Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 900: Dấu Hỏi Không Lời Trong Thành Phố Ngủ Muộn

Sáng hôm sau, ánh bình minh yếu ớt cố gắng len lỏi qua tấm rèm cửa dày cộm, nhưng vẫn không đủ sức xua đi sự u ám trong căn phòng penthouse sang trọng. Trần Hạo đã thức dậy từ lâu, cảm giác nặng nề vẫn còn vương vấn trong lồng ngực. Quyết định trở về thị trấn ven sông đã được đưa ra, không phải trong một khoảnh khắc bốc đồng, mà là kết quả của một đêm dài đấu tranh nội tâm, một sự chấp nhận chậm rãi rằng quá khứ không thể bị chôn vùi, nó sẽ mãi là một phần của anh, dù anh có muốn hay không.

Anh bước vào phòng Tổng Giám Đốc của mình tại Tập đoàn Trần Thịnh. Ánh sáng từ cửa sổ kính lớn rọi thẳng vào, làm bừng sáng căn phòng được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại nhưng không kém phần uy nghi. Bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, những bức tranh trừu tượng treo trên tường, và tầm nhìn bao quát cả thành phố đang cựa mình thức giấc – tất cả đều là biểu tượng cho quyền lực và sự thành đạt của anh. Tuy nhiên, trong không gian ấy, Trần Hạo vẫn cảm thấy một sự trống rỗng khó tả. Tiếng điều hòa chạy đều đều, tiếng gõ phím lách cách vọng lại từ các phòng ban bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn, nhưng lại không thể lấp đầy sự tĩnh lặng bên trong anh.

Anh ngồi xuống chiếc ghế da bọc cao cấp, ngón tay lướt nhẹ trên mặt bàn lạnh lẽo. Gương mặt anh điềm tĩnh, không lộ rõ cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi suy tư nặng nề. Anh lật mở tập tài liệu về dự án mới, cố gắng tập trung vào những con số và chiến lược, nhưng tâm trí anh vẫn như một dòng sông chảy ngược, không ngừng tìm về những ký ức cũ.

Vài phút sau, cửa phòng khẽ gõ. Chị Nguyệt, thư ký riêng của anh, bước vào với phong thái chuyên nghiệp thường thấy. Mái tóc búi cao gọn gàng, bộ vest công sở màu xanh than ôm dáng, và nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy hiệu quả. Chị đặt chồng tài liệu lên bàn, rồi khẽ nói: "Anh Hạo, có cuộc hẹn với đối tác lúc 10 giờ, và sau đó là cuộc họp phòng ban về dự án X."

Trần Hạo gật đầu, không rời mắt khỏi màn hình máy tính. Anh hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng lên nhìn chị Nguyệt. "Chị Nguyệt, về sự kiện từ thiện ở thị trấn ven sông sắp tới, tôi sẽ tham gia. Chị sắp xếp lịch trình, đặt vé máy bay, và chuẩn bị tất cả tài liệu cần thiết. Thời gian tôi vắng mặt, mọi công việc quan trọng sẽ do Anh Long phụ trách." Giọng anh trầm, chậm rãi, nhưng dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào về quyết định của mình.

Chị Nguyệt hơi ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên cô thấy Trần Hạo đích thân tham gia một sự kiện từ thiện ở quê nhà, chứ không chỉ đơn thuần là đóng góp tài chính. Tuy nhiên, sự chuyên nghiệp đã ăn sâu vào máu khiến cô không hỏi thêm. "Vâng, anh Hạo. Tôi sẽ sắp xếp ngay." Chị ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay nhỏ, ánh mắt thoáng qua một tia tò mò.

Đúng lúc đó, Anh Long bước vào, trên tay cầm một vài bản báo cáo. "Hạo, về báo cáo quý này..." Anh Long dừng lại khi thấy Chị Nguyệt vẫn còn trong phòng và vẻ mặt có chút khác lạ của Trần Hạo. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo, lịch sự và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn là người tinh ý nhất trong công ty. Anh quan sát Trần Hạo một cách kỹ lưỡng.

"Anh Long, đúng lúc lắm." Trần Hạo gập laptop lại, nhìn thẳng vào người đồng nghiệp kiêm cấp dưới thân cận của mình. "Tôi sẽ về thị trấn tham gia sự kiện từ thiện. Việc dự án X giao lại cho anh trong tuần tới. Có bất kỳ vấn đề phát sinh nào, chị Nguyệt sẽ liên hệ với tôi."

Anh Long nhướng mày. "Anh Hạo, anh quyết định đi thật sao? Dạo này anh có vẻ bận rộn hơn... Có điều gì đặc biệt ở sự kiện này không?" Anh Long cười nhẹ, cố gắng thăm dò. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Anh vắng mặt một tuần, e rằng sẽ có nhiều việc tồn đọng."

Trần Hạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra xa xăm. Những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa nền trời xanh biếc, những dòng xe cộ hối hả như dòng chảy không ngừng của cuộc đời. Anh khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua môi. "Không có gì đặc biệt. Chỉ là... một lời mời không thể từ chối." Lời nói của anh nhẹ bẫng, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc mà chỉ riêng anh mới hiểu. Đó không phải là lời mời của một tổ chức, mà là lời mời từ chính quá khứ, từ những phần đã mất của bản thân anh.

Anh quay lại, ánh mắt anh Long vẫn đang dõi theo. "Anh Long, tôi tin tưởng vào khả năng của anh. Sắp xếp các cuộc họp online nếu cần. Chị Nguyệt sẽ hỗ trợ anh tối đa." Anh không giải thích thêm, bởi anh biết, những điều cần nói đã được cất giấu quá lâu trong lòng. Đôi khi, một chuyến đi không chỉ là để đến một nơi, mà là để tìm thấy chính mình, để đối mặt với những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm.

Chị Nguyệt đã rời đi để chuẩn bị. Anh Long vẫn đứng đó, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm tư của Trần Hạo. "Anh Hạo này," anh Long nói, giọng điệu chuyển sang thân mật hơn một chút. "Liệu anh có định 'kết hợp công việc với chuyến thăm nhà cũ' hay không? Dù sao thì, cũng là một dịp tốt để trở về nơi chôn nhau cắt rốn."

Trần Hạo chỉ nhếch mép, không đáp. Anh bước về phía bàn làm việc, lấy ra một tập tài liệu khác, đó là thông tin chi tiết về sự kiện từ thiện. Anh lướt qua từng trang, đặc biệt chú ý đến danh sách các hoạt động và địa điểm diễn ra. Một buổi triển lãm ảnh về thị trấn xưa tại đình làng, một chương trình ca nhạc gây quỹ tại sân vận động cũ, một hoạt động trồng cây xanh dọc bờ sông... "Bên bờ sông cũ," anh thầm nhủ. Từ ngữ ấy như một lời nhắc nhở, một tiếng vọng từ quá khứ, đánh thức những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ yên. Anh hình dung lại con đường đất nhỏ dẫn ra bờ sông, nơi anh và Lê An đã từng đạp xe mỗi chiều tan học, nơi những "lời nói không thành" cứ mãi mắc kẹt trong cổ họng anh.

Anh Long thấy Trần Hạo chìm vào suy tư, không muốn quấy rầy thêm. Anh hiểu rằng, có những điều không thể nói ra, có những vết sẹo không thể chạm vào. Anh chỉ gật đầu, "Vậy để tôi chuẩn bị các báo cáo cần thiết cho anh xem trước chuyến đi. Chúc anh có một chuyến đi thuận lợi."

Trần Hạo khẽ gật, ánh mắt vẫn dán vào những dòng chữ trên tài liệu. Anh không tìm kiếm một bóng hình cụ thể, nhưng anh lại vô thức tìm kiếm những mảnh ghép của ký ức, những dấu vết của một thời đã qua. Chuyến đi này, không chỉ là công việc, mà còn là một cuộc hành trình về với chính mình, về với những "khoảng cách vô hình" đã tạo nên con người anh của ngày hôm nay. Anh biết rằng, dù có thành công đến đâu, dù có đứng trên đỉnh cao nào, thì nỗi tiếc nuối ấy vẫn sẽ mãi ở đó, như một cái bóng theo anh suốt cuộc đời.

***

Tối đó, Trần Hạo tham dự một buổi tiệc quan trọng tại nhà hàng Pháp danh tiếng 'Le Rêve'. Kiến trúc cổ điển châu Âu với trần cao vút, những chùm đèn pha lê lấp lánh rọi xuống không gian sang trọng, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và tinh tế. Tường nhà được trang trí bằng những bức tranh sơn dầu cổ điển và những tấm gương lớn viền vàng, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ nến trên mỗi bàn ăn. Bàn ghế bọc vải nhung êm ái, khăn trải bàn trắng tinh tươm, cùng những bình hoa tươi tỏa hương thơm thoang thoảng.

Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng, du dương vang lên từ một góc phòng, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách, tiếng dao dĩa tinh tế và những lời trò chuyện thì thầm. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn, mùi hoa ly trắng trên bàn, và cả mùi nước hoa cao cấp từ những vị khách sang trọng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự xa hoa và đẳng cấp.

Trần Hạo, trong bộ vest đen cắt may hoàn hảo, là tâm điểm của sự chú ý. Anh đứng giữa đám đông các đối tác kinh doanh, những khuôn mặt quyền lực và giàu có. Những lời khen ngợi không ngừng tuôn ra về thành công rực rỡ của dự án mới, về tài năng lãnh đạo và tầm nhìn của anh. "Chúc mừng Trần Tổng! Dự án lần này đúng là một bước đột phá. Anh đúng là một huyền thoại của ngành!" một đối tác lớn tuổi, tóc bạc phơ, nâng ly rượu vang đỏ, cười rạng rỡ.

Trần Hạo mỉm cười xã giao, nụ cười lịch thiệp nhưng không chạm tới đáy mắt. Anh nâng ly đáp lại, "Cảm ơn, mọi người đã hỗ trợ rất nhiều." Lời nói của anh ngắn gọn, súc tích, đúng như phong thái thường ngày. Anh lướt ánh mắt qua đám đông, nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ, những ánh mắt ngưỡng mộ. Họ ca tụng anh, ngưỡng mộ anh, nhưng anh lại cảm thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Giữa những lời chúc tụng vang dội, giữa ánh đèn lấp lánh và tiếng cười nói rộn ràng, anh nghe thấy một khoảng lặng vô hình trong chính tâm hồn mình.

"Anh Hạo, nhìn anh thành đạt thế này, chắc chắn có rất nhiều cô gái vây quanh. Chẳng bù cho chúng tôi, mãi vẫn chưa tìm được người ưng ý!" Một đối tác khác, trẻ hơn, hóm hỉnh trêu chọc.

Trần Hạo chỉ cười khẽ, không trả lời trực tiếp. Anh vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp hiệu Patek Philippe, mặt đồng hồ sáng bóng phản chiếu ánh đèn. Nó là một món đồ xa xỉ, biểu tượng cho thành công và địa vị mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng giá trị của nó, trong khoảnh khắc này, lại trở nên vô nghĩa. Anh nghĩ đến chiếc đồng hồ cũ kỹ mà Lê An đã tặng anh nhân dịp sinh nhật năm 18 tuổi, một chiếc Casio đơn giản nhưng lại chứa đựng bao nhiêu tình cảm và kỷ niệm. Chiếc đồng hồ ấy đã mất, hoặc anh đã cố tình cất giấu nó đi, như một cách để chôn vùi quá khứ.

Anh đứng đó, lắng nghe những câu chuyện phiếm, những kế hoạch làm ăn lớn, những lời mời gọi hợp tác đầy hứa hẹn. Ngoại hình anh hoàn hảo, thần thái anh tự tin, nhưng tâm trí anh lại lơ lửng ở một nơi rất xa. Anh nhớ lại câu nói của Lê An, "Thích thì không đủ." Phải, ngày ấy cô nói vậy. Và bây giờ, anh có thể thêm vào đó, "thành công thì có đủ" không? Anh đã có tất cả những thứ mà xã hội coi là biểu tượng của hạnh phúc: tiền bạc, quyền lực, danh vọng, sự nghiệp rực rỡ. Nhưng tại sao, trái tim anh vẫn mang một vết sẹo không thể lành, một khoảng trống không thể lấp đầy?

Anh nhìn những cặp đôi đang khiêu vũ nhẹ nhàng trên sàn, những ánh mắt trao nhau đầy yêu thương. Anh nhìn những gia đình đang quây quần bên bàn tiệc, tiếng cười nói ấm áp. Tất cả những điều đó, anh đều không có. Sự nghiệp anh rực rỡ, nhưng cuộc sống cá nhân anh lại cô độc. Anh cảm thấy như mình đang đóng một vai diễn hoàn hảo trên sân khấu cuộc đời, nhưng khi tấm màn nhung khép lại, anh lại trở về với chính mình, trống rỗng và lẻ loi.

Mùi hoa hồng phảng phất từ bình hoa trên bàn cạnh anh, gợi cho anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi Lê An cài một bông hoa dại lên tóc anh. Ký ức ấy, dù đã rất lâu, vẫn sống động như vừa mới hôm qua. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi hình ảnh ấy, nhưng nó vẫn dai dẳng bám lấy. Anh muốn tìm một điều gì đó để lấp đầy khoảng trống này, một điều gì đó không phải là tiền bạc hay quyền lực. Một điều gì đó mà anh biết mình đã để tuột mất, "chậm một nhịp", trong cái khoảng thời gian "nếu như ngày đó" anh đã không đủ dũng cảm.

Buổi tiệc kéo dài thêm một lúc lâu nữa. Trần Hạo vẫn giữ thái độ lịch thiệp, chuyên nghiệp cho đến phút cuối cùng. Anh nâng ly champagne lần cuối, đáp lại lời cảm ơn của chủ nhà, rồi nhẹ nhàng từ chối lời mời đi tăng hai. Anh biết, đêm nay, anh cần sự tĩnh lặng, cần đối diện với chính mình, chứ không phải những cuộc vui phù phiếm.

***

Đêm khuya, căn hộ penthouse của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh mịch. Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang lên đèn lấp lánh. Hàng triệu ánh sáng như những đốm lửa nhỏ, vẽ nên một bức tranh rực rỡ, sống động. Nhưng đối với Trần Hạo, bức tranh ấy lại càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, như tiếng thở dài của chính anh.

Anh tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, đặt nó xuống mặt bàn đá cẩm thạch mát lạnh. Tiếng kim loại chạm vào đá khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Chiếc đồng hồ ấy, biểu tượng của thời gian, của sự thành công, nhưng lại không thể quay ngược dòng chảy của ký ức.

Trần Hạo thở dài, lẩm bẩm một mình, giọng nói trầm khẽ, lạc giữa không gian rộng lớn: "Thích thì không đủ... Phải, Lê An, em nói đúng." Anh khẽ nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An mỉm cười bình thản trong khoảnh khắc gặp lại bên bờ sông cũ lại hiện rõ mồn một. "Bao nhiêu năm rồi, anh vẫn không tìm được câu trả lời khác... Nó đã trở thành một phần của anh rồi." Nỗi tiếc nuối ấy, nó đã ăn sâu vào xương tủy anh, trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc sống của một Trần Hạo thành đạt nhưng cô độc.

Anh bước chậm rãi về phía tủ sách, nơi có một ngăn kéo bí mật. Anh mở ra, bên trong là vài kỷ vật nhỏ đã ố màu thời gian. Một chiếc huy hiệu của trường cấp ba, một cuốn sổ ghi chép cũ kỹ với những nét chữ nguệch ngoạc của tuổi học trò, và một tấm ảnh cũ. Tấm ảnh chụp anh và Lê An bên bờ sông, dưới tán cây cổ thụ. Cả hai đều cười tươi rói, ánh mắt trong veo, hồn nhiên. Lê An ngày ấy thật dịu dàng, mái tóc dài buông xõa, nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai. Trần Hạo ngày ấy, dù đã cố che giấu, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự quan tâm đặc biệt dành cho cô.

Anh nhìn ngắm tấm ảnh thật lâu, ngón tay khẽ vuốt ve khuôn mặt của Lê An trong bức hình. Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm. Những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Tất cả đều là những mảnh ghép của một tình yêu non dại, chưa kịp nói thành lời. Rồi "khoảng cách vô hình" dần hình thành, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, cho đến khi chỉ còn lại sự im lặng. Anh mỉm cười cay đắng. Nụ cười ấy chất chứa bao nhiêu nỗi chua xót, bao nhiêu sự dằn vặt.

"Nếu như ngày đó... anh dũng cảm hơn một chút." Anh lặp lại câu nói ấy, không biết đã bao nhiêu lần nó vang vọng trong tâm trí anh. "Nếu như anh nói ra sớm hơn một chút, nếu như anh không để tình cảm của mình 'chậm một nhịp'... Liệu mọi chuyện có khác?" Câu hỏi ấy vẫn mãi là một dấu hỏi không lời, không có đáp án. Bởi cuộc đời không cho phép quay ngược thời gian, không cho phép sửa chữa những sai lầm.

Anh biết, anh đã đạt được mọi thứ trong sự nghiệp, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: cô ấy. Sự tiếc nuối như một dòng sông chảy ngược, cuốn lấy anh vào những xoáy nước của quá khứ, nhưng giờ đây, anh không còn cố gắng chống cự nữa. Anh chấp nhận nó. Nỗi tiếc nuối này, nó không còn là gánh nặng, mà là một phần của anh, một nhắc nhở về những gì đã qua, và những gì không thể thay đổi.

Anh đặt tấm ảnh trở lại ngăn kéo, rồi với tay lấy chiếc vali nhỏ. Anh mở ra, bắt đầu sắp xếp vài món đồ cần thiết cho chuyến đi. Mấy bộ quần áo công sở lịch lãm, một vài cuốn sách, và chiếc laptop. Tất cả đều gọn gàng, ngăn nắp, đúng như con người anh. Nhưng bên trong anh, mọi thứ lại hỗn độn và đầy cảm xúc.

Chuyến đi này, nó không phải là để tìm kiếm một ai đó, bởi anh biết, Lê An đã có một cuộc sống riêng của mình, một cuộc sống bình yên mà anh không thể chen vào. Anh cũng không thể mang đến cho cô ấy sự bình yên đó nữa. Anh cần trở về để tìm kiếm chính mình, tìm kiếm câu trả lời cho nỗi khát khao không thể gọi tên này. Lời mời tham gia sự kiện từ thiện này, nó không chỉ là một nhiệm vụ xã hội, mà còn là một cơ hội, một sự thôi thúc nội tâm không thể chối từ. Anh cần phải đối mặt với quá khứ, không phải để thay đổi nó, mà để học cách sống với nó, để tìm kiếm một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời mình ngoài những giá trị vật chất phù phiếm.

Khi chiếc vali đã được chuẩn bị xong, Trần Hạo đứng giữa căn phòng rộng lớn, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn đường vẫn sáng, nhưng không còn rực rỡ như lúc đầu. Mọi thứ dần tĩnh lặng. Anh biết, chuyến đi này sẽ là một cuộc hành trình dài, không chỉ về mặt địa lý, mà còn về mặt cảm xúc. Một cuộc hành trình tìm về nguồn cội, một sự đối mặt với những ký ức, và có lẽ, là khởi đầu cho một sự chấp nhận mới, dù muộn màng. Nỗi tiếc nuối không thể xóa nhòa, nhưng anh sẽ học cách sống chung với nó, như một phần không thể tách rời của cuộc đời mình.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free