Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 905: Vinh Quang Rỗng Tuếch: Lời Thú Nhận Của Một Linh Hồn

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng phá vỡ màn đêm u tối, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình. Anh không muốn lái xe, cảm thấy quá mệt mỏi để điều khiển vô lăng, nên đã gọi một chiếc xe đưa về. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời khác, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Có một quầy bar mini chất đầy những loại rượu hảo hạng và một phòng tập gym riêng biệt, nhưng giờ đây, tất cả chỉ như những vật trưng bày vô tri, không mang lại chút hơi ấm nào.

Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài lọt vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả tạo nên một sự tĩnh mịch đến lạnh lẽo. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi da thuộc và mùi nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo vest anh vừa cởi ra, cùng với mùi rượu vang thoang thoảng từ ly rượu anh cầm trên tay.

Anh đi thẳng ra ban công rộng lớn, mang theo chiếc cúp trên tay. Chiếc cúp sáng loáng, phản chiếu ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời còn lại. Anh đặt nó xuống chiếc bàn kính nhỏ, cạnh đó là chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, với mặt số tinh xảo và dây da cá sấu đắt tiền. Nó lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh đang hé rạng, một biểu tượng của sự thành đạt mà giờ đây anh thấy thật vô nghĩa.

Anh nhìn xuống thành phố vẫn còn ngủ yên bên dưới, những con đường thưa thớt xe cộ, những ánh đèn dần lụi tắt. Một cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy anh. Anh nhớ lại đêm trước đám cưới của Lê An, đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.

"Tất cả những thứ này... danh vọng, tiền bạc... để làm gì khi bàn tay này không thể nắm giữ được điều mình khao khát nhất?" Anh lẩm bẩm trong độc thoại nội tâm, giọng nói khàn đặc, đầy chua chát. Anh khẽ tháo chiếc đồng hồ, đặt nó xuống bàn cạnh chiếc cúp, như thể đang vứt bỏ một gánh nặng. Chiếc đồng hồ lấp lánh ánh thép, nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, không hơn không kém. Nó không thể đo đếm được thời gian anh đã lãng phí, không thể quay ngược lại những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm.

"Nếu như... năm đó, mình đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra tất cả?" Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió đêm. "Nếu như mình đã không để mọi thứ đến 'chậm một nhịp'?" Lời nói của Lê An lại văng vẳng bên tai anh, như một bản án không thể chối cãi: "Thích thì không đủ..."

Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh hiện lên rõ ràng và sống động trong tâm trí anh: Lê An, với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy và con trai nhỏ, Lê Quang. Họ đang thổi nến sinh nhật, một gia đình trọn vẹn, ấm áp, tiếng cười nói giòn tan. Hình ảnh ấy đối lập gay gắt với sự cô độc của anh lúc này, một sự đối lập nghiệt ngã đến tàn nhẫn. Một nỗi đau, một sự hối tiếc tột cùng dâng trào, không thể kìm nén thêm được nữa. Anh gục mặt xuống chiếc bàn kính lạnh lẽo, để những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu bùng phát dữ dội. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của kính, mang theo tất cả những hối tiếc, những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã giày vò anh suốt một đời.

Anh đã có tất cả, nhưng lại không có gì. Và trong khoảnh khắc vinh quang tột đỉnh này, anh nhận ra rằng, mình đã đánh mất điều quan trọng nhất: một mái ấm, một tình yêu, một cuộc đời không có "nếu như". Nỗi cô đơn nhấn chìm anh, nặng nề và tuyệt vọng, giữa đỉnh cao của danh vọng, nơi chỉ có ánh đèn lấp lánh và một trái tim tan vỡ.

***

Sáng sớm, Trần Hạo vẫn ngồi bất động trên sofa dài, tấm lưng thẳng thớm nhưng ánh mắt thâm quầng, vô định. Chiếc cúp "Kiến trúc Sư Của Năm" lấp lánh ánh vàng trên chiếc bàn kính trong suốt, như một vật ngoại lai, đối lập hoàn toàn với sự trống rỗng đang ngự trị trong anh. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính lớn, rọi thẳng vào căn phòng, phơi bày từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí và cả sự tiều tụy hằn sâu trên gương mặt anh. Mùi gỗ sồi thoang thoảng từ nội thất, quyện với mùi da mới và chút hương nước hoa đã phai nhạt trên chiếc áo sơ mi anh vẫn chưa thay, tạo nên một không gian sang trọng nhưng lạnh lẽo đến lạ lùng.

Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn chảy đều đều từ hệ thống âm thanh thông minh, từng nốt nhạc chậm rãi, buồn bã, như tiếng lòng anh. Tiếng điều hòa không khí rì rầm, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Trong đầu anh, những thước phim về đêm trao giải danh giá cứ hiện lên, lấp lánh ánh đèn flash, tiếng vỗ tay rầm trời, những lời chúc tụng hoa mỹ. Anh nhớ nụ cười gượng gạo của mình khi nhận chiếc cúp, nhớ cảm giác trống rỗng đến cùng cực khi đứng trên bục vinh quang, như một con rối được lập trình để biểu diễn niềm vui.

Rồi những hình ảnh đó tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh khác, sống động hơn, đau đớn hơn: Lê An, với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy và con trai nhỏ, Lê Quang. Họ đang thổi nến sinh nhật, tiếng cười nói giòn tan như pha lê vỡ. Một gia đình trọn vẹn, ấm áp, một mái ấm mà anh từng khao khát được là một phần của nó, nhưng lại để tuột mất. "Vinh quang này... để làm gì?" Anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc đến nỗi ngay cả anh cũng khó nghe rõ. "Để làm gì khi những điều quan trọng nhất lại không thể nắm giữ?"

Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc cúp lạnh ngắt, cảm nhận sự nặng trịch của kim loại và sự vô nghĩa của nó. Nó không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh, không thể mang Lê An trở lại, không thể xóa đi những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh. Một cơn giận dữ bất chợt bùng lên, anh bất ngờ hất mạnh chiếc cúp sang một bên. Nó trượt dài trên mặt kính, tạo nên một tiếng động chói tai, rồi rơi xuống tấm thảm lông cừu dày, nằm im lìm như một vật vô tri bị bỏ rơi.

Anh đứng dậy, bước ra ban công rộng lớn, đối diện với thành phố đang dần thức giấc. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ. Dòng xe cộ bắt đầu tấp nập trên những con đường bên dưới, như những sợi chỉ đen bò uốn lượn. Từ trên cao nhìn xuống, mọi thứ thật nhỏ bé và xa vời, giống như cuộc đời anh lúc này. "Hóa ra, đỉnh cao này cũng chỉ là một mình ta." Anh thầm nhủ, cảm nhận làn gió sớm se lạnh táp vào mặt. "Độc hành."

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực. Anh đã chạy, chạy thật nhanh và thật xa để thoát khỏi nỗi tiếc nuối, thoát khỏi hình bóng Lê An, thoát khỏi cái thị trấn nhỏ bé ven sông. Anh đã xây dựng một đế chế riêng cho mình, một tòa thành vững chãi của sự nghiệp và tiền bạc. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, chính tòa thành ấy lại là nhà tù giam hãm anh, cô độc và lạnh lẽo. Những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã tạo nên bức tường kiên cố giữa anh và hạnh phúc, thứ mà anh đã từng nghĩ mình có thể chạm tới.

Anh day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ từ đêm qua vẫn chưa dứt. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của thời gian và sự thành đạt, nằm trên bàn kính, lấp lánh ánh thép dưới nắng mai, nhưng giờ đây, nó chỉ như một vật vô tri, không hơn không kém. Nó không thể đo đếm được thời gian anh đã lãng phí, không thể quay ngược lại những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm. Anh quay lưng lại với ban công, bước vào trong, để lại chiếc cúp vàng nằm lặng lẽ trên thảm, một biểu tượng của vinh quang rỗng tuếch.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt đã nghiêng mình chiếu qua ba mặt tường kính của phòng Tổng Giám Đốc Trần Hạo, phủ lên không gian một vẻ tĩnh mịch nhưng vẫn toát lên sự uy nghiêm vốn có. Căn phòng nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, cho phép anh thu trọn toàn cảnh thành phố vào tầm mắt. Bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, ghế da cao cấp, những tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường, và một giá sách đồ sộ chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành, tất cả đều toát lên vẻ sang trọng và đẳng cấp. Mùi gỗ mới, mùi da thuộc và mùi cà phê đậm đặc quyện vào nhau, tạo nên một không khí làm việc đặc trưng.

Trần Hạo ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là chồng tài liệu dày đặc với những bản vẽ phức tạp, nhưng ánh mắt anh lại vô định, lạc vào khoảng không phía sau những tấm kính. Gương mặt anh phờ phạc, đôi mắt thâm quầng hiện rõ sự mệt mỏi. Anh đã cố gắng ép mình tập trung, nhưng những con số, những đường nét kiến trúc cứ nhòe đi, bị thay thế bằng hình ảnh Lê An, bằng những ký ức về bờ sông cũ, về những buổi chiều tan học chung đường.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo anh về thực tại. "Vào đi," anh nói, giọng trầm và có chút khàn.

Chị Nguyệt, thư ký của anh, bước vào. Cô ăn mặc thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc búi cao gọn gàng. Ánh mắt chuyên nghiệp của cô nhanh chóng lướt qua vẻ tiều tụy của sếp. "Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ với đối tác Nhật Bản, sau đó là cuộc họp nội bộ về dự án khu đô thị mới." Cô đặt tập tài liệu lên bàn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. "Anh có vẻ mệt. Anh có muốn hủy cuộc họp chiều nay không ạ? Em có thể sắp xếp lại."

Trần Hạo day day thái dương, cảm nhận cơn đau đầu vẫn không buông tha. Anh lắc đầu. "Không cần. Cô cứ sắp xếp như cũ." Giọng anh chậm rãi, lộ rõ sự mệt mỏi. Anh không muốn bất kỳ ai nhận ra sự bất ổn bên trong mình, không muốn cho phép mình yếu đuối. Thành công này, vị trí này, không cho phép anh.

Chị Nguyệt thoáng nhíu mày, sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt cô. Cô đã làm việc với Trần Hạo nhiều năm, hiểu rõ sự kỷ luật và năng lượng của anh. Việc anh trông mệt mỏi đến vậy sau một đêm vinh quang là điều chưa từng có. "Vâng, anh. Anh nhớ uống cà phê nhé. Em pha loại anh thích." Cô nói thêm, cố gắng thể hiện sự quan tâm một cách kín đáo rồi nhẹ nhàng bước ra, khép cửa lại.

Trần Hạo nhìn theo bóng lưng của Chị Nguyệt, rồi lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính. Thành phố vẫn ồn ào, hối hả. Anh thở dài, nhắm mắt lại. "Nếu như ngày đó..." Những lời ấy lại văng vẳng trong đầu, như một điệp khúc buồn không ngừng nghỉ. "Nếu như anh đã không để mọi thứ đến 'chậm một nhịp'?"

Một lúc sau, một tiếng gõ cửa mạnh dạn hơn vang lên. Anh Long, người cố vấn và là người anh thân thiết của Trần Hạo, bước vào. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh đi thẳng đến sofa tiếp khách, ngồi xuống, không đợi Trần Hạo mời. "Cậu vẫn còn say men chiến thắng à?" Anh Long nói, giọng điệu trêu chọc nhưng ánh mắt đầy dò xét. "Nhưng trông cậu không có vẻ gì là vui cả. Lại còn gầy đi nữa."

Trần Hạo khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo. "Chiến thắng... cũng chỉ là một cuộc đua khác thôi." Anh Long gật đầu, hiểu ý. Anh đã chứng kiến Trần Hạo chinh phục bao nhiêu đỉnh cao, nhưng chưa bao giờ thấy anh vui mừng trọn vẹn. "Đỉnh cao này, cậu leo lên một mình thì có gì vui?" Anh Long nói thẳng, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Hạo. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Nhưng cậu thì sao? Cậu đang ngủ gật trên chính chiến thắng của mình."

Trần Hạo im lặng. Anh biết Anh Long nói đúng. Anh đã quá mệt mỏi, quá trống rỗng để cảm nhận bất kỳ niềm vui nào. Anh đưa mắt nhìn sang một bức ảnh phong cảnh nhỏ đặt trên góc bàn làm việc. Đó là một bức ảnh chụp một con sông rộng lớn, xanh biếc, với những rặng tre rì rào và một con thuyền nhỏ neo đậu cạnh bờ. Bức ảnh đó đã được anh đặt ở đó từ rất lâu, như một lời nhắc nhở về nơi anh đã sinh ra, về một "bờ sông cũ" đã chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm.

"Đôi khi, tôi chỉ muốn biến mất khỏi tất cả những thứ này." Trần Hạo nói, giọng nói nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình hơn là với Anh Long. "Muốn quay về nơi không có những chiếc cúp, không có những hợp đồng triệu đô, chỉ có tiếng gió, tiếng nước chảy và một cuộc sống bình yên."

Anh Long nhìn Trần Hạo, ánh mắt anh hiện lên sự lo lắng sâu sắc. Anh biết Trần Hạo đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng nội tâm lớn. "Cậu không thể trốn tránh mãi được đâu, Hạo," Anh Long nói, giọng trầm hơn. "Có những thứ, cậu phải đối mặt. Không phải với người khác, mà là với chính mình."

Trần Hạo gật đầu, nặng nề. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới. "Tôi cần một chút không khí," anh nói, giọng dứt khoát hơn một chút. "Tôi sẽ lên sân thượng." Anh không chờ Anh Long phản ứng, quay người bước nhanh ra khỏi phòng, để lại Anh Long một mình trong căn phòng rộng lớn, nhìn theo bóng lưng anh với vẻ mặt đầy suy tư.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố. Gió lộng trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, thổi mạnh vào mặt Trần Hạo, cuốn đi những sợi tóc lòa xòa trên trán anh. Không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực, khiến anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh của thế giới, nhưng cũng lạc lõng hơn bao giờ hết. Tiếng gió rít qua tai anh, mang theo tiếng còi xe từ xa vọng lên, tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và lạnh lẽo của đô thị. Mùi không khí cao, pha lẫn chút kim loại và hơi bụi từ thành phố, khiến lồng ngực anh se lại.

Trần Hạo đứng sát lan can kính, hai tay nắm chặt vào thanh vịn kim loại lạnh buốt. Anh để mặc gió thổi vào mặt, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man đang quẩn quanh trong đầu. Những câu hỏi "Nếu như..." từ từ hiện rõ, không còn là tiếng thì thầm mà là tiếng gào thét trong tâm trí anh, mỗi tiếng gào đều xé nát lồng ngực anh.

"Nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm... để nói ra hết?" Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió. Anh nhớ lại hình ảnh mình đứng lặng lẽ trước cửa nhà Lê An đêm trước đám cưới của cô, trái tim anh đập dữ dội, bàn tay anh run rẩy. Anh đã có cơ hội, một cơ hội cuối cùng để gõ cửa, để nói hết những lời chất chứa bấy lâu. Nhưng anh đã không làm. Anh đã chọn sự im lặng, chọn "khoảng cách vô hình" do chính mình tạo ra.

"Nếu như anh không sợ hãi lời từ chối của em?" Anh tự hỏi, cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Nỗi sợ hãi đó đã biến thành một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa. Anh đã nghĩ rằng thành công, danh vọng sẽ lấp đầy nó, nhưng anh đã lầm. Nó chỉ càng khoét sâu thêm vào tâm hồn anh một hố sâu thăm thẳm.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mạnh mẽ táp vào mi mắt, mang theo chút hơi ẩm. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của gió, mang theo tất cả những hối tiếc, những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã giày vò anh suốt một đời. Hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, nụ cười rạng rỡ nhưng không dành cho anh, hiện rõ mồn một. Rồi đến hình ảnh cô ấy hạnh phúc bên gia đình nhỏ, tiếng cười của con trai cô ấy. Tất cả đều là những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim anh.

Anh nhớ lại lời Lê An đã nói, cái đêm định mệnh bên bờ sông cũ: "Thích thì không đủ." Lời nói ấy, từng câu chữ, như những mũi kim châm vào tâm hồn anh. "Thích thì không đủ... nhưng còn hơn là không nói gì." Anh tự nhủ, giọng đầy chua chát. Anh đã không cho mình cơ hội để thử, để biết liệu "thích" của anh có thể trở thành "yêu" đủ lớn để níu giữ cô ấy lại hay không. Anh đã "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã định đoạt tất cả.

Anh đã có tất cả những gì thế giới này ngưỡng mộ: danh vọng, tiền bạc, sự nghiệp lẫy lừng. Chiếc cúp vàng sáng chói nằm trên thảm lông cừu trong căn hộ của anh, một biểu tượng của sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tâm hồn mình. "Vinh quang này... rốt cuộc là để cho ai nhìn thấy?" Anh tự hỏi, giọng nói khàn đặc. "Để cho những người đồng nghiệp, những đối tác, những người không hiểu gì về nỗi trống rỗng trong tôi?"

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng tràn khí lạnh. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã thay đổi. Không còn là sự trống rỗng, không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là một sự quyết tâm đau đớn nhưng kiên định. Anh đã chạm đến đáy của nỗi đau, và từ bây giờ, anh sẽ không trốn tránh nữa. Anh sẽ đối mặt. Đối mặt với quá khứ, đối mặt với những "nếu như", và quan trọng nhất, đối mặt với chính mình.

Anh quay lưng lại với thành phố, với ánh đèn bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Anh không biết mình sẽ làm gì tiếp theo, nhưng anh biết một điều: anh không thể sống mãi trong sự dằn vặt này. Anh sẽ tìm một con đường mới, một cách để chữa lành vết thương lòng, để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình. Dù đó có là một hành trình dài và cô độc, anh cũng sẽ chấp nhận. Bởi vì, sự chấp nhận đau đớn này, chính là bước đầu tiên để anh có thể sống một cuộc đời không còn bị ám ảnh bởi những "nếu như" nữa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free