Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 907: Bình Minh Của Sự Chấp Nhận: Buông Bỏ Và An Yên

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới, yếu ớt và lạnh lẽo, len lỏi qua tấm rèm cửa sổ bằng lụa mỏng, vẽ những vệt sáng dài lên sàn gỗ sồi bóng loáng. Tiếng nhạc jazz đã tắt tự lúc nào, để lại một khoảng lặng mênh mông, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng chim én ríu rít gọi bầy từ xa vọng lại, như một lời chào buồn bã của buổi sớm. Trần Hạo vẫn gục mặt trên mặt bàn kính, tay nắm chặt chiếc vỏ ốc nhỏ xíu, đã cũ kỹ và bạc màu. Hơi thở đều đặn hơn, không còn nặng nhọc hay đứt quãng như những giờ phút dằn vặt của đêm qua. Nước mắt đã khô trên khóe mi, để lại cảm giác căng rát và mặn chát.

Chậm rãi, anh ngẩng đầu lên. Ánh mắt, dù vẫn còn hằn đỏ vì một đêm không ngủ, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng hay trống rỗng. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như mặt hồ sau cơn bão, mọi thứ đã lắng xuống, chỉ còn lại sự yên ắng và một chút gợn sóng ngầm. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc vỏ ốc trong lòng bàn tay. Nó không còn là vật chứng của một nỗi đau nhói buốt, mà là một vết sẹo đã lành, một phần không thể tách rời của chính anh, một dấu ấn của quá khứ. Anh chấp nhận nó như chấp nhận chính mình, với tất cả những sai lầm, những thiếu sót, và những nuối tiếc không thể gọi thành tên.

"Không phải quên đi..." Giọng anh khàn đặc, chỉ là một tiếng thì thầm trong không gian tĩnh mịch. "Mà là chấp nhận." Anh lặp lại, như thể đang khắc ghi điều đó vào tâm khảm. Đêm qua, từng mảnh ký ức về Lê An, về những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã dựng nên giữa hai người, đã dội về như những đợt sóng dữ, nhấn chìm anh trong hối hận. Anh đã nhìn thấy rõ ràng từng khoảnh khắc anh "chậm một nhịp", từng lời anh đã không thể nói, từng hành động anh đã không dám làm. Cái giá của sự hèn nhát đó, anh đã phải trả bằng cả một đời người.

Nhưng giờ đây, sự dằn vặt ấy, sau khi lên đến đỉnh điểm, lại dẫn lối anh đến một sự giải thoát kỳ lạ. Anh không còn muốn trốn tránh, không còn muốn vùi mình trong men rượu hay công việc để cố quên đi. Anh đã đối mặt, đã nhìn thẳng vào vực thẳm của nỗi đau, và anh nhận ra rằng, dù anh có cố gắng đến đâu, quá khứ vẫn là quá khứ, và những điều đã xảy ra không thể thay đổi. Lê An đã tìm thấy hạnh phúc của mình, một hạnh phúc mà anh, ở thời điểm đó, đã không đủ tư cách để mang lại, và cũng không đủ dũng khí để giành lấy.

Anh đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng đến mức không tạo ra một tiếng động nào trên sàn gỗ. Chiếc cúp vàng sáng chói vẫn nằm im lìm trên bàn, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự chế giễu hay trống rỗng. Nó là một chứng nhân câm lặng cho con đường mà anh đã chọn, một con đường vinh quang nhưng đầy cô độc. Anh biết, nó không thể lấp đầy khoảng trống trong tim anh, nhưng nó có thể là một điểm tựa cho những mục tiêu mới, cho một ý nghĩa khác của cuộc đời.

Trần Hạo đi đến một chiếc tủ gỗ mun được chạm khắc tinh xảo, kéo nhẹ ngăn kéo trên cùng. Bên trong là một vài kỷ vật nhỏ, những mảnh ghép rời rạc của một thời tuổi trẻ đã xa. Anh đặt chiếc vỏ ốc vào một chiếc hộp nhỏ bằng nhung màu xanh đậm, cẩn thận như thể đang cất giữ một báu vật vô giá. Anh không nhìn nó với sự dằn vặt nữa, mà với một ánh mắt trầm buồn nhưng đầy trân trọng. Nó không còn là gánh nặng, mà là một lời nhắc nhở, một bài học khắc cốt ghi tâm. Anh khẽ đẩy ngăn kéo lại, tiếng gỗ khẽ kẹt một tiếng nhỏ, như đóng lại một chương cũ của cuộc đời.

Bước ra ban công rộng lớn, Trần Hạo hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn khí lạnh của buổi sáng. Mùi sương sớm và chút hương hoa lài thoang thoảng từ ban công nhà hàng xóm xộc vào mũi, mang theo cảm giác tươi mới và thanh khiết. Từ trên cao, thành phố vẫn còn đang say ngủ, những tòa nhà chọc trời vươn mình sừng sững trong ánh bình minh, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng vô cùng cô độc. Anh nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ cả một góc trời. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng anh – không phải niềm vui, cũng không phải nỗi buồn, mà là sự nhẹ nhõm đến bất ngờ, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ. Đã đến lúc, anh phải tìm một con đường mới cho chính mình, một con đường không còn bị ám ảnh bởi những "nếu như ngày đó", mà hướng về phía trước, với một trái tim đã chấp nhận và một tâm hồn đã được gột rửa.

***

Cùng lúc đó, tại một thị trấn ven sông yên bình cách xa hàng trăm cây số, ánh nắng vàng ươm đã rải đều trên mái ngói rêu phong của căn nhà nhỏ. Không khí không lạnh lẽo như nơi Trần Hạo đang đứng, mà ấm áp, trong lành, mang theo mùi của đất ẩm, của cây cỏ và chút hương lài dịu dàng từ vườn nhà. Trong căn bếp nhỏ sáng sủa, Lê An đang thoăn thoắt chuẩn bị bữa sáng. Tiếng lách cách của bát đĩa sứ va vào nhau, tiếng xì xèo của món trứng chiên trên bếp, và đặc biệt là tiếng cười đùa trong trẻo của hai đứa trẻ đang chơi đùa ở phòng khách, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc và đầy yêu thương của một buổi sáng bình dị.

Lê An, với mái tóc dài búi gọn gàng, chiếc tạp dề hoa màu xanh nhạt, trông thật dịu dàng và đằm thắm. Dù đã qua tuổi thanh xuân rực rỡ, nhưng trên gương mặt cô vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp phúc hậu, với đôi mắt đen láy ẩn chứa sự bình yên sâu thẳm. Chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng lấp lánh trên ngón áp út, như một lời khẳng định cho bến đỗ an yên mà cô đã chọn. Cô mỉm cười nhẹ nhàng khi nghe tiếng con gái nhỏ – bé An Nhiên – đang líu lo kể chuyện cổ tích cho em trai – bé Hoàng Nam – nghe. Chúng là ánh nắng, là hơi thở, là ý nghĩa của cuộc đời cô.

"Mẹ ơi, con có thể ăn thêm một cái bánh nữa không ạ?" Tiếng An Nhiên hỏi vọng vào, tràn đầy sự hồn nhiên.

Lê An khẽ quay đầu lại, nhìn về phía phòng khách. Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi trên sàn nhà, mái tóc rối bù sau giấc ngủ, vừa cười vừa nghe con gái kể chuyện, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa đầu con trai đang ngả vào lòng mình. Ánh nắng ban mai đổ tràn qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả cảnh tượng ấy. Một khoảnh khắc bình dị đến xiêu lòng, một bức tranh gia đình trọn vẹn và ấm áp.

"Được chứ con yêu, nhưng con phải ăn hết phần trứng và uống sữa đã nhé," Lê An trả lời, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, phảng phất sự dịu dàng của một người mẹ. Cô đặt đĩa trứng chiên vàng ươm lên bàn ăn, rồi quay lại bếp rót sữa tươi vào hai ly nhỏ xinh.

Hoàng Huy ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt vợ. Anh mỉm cười, nụ cười hiền lành và ấm áp, như thể một luồng gió mát lành xua tan đi mọi lo toan. "Em dậy sớm thế? Để anh giúp một tay." Anh đứng dậy, bước vào bếp, vòng tay ôm nhẹ lấy eo Lê An từ phía sau, đặt cằm lên vai cô. Mùi hương quen thuộc từ cơ thể anh, mùi của nắng và chút hương gỗ, vỗ về khứu giác cô.

Lê An khẽ tựa vào lòng chồng, cảm nhận sự vững chãi và yêu thương. "Anh ngủ thêm chút nữa cũng được mà. Em quen rồi." Cô nói, nhưng ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện. Trong vòng tay anh, cô luôn cảm thấy được che chở, được yêu thương một cách trọn vẹn. Không có những "lời nói không thành", không có những "khoảng cách vô hình" do sự e dè hay không dám bày tỏ. Chỉ có sự hiện diện, sự quan tâm và những hành động cụ thể, dù nhỏ nhặt, nhưng đủ để xây dựng nên một tổ ấm.

Cô dừng lại một thoáng, ánh mắt vô tình lướt qua khung cửa sổ. Xa xa, những hàng cây xanh mướt uốn lượn theo dòng sông cũ, nơi cô đã lớn lên, nơi tuổi thơ cô gắn liền với những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ cùng một người con trai. Một thoáng ký ức nhẹ nhàng lướt qua tâm trí cô, như một đám mây trắng bay lờ lững trên bầu trời xanh thẳm, không đọng lại quá lâu, không gieo rắc bất kỳ nỗi buồn hay tiếc nuối nào. "Nếu như ngày đó..." câu hỏi ấy đã từng ám ảnh cô một thời gian dài, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một dấu lặng trong bản nhạc cuộc đời cô.

Cô đã từng mệt mỏi với sự im lặng, với những chờ đợi không hồi đáp. Cô đã từng tìm kiếm một bến đỗ an yên, nơi có sự quan tâm và hiện diện mà cô xứng đáng có được. Và cô đã tìm thấy nó, không phải vì một tình yêu mãnh liệt bùng cháy như những tiểu thuyết lãng mạn, mà là một tình yêu dịu dàng, bền bỉ, được vun đắp từ sự thấu hiểu, sẻ chia và những hành động thực tế mỗi ngày. Hoàng Huy đã cho cô tất cả những điều đó. Anh không "chậm một nhịp", anh luôn ở đó, đúng lúc, đúng thời điểm.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và thanh thản. Ký ức về bờ sông cũ, về những gì đã qua, nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự bình yên hiện hữu trong từng hơi thở, từng khoảnh khắc cô đang sống. Cô vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái đang chạy lại ôm chân mình, rồi quay sang nhìn Hoàng Huy, ánh mắt chứa chan tình yêu và lòng biết ơn. Cuộc đời cô, dù có những khúc quanh, những lựa chọn, nhưng cuối cùng, cô đã tìm thấy sự trọn vẹn. Cô không còn bất kỳ điều gì để nuối tiếc, chỉ còn lại sự an nhiên.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ lớn của văn phòng Trần Hạo, rải những mảng sáng mềm mại lên tấm thảm trải sàn màu xám tro. Không khí trong phòng làm việc, thường ngày tĩnh lặng đến ngột ngạt, giờ đây lại mang một cảm giác khác lạ, không còn là sự nặng nề của áp lực mà là một sự tập trung cao độ, một năng lượng mới đang tuôn chảy. Tiếng điều hòa vẫn đều đặn phả hơi mát, tiếng máy tính xì xào hoạt động, nhưng tất cả đều trở thành phông nền cho một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra bên trong con người anh.

Trần Hạo ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ óc chó sáng bóng, trên tay là một tập tài liệu dày cộm về dự án mới. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, với mặt kính sapphire chống xước và dây da cá sấu sang trọng, vẫn đọng lại chút ánh sáng của buổi trưa, như một biểu tượng của sự thành công mà anh đã đạt được. Tuy nhiên, ánh mắt anh giờ đây không còn vô định hay mang vẻ mất tập trung như những ngày trước. Thay vào đó, nó sắc sảo, cương nghị, và đầy quyết đoán, như một con thuyền đã tìm thấy hải đăng giữa biển khơi giông bão.

Anh không còn bị ám ảnh bởi những hình ảnh của đêm qua, hay những câu hỏi "Nếu như..." không lời giải đáp. Những ký ức ấy vẫn ở đó, không biến mất, nhưng chúng đã được sắp xếp lại, được đặt vào một ngăn riêng trong tâm trí anh, không còn làm chủ mọi suy nghĩ, mọi hành động của anh nữa. Quyết định buông bỏ sự dằn vặt, chấp nhận quá khứ không thể thay đổi, đã giải phóng anh khỏi một gánh nặng tâm lý khổng lồ, trả lại cho anh sự minh mẫn và khả năng tập trung mà anh đã đánh mất bấy lâu.

Anh cầm cây bút máy bằng kim loại lạnh lẽo, gạch chân những dòng quan trọng trong bản kế hoạch, những con số, những chiến lược, những dự định táo bạo cho tương lai của công ty. Đây kh��ng chỉ là một dự án mới, mà sâu xa hơn, nó là một con đường mới cho chính cuộc đời anh. Anh biết, anh không thể tìm lại Lê An, không thể quay ngược thời gian để sửa chữa những "chậm một nhịp", những "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình". Nhưng anh có thể dùng năng lực của mình, dùng sự nghiệp của mình, để tạo ra một ý nghĩa khác, một giá trị khác cho cuộc sống. Có lẽ, bằng cách cống hiến, bằng cách tạo ra những điều tốt đẹp, anh có thể tìm thấy sự thanh thản cho chính mình.

Anh nhấn nút intercom, giọng nói trầm, dứt khoát: "Chị Nguyệt, mời chị vào."

Vài giây sau, cánh cửa văn phòng mở ra, Chị Nguyệt, thư ký của anh, bước vào với vẻ mặt nhanh nhẹn thường thấy. "Vâng, thưa giám đốc."

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào chị. "Chị Nguyệt, tôi đã xem xét kỹ bản kế hoạch mở rộng thị trường vào khu vực phía Bắc. Tôi muốn chúng ta đẩy nhanh tiến độ. Đặc biệt, tôi muốn tập trung vào các dự án phát triển cộng đồng tại các thị trấn nhỏ, vùng ven sông. Chị hãy chuẩn bị một báo cáo chi tiết về tiềm năng và khả năng triển khai ngay trong tuần này."

Chị Nguyệt hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi trong giọng điệu và quyết định nhanh chóng của Trần Hạo. Vài ngày trước, anh còn chìm trong sự u uất và thiếu tập trung. Giờ đây, anh lại tràn đầy năng lượng và tầm nhìn rõ ràng. "Phía Bắc, thưa giám đốc? Trước đây chúng ta ưu tiên các thành phố lớn."

"Đúng vậy," Trần Hạo đáp, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên quyết không lay chuyển. "Tôi tin rằng tiềm năng phát triển ở đó rất lớn, và quan trọng hơn, tôi muốn công ty chúng ta không chỉ hướng đến lợi nhuận, mà còn mang lại giá trị thực sự cho cộng đồng. Đặc biệt là những nơi còn giữ được vẻ đẹp bình dị, những con người chất phác." Anh dừng lại một chút, như thể đang hình dung điều gì đó. "Có thể sẽ có một dự án về bảo tồn văn hóa, hoặc phát triển du lịch sinh thái gắn liền với cảnh quan sông nước."

Chị Nguyệt, người đã chứng kiến những biến động tâm lý của Trần Hạo, giờ đây nhìn anh với vẻ ngạc nhiên xen lẫn ngưỡng mộ. Quyết định này, hoàn toàn khác với định hướng trước đây của công ty, dường như là một bước ngoặt lớn, không chỉ trong sự nghiệp của Trần Hạo mà còn trong cách anh nhìn nhận cuộc đời.

"Vậy tôi sẽ chuẩn bị ngay, thưa giám đốc," Chị Nguyệt nói, trong lòng dấy lên một cảm giác phấn khởi.

"Tốt. Và chị hãy liên hệ với phòng nhân sự, tôi muốn mở rộng tuyển dụng các chuyên gia có kinh nghiệm về phát triển bền vững và văn hóa cộng đồng. Đừng ngại chi phí." Trần Hạo dặn dò, ánh mắt vẫn kiên định.

Sau khi Chị Nguyệt rời đi, Trần Hạo quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố rộng lớn, những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững, nhưng trong mắt anh, chúng không còn là mục tiêu duy nhất. Anh hình dung về những thị trấn nhỏ ven sông, nơi có những dòng nước lững lờ trôi, nơi có những mái nhà bình dị và những nụ cười chân chất. Đây có thể là con đường mà anh cần phải đi, một cách để anh chữa lành vết thương lòng, không phải bằng cách quên đi quá khứ, mà bằng cách chấp nhận nó, và tạo ra một tương lai có ý nghĩa hơn. Một tương lai không còn là sự trống rỗng của vinh quang, mà là sự trọn vẹn của những giá trị đích thực. Anh biết, hành trình này sẽ dài, nhưng anh đã sẵn sàng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free