Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 901: Dòng Chảy Ký Ức Bên Bờ Sông

Trần Hạo đứng giữa căn phòng rộng lớn, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn đường vẫn sáng, nhưng không còn rực rỡ như lúc đầu. Mọi thứ dần tĩnh lặng. Anh biết, chuyến đi này sẽ là một cuộc hành trình dài, không chỉ về mặt địa lý, mà còn về mặt cảm xúc. Một cuộc hành trình tìm về nguồn cội, một sự đối mặt với những ký ức, và có lẽ, là khởi đầu cho một sự chấp nhận mới, dù muộn màng. Nỗi tiếc nuối không thể xóa nhòa, nhưng anh sẽ học cách sống chung với nó, như một phần không thể tách rời của cuộc đời mình. Anh đặt chiếc vali đã chuẩn bị sẵn xuống sàn, nhẹ nhàng khép cửa phòng ngủ, để lại phía sau những hào nhoáng và sự cô độc của thành phố không ngủ.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua những kẽ hở của các tòa nhà chọc trời, Trần Hạo đã có mặt tại bến xe khách liên tỉnh. Không gian nơi đây đã hoàn toàn khác biệt so với sự yên tĩnh, thanh bình của căn hộ anh vừa rời khỏi. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa phát thanh rè rè thông báo các chuyến đi và đến, tiếng người gọi khách bằng những âm điệu đặc trưng của dân miền Tây Bắc, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hối hả đến lạ lùng. Anh sải bước qua khu vực chờ rộng lớn, ánh mắt lướt qua những quầy vé đông đúc, những bãi đỗ xe chật kín đủ loại phương tiện. Mùi xăng dầu nồng nặc hòa lẫn với mùi khói xe thoảng qua, đôi khi lại xen lẫn mùi ẩm mốc cũ kỹ từ những góc khuất, và cả mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong ven đường. Tất cả những mùi hương và âm thanh đó tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, nhưng lại có vẻ gì đó chân thật, sống động hơn hẳn cái không khí vô trùng của những văn phòng cao cấp mà anh đã quá quen thuộc.

Chiếc vali gọn gàng, màu đen sang trọng, đứng cạnh chân anh như một người bạn đồng hành quen thuộc, tương phản rõ rệt với những chiếc túi vải sờn cũ, những bao tải hành lý cồng kềnh của những người xung quanh. Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ cao cấp với mặt kính sapphire lấp lánh ánh bạc, phản chiếu chút nắng yếu ớt đầu ngày. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh than đơn giản hơn thường lệ, nhưng từng đường nét vẫn toát lên vẻ lịch lãm, phong thái điềm đạm, khác biệt hoàn toàn với hình ảnh một doanh nhân quyền lực thường thấy. Anh lặng lẽ xếp hàng, mua một tấm vé đi về thị trấn ven sông. Không một lời mặc cả, không một chút biểu cảm vội vã. Khi nhận tấm vé trên tay, anh tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ trên chuyến xe sắp khởi hành.

Chuyến xe từ từ lăn bánh, bắt đầu hành trình đưa anh rời xa cái đô thị phồn hoa. Anh tựa đầu vào cửa kính lạnh, ánh mắt dõi theo dòng người hối hả dần lùi lại phía sau. Những tòa nhà cao tầng kiêu hãnh, những trung tâm thương mại sầm uất, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả dần thu nhỏ lại thành những chấm nhỏ mờ ảo. Thay vào đó, những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận bắt đầu hiện ra, những ngôi làng nhỏ bé ẩn mình dưới rặng tre rì rào, và những ngọn núi xa xa dần lộ rõ đường nét. Khung cảnh thay đổi chậm rãi, như một thước phim quay chậm đưa anh trở về quá khứ.

"Lại về đây... nơi mọi thứ bắt đầu, và cũng là nơi mọi thứ kết thúc," Trần Hạo lẩm bẩm một mình, giọng nói trầm khẽ lạc giữa tiếng động cơ xe đang gầm gừ. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí dần trong lành hơn, mang theo hơi đất ẩm và mùi cỏ cây thoang thoảng. Mỗi vòng bánh xe quay là một lần anh cảm thấy như mình đang quay ngược dòng thời gian, trở về một phiên bản khác của chính mình, một Trần Hạo của những năm tháng non dại, chưa vướng bận những toan tính, chưa phải đối mặt với những lựa chọn nghiệt ngã. Nơi đây, nơi anh đã từng tin rằng mọi thứ đều có thể, nơi tình yêu chỉ cần một cái gật đầu, một lời nói thì thầm. Nhưng chính sự e dè, sự "chậm một nhịp" của anh đã biến những niềm tin ấy thành những vết sẹo hằn sâu trong trái tim. Anh không biết chuyến đi này sẽ mang lại điều gì, chỉ biết rằng một sự thôi thúc mạnh mẽ đã kéo anh trở lại. Anh cần phải đối mặt, không phải với ai khác, mà là với chính những mảnh vỡ trong tâm hồn mình. Anh cần tìm kiếm một sự thanh thản, dù biết rằng nỗi tiếc nuối sẽ mãi là một phần của anh.

Chiều tà, nắng vàng dịu nhẹ đã đổ xuống khắp các nẻo đường, khi chiếc xe khách cuối cùng cũng dừng lại ở rìa thị trấn ven sông. Trần Hạo bước xuống, hít một hơi thật sâu. Không khí nơi đây trong lành hơn hẳn phố thị, mang theo mùi của đất, của nước sông, và chút hương hoa dại ven đường. Một cơn gió heo may nhẹ nhàng lướt qua, mơn man trên da thịt, như một lời chào quen thuộc từ những tháng ngày xưa cũ. Anh không vội tìm chỗ nghỉ, mà để đôi chân mình dẫn lối qua những con phố đã khắc sâu vào tiềm thức.

Con đường lát gạch cũ kỹ, những mái nhà rêu phong, tất cả vẫn còn đó, nguyên vẹn như một bức tranh đã nhuốm màu thời gian. Cửa hàng tạp hóa của chú Ba vẫn nằm yên vị ở góc phố, với tấm biển hiệu đã bạc màu, nhưng những món đồ bày bán bên trong vẫn đủ sức gợi về những ký ức tuổi thơ. Tiếng rao hàng của một bà lão bán xôi vò từ xa vọng lại, nghe thân thuộc đến lạ. Tiệm sửa xe của cậu Sáu vẫn tấp nập tiếng búa gõ, tiếng máy móc lách cách, và những vệt dầu loang lổ trên nền đất. Quán bún riêu của cô Bán Bún Riêu Cua vẫn thơm lừng mùi gạch cua, hành phi, và mùi nước dùng đậm đà, khiến bụng anh bất giác sôi lên. Anh thấy những đứa trẻ hồn nhiên đùa nghịch trên hè phố, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc trời. Những cụ già tóc bạc phơ ngồi hóng mát trước hiên nhà, chậm rãi nhâm nhi chén trà, ánh mắt hiền từ dõi theo dòng người qua lại. Cuộc sống nơi đây vẫn êm đềm trôi chảy, như một dòng sông không ngừng nghỉ, dường như chưa từng có bất kỳ biến động hay thay đổi nào đáng kể.

Anh đi bộ chậm rãi, từng bước chân như đang dò dẫm lại những dấu vết của quá khứ. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi mái nhà đều kể một câu chuyện, một mảnh ghép của tuổi thơ anh và Lê An. Anh dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ có hàng rào hoa giấy, nơi Lê An đã từng sống. Ngôi nhà vẫn vậy, nhưng cánh cổng đã được sơn lại màu xanh tươi mới, và có thêm một vài chậu hoa nhỏ treo trước hiên. Một khoảnh khắc, anh tưởng như sẽ thấy bóng dáng cô ấy thấp thoáng sau khung cửa sổ, nhưng rồi chỉ có sự tĩnh lặng và một cảm giác trống rỗng bao trùm. Anh không dám lại gần hơn, không dám nhìn kỹ hơn. Có lẽ, những gì đã cũ nên được giữ nguyên trong ký ức, đẹp đẽ và không bị chạm đến bởi hiện thực.

"Mọi thứ vẫn như xưa, mà sao lòng mình lại khác? Hay chỉ có mình ta thay đổi?" Trần Hạo tự hỏi mình, giọng nói lạc lõng giữa không gian quen thuộc. Thị trấn này, nó là một bảo tàng sống động của những kỷ niệm, còn anh, anh là một vị khách lữ hành trở về thăm lại, mang theo một tâm hồn đã chịu quá nhiều phong ba bão táp. Sự bình yên nơi đây, sự giản dị và thân thuộc, nó càng làm nổi bật sự trống rỗng sâu sắc trong lòng anh, một sự trống rỗng mà không một thành công nào, không một đỉnh cao nào trong sự nghiệp có thể lấp đầy. Nỗi tiếc nuối về "khoảng cách vô hình" đã tạo ra giữa anh và Lê An, về "lời nói không thành" đã mãi mãi ám ảnh anh. Anh biết, anh đến đây không phải để tìm kiếm một phép màu, mà để đối mặt, để cảm nhận lại, để chấp nhận rằng quá khứ là một phần không thể thay đổi của mình.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, và Trần Hạo cuối cùng cũng dừng chân tại bờ sông, nơi có cây đa cổ thụ rợp bóng và chiếc ghế đá quen thuộc. Nơi đây, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm vui buồn của anh và Lê An, nơi những lời hứa hẹn non nớt đã từng được thốt ra, và cũng là nơi lời thổ lộ muộn màng của anh đã mãi mãi chìm vào quên lãng.

Anh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đá lạnh lẽo, cảm nhận sự se lạnh của buổi chiều tà đang dần len lỏi vào không khí. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, âm thanh quen thuộc như một khúc ca ru ngủ của dòng sông. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây đa cổ thụ, nghe như những lời thì thầm của quá khứ. Từ xa, tiếng côn trùng bắt đầu kêu ri ri báo hiệu đêm về, hòa cùng tiếng thuyền bè qua lại vọng lại từ phía hạ nguồn, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên. Mùi nước sông đặc trưng, mùi phù sa lắng đọng và mùi ẩm của đất sau một ngày nắng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một cảm giác thân thuộc đến nao lòng. Bầu không khí nơi đây vẫn vậy, yên bình, lãng mạn và mênh mông, nhưng giờ đây, trong tâm trí anh, nó lại mang một nét hoài niệm và u buồn khó tả.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng chút một của không gian này. Trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi hoàng hôn, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như thể cô vẫn đang ngồi cạnh anh, mái tóc dài buông xõa bay trong gió, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Cả không gian như chìm vào một thước phim cũ, quay chậm lại khoảnh khắc định mệnh đó, cái khoảnh khắc đã khắc sâu vào tâm hồn anh, trở thành một vết sẹo không bao giờ lành.

Anh nhớ như in cái ngày hôm ấy, ngày cô chuẩn bị lên xe hoa. Anh đã đứng lặng lẽ bên bờ sông, nơi hai người đã có những buổi chiều vô tư lự. Anh đã dồn hết can đảm, bao nhiêu năm chôn giấu, bao nhiêu lời nói không thành, cuối cùng cũng được thốt ra. Giọng anh run run, mang theo tất cả sự dằn vặt, hối tiếc của một thời tuổi trẻ nông nổi.

"Ngày đó... anh đã rất thích em," anh đã nói, ánh mắt dán chặt vào cô, hy vọng tìm thấy một tia sáng, một dấu hiệu của sự đồng điệu.

Nhưng cô, Lê An của anh, cô đã quá khác. Cô không còn là cô gái chờ đợi anh bên bờ sông mỗi buổi chiều. Cô đã trưởng thành, đã chấp nhận một con đường khác, một bến đỗ an yên mà cô tin là phù hợp hơn. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt lại có một vẻ bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản lạnh lùng xé nát trái tim anh. Trên ngón tay áp út của cô, chiếc nhẫn cưới lấp lánh ánh vàng, như một lời khẳng định không thể chối cãi.

"Em biết," cô đáp lại, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng mỗi từ thốt ra lại như một nhát dao cứa vào tâm can anh. "Nhưng thích thì không đủ."

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng nó đã định nghĩa lại cả cuộc đời anh, cả mối tình thanh mai trúc mã ấy. "Thích thì không đủ." Ba từ đó, nó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh suốt bao nhiêu năm qua, trở thành một lời nguyền, một dấu hỏi không lời mà anh mãi mãi không tìm được đáp án. Nỗi đau cũ lại ùa về, tươi nguyên như mới hôm qua, dù đã bao nhiêu năm trôi qua, dù anh đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, có trong tay mọi thứ mà nhiều người mơ ước. Cái giá của sự chậm trễ, nó không chỉ là một khoảnh khắc, mà là cả một cuộc đời, cả một sự cô độc mà anh phải gánh chịu.

Trần Hạo ngồi bất động trên ghế đá, gương mặt lộ rõ sự đau khổ và tiếc nuối tột cùng. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mang theo những ký ức, những hoài niệm về một tình yêu đã mãi mãi không thành. Anh biết, anh không thể thay đổi quá khứ, không thể quay ngược dòng chảy thời gian. Tất cả những gì còn lại, chỉ là sự chấp nhận.

"Thì ra, cái giá của sự chậm trễ, là cả một đời hối tiếc," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào tiếng gió và tiếng sóng. Nỗi tiếc nuối ấy, nó đã trở thành một phần của anh, một nhắc nhở vĩnh cửu về những gì đã mất, về "nếu như ngày đó" anh dũng cảm hơn một chút, nói ra sớm hơn một chút. Nhưng cuộc đời, nó không có hai chữ "nếu như". Và anh, Trần Hạo, phải học cách sống chung với điều đó.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free