Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 902: Hạnh Phúc Tròn Đầy Dưới Mái Nhà An
Bờ sông vẫn lững lờ trôi, mang theo những ký ức, những hoài niệm về một tình yêu đã mãi mãi không thành. Trần Hạo, với trái tim trĩu nặng nỗi tiếc nuối, chìm sâu vào màn đêm nơi thị trấn cũ. Nhưng không xa đó, trong một ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường lát đá, một cuộc sống khác đang diễn ra, rộn ràng và ấm áp, tựa như một dòng chảy an yên tách biệt hẳn khỏi những dằn vặt của anh.
Căn nhà của Lê An, về chiều, bừng sáng như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm đang buông xuống. Không khí không còn cái tĩnh lặng thường ngày mà thay vào đó là sự rộn ràng của tiếng nói cười, tiếng chân trẻ thơ lốp cốp chạy nhảy. Mùi bánh kem ngọt ngào, mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, và cả mùi hương thanh khiết của những bông hoa tươi vừa được cắm, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự ấm cúng và hạnh phúc. Đèn lồng giấy đủ màu sắc giăng mắc trên trần nhà, những chùm bóng bay lơ lửng khắp phòng khách, vẽ nên một không gian cổ tích nhỏ cho buổi tiệc sinh nhật của Lê Quang.
Lê An, với mái tóc búi gọn gàng và chiếc tạp dề họa tiết hoa, đang tất bật trong bếp cùng mẹ chồng. Khuôn mặt cô rạng rỡ, đôi mắt ánh lên niềm vui khi nhìn thấy mọi thứ dần hoàn thiện. Cô không còn là cô gái e dè, trầm mặc của nhiều năm về trước. Giờ đây, ở cô toát ra một vẻ đẹp trưởng thành, viên mãn, tựa như dòng sông đã tìm thấy bến bờ bình yên để neo đậu. Hoàng Huy, chồng cô, tuy vừa từ công ty về nhưng cũng không ngần ngại xắn tay áo phụ giúp. Anh sắp xếp bàn ăn, đặt những món đồ trang trí cuối cùng lên chiếc bàn gỗ sồi đã qua nhiều năm sử dụng. Đôi tay anh thoăn thoắt, cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy ân cần, thể hiện sự quan tâm chu đáo đến từng chi tiết nhỏ.
"Em xem còn thiếu gì không? Để anh đi mua thêm," Hoàng Huy hỏi, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng cũng rất đỗi dịu dàng. Anh nhìn vợ, ánh mắt chứa chan yêu thương và sự tự hào. Với anh, Lê An không chỉ là người vợ, mà còn là người bạn đời cùng anh vun đắp tổ ấm này. Anh biết, cô luôn muốn mọi thứ thật hoàn hảo cho con trai, và anh sẵn lòng làm bất cứ điều gì để biến ước muốn đó thành hiện thực.
Lê An mỉm cười, nụ cười hạnh phúc mãn nguyện. "Đủ rồi anh. Chỉ cần mọi người vui vẻ là được." Cô nhẹ nhàng đặt đĩa nem rán vàng ruộm lên bàn, mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp căn phòng. "Thật ra, quan trọng nhất là niềm vui của Quang thôi."
Ngay lúc đó, một bóng dáng nhỏ bé vụt qua, lao thẳng đến bên chân Lê An. Đó là Lê Quang, con trai cô, đôi mắt to tròn, đen láy lấp lánh sự háo hức không giấu diếm. Thằng bé mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro, quần jean năng động, trông cực kỳ đáng yêu. Mái tóc đen mềm mại hơi rối bù vì chạy nhảy. "Mẹ ơi, con muốn thổi nến!" Lê Quang nói, giọng nói chậm rãi, có chút ngập ngừng nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Thằng bé níu lấy vạt áo mẹ, gương mặt ngước lên đầy mong chờ.
Lê An cúi xuống, hôn nhẹ lên trán con. "Được thôi, con trai. Nhưng phải chờ các cô chú và ông bà đến đã chứ." Cô vuốt nhẹ mái tóc mềm của con, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể bé nhỏ ấy truyền vào lòng bàn tay. Đối với cô, Lê Quang là tất cả. Là kết tinh của tình yêu, là niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà cuộc đời ban tặng.
Chỉ ít phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Mai, người bạn thân của Lê An, xuất hiện đầu tiên, mang theo một bó hoa hướng dương rực rỡ và một hộp quà lớn. "An ơi, chúc mừng sinh nhật thằng bé! Đúng là không khí tiệc tùng rồi đây!" Mai nói nhanh, giọng cao và đầy nhiệt tình. Vừa bước vào, cô đã ôm chầm lấy Lê An, sau đó quay sang xoa đầu Lê Quang, tặng quà cho thằng bé. Đằng sau Mai là chị Hà, đồng nghiệp của Lê An, với nụ cười thanh lịch và món quà được gói cẩn thận. "Chào An, chúc mừng gia đình có thêm tuổi mới cho bé Quang nhé." Chị Hà thân thiện nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Cuối cùng, ông Phúc và bà Hiền, bố mẹ của Hoàng Huy, cũng đến. Bà Hiền, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, nhanh nhẹn vào bếp giúp Lê An, hỏi han chuyện trò rôm rả. "Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Mấy món này con làm khéo quá, thơm lừng cả nhà." Bà vừa nói vừa giúp Lê An bày biện đĩa hoa quả, ánh mắt trìu mến nhìn con dâu. Ông Phúc, gầy gò, dáng vẻ chất phác, ít nói hơn. Ông chỉ gật đầu chào mọi người, rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, nhâm nhi chén trà nóng, đôi mắt trầm tĩnh nhưng đầy yêu thương dõi theo cháu nội đang chạy nhảy khắp nhà. Tiếng cười đùa của Lê Quang hòa cùng tiếng trò chuyện ấm áp của người lớn, tạo nên một không khí gia đình trọn vẹn và bình yên đến lạ. Hoàng Huy thì luôn ở bên cạnh Lê An, giúp cô đỡ đần mọi việc, từ việc pha nước cho khách đến việc trò chuyện với bố mẹ và bạn bè. Mỗi ánh nhìn, mỗi cử chỉ của anh đều thể hiện sự tận tâm và tình yêu thương vô bờ bến.
***
Khi màn đêm đã hoàn toàn bao phủ thị trấn, những ngọn đèn trong phòng khách bỗng trở nên lung linh hơn bao giờ hết. Chiếc bánh kem sô cô la rực rỡ, được trang trí hình siêu nhân mà Lê Quang yêu thích, đã được đặt trang trọng ở trung tâm bàn ăn. Xung quanh là những món ăn ngon lành, tỏa hương thơm quyến rũ.
Mọi người quây quần bên bàn, ánh mắt đổ dồn về Lê Quang, người đang đứng giữa vòng tay ấm áp của bố mẹ. Đôi mắt thằng bé lấp lánh ánh nến, biểu cảm vừa ngây thơ vừa háo hức tột độ. Lê An và Hoàng Huy nhìn con trai, nụ cười rạng rỡ trên môi. Đó là nụ cười của niềm hạnh phúc trọn vẹn, không chút vướng bận.
Tiếng hát "Happy Birthday" vang lên, lúc đầu còn hơi ngập ngừng, sau đó thì đồng thanh và hào hứng. Giọng hát của Mai cao vút, của chị Hà trầm ấm, của Hoàng Huy thì rành mạch, rõ ràng. Bà Hiền vừa hát vừa vỗ tay nhịp nhàng, còn ông Phúc chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt hiền từ dõi theo. Lê An nhìn những gương mặt thân thương xung quanh, cảm thấy một dòng ấm áp chảy tràn trong tim. Khoảnh khắc này, cô biết, là tất cả những gì cô cần.
"Con trai yêu của mẹ, ước gì nào?" Lê An thì thầm vào tai con, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như rót mật. Cô cúi thấp người, tay nhẹ nhàng đặt lên vai con, giúp thằng bé giữ thăng bằng. Lê Quang nhắm mắt lại, đôi môi mấp máy thì thầm điều ước bí mật của riêng mình, rồi phồng má, thổi phù một hơi thật dài. Mười ngọn nến nhỏ lung linh trên chiếc bánh lập tức tắt ngúm, chỉ còn lại làn khói trắng mỏng manh bay lượn trong không khí, mang theo những ước nguyện ngây thơ của tuổi thơ.
Một tràng vỗ tay vang lên, tiếng reo hò chúc mừng rộn rã. Lê Quang bật cười khúc khích, vui sướng nép vào lòng mẹ. Lê An ôm chặt con, hít hà mùi sữa non vương vấn trên tóc thằng bé. Giữa khoảnh khắc ấy, nụ cười trên môi cô rạng rỡ hơn bao giờ hết, ánh mắt cô tràn ngập tình yêu thương và sự bình yên. Đó là một sự bình yên sâu sắc, không gợn một chút ưu tư nào của quá khứ.
Hoàng Huy nhẹ nhàng vòng tay qua eo Lê An, kéo cả hai mẹ con vào lòng. "Lê An, em vất vả rồi." Giọng anh ấm áp, ánh mắt nhìn cô đầy yêu thương và thấu hiểu. Anh biết, để có được gia đình này, để vun đắp tổ ấm này, Lê An đã phải hy sinh và nỗ lực rất nhiều. Anh trân trọng từng phút giây bên cô, trân trọng nụ cười và ánh mắt hạnh phúc của cô.
Lê An ngả đầu vào vai chồng, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp từ vòng tay anh. "Không có gì là vất vả cả anh. Có anh và Quang, em thấy mình thật may mắn." Cô đáp, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành. Cô nhìn xung quanh, mọi người đang vui vẻ cắt bánh, trò chuyện. Tiếng cười giòn tan của Mai, lời dặn dò nhẹ nhàng của bà Hiền, sự trầm tĩnh của ông Phúc, và gương mặt hạnh phúc ngây thơ của Lê Quang khi thưởng thức miếng bánh kem đầu tiên. Tất cả những điều đó, đối với Lê An, là những viên gạch vững chắc xây nên hạnh phúc hiện tại của cô. Cô quan sát từng người, từng cử chỉ, từng nụ cười, và cảm nhận sự trọn vẹn, ấm áp của hiện tại đang bao bọc lấy mình. Mùi bánh ngọt và nến cháy vẫn còn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở dịu dàng về niềm vui vừa qua.
***
Khi những vị khách cuối cùng đã ra về, mang theo những lời chúc tốt đẹp và tiếng cười còn vương vấn, căn nhà của Lê An dần chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Phòng khách đã được dọn dẹp gọn gàng, chỉ còn lại ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ, tạo nên một không gian ấm cúng và yên bình. Mùi hương nhẹ nhàng của bánh kem và hoa tươi vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dư âm ngọt ngào của buổi tiệc.
Lê An ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng tròn vành vạnh đang treo lơ lửng trên nền trời đêm, bao quanh bởi muôn vàn vì sao lấp lánh. Gió từ dòng sông thổi vào khe cửa, mang theo hơi ẩm và tiếng xào xạc nhẹ của lá cây, tạo nên một bản nhạc ru êm đềm.
Cô đứng dậy, bước nhẹ nhàng vào phòng con trai. Lê Quang đang ngủ say trên chiếc giường nhỏ, đôi môi chúm chím mỉm cười như đang mơ một giấc mơ đẹp. Lê An nhẹ nhàng đắp lại chăn cho con, vuốt ve mái tóc mềm mại của thằng bé. Cô cúi xuống, hôn lên má con, thì thầm: "Mẹ yêu con, con trai của mẹ." Hơi thở đều đặn của Lê Quang là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng, mang lại cho cô một cảm giác bình yên đến lạ.
Quay trở lại phòng khách, Lê An ngồi xuống chiếc ghế, nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một thoáng ký ức chợt hiện về, như một thước phim cũ quay chậm. Hình ảnh cô gái trẻ đứng bên bờ sông, ánh mắt bình thản đáp lại lời thổ lộ muộn màng của Trần Hạo: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Cụm từ "thích thì không đủ" vang vọng lại trong tâm trí cô, không còn là một nhát dao cứa vào lòng, mà chỉ như một nốt trầm dịu nhẹ trong bản nhạc cuộc đời. Nó không còn mang theo sự dằn vặt, không còn là nỗi đau. Thay vào đó, cô cảm nhận một sự bình yên sâu sắc, một lòng biết ơn vô hạn.
Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chứa đựng sự thanh thản. Lê An đã từng chờ đợi, từng hy vọng, từng có lúc mơ hồ tiếc nuối. Nhưng những cảm xúc ấy giờ đây đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho sự chấp nhận và trân trọng hiện tại. Cô đã có một gia đình trọn vẹn, một người chồng yêu thương, một đứa con trai ngoan ngoãn. Cô có một cuộc sống êm đềm, đủ đầy yêu thương và sự quan tâm. Đó là bến đỗ an yên mà cô từng mong mỏi, và giờ đây nó đã trở thành hiện thực, đẹp đẽ hơn bất cứ giấc mơ nào.
"Em biết... Nhưng thế này là đủ, hơn cả đủ rồi," cô tự nhủ trong lòng, giọng nói khẽ khàng như một lời khẳng định cuối cùng. Không còn "nếu như ngày đó", không còn "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" nào có thể lay chuyển được sự bình yên trong tâm hồn cô. Cô mỉm cười, một nụ cười không còn chút vương vấn tiếc nuối, chỉ có sự mãn nguyện và lòng biết ơn sâu sắc. Lê An chấp nhận tất cả những gì đã qua, bởi lẽ chính những điều đó đã dẫn lối cô đến với hạnh phúc hiện tại, một hạnh phúc tròn đầy dưới ánh trăng khuya, bên mái nhà ấm áp của riêng mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.