Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 908: Nốt Trầm Bình Yên: Hồi Ức Không Tiếc Nuối
Bên ngoài khung cửa sổ lớn của Trần Hạo, thành phố vẫn tiếp tục chuyển động không ngừng nghỉ. Những tòa nhà chọc trời sừng sững vươn mình, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang. Nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của những dòng sông lững lờ trôi, những mái nhà bình dị và những nụ cười chân chất ở các thị trấn nhỏ ven sông đã bắt đầu chiếm lĩnh. Nó không còn là một ký ức đau đáu về quá khứ, mà là một kim chỉ nam cho tương lai, một con đường mới mà anh khao khát được dấn bước. Anh tin rằng, đó là cách duy nhất để anh tìm thấy sự thanh thản, không phải bằng cách quên đi những gì đã mất, mà bằng cách chấp nhận và kiến tạo những giá trị mới. Trần Hạo đã sẵn sàng cho hành trình dài phía trước, một hành trình mà anh biết chắc chắn sẽ mang đến nhiều hơn là danh vọng phù phiếm.
Cùng lúc đó, tại một thị trấn ven sông bình yên cách xa chốn phồn hoa đô thị ấy, một ngày mới đang bừng lên trong căn nhà nhỏ ngập tràn hơi ấm gia đình. Ánh nắng ban mai hiền hòa, trong vắt như mật ong lỏng, đã nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa kính, đậu xuống sàn gỗ đã cũ màu, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh. Không khí se lạnh đặc trưng của buổi sớm mùa xuân dường như cũng được sưởi ấm bởi mùi hương dễ chịu của cà phê mới pha và tiếng xèo xèo của món trứng ốp la đang nhảy múa trên chảo.
Lê An, với mái tóc búi cao gọn gàng và chiếc tạp dề họa tiết hoa nhí quen thuộc, đang thoăn thoắt chuẩn bị bữa sáng trong căn bếp nhỏ. Đôi tay cô thoăn thoắt lật những lát bánh mì gối thơm lừng trên chảo nóng, rồi khéo léo đặt vào đĩa những quả trứng ốp la vàng ươm, rìa trứng hơi cháy cạnh một cách hoàn hảo. Mỗi động tác của cô đều toát lên sự tỉ mẩn và dịu dàng, như thể cô đang vun vén từng chút một cho tổ ấm của mình. Khuôn mặt cô ửng hồng bởi hơi nóng từ bếp, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ trong trẻo của thuở thiếu thời, nhưng sâu thẳm trong đó là sự viên mãn và bình yên của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ.
Tiếng cười ríu rít của hai đứa trẻ đột nhiên phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. Lê Quang, con trai lớn của cô, với mái tóc bù xù và bộ đồ ngủ hình siêu nhân, bước vào bếp với đôi mắt còn ngái ngủ nhưng đã ánh lên vẻ háo hức. Theo sau là Nguyễn Thị Mai, cô con gái út lém lỉnh, với bím tóc tết lệch và chiếc váy ngủ in hình công chúa, chạy lon ton, tiếng bước chân giòn tan như tiếng chim hót.
"Mẹ ơi, hôm nay con muốn ăn trứng ốp la!" Lê Quang nói chậm rãi, có chút ngập ngừng, nhưng ánh mắt kiên định nhìn mẹ. Mai lập tức chen vào, giọng nói nhanh nhảu, cao vút: "Con cũng muốn! Con cũng muốn trứng ốp la mẹ làm ngon nhất!"
Lê An khẽ cười, nụ cười dịu dàng như gió thoảng. Cô xoa đầu hai đứa con, mái tóc mềm mại của chúng lướt qua lòng bàn tay cô, ấm áp và thân thuộc. "Được rồi, được rồi, hai đứa ngoan của mẹ. Trứng ốp la của hai con đây. Ra ngồi vào bàn đi, nguội hết bây giờ."
Đúng lúc đó, Nguyễn Hoàng Huy, chồng cô, bước ra từ phòng ngủ. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi ngủ kẻ sọc quen thuộc, mái tóc hơi rối, nhưng gương mặt anh toát lên vẻ thư thái và hạnh phúc. Hoàng Huy bước đến bên Lê An, vòng tay qua eo cô một cách tự nhiên và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên tóc cô. Mùi hương nam tính thoang thoảng của anh hòa quyện cùng mùi thức ăn ấm nồng, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng vô cùng dễ chịu, gói trọn cảm giác an yên trong căn bếp nhỏ.
"Em lại dậy sớm thế, để anh phụ một tay," Hoàng Huy nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng cũng đầy ân cần. Anh khẽ siết nhẹ vòng tay, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương khi nhìn vợ.
Lê An dựa nhẹ vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể quen thuộc. "Không sao đâu anh, em quen rồi. Anh ra đọc báo đi, bữa sáng sắp xong rồi."
Hoàng Huy mỉm cười, không tranh cãi thêm. Anh biết tính vợ mình, cô thích tự tay chăm sóc gia đình, và đó cũng là một phần vẻ đẹp khiến anh yêu cô. Anh buông Lê An ra, đi đến bàn ăn, nơi hai đứa trẻ đã ngồi ngay ngắn, háo hức nhìn đĩa trứng ốp la. Anh mở tờ báo ra, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Lê An, thỉnh thoảng lại mỉm cười khi nghe tiếng Mai líu lo kể chuyện hoặc Lê Quang hỏi mẹ những câu hỏi ngây thơ.
Lê An đặt từng đĩa thức ăn lên bàn, mỗi đĩa đều được bài trí đẹp mắt, không chỉ là thức ăn mà còn là cả tấm lòng của cô. Cô nhìn ngắm khung cảnh trước mắt: chồng cô đang đọc báo, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn cô đầy trìu mến; hai đứa con đang ăn uống ngon lành, tiếng cười nói ríu rít của chúng như những nốt nhạc vui tươi điểm xuyết cho bản hòa ca của hạnh phúc. Trái tim cô như được lấp đầy, không còn một chút trống rỗng nào. Hạnh phúc không phải là một điều gì đó quá xa vời hay vĩ đại, mà nó hiện hữu ngay trong những khoảnh khắc giản dị, chân thực này. Đó là một cảm giác ấm áp, an toàn, và trọn vẹn. Cô cảm thấy biết ơn cuộc đời, biết ơn số phận đã dẫn lối cho cô đến với tổ ấm này, nơi cô được là chính mình, được yêu thương và được sẻ chia.
Mùi bánh mì nướng thơm lừng, mùi cà phê đậm đà, mùi trứng chiên béo ngậy quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị, đánh thức mọi giác quan. Ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào, nhuộm vàng cả căn phòng, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo như trong mơ. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của buổi sớm, nhưng không thể xua đi sự ấm áp đang bao trùm căn nhà. Lê An tựa vào mép bàn, nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ của trà lan tỏa trong khoang miệng, rồi ấm dần xuống cổ họng, mang theo cảm giác thư thái. Cô nhìn ra khoảng vườn nhỏ phía sau nhà, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Cảnh vật yên bình và đẹp đẽ đến lạ. Cô biết, đây chính là hạnh phúc mà cô hằng mong ước, một hạnh phúc không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ thấm đẫm vào từng hơi thở, từng khoảnh khắc của cuộc đời cô.
Sau bữa sáng, Hoàng Huy đưa con đi học rồi đến cơ quan. Căn nhà trở lại với vẻ tĩnh lặng thường ngày, chỉ còn tiếng radio nhỏ phát những bản nhạc không lời êm dịu. Lê An bắt đầu dọn dẹp, rửa chén bát, lau chùi bàn ghế. Mỗi động tác của cô đều nhẹ nhàng, thanh thoát, như thể cô đang nhảy múa theo điệu nhạc. Nắng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua những tán lá xanh um tùm của cây bàng trước nhà, tạo thành những đốm sáng lung linh trên nền nhà. Gió nhẹ thổi vào từ cửa sổ mở, mang theo mùi hoa lài thoang thoảng từ giàn hoa bên hiên, một mùi hương tinh khiết và dễ chịu.
Cô đang lau bụi dưới gầm tủ thờ cũ kỹ bằng gỗ mun thì ngón tay chạm phải một vật gì đó lạnh lẽo, hình hộp. Cô khẽ khựng lại, đôi mắt nheo lại một chút vì tò mò. Đã lâu lắm rồi cô không để ý đến góc này. Cô đưa tay kéo chiếc hộp ra. Đó là một chiếc hộp gỗ đã cũ màu, lớp sơn bóng đã bong tróc ở vài chỗ, lộ ra thớ gỗ sẫm màu bên trong. Mùi gỗ mục thoang thoảng xộc vào mũi, gợi lên cảm giác hoài niệm. Lê An nhẹ nhàng lau bụi trên mặt hộp, rồi từ từ mở nắp.
Bên trong chiếc hộp là cả một thế giới của ký ức, được cất giữ cẩn thận qua tháng năm. Có vài lá thư cũ đã ố vàng, nét chữ thanh mảnh của cô thuở thiếu nữ vẫn còn rõ ràng. Một chiếc kẹp tóc bằng nhựa hình bông hoa đã phai màu, vài cánh hoa bị gãy, nhưng vẫn giữ được hình dáng nguyên bản. Và ở đáy hộp, nằm ngay ngắn dưới lớp vải nhung đã bạc, là một bức ảnh chụp chung.
Lê An nhẹ nhàng nhấc bức ảnh lên. Bức ảnh đã cũ, màu sắc hơi phai nhạt theo thời gian, nhưng hình ảnh hai cô cậu thiếu niên vẫn hiện rõ. Đó là cô và Trần Hạo, chụp dưới gốc cây bàng già ven sông, nơi từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm tuổi thơ của họ. Trong ảnh, cô mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa. Trần Hạo đứng cạnh cô, cao hơn cô một cái đầu, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt chất chứa một sự quan tâm thầm lặng mà ngày đó cô không tài nào lý giải được. Họ đứng sát bên nhau, vai kề vai, phía sau là dòng sông lấp lánh dưới nắng chiều, xa xa là những con thuyền nhỏ neo đậu yên bình.
Cô cầm bức ảnh, ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ cạnh cửa sổ, để ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng mơn trớn lên mái tóc. Ngón tay cô vuốt nhẹ lên khuôn mặt tươi trẻ của Trần Hạo trong ảnh, rồi đến khuôn mặt của chính mình. Một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực cô, không phải là tiếng thở dài của sự tiếc nuối, mà là của một sự chấp nhận. "Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ..." Cô độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm như làn gió.
Ký ức ùa về, không ồ ạt mà nhẹ nhàng như dòng sông quê hương. Cô nhớ về những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, chiếc xe đạp cà tàng của anh lộc cộc trên con đường đất đỏ, cô ngồi sau lưng, thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ vào vai anh nhắc anh đi chậm lại. Cô nhớ những buổi tối hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng mờ ảo, nghe tiếng côn trùng rả rích. Trần Hạo khi ấy luôn trầm tĩnh, ít nói, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo cô, chứa đựng một thứ tình cảm mà cô bé Lê An thuở ấy chưa thể gọi tên. Những lời hứa non nớt "không quên em" của anh, những rung động đầu đời trong veo, tất cả hiện về rõ mồn một.
Cô còn nhớ cả cảm giác hụt hẫng khi anh lên thành phố học, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Sự im lặng ấy, cái "khoảng cách vô hình" ấy đã khiến cô mệt mỏi, đã đẩy cô ra xa, tìm kiếm một bến đỗ an yên khác. Và rồi, cô gặp Hoàng Huy, người đàn ông kiên nhẫn, ấm áp, đã cho cô sự quan tâm mà cô hằng mong đợi. Cái ngày Trần Hạo trở về, lời thổ lộ "Ngày đó… anh đã rất thích em" như một tiếng chuông báo hiệu cho một điều đã quá muộn. Cô vẫn nhớ nụ cười bình thản của mình khi ấy: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."
Mùi giấy cũ từ những lá thư, mùi nhựa phai của chiếc kẹp tóc, mùi gỗ mục của chiếc hộp, tất cả hòa quyện vào nhau, đưa cô trở về một thời thanh xuân đã xa. Nhưng lần này, không còn sự day dứt hay tiếc nuối như những lần trước. Thay vào đó, cô cảm thấy một lòng biết ơn sâu sắc. Biết ơn vì những bài học. Biết ơn vì những kỷ niệm đã định hình con người cô, giúp cô nhận ra giá trị của sự quan tâm, của sự hiện diện, và của một tình yêu đích thực.
Trần Hạo đã là một phần quan trọng trong cuộc đời cô, một mảnh ghép không thể thiếu của tuổi thơ và thanh xuân. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một nốt trầm đẹp đẽ trong bản nhạc cuộc đời cô, một giai điệu dịu êm gợi nhớ về quá khứ, không còn là khúc mắc, không còn là vết thương lòng. Cô nhận ra rằng, chính những "chậm một nhịp" của anh, chính những "lời nói không thành" đã vô tình tạo ra "khoảng cách vô hình" giữa họ, đã giúp cô học cách tự đứng vững, học cách nhận ra điều mình thực sự cần.
Một tia nắng cuối buổi sáng, vàng óng và ấm áp, xuyên qua tán lá xanh mướt của cây bàng trước nhà, chiếu thẳng vào bức ảnh trên tay Lê An. Cô vuốt nhẹ lên bề mặt bức ảnh một lần cuối, như một lời từ biệt nhẹ nhàng. Khuôn mặt cô giờ đây không còn vẻ xa xăm của ký ức, mà đã trở lại với sự tĩnh tại, thanh thản. Cô mỉm cười, nụ cười chân thành và bình yên.
"Cảm ơn anh, Trần Hạo. Vì tất cả những gì đã qua, và vì đã giúp em tìm thấy bình yên của riêng mình," cô thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng qua kẽ lá.
Lê An cẩn thận đặt bức ảnh trở lại hộp, xếp ngay ngắn cùng những lá thư và chiếc kẹp tóc phai màu. Cô chậm rãi đóng nắp hộp gỗ, tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như tiếng đóng lại một chương của cuộc đời. Cô đặt chiếc hộp trở lại vị trí cũ dưới gầm tủ, nơi nó đã nằm yên bao năm qua, như cất giữ một phần quá khứ đã được hóa giải, không còn là gánh nặng mà là một kỷ vật đẹp đẽ.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh trong vắt không một gợn mây. Những hạt nắng nhảy múa trên tán lá cây, tiếng chim hót líu lo đâu đó. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể cô. Không phải sự lãng quên, mà là sự chấp nhận tuyệt đối. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những "nếu như" còn sót lại trong lòng, và trân trọng hiện tại một cách tuyệt đối. Hạnh phúc của cô không nằm ở những gì đã có thể xảy ra, mà nằm ở những gì cô đang có, ngay lúc này, ngay tại đây. Lê An hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn sự bình yên. Cuộc đời cô, sau tất cả, đã tìm thấy bản hòa ca trọn vẹn nhất của chính mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.