Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 906: Bản Giao Hưởng Của Nuối Tiếc: Hồi Ức Trong Đêm Dài
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố. Gió lộng trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, thổi mạnh vào mặt Trần Hạo, cuốn đi những sợi tóc lòa xòa trên trán anh. Không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực, khiến anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh của thế giới, nhưng cũng lạc lõng hơn bao giờ hết. Tiếng gió rít qua tai anh, mang theo tiếng còi xe từ xa vọng lên, tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và lạnh lẽo của đô thị. Mùi không khí cao, pha lẫn chút kim loại và hơi bụi từ thành phố, khiến lồng ngực anh se lại.
Trần Hạo đứng sát lan can kính, hai tay nắm chặt vào thanh vịn kim loại lạnh buốt. Anh để mặc gió thổi vào mặt, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man đang quẩn quanh trong đầu. Những câu hỏi "Nếu như..." từ từ hiện rõ, không còn là tiếng thì thầm mà là tiếng gào thét trong tâm trí anh, mỗi tiếng gào đều xé nát lồng ngực anh.
"Nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm... để nói ra hết?" Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió. Anh nhớ lại hình ảnh mình đứng lặng lẽ trước cửa nhà Lê An đêm trước đám cưới của cô, trái tim anh đập dữ dội, bàn tay anh run rẩy. Anh đã có cơ hội, một cơ hội cuối cùng để gõ cửa, để nói hết những lời chất chứa bấy lâu. Nhưng anh đã không làm. Anh đã chọn sự im lặng, chọn "khoảng cách vô hình" do chính mình tạo ra.
"Nếu như anh không sợ hãi lời từ chối của em?" Anh tự hỏi, cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Nỗi sợ hãi đó đã biến thành một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa. Anh đã nghĩ rằng thành công, danh vọng sẽ lấp đầy nó, nhưng anh đã lầm. Nó chỉ càng khoét sâu thêm vào tâm hồn anh một hố sâu thăm thẳm.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mạnh mẽ táp vào mi mắt, mang theo chút hơi ẩm. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của gió, mang theo tất cả những hối tiếc, những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã giày vò anh suốt một đời. Hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, nụ cười rạng rỡ nhưng không dành cho anh, hiện rõ mồn một. Rồi đến hình ảnh cô ấy hạnh phúc bên gia đình nhỏ, tiếng cười của con trai cô ấy. Tất cả đều là những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim anh.
Anh nhớ lại lời Lê An đã nói, cái đêm định mệnh bên bờ sông cũ: "Thích thì không đủ." Lời nói ấy, từng câu chữ, như những mũi kim châm vào tâm hồn anh. "Thích thì không đủ... nhưng còn hơn là không nói gì." Anh tự nhủ, giọng đầy chua chát. Anh đã không cho mình cơ hội để thử, để biết liệu "thích" của anh có thể trở thành "yêu" đủ lớn để níu giữ cô ấy lại hay không. Anh đã "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã định đoạt tất cả.
Anh đã có tất cả những gì thế giới này ngưỡng mộ: danh vọng, tiền bạc, sự nghiệp lẫy lừng. Chiếc cúp vàng sáng chói nằm trên thảm lông cừu trong căn hộ của anh, một biểu tượng của sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tâm hồn mình. "Vinh quang này... rốt cuộc là để cho ai nhìn thấy?" Anh tự hỏi, giọng nói khàn đặc. "Để cho những người đồng nghiệp, những đối tác, những người không hiểu gì về nỗi trống rỗng trong tôi?"
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng tràn khí lạnh. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã thay đổi. Không còn là sự trống rỗng, không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là một sự quyết tâm đau đớn nhưng kiên định. Anh đã chạm đến đáy của nỗi đau, và từ bây giờ, anh sẽ không trốn tránh nữa. Anh sẽ đối mặt. Đối mặt với quá khứ, đối mặt với những "nếu như", và quan trọng nhất, đối mặt với chính mình.
Anh quay lưng lại với thành phố, với ánh đèn bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Anh không biết mình sẽ làm gì tiếp theo, nhưng anh biết một điều: anh không thể sống mãi trong sự dằn vặt này. Anh sẽ tìm một con đường mới, một cách để chữa lành vết thương lòng, để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình. Dù đó có là một hành trình dài và cô độc, anh cũng sẽ chấp nhận. Bởi vì, sự chấp nhận đau đớn này, chính là bước đầu tiên để anh có thể sống một cuộc đời không còn bị ám ảnh bởi những "nếu như" nữa.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ kính của căn hộ penthouse vẫn không ngừng lấp lánh, tựa như hàng triệu vì sao đang cố gắng chiếu rọi vào một tâm hồn đang chìm trong bóng tối. Trần Hạo bước chân nặng nề vào căn hộ, nơi sự sang trọng và tiện nghi hiện đại không thể xua đi cái lạnh lẽo, tĩnh mịch đang bao trùm. Không gian rộng lớn với thiết kế mở, tông màu xám, trắng, đen của nội thất Bắc Âu hiện đại, cùng với chất liệu gỗ sồi và đá cẩm thạch cao cấp, càng khiến anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Hệ thống âm thanh thông minh tự động phát ra một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, nhưng trong tai Trần Hạo, nó nghe như một khúc bi ca buồn bã, len lỏi vào từng ngóc ngách của sự trống rỗng. Mùi gỗ mới hòa quyện với hương da thuộc từ bộ sofa đắt tiền, cùng chút mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tất cả chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc. Anh Long và chị Nguyệt đã rời đi từ lâu, để lại anh một mình đối diện với chiến thắng chói lọi nhưng rỗng tuếch.
Trên chiếc bàn kính giữa phòng khách, chiếc cúp "Kiến Trúc Sư Của Năm" vẫn nằm đó, phản chiếu ánh đèn từ trần nhà, lạnh lẽo và vô cảm. Nó lấp lánh, hào nhoáng, nhưng không có chút hơi ấm nào. Trần Hạo đưa mắt nhìn nó, rồi chậm rãi bước đến quầy bar mini được ốp đá cẩm thạch. Anh rót một chút rượu mạnh vào ly pha lê, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh sáng mờ ảo. Anh không uống, chỉ ngắm nhìn nó như ngắm nhìn chính cuộc đời mình – một vẻ ngoài lấp lánh, đầy thành công, nhưng bên trong lại trống rỗng, thiếu đi một điều gì đó cốt lõi.
"Nếu như... nếu như ngày đó, anh không để bản thân bị cuốn theo những phù phiếm này?" Anh thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, lạc vào tiếng nhạc jazz và tiếng điều hòa hoạt động khe khẽ. Cảm giác lạnh buốt từ ly rượu truyền qua đầu ngón tay anh, thấm vào tận tim. Anh nhớ như in lời quyết tâm mình đã tự nhủ trên sân thượng: "sẽ không trốn tránh nữa, sẽ đối mặt." Nhưng đối mặt như thế nào, và đối mặt với điều gì, khi tất cả đã là quá khứ không thể thay đổi? Anh khẽ chạm tay vào chiếc cúp lạnh giá. Kim loại sắc lạnh dưới đầu ngón tay anh, một sự nhắc nhở phũ phàng về cái giá phải trả cho đỉnh cao danh vọng này. Nó giống như một bức tường ngăn cách anh với mọi cảm xúc chân thật, với chính con người anh của ngày xưa, và với Lê An. Sự nghiệp lẫy lừng này, những công trình kiến trúc đồ sộ mà anh đã tạo ra, tất cả đều vĩ đại trong mắt người đời, nhưng trong tâm anh, chúng chỉ là những bức tranh không màu, thiếu đi nét chấm phá của hạnh phúc giản dị mà anh đã từng có thể nắm giữ.
Anh di chuyển đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Những con đường vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng sự hối hả ban ngày đã nhường chỗ cho vẻ tĩnh lặng, u buồn của đêm khuya. Một cảm giác cô độc bao trùm lấy anh, nặng trĩu hơn cả nỗi mệt mỏi thể xác. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, danh tiếng lẫy lừng, và một căn hộ xa hoa trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời. Nhưng tất cả những điều đó không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Khoảng trống ấy không phải là sự thiếu thốn vật chất, mà là sự thiếu thốn của một tâm hồn, một tình yêu mà anh đã vô tình đánh mất. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đang quẩn quanh trong tâm trí, nhưng chúng lại càng hiện rõ hơn, sống động hơn bao giờ hết.
***
Trong tâm trí Trần Hạo, thời gian như quay ngược dòng, trôi về một nơi chốn khác, một thời điểm khác. Không còn là tiếng nhạc jazz u buồn hay ánh đèn lạnh lẽo của thành phố, mà thay vào đó là tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió rì rào xuyên qua hàng tre xanh mướt, và mùi nước sông phù sa quen thuộc. Đó là thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ anh và Lê An đã được dệt nên từ những sợi nắng vàng buổi chiều và những ước mơ non nớt.
Anh thấy Lê An hiện ra rõ nét trong ký ức, mái tóc dài xõa ngang vai, đôi mắt trong veo lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. Cô cười tươi rói, tay ném những viên sỏi nhỏ xuống mặt sông, tạo nên những vòng tròn lan tỏa. Tiếng cười trong trẻo của cô như một bản hòa ca dịu êm, xua đi mọi lo toan, mọi mệt mỏi. Anh nhớ như in cảm giác ấm áp khi cô tựa đầu vào vai anh trong những buổi chiều tà, cùng ngắm hoàng hôn đỏ rực buông xuống dòng sông. Hay những lần anh lặng lẽ chở cô về trên chiếc xe đạp cũ, vòng tay cô siết nhẹ quanh eo anh, và trái tim non nớt của anh đập rộn ràng như muốn vỡ tung.
"Hạo, sau này anh đi đâu cũng phải nhớ về An nha!" Giọng Lê An trong ký ức vẫn trong trẻo, hồn nhiên như ngày nào. Đó là một lời hứa non nớt, một sự ràng buộc ngọt ngào mà anh đã từng nghĩ sẽ không bao giờ phai nhạt. Anh nhớ mình đã khẽ gật đầu, nhưng không nói thành lời. Trong tâm trí anh khi đó, anh đã tự nhủ: "Anh sẽ không quên em... anh sẽ không bao giờ quên em." Lời hứa ấy, tuy không được thốt ra bằng miệng, nhưng lại mạnh mẽ và chân thành đến lạ. Anh đã tin rằng tình cảm của họ là vĩnh cửu, không cần phải nói ra, không cần phải ràng buộc bởi bất kỳ lời lẽ nào. Đó là sự ngây thơ của tuổi trẻ, là sự e dè của một chàng trai mới lớn, và cũng là khởi đầu của "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.
Anh nhớ những lần anh muốn nắm chặt tay cô hơn, muốn nói một điều gì đó thật quan trọng, nhưng rồi lại thôi. Cái cảm giác sợ hãi, e ngại một lời từ chối, hay đơn giản chỉ là sự chưa sẵn sàng đối diện với một tình cảm quá lớn, đã kìm hãm anh lại. Những ánh mắt trao nhau đầy tình cảm, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, tất cả đều là "lời nói không thành" mà anh đã cất giấu sâu trong lòng. Anh đã nghĩ rằng, Lê An hiểu, Lê An cảm nhận được. Anh đã nghĩ rằng, tình yêu của họ mạnh mẽ đến mức không cần bất cứ lời tuyên bố nào. Nhưng anh đã lầm. Chính sự im lặng ấy, sự chần chừ ấy, đã là một vết nứt đầu tiên trong mối quan hệ của họ, một dấu hiệu cho thấy anh đã "chậm một nhịp" ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên.
Một nụ cười chua chát hiện trên môi Trần Hạo. Anh mở mắt, nhìn vào khoảng không vô định trong căn hộ. Ký ức về bờ sông cũ, về những buổi chiều vàng ruộm, về tiếng cười của Lê An, tất cả đều quá sống động, quá đẹp đẽ để anh có thể quên đi. Nhưng cũng chính vì quá đẹp đẽ, quá đỗi trong sáng, mà nó càng khiến thực tại trở nên tàn khốc hơn. Anh đã có vô vàn cơ hội để nói, để bày tỏ, để giữ lấy cô ấy. Nhưng anh đã không làm. Anh đã để những cơ hội đó trôi qua như những viên sỏi ném xuống sông, tạo nên những gợn sóng rồi tan biến vào hư vô.
***
Ký ức lại chuyển dịch, mang Trần Hạo đến những năm tháng đầu tiên anh lên thành phố học đại học. Khung cảnh bến sông thơ mộng nhường chỗ cho căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp nơi đô thị ồn ào. Tiếng gió sông và tiếng chim hót được thay thế bằng tiếng mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ, tượng trưng cho một giai đoạn u ám, đầy lo toan và xa cách.
Anh thấy mình ngồi trước bàn học cũ kỹ, tay cầm chiếc điện thoại 'cục gạch' màu xám bạc. Đó là phương tiện duy nhất để anh giữ liên lạc với Lê An, với thị trấn nhỏ bé và những kỷ niệm thân thương. Ban đầu, những tin nhắn vẫn đều đặn, những cuộc gọi vẫn kéo dài, chất chứa bao nhiêu nhớ nhung và lời động viên. Lê An vẫn thường hỏi han, quan tâm đến anh một cách tỉ mỉ. "Anh Hạo, dạo này anh bận lắm hả? Sao không gọi cho em?" Giọng cô qua điện thoại, dù có đôi chút xa xăm, vẫn ấm áp và đầy lo lắng.
Trần Hạo thở dài. Anh nhớ rõ mình đã trả lời thế nào. "Anh bận thật, An à. Anh phải học, phải làm thêm. Cố gắng để có một tương lai tốt hơn mà." Lời nói đó, nghe có vẻ hợp lý, có vẻ đầy chí tiến thủ, nhưng thực chất lại là một lời biện minh cho sự lơ là, cho việc anh dần dần bị cuốn vào vòng xoáy của thành thị. Áp lực học hành, gánh nặng kinh tế, và khao khát khẳng định bản thân đã chiếm trọn tâm trí anh. Anh bắt đầu bỏ lỡ những cuộc gọi của Lê An, những tin nhắn của cô thưa dần, rồi những cuộc trò chuyện cũng ngắn lại. Anh đã dần quen với sự bận rộn, quen với việc đặt mục tiêu sự nghiệp lên hàng đầu.
Anh nhìn vào chiếc điện thoại cũ trong ký ức, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa đã bạc màu. Nó không chỉ là một vật thể vô tri, mà còn là một biểu tượng của sự đứt gãy, của "khoảng cách vô hình" đang ngày càng nới rộng giữa anh và Lê An. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần cố gắng, chỉ cần thành công, anh sẽ quay về và bù đắp tất cả. Anh đã nghĩ rằng, tình yêu của Lê An đủ lớn để chờ đợi. Nhưng anh đã lầm. Lê An, cô gái dịu dàng nhưng cũng có giới hạn chịu đựng, dần mệt mỏi với sự im lặng, với những lời giải thích vội vàng. Anh nhớ có lần, cô chỉ đơn giản nhắn lại: "Em hiểu rồi, anh Hạo cứ lo cho việc của anh đi." Câu nói đó, nghe có vẻ bình thản, nhưng trong đó chất chứa bao nhiêu nỗi thất vọng, bao nhiêu sự cam chịu.
Anh thấy rõ gương mặt Lê An trong một bức ảnh cũ anh lưu trong điện thoại, nụ cười vẫn rạng rỡ, nhưng đôi mắt đã có chút u buồn, chút xa cách mà anh khi đó không thể nhận ra. Anh đã quá bận rộn, quá tập trung vào bản thân và những tham vọng của mình, mà quên mất rằng tình yêu cần sự vun đắp, cần sự hiện diện, cần những lời nói và hành động cụ thể. Chính những "lời nói không thành" của anh, những cuộc gọi bị bỏ lỡ, những tin nhắn thưa thớt, đã xây nên một bức tường vô hình, ngăn cách hai trái tim từng rất gần nhau.
Hơi thở Trần Hạo trở nên nặng nhọc. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trong căn hộ sang trọng của mình. Cảm giác hối tiếc dâng trào như một cơn thủy triều, nhấn chìm anh trong sự dằn vặt. Anh đã để cô đơn và áp lực nơi thành thị bào mòn tình yêu của họ, để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn. Chính anh, chứ không phải ai khác, đã tạo ra "khoảng cách vô hình" ấy, đã đẩy Lê An ra xa, để cô tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi có sự quan tâm và hiện diện mà anh đã không thể cho cô.
***
Bình minh hé rạng, những tia sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua cửa kính lớn của căn hộ, chiếu những vệt sáng lạnh lẽo lên sàn gỗ sồi bóng loáng. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang vọng, nhưng giờ đây nó không còn là khúc bi ca, mà giống như một bản nhạc buồn bã, day dứt không ngừng. Mùi gỗ, da, và rượu vang trong căn phòng càng làm tăng thêm cảm giác cô độc, tĩnh mịch. Trần Hạo trở về thực tại, nhưng ký ức vẫn vẹn nguyên, đau nhói, như những vết cứa sâu vào tâm hồn anh.
Anh nhớ rõ như in khoảnh khắc Lê An mỉm cười bình thản nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói đó, nhẹ nhàng và điềm tĩnh đến lạ, nhưng lại đâm sâu vào trái tim anh như một nhát dao chí mạng. Anh đã từng dằn vặt mình, tự hỏi tại sao "thích" lại không đủ. Giờ đây, sau bao năm tháng, sau khi chạm đến đỉnh cao của sự nghiệp và nếm trải sự trống rỗng cùng cực, anh đã hiểu rõ hơn bao giờ hết.
Anh thầm thì, giọng nói khàn đặc, đứt quãng, như thể anh đang tự thú tội với chính mình: "Không phải không đủ... mà là anh đã không dám... anh đã lỡ..." Anh đã không đủ dũng khí để nói ra tình yêu của mình. Anh đã không đủ quyết tâm để giữ lấy cô ấy khi những khó khăn ập đến. Anh đã "chậm một nhịp", chậm một nhịp trong việc bày tỏ, chậm một nhịp trong việc quan tâm, và chậm một nhịp trong việc nhận ra giá trị thực sự của những gì anh đang có.
Anh đã để nỗi sợ hãi lời từ chối, sự e dè của bản thân, và những tham vọng cá nhân che mờ đi tất cả. Anh đã tin rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng chiếc cúp vàng sáng chói trên bàn lúc này, một biểu tượng của vinh quang tột đỉnh, chỉ như một chiếc áo giáp hào nhoáng, bên trong là một trái tim tan nát và trống rỗng. Nó không thể sưởi ấm anh, không thể xoa dịu nỗi đau, và càng không thể mang Lê An trở lại.
Trần Hạo gục mặt xuống bàn kính lạnh lẽo, mái tóc lòa xòa che đi đôi mắt đỏ hoe. Tay anh nắm chặt lấy một vật kỷ niệm nhỏ mà anh vẫn luôn giữ bên mình – một chiếc vỏ ốc nhỏ xíu, đã cũ kỹ và bạc màu, do Lê An tặng anh từ thuở bé, nhặt được bên bờ sông cũ. Cảm giác lạnh buốt từ mặt bàn, cùng với sự siết chặt của bàn tay vào chiếc vỏ ốc, càng làm nỗi đau thêm rõ rệt. Những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống, hòa vào nỗi dằn vặt không tên, thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng sợi vải của cuộc đời anh.
Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Cái giá của sự thành công này quá đắt, nó được đánh đổi bằng tình yêu, bằng hạnh phúc, và bằng cả một phần tâm hồn anh. Anh đã chạy trốn khỏi nỗi đau quá lâu, đã chôn vùi nó dưới những tầng tầng lớp lớp của công việc và danh vọng. Nhưng giờ đây, anh không thể trốn chạy được nữa. Quyết định nội tâm trên sân thượng, rằng anh sẽ đối mặt với quá khứ và chính mình, giờ đây đã được củng cố bằng một sự nhận thức đau đớn nhưng chân thật nhất. Anh hiểu rằng, con đường phía trước sẽ là một hành trình dài và cô độc, để chữa lành vết thương lòng, để tìm kiếm một sự thanh thản không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận và sống với nỗi tiếc nuối này như một phần của chính mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.