Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 904: Vinh Quang Đắng Chát: Khoảng Trống Giữa Đỉnh Cao
Gió đêm từ sân thượng vẫn miên man thổi, se lạnh, cuốn theo những mảnh vụn ký ức và nỗi day dứt không thành hình, không thành lời. Trần Hạo đứng đó, giữa mênh mông ánh đèn và cô độc, để nỗi đau không tên nhấn chìm anh từng chút một, giống như một con tàu lạc giữa đại dương không phương hướng. Thành công lấp lánh dưới chân anh, nhưng trái tim anh lại trống rỗng đến lạ lùng. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có gì. Anh đã sai ở đâu? Câu hỏi ấy vẫn cứ xoáy sâu vào tâm can anh, không có lời đáp. Anh đưa tay lên ôm ngực, cảm nhận nỗi đau thắt lại, một nỗi đau không thể gọi tên, không thể xoa dịu. Đó là nỗi đau của sự hối tiếc, của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực, của "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành "khoảng cách vô hình". Lê An, em có đang hạnh phúc không? Có bao giờ em nghĩ về anh không? Hay anh đã trở thành một cái tên xa lạ, một ký ức mờ nhạt trong cuộc đời em? Anh muốn hỏi, nhưng anh biết, câu trả lời có lẽ sẽ chỉ khiến anh thêm đau đớn. Anh đã đến chậm một nhịp, và nhịp chậm ấy đã định đoạt tất cả. Anh đã đánh mất cô, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn của chính mình: một cuộc đời thành công rực rỡ nhưng trống rỗng đến cùng cực. Anh cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu, không lối thoát, và nỗi cô đơn này sẽ nhấn chìm anh, từng chút một.
***
Đêm đó, Trần Hạo không về nhà. Anh lại lao vào công việc như một cách để trốn chạy khỏi chính mình, khỏi những dằn vặt không ngừng. Mệt mỏi đến rã rời, nhưng anh không thể ngủ. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh Lê An lại hiện về, rõ ràng đến nhói lòng. Anh tự nhủ, chỉ cần vượt qua đêm nay, mọi thứ sẽ ổn. Anh đã quen với việc tự mình gánh vác tất cả, quen với việc che giấu sự yếu đuối đằng sau vỏ bọc thành công.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn chưa kịp len lỏi qua những tòa nhà chọc trời của thành phố, Trần Hạo đã có mặt tại Đại sảnh khách sạn năm sao Imperial Grand, nơi sẽ diễn ra Lễ trao giải Kiến trúc sư của Năm – một giải thưởng quốc tế danh giá mà anh là ứng cử viên sáng giá nhất. Không khí nơi đây đã sớm trở nên trang trọng và xa hoa, với trần cao vút được điểm xuyết bởi những chùm đèn pha lê lộng lẫy, hắt ánh sáng vàng dịu xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện cùng hương hoa tươi thanh khiết và thoang thoảng mùi cà phê rang xay từ khu vực lounge, tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa nhộn nhịp. Tiếng nói chuyện nhỏ thì thầm, tiếng bước chân khẽ khàng trên thảm nhung dày, xen lẫn tiếng nhạc piano êm dịu vang lên từ một góc sảnh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của những kỳ vọng và danh vọng.
Anh Long, với vóc dáng cao ráo và bộ vest lịch sự, đang đứng bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Hạo với vẻ mặt tự hào nhưng cũng ẩn chứa chút lo lắng. "Cậu Hạo, tối nay chắc chắn là của cậu rồi," Anh Long nói, giọng trầm ấm, vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo. "Anh em trong công ty ai cũng mong chờ khoảnh khắc này." Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, xinh đẹp và thanh lịch trong bộ váy dạ hội, cũng tiến đến, nở nụ cười tươi tắn. "Anh Hạo, mọi thứ đã sẵn sàng. Ban tổ chức đang đợi anh ở cánh gà."
Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, nụ cười trên môi anh như được gọt dũa kỹ lưỡng, hoàn hảo đến mức giả tạo. Anh cảm nhận được ánh mắt ngưỡng mộ và kỳ vọng của mọi người xung quanh, nhưng trong lòng anh lại là một khoảng trống lạnh lẽo đến khó tả. Anh đã tập trung tất cả năng lượng của mình để dựng lên bức tường kiên cố giữa thế giới bên ngoài và những hỗn loạn trong nội tâm. Anh bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng, tự tin, nhưng tâm trí anh lại như một dòng sông đang chảy ngược, cuốn anh về những ký ức xa xôi, về một thị trấn nhỏ ven sông, nơi có những buổi chiều tà nhuộm đỏ ráng mây và một nụ cười mà anh đã khắc sâu vào đáy lòng.
Khi người dẫn chương trình với chất giọng truyền cảm và đầy uy lực cất lời, toàn bộ khán phòng như nín thở. "Và người chiến thắng giải thưởng 'Kiến trúc Sư Của Năm' danh giá của năm nay, một cái tên đã làm thay đổi diện mạo của ngành kiến trúc hiện đại, một tầm nhìn vượt thời gian và một bàn tay tài hoa, không ai khác chính là... CEO Trần Hạo của tập đoàn Trần Thịnh!"
Tiếng vỗ tay bùng nổ, vang dội như sấm rền, át cả tiếng nhạc piano. Ánh đèn flash từ hàng trăm chiếc máy ảnh liên tục chớp sáng, biến không gian thành một biển ánh sáng chói lòa. Trần Hạo bước lên bục vinh quang, từng bước một, như thể đang bước trên mây, xa lạ và không thực. Anh lịch lãm trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, gương mặt nở nụ cười gượng gạo mà anh đã luyện tập không biết bao nhiêu lần trước gương. Anh cúi đầu cảm ơn, ánh mắt lướt qua đám đông người, từng khuôn mặt hân hoan, ngưỡng mộ, nhưng không dừng lại ở bất kỳ ai. Tất cả đều mờ nhòe, như một bức tranh được vẽ bằng những nét cọ vội vàng.
Anh vươn tay đón lấy chiếc cúp danh giá từ tay một nhân vật quan trọng trong ngành. Chiếc cúp bằng kim loại sáng loáng, chạm khắc tinh xảo, lạnh buốt khi chạm vào da thịt anh. Nó nặng trịch, một sức nặng vật lý mà anh có thể cảm nhận được, nhưng lại không hề có hơi ấm của niềm tự hào hay niềm vui chiến thắng. "Chúc mừng anh, Trần Hạo," giọng nói của vị khách danh dự vang lên bên tai anh, nhưng anh chỉ nghe như tiếng vọng từ xa xăm. Anh siết chặt chiếc cúp trong tay, cố gắng cảm nhận một chút gì đó, một chút hạnh phúc, một chút thỏa mãn, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng.
"Đỉnh cao... là đây sao?" Anh tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói khàn đặc, chỉ mình anh nghe thấy. Anh đã đạt được nó, cái mà bao nhiêu năm qua anh đã lao tâm khổ tứ để có được. Cái mà anh đã nghĩ sẽ lấp đầy mọi khoảng trống, sẽ mang lại ý nghĩa cho cuộc đời anh. Nhưng không. Chỉ là một khoảng trống lớn hơn, lạnh lẽo hơn. Tiếng vỗ tay dần ngớt, anh được mời phát biểu. Anh nói những lời cảm ơn xã giao, những lời hoa mỹ về sự cống hiến, về tầm nhìn, về tương lai, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi khác. Anh đang ở bên bờ sông cũ, nơi có một cô gái với nụ cười hiền, ánh mắt trong veo.
Khi anh bước xuống, Anh Long ngay lập tức tiến đến, vỗ mạnh vào vai anh, nụ cười rạng rỡ. "Chúc mừng cậu, Hạo! Cậu làm rạng danh cả công ty rồi! Tôi biết mà, cậu luôn là người giỏi nhất!" Chị Nguyệt cũng reo lên, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Anh Hạo thật xuất sắc! Mọi người đang rất tự hào về anh!" Trần Hạo chỉ khẽ cười, một nụ cười mỏi mệt. Anh nhìn vào chiếc cúp trong tay mình, nó vẫn lạnh buốt. Anh đã có tất cả những gì mà một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tiền tài, địa vị xã hội. Nhưng trái tim anh lại trống rỗng đến lạ. Nỗi cô đơn ấy nặng nề hơn bao giờ hết, nó như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh, khiến anh khó thở. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp là tất cả, là mục tiêu duy nhất của cuộc đời anh. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần thành công, anh sẽ tìm thấy hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi đứng trên đỉnh cao nhất, anh mới nhận ra, hạnh phúc không nằm ở những thứ vật chất phù du này. Hạnh phúc là một mái ấm, là tiếng cười của con trẻ, là ánh mắt yêu thương của người phụ nữ mình yêu. Mà tất cả những điều đó, anh đã đánh mất.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn cao áp trên đường phố vẫn rực sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền trời đen thẫm. Trần Hạo không ở lại buổi tiệc ăn mừng. Anh nói với Anh Long và Chị Nguyệt rằng mình có một cuộc họp khẩn, rồi lặng lẽ trở về văn phòng của mình tại Trần Thịnh Minh. Tòa nhà Trần Thịnh Minh sừng sững giữa lòng thành phố, một biểu tượng của quyền lực và sự giàu có. Phòng Tổng Giám đốc của anh nằm ở tầng cao nhất, với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang lung linh ánh đèn.
Nội thất trong phòng được bài trí tối giản nhưng cực kỳ sang trọng: một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng, một chiếc ghế da cao cấp xoay lưng về phía cửa sổ, một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường và một giá sách lớn chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành và những cuốn sách về triết học phương Đông mà anh thỉnh thoảng mới chạm tới. Ánh đèn LED dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa uy nghiêm, nhưng đôi khi cũng lạnh lẽo đến lạ thường. Mùi gỗ mới, mùi da từ ghế sofa, mùi cà phê đậm đặc còn vương lại từ buổi chiều và mùi giấy cao cấp của những bản vẽ mới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự thành công và bận rộn.
Anh đặt chiếc cúp giải thưởng lên bàn làm việc, ngay ngắn, dưới ánh sáng phản chiếu từ màn hình máy tính đang hiển thị một biểu đồ phức tạp. Chiếc cúp sáng loáng, lạnh lẽo, như một vật trưng bày vô tri, không mang một chút cảm xúc nào. Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi, rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế da quen thuộc. Sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần dường như đã chạm đến giới hạn.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng, rồi Anh Long bước vào, trên tay cầm một chiếc ly và chai rượu cognac đắt tiền. "Này Hạo, mọi người đang đợi cậu ở The Eclipse để ăn mừng đó. Sao cậu lại ở đây một mình thế này?" Anh Long nói, giọng nói pha chút lo lắng, ánh mắt sắc bén của anh quét qua khuôn mặt mệt mỏi của Trần Hạo.
Trần Hạo chỉ thở dài, lắc đầu. "Tôi... chỉ muốn ở một mình một chút, Long à. Đột nhiên tôi cảm thấy hơi mệt."
Anh Long đặt chai rượu và ly xuống bàn, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh nhìn Trần Hạo một lúc lâu, ánh mắt đong đầy sự cảm thông. "Cậu vẫn vậy, Hạo. Luôn cố gắng gánh vác mọi thứ một mình. Tôi biết cậu là người kín đáo, nhưng đôi khi tôi tự hỏi, tất cả những thành công này có thực sự khiến cậu hạnh phúc không?"
Câu hỏi của Anh Long chạm đúng vào nơi đau nhói nhất trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính, thành phố về đêm vẫn miên man ánh đèn, một tấm thảm dệt bằng ánh sáng và tham vọng, trải dài đến tận chân trời. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có gì. "Tôi cũng không biết nữa, Long à," Trần Hạo thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ bất lực. "Có lẽ, hạnh phúc không nằm ở những thứ này."
Anh Long im lặng, hiểu rằng có những nỗi niềm không thể chia sẻ bằng lời. Anh chỉ rót một ly rượu, đặt trước mặt Trần Hạo, rồi đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai bạn. "Thôi được rồi. Cậu cứ ở đây nghỉ ngơi. Nếu cậu đổi ý, The Eclipse vẫn mở cửa đợi cậu." Anh Long rời đi, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian rộng lớn và sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Trần Hạo nhấp một ngụm rượu mạnh, vị cay nồng lan tỏa trong vòm miệng, đốt cháy cổ họng. Anh vuốt nhẹ chiếc cúp trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Chiếc cúp này, biểu tượng của sự nghiệp rực rỡ, giờ đây chỉ gợi lên trong anh một cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Anh day thái dương, những hình ảnh về Lê An bắt đầu hiện lên rõ nét trong tâm trí, không mời mà đến.
Anh nhớ về thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ anh và cô đã lớn lên cùng nhau. Nhớ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, tiếng gió lùa qua hàng tre xào xạc. Nhớ ánh mắt trong veo của cô, nụ cười hiền hậu, và cả sự chờ đợi mỏi mòn của cô khi anh rời đi thành phố. Rồi lời hứa "không quên em", những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Tất cả như một thước phim quay chậm, tua lại từng khoảnh khắc, từng lỗi lầm. "Thích thì không đủ." Lời nói của Lê An, bình thản nhưng sắc như lưỡi dao, cứa sâu vào tim anh. Nó vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng nghỉ, như một lời nguyền, một sự thật nghiệt ngã mà anh không thể chối bỏ. "Lời nói không thành" của anh đã hóa thành một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.
Anh đã đến "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã định đoạt tất cả. Anh đã đánh mất cô, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn của chính mình: một cuộc đời thành công rực rỡ nhưng trống rỗng đến cùng cực.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng phá vỡ màn đêm u tối, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình. Anh không muốn lái xe, cảm thấy quá mệt mỏi để điều khiển vô lăng, nên đã gọi một chiếc xe đưa về. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời khác, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Có một quầy bar mini chất đầy những loại rượu hảo hạng và một phòng tập gym riêng biệt, nhưng giờ đây, tất cả chỉ như những vật trưng bày vô tri, không mang lại chút hơi ấm nào.
Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài lọt vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả tạo nên một sự tĩnh mịch đến lạnh lẽo. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi da thuộc và mùi nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo vest anh vừa cởi ra, cùng với mùi rượu vang thoang thoảng từ ly rượu anh cầm trên tay.
Anh đi thẳng ra ban công rộng lớn, mang theo chiếc cúp trên tay. Chiếc cúp sáng loáng, phản chiếu ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời còn lại. Anh đặt nó xuống chiếc bàn kính nhỏ, cạnh đó là chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, với mặt số tinh xảo và dây da cá sấu đắt tiền. Nó lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh đang hé rạng, một biểu tượng của sự thành đạt mà giờ đây anh thấy thật vô nghĩa.
Anh nhìn xuống thành phố vẫn còn ngủ yên bên dưới, những con đường thưa thớt xe cộ, những ánh đèn dần lụi tắt. Một cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy anh. Anh nhớ lại đêm trước đám cưới của Lê An, đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
"Tất cả những thứ này... danh vọng, tiền bạc... để làm gì khi bàn tay này không thể nắm giữ được điều mình khao khát nhất?" Anh lẩm bẩm trong độc thoại nội tâm, giọng nói khàn đặc, đầy chua chát. Anh khẽ tháo chiếc đồng hồ, đặt nó xuống bàn cạnh chiếc cúp, như thể đang vứt bỏ một gánh nặng. Chiếc đồng hồ lấp lánh ánh thép, nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, không hơn không kém. Nó không thể đo đếm được thời gian anh đã lãng phí, không thể quay ngược lại những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm.
"Nếu như... năm đó, mình đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra tất cả?" Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió đêm. "Nếu như mình đã không để mọi thứ đến 'chậm một nhịp'?" Lời nói của Lê An lại văng vẳng bên tai anh, như một bản án không thể chối cãi: "Thích thì không đủ..."
Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh hiện lên rõ ràng và sống động trong tâm trí anh: Lê An, với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy và con trai nhỏ, Lê Quang. Họ đang thổi nến sinh nhật, một gia đình trọn vẹn, ấm áp, tiếng cười nói giòn tan. Hình ảnh ấy đối lập gay gắt với sự cô độc của anh lúc này, một sự đối lập nghiệt ngã đến tàn nhẫn. Một nỗi đau, một sự hối tiếc tột cùng dâng trào, không thể kìm nén thêm được nữa. Anh gục mặt xuống chiếc bàn kính lạnh lẽo, để những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu bùng phát dữ dội. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của kính, mang theo tất cả những hối tiếc, những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã giày vò anh suốt một đời.
Anh đã có tất cả, nhưng lại không có gì. Và trong khoảnh khắc vinh quang tột đỉnh này, anh nhận ra rằng, mình đã đánh mất điều quan trọng nhất: một mái ấm, một tình yêu, một cuộc đời không có "nếu như". Nỗi cô đơn nhấn chìm anh, nặng nề và tuyệt vọng, giữa đỉnh cao của danh vọng, nơi chỉ có ánh đèn lấp lánh và một trái tim tan vỡ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.