Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 903: Bóng Đêm Thức Trắng: Áp Lực Của 'Nếu Như...'

Khi những vị khách cuối cùng đã ra về, mang theo những lời chúc tốt đẹp và tiếng cười còn vương vấn, căn nhà của Lê An dần chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Phòng khách đã được dọn dẹp gọn gàng, chỉ còn lại ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ, tạo nên một không gian ấm cúng và yên bình. Mùi hương nhẹ nhàng của bánh kem và hoa tươi vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dư âm ngọt ngào của buổi tiệc.

Lê An ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng tròn vành vạnh đang treo lơ lửng trên nền trời đêm, bao quanh bởi muôn vàn vì sao lấp lánh. Gió từ dòng sông thổi vào khe cửa, mang theo hơi ẩm và tiếng xào xạc nhẹ của lá cây, tạo nên một bản nhạc ru êm đềm.

Cô đứng dậy, bước nhẹ nhàng vào phòng con trai. Lê Quang đang ngủ say trên chiếc giường nhỏ, đôi môi chúm chím mỉm cười như đang mơ một giấc mơ đẹp. Lê An nhẹ nhàng đắp lại chăn cho con, vuốt ve mái tóc mềm mại của thằng bé. Cô cúi xuống, hôn lên má con, thì thầm: "Mẹ yêu con, con trai của mẹ." Hơi thở đều đặn của Lê Quang là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng, mang lại cho cô một cảm giác bình yên đến lạ.

Quay trở lại phòng khách, Lê An ngồi xuống chiếc ghế, nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một thoáng ký ức chợt hiện về, như một thước phim cũ quay chậm. Hình ảnh cô gái trẻ đứng bên bờ sông, ánh mắt bình thản đáp lại lời thổ lộ muộn màng của Trần Hạo: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Cụm từ "thích thì không đủ" vang vọng lại trong tâm trí cô, không còn là một nhát dao cứa vào lòng, mà chỉ như một nốt trầm dịu nhẹ trong bản nhạc cuộc đời. Nó không còn mang theo sự dằn vặt, không còn là nỗi đau. Thay vào đó, cô cảm nhận một sự bình yên sâu sắc, một lòng biết ơn vô hạn.

Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chứa đựng sự thanh thản. Lê An đã từng chờ đợi, từng hy vọng, từng có lúc mơ hồ tiếc nuối. Nhưng những cảm xúc ấy giờ đây đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho sự chấp nhận và trân trọng hiện tại. Cô đã có một gia đình trọn vẹn, một người chồng yêu thương, một đứa con trai ngoan ngoãn. Cô có một cuộc sống êm đềm, đủ đầy yêu thương và sự quan tâm. Đó là bến đỗ an yên mà cô từng mong mỏi, và giờ đây nó đã trở thành hiện thực, đẹp đẽ hơn bất cứ giấc mơ nào.

"Em biết... Nhưng thế này là đủ, hơn cả đủ rồi," cô tự nhủ trong lòng, giọng nói khẽ khàng như một lời khẳng định cuối cùng. Không còn "nếu như ngày đó", không còn "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" nào có thể lay chuyển được sự bình yên trong tâm hồn cô. Cô mỉm cười, một nụ cười không còn chút vương vấn tiếc nuối, chỉ có sự mãn nguyện và lòng biết ơn sâu sắc. Lê An chấp nhận tất cả những gì đã qua, bởi lẽ chính những điều đó đã dẫn lối cô đến với hạnh phúc hiện tại, một hạnh phúc tròn đầy dưới ánh trăng khuya, bên mái nhà ấm áp của riêng mình.

***

Cùng lúc đó, tại căn hộ cao cấp của Trần Hạo, sự tĩnh lặng lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Hàng ngàn cây số, hai cuộc đời, hai thế giới. Lê An đang chìm vào giấc ngủ an lành, thì Trần Hạo vẫn thao láo nhìn lên trần nhà trắng toát. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn ngủ thông minh hắt xuống, không đủ xua đi bóng tối chập chờn trong tâm trí anh. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất, với thiết kế mở, toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, vốn dĩ phải mang lại cảm giác phóng khoáng và tự do. Nội thất bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, cùng những vật liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Từng góc nhỏ đều toát lên vẻ sang trọng, tinh tế đến lạnh lẽo.

Anh đã trằn trọc như thế này không biết bao nhiêu đêm rồi. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh khuếch tán khắp phòng, cố gắng xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của anh, nhưng vô ích. Tiếng điều hòa đều đều, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự cô độc và trống trải trong không gian rộng lớn này. Mùi gỗ mới, mùi da từ sofa, mùi nước hoa nam tính đắt tiền, và cả mùi rượu vang đã mở từ lúc nào, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự thành công và... cô độc.

Trần Hạo khẽ cựa mình, tấm chăn lụa mỏng manh tuột khỏi người. Anh ngồi bật dậy, đôi mắt thâm quầng, mệt mỏi. Hình ảnh Lê An mỉm cười, mái tóc mềm mại bay trong gió bên bờ sông cũ, cứ hiện về rõ nét như thước phim quay chậm. Rồi cảnh cô đứng bên Hoàng Huy, nụ cười rạng rỡ trong ngày cưới, hạnh phúc viên mãn. Cuối cùng là câu nói định mệnh, vang vọng trong tâm trí anh như một lời nguyền: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."

Anh đã từng nghĩ mình sẽ quên được, sẽ chôn vùi tất cả dưới núi công việc và danh vọng. Nhưng sự thật là anh càng cố quên, những ký ức ấy lại càng dai dẳng bám riết lấy anh. Thành công càng lớn, sự cô đơn lại càng sâu sắc, càng cắn xé. Trần Hạo bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đá cẩm thạch lạnh buốt, cảm giác lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Anh đi lại quanh phòng, từ cửa sổ này sang cửa sổ khác, nhìn ngắm thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà dưới chân mình. Từng ánh đèn, từng tòa nhà cao tầng, biểu tượng cho quyền lực và sự giàu có, lại càng nhấn chìm anh vào nỗi trống rỗng.

Anh dừng lại bên quầy bar mini, rót một chút rượu Scotch vào ly pha lê, nhưng rồi lại đặt xuống mà không uống. Rượu cũng không còn giúp anh quên đi được nữa. Bàn tay anh vô thức chạm vào một vật kỷ niệm nhỏ nằm trên kệ sách – một tấm ảnh đã phai màu, chụp anh và Lê An khi còn bé, ngồi bên nhau trên một chiếc thuyền nhỏ giữa dòng sông. Gương mặt Lê An lúc đó thật ngây thơ, ánh mắt trong veo. Anh vuốt ve tấm ảnh, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp kính mỏng.

"Nếu như ngày đó… anh đã không e dè đến thế," anh thầm thì, giọng khàn đặc. "Nếu như ngày đó… anh đã dám nói ra sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác." Câu hỏi "nếu như ngày đó" như một bóng ma, đeo bám anh không ngừng nghỉ. Nó là sợi xích vô hình trói buộc anh vào quá khứ, không cho anh bước tiếp. "Mình đã bỏ lỡ điều gì? Mình đã đánh mất điều gì quý giá nhất để đổi lấy tất cả những thứ phù phiếm này?"

Anh nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, nơi tuổi thơ của họ được dệt nên từ những sợi nắng vàng và gió mát. Anh đã từng có tất cả những điều đó, nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ, chính cái gọi là "khoảng cách vô hình" mà anh tự tạo ra, đã đẩy Lê An ra xa.

"Thích thôi thì không đủ sao An?" Anh lặp lại câu hỏi ấy trong vô vọng. Anh đã từng nghĩ, tình cảm của anh dành cho cô đủ sâu đậm, đủ chân thành để cô cảm nhận được. Nhưng anh đã sai. Tình yêu không chỉ cần cảm nhận, nó cần được nói ra, cần được vun đắp bằng những hành động, bằng sự hiện diện. Anh đã đến chậm một nhịp, và nhịp chậm ấy đã đánh đổi cả một đời.

Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa tất cả nỗi dằn vặt, tuyệt vọng và cô độc. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi đau thắt lại ở lồng ngực. Căn hộ sang trọng này, cuộc sống thành đạt này, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh không có cô. Anh là một ông vua trong vương quốc của riêng mình, nhưng vương quốc ấy lại hoang tàn và lạnh lẽo. Ám ảnh bởi quá khứ, anh không thể tìm thấy lối thoát. Anh biết, anh đang kiệt sức. Anh đang tuyệt vọng. Và anh, hoàn toàn cô độc. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng trong tai anh, nó chỉ là một bản nhạc buồn, ai oán cho một tình yêu đã lỡ.

***

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua ba mặt tường kính cường lực, chiếu rọi khắp phòng Tổng Giám Đốc của Trần Hạo. Căn phòng nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thịnh, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang thức giấc, sôi động và tấp nập. Mùi gỗ óc chó từ chiếc bàn làm việc lớn, mùi da từ chiếc ghế cao cấp, mùi cà phê đậm đặc vừa được pha và mùi giấy cao cấp từ những chồng tài liệu chất trên bàn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng, uy nghiêm và đầy bận rộn.

Trần Hạo ngồi trước bàn làm việc, cố gắng tập trung vào các báo cáo tài chính phức tạp. Tuy nhiên, đầu óc anh nặng trĩu, từng con số, từng dòng chữ cứ nhòe đi trước mắt. Anh đọc đi đọc lại một đoạn văn bản, nhưng dường như không từ nào lọt vào được tâm trí anh. Ngón tay anh gõ nhầm số liệu trên bàn phím, rồi lại day day thái dương, cố gắng xua đi cảm giác mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân. Anh đã uống không biết bao nhiêu ly cà phê đen từ sáng, nhưng caffeine dường như cũng không còn tác dụng với anh nữa.

Cánh cửa khẽ mở, Chị Nguyệt bước vào, trên tay là một tách cà phê mới. Chị là thư ký riêng của anh, một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng và tinh tế. Chị đặt tách cà phê xuống bàn, ánh mắt quan sát Trần Hạo.

"Anh Hạo, cà phê của anh đây ạ," Chị Nguyệt nói, giọng tự nhiên, nhưng ẩn chứa một chút lo lắng. Chị đã làm việc với Trần Hạo nhiều năm, và chị nhận ra sự khác biệt rõ rệt trên gương mặt anh. Đôi mắt anh thâm quầng, sắc diện xanh xao, và một vẻ mệt mỏi, uể oải hiện rõ. "Anh Hạo, anh không khỏe sao? Trông anh có vẻ không được tốt lắm."

Trần Hạo ngước lên, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Không có gì đâu Nguyệt, chỉ là hơi thiếu ngủ một chút thôi." Anh đáp, giọng nói trầm, khàn hơn thường lệ. Anh biết mình đang nói dối. Không phải chỉ là "hơi thiếu ngủ", mà là mất ngủ triền miên. Đã nhiều đêm anh không chợp mắt được, hoặc chỉ ngủ được vài tiếng đồng hồ chập chờn, đầy ác mộng.

Chị Nguyệt nhìn anh một cách kín đáo, rồi gật đầu. "Nếu anh thấy không ổn, anh có thể về nghỉ ngơi sớm một chút. Công việc vẫn ở đó mà anh." Chị quan tâm, nhưng không dám hỏi sâu, vì chị biết Trần Hạo là người ít khi bộc lộ cảm xúc, và thường lảng tránh những câu hỏi trực tiếp về tình cảm hay đời tư.

"Cảm ơn em, Nguyệt. Anh không sao." Trần Hạo phẩy tay, cố gắng quay lại với màn hình máy tính. Anh cảm nhận được sự quan tâm của chị Nguyệt, nhưng anh không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Anh phải duy trì hình ảnh một Trần Hạo lạnh lùng, quyết đoán, một tổng giám đốc tài năng và không tì vết.

Ít phút sau, chuông điện thoại nội bộ reo. Anh Long, đồng nghiệp thân thiết và cũng là cấp trên cũ của anh, gọi anh vào phòng họp nhỏ. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng luôn thân thiện.

Trong cuộc họp ngắn về dự án mới, Trần Hạo cố gắng tập trung lắng nghe, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng. Anh bỏ lỡ một vài chi tiết quan trọng, và khi Anh Long đặt câu hỏi, anh phải mất vài giây để định thần lại.

"Hạo," Anh Long nhìn anh, giọng nói trầm ấm nhưng có chút nghiêm túc. "Cậu có vẻ mất tập trung. Có chuyện gì không ổn à?" Ánh mắt anh Long sắc bén, nhìn thẳng vào Trần Hạo như muốn thấu rõ tâm can.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Không có gì, anh Long. Chỉ là... dạo này hơi thiếu ngủ một chút." Lại là cái lý do cũ rích ấy. Anh biết Anh Long không dễ bị lừa.

Anh Long khẽ nhíu mày. "Thiếu ngủ ư? Cậu có vẻ không chỉ thiếu ngủ đâu, Hạo. Cậu có biết là chúng ta đang ở giai đoạn quan trọng của dự án không? Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cậu cần phải giữ vững phong độ." Anh Long nói, lời lẽ đầy quan ngại và cố gắng giúp đỡ một cách tinh tế. Anh biết Trần Hạo là một người tài năng, nhưng dạo gần đây, sự thiếu sắc bén thường thấy ở anh đã bắt đầu lộ rõ.

Trần Hạo chỉ gật đầu, không nói gì. Anh cúi xuống, lật dở tài liệu, cố gắng che giấu ánh mắt mệt mỏi và vẻ mặt hốc hác của mình. Nỗi sợ hãi bị lộ tẩy sự yếu đuối khiến anh càng thêm áp lực. Anh muốn nói ra, muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng, nhưng rồi lại thôi. Anh đã quen với việc tự mình gánh vác tất cả. Cái giá của sự thành công đôi khi là sự cô độc.

***

Khi những ánh đèn đầu tiên của thành phố bắt đầu rực sáng, Trần Hạo tìm đến sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh. Đây là nơi anh thường đến khi muốn tìm một chút bình yên, hoặc khi cảm thấy quá ngột ngạt với bốn bức tường văn phòng. Không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực, mang lại cảm giác an toàn nhưng vẫn đủ để anh ôm trọn khung cảnh bao la trước mắt. Gió từ trên cao thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh và mùi không khí cao, đôi khi lẫn cả mùi kim loại và khói bụi từ thành phố. Tiếng gió rít qua tai, tiếng còi xe từ xa vọng lên như những nốt nhạc rời rạc, và tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà tạo thành một bản giao hưởng đô thị không ngừng nghỉ.

Anh đứng một mình, tay vịn vào lan can kính, nhìn xuống dòng xe cộ như những con kiến đang di chuyển hối hả dưới chân mình. Thành phố lấp lánh ánh đèn, một tấm thảm dệt bằng ánh sáng và tham vọng, trải dài đến tận chân trời. Đây là vương quốc của anh, là minh chứng cho bao năm tháng anh đã đánh đổi mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân để gây dựng. Thành công lấp lánh dưới chân anh, danh vọng và quyền lực nằm gọn trong lòng bàn tay. Anh đã có tất cả những gì mà một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tiền tài, địa vị xã hội. Nhưng trái tim anh lại trống rỗng đến lạ.

Cái lạnh của gió đêm thấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng nỗi cô đơn đang bao trùm lấy anh. Anh đã sai ở đâu? Anh tự hỏi mình câu hỏi ấy không biết bao nhiêu lần. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có gì. Không một người thân yêu để chia sẻ niềm vui, không một bờ vai để tựa vào khi mệt mỏi, không một mái ấm để trở về sau những ngày dài làm việc. Căn hộ cao cấp của anh chỉ là một cái vỏ bọc hào nhoáng, không hơn không kém.

Nỗi cô đơn ấy nặng nề hơn bao giờ hết, nó như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh, khiến anh khó thở. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp là tất cả, là mục tiêu duy nhất của cuộc đời anh. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần thành công, anh sẽ tìm thấy hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi đứng trên đỉnh cao nhất, anh mới nhận ra, hạnh phúc không nằm ở những thứ vật chất phù du này. Hạnh phúc là một mái ấm, là tiếng cười của con trẻ, là ánh mắt yêu thương của người phụ nữ mình yêu. Mà tất cả những điều đó, anh đã đánh mất.

Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh: Lê An, với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, bên cạnh chồng và con trai nhỏ. Họ đang thổi nến sinh nhật, một gia đình trọn vẹn, ấm áp. Hình ảnh ấy đối lập hoàn toàn với sự cô độc của anh lúc này, một sự đối lập nghiệt ngã đến tàn nhẫn.

"Mình đã có tất cả, nhưng lại không có gì," anh lặp lại trong độc thoại nội tâm, giọng nói khàn đặc, đầy cay đắng. "Mình đã sai ở đâu? Liệu cuộc đời mình có còn ý nghĩa gì nữa không, khi mình đã đánh mất điều quan trọng nhất?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm can anh, không có lời đáp. Anh đưa tay lên ôm ngực, cảm nhận nỗi đau thắt lại, một nỗi đau không thể gọi tên, không thể xoa dịu. Đó là nỗi đau của sự hối tiếc, của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực, của "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành "khoảng cách vô hình".

Lê An, em có đang hạnh phúc không? Có bao giờ em nghĩ về anh không? Hay anh đã trở thành một cái tên xa lạ, một ký ức mờ nhạt trong cuộc đời em? Anh muốn hỏi, nhưng anh biết, câu trả lời có lẽ sẽ chỉ khiến anh thêm đau đớn. Anh đã đến chậm một nhịp, và nhịp chậm ấy đã định đoạt tất cả. Anh đã đánh mất cô, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn của chính mình: một cuộc đời thành công rực rỡ nhưng trống rỗng đến cùng cực. Anh cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu, không lối thoát, và nỗi cô đơn này sẽ nhấn chìm anh, từng chút một.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free