Nơi đây, dòng sông vẫn hiền hòa chảy, những hàng tre xanh rì rào trong gió, và con đường đất nhỏ ven sông vẫn còn đó, dù đã được trải nhựa một phần. Đây là nơi gắn liền với bao nhiêu kỷ niệm của cô, không chỉ riêng với Trần Hạo, mà còn với cả tuổi thơ êm đềm của cô. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên mặt sông, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và đầy hoài niệm. Những tia nắng cuối ngày vàng óng ánh trên mặt nước, phản chiếu lấp lánh như dát bạc.

Lê An bước đi chậm rãi trên con đường ven sông, hít thở sâu làn không khí trong lành, mang theo mùi nước sông thoang thoảng và mùi hoa dại ven bờ. Gió nhẹ se lạnh dần khi mặt trời lặn, mơn man qua tóc cô. Cô không vội vã, mỗi bước chân như đang bước trên một con đường không có điểm đến, chỉ đơn thuần là tận hưởng khoảnh khắc hiện tại. Cô nhìn dòng sông, nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, chiếc xe đạp cà tàng của anh lộc cộc trên con đường này. Cô nhớ những buổi tối hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng mờ ảo, nghe tiếng côn trùng rả rích.

Tất cả những ký ức ấy giờ đây hiện về rõ mồn một, nhưng không còn mang theo sự dằn vặt hay nuối tiếc. Chúng như những thước phim cũ, được tua lại trong tâm trí cô, đẹp đẽ và trong trẻo. Cô nhớ lại lời thổ lộ của Trần Hạo "Ngày đó… anh đã rất thích em," và cả câu trả lời của cô: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười thanh thản và thấu hiểu. Ngày ấy, cô đã đúng. Cái "thích" của anh, cái "lời nói không thành" của anh, cái "chậm một nhịp" của anh, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa họ, và đã vô tình đẩy cô về phía một con đường khác, một con đường mà giờ đây cô biết là đúng đắn.

Cô đã từng mệt mỏi với sự im lặng, với những điều không được bày tỏ. Cô đã từng khao khát một sự quan tâm hiện hữu, một bến đỗ an yên. Và Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó. Anh không chỉ "thích" cô, mà anh yêu cô, yêu một cách kiên nhẫn, yêu một cách trọn vẹn, yêu bằng hành động và sự hiện diện. Anh là người đã cho cô sự quan tâm mà cô hằng mong đợi, là người đã xây dựng nên một mái ấm gia đình hạnh phúc, là người đã cùng cô vun đắp nên những tiếng cười của Lê Quang và Nguyễn Thị Mai.

Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đầu tiên từ các ngôi nhà ven sông bắt đầu thắp sáng, phản chiếu xuống mặt nước lung linh. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ, nghe như một bản tình ca dịu êm của thiên nhiên. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự yên bình sâu thẳm trong lòng.

*Thích thì không đủ... Ngày ấy, có lẽ em đã đúng.* Cô độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm như làn gió. *Và bây giờ, em biết mình đã chọn đúng. Cuộc sống này, gia đình này, là tất cả những gì em cần. Không một 'nếu như' nào có thể thay đổi được niềm hạnh phúc này.*

Cô cảm thấy lòng mình thanh thản và trọn vẹn, không một chút vướng bận nào còn sót lại. Mọi hoài niệm về Trần Hạo giờ đây chỉ còn là một phần đẹp đẽ, một nốt trầm êm ái trong bản nhạc cuộc đời cô, không còn là những vết thương lòng hay sự day dứt. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những "nếu như" còn sót lại trong lòng, và trân trọng hiện tại một cách tuyệt đối. Con đường cô đã chọn, dù có thể đã đi qua những ngã rẽ đầy nước mắt và băn khoăn, nhưng cuối cùng, đã đưa cô đến bến bờ của hạnh phúc và bình yên.

Lê An mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản và mãn nguyện. Cô quay lưng rời khỏi bờ sông, nơi những ký ức đã được hóa giải, nơi quá khứ đã được xếp vào một góc đẹp đẽ của tâm hồn. Ánh đèn ấm áp từ ngôi nhà của cô, của Hoàng Huy và các con, đã hiện ra phía xa, như một ngọn hải đăng dẫn lối. Cô biết, hạnh phúc của cô không nằm ở những điều đã mất, mà nằm ở những gì cô đang có, ngay lúc này, ngay tại đây, trọn vẹn và vĩnh cửu. Cuộc đời cô, sau tất cả, đã tìm thấy bản hòa ca trọn vẹn nhất của chính mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free