Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 899: Vinh Quang Đỉnh Cao, Trái Tim Vẫn Khát Khao
Thang máy dần dần đi xuống, mang theo Trần Hạo và một quyết định đang dần hình thành trong tâm trí anh. Thành phố bên ngoài cửa kính đã lên đèn, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng trong lòng anh, hình ảnh con sông cũ và những con đường làng quen thuộc lại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Anh biết, dù muốn hay không, lời mời này đã đặt anh vào một tình thế không thể lảng tránh. Sẽ phải có một sự đối mặt. Một sự đối mặt với thị trấn, với quá khứ, và với chính bản thân anh. Câu hỏi không còn là "có nên đi hay không", mà là "anh sẽ đối mặt với nó như thế nào?".
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua tấm rèm cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ sồi bóng loáng của căn hộ cao cấp. Trần Hạo trở mình, cảm nhận sự trống rỗng quen thuộc bên cạnh, một khoảng không lạnh lẽo dù căn phòng luôn được điều hòa giữ ở nhiệt độ lý tưởng. Anh không vội vàng thức dậy ngay. Thay vào đó, anh nằm im, lắng nghe tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, giai điệu trầm buồn như hòa cùng dòng suy nghĩ miên man trong đầu. Mùi gỗ mới, mùi da của sofa và một chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ đêm qua phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng cũng đầy tĩnh mịch.
Anh chậm rãi ngồi dậy, kéo rèm để đón nhận hoàn toàn ánh sáng trong lành của buổi sớm. Thành phố trải dài dưới chân anh, một bức tranh sống động của những tòa nhà chọc trời, những con đường tấp nập đang dần thức giấc. Anh bước về phía quầy bar mini, tự pha cho mình một tách cà phê đen đậm đặc, quen thuộc. Từng giọt cà phê tí tách rơi xuống, mang theo hương thơm nồng nàn, đánh thức một phần giác quan còn đang mơ màng. Anh ngồi xuống chiếc ghế cao, tay nâng ly cà phê ấm nóng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra xa xăm. Trên mặt bàn đá cẩm thạch trắng tinh, lá thư mời từ thị trấn ven sông vẫn nằm đó, trắng muốt và thanh thoát, như một lời nhắc nhở dai dẳng về một phần cuộc đời đã bị anh cố tình lãng quên.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào phong bì, cảm nhận sự thô ráp của giấy, như thể nó đang cố gắng kéo anh về lại với những gì đã cũ. Thị trấn ven sông. Chỉ bốn chữ ấy thôi cũng đủ để khơi dậy một dòng chảy ký ức mãnh liệt. Tuổi thơ anh, tuổi trẻ của anh, đều ở đó. Và cả Lê An. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh cô gái với mái tóc đen dài, nụ cười hiền lành và ánh mắt trong veo lại hiện về rõ nét. Bao nhiêu năm rồi, anh đã cố gắng chôn vùi tất cả. Anh đã xây dựng một đế chế riêng, một cuộc sống hoàn hảo đến từng chi tiết, nhưng dường như, nó vẫn thiếu đi một mảnh ghép quan trọng nhất. Một khoảng trống không thể lấp đầy bằng những giá trị vật chất, bằng những thành công vang dội mà người đời ngưỡng mộ.
Anh lại mở mắt, nhìn xuống cổ tay mình. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ, mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh nắng. Nó là biểu tượng của bao năm phấn đấu không ngừng nghỉ, của những đêm thức trắng bên bàn làm việc, của những quyết định táo bạo. Mọi người đều nói anh là người thành công, là hình mẫu lý tưởng. Nhưng trong lòng anh, không có lấy một chút vui vẻ nào. Chỉ có sự mệt mỏi, và một nỗi cô độc không tên. Anh đã đạt được tất cả những gì mình từng khao khát: tiền bạc, quyền lực, danh vọng. Nhưng rốt cuộc, mục đích sống của anh là gì? Có phải chỉ để tích lũy những thứ này, để rồi cuối cùng ngồi một mình trong căn hộ sang trọng, nhìn ra thành phố rộng lớn mà thấy trái tim mình lại càng nhỏ bé hơn?
Nỗi trống rỗng ấy không phải là mới, nó đã tồn tại trong anh từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh nhận ra mình đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ lấp đầy được nó. Sự bận rộn sẽ khiến anh quên đi. Nhưng không. Nó chỉ giống như một vết sẹo, không đau đớn dữ dội nhưng âm ỉ và dai dẳng, thỉnh thoảng lại nhói lên nhắc nhở anh về những gì đã mất. Anh đưa ly cà phê lên môi, vị đắng lan tỏa, giống như vị của sự tiếc nuối. Anh nhớ lại lời nói của Lê An, "thích thì không đủ". Ngày đó, anh đã không hiểu hết ý nghĩa của nó, chỉ nghĩ rằng cô muốn nhiều hơn là một tình cảm bồng bột. Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi, liệu "thành công thì có đủ" để anh hạnh phúc không? Câu trả lời vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ, lạnh lẽo và rõ ràng: Không. Tuyệt nhiên không đủ.
***
Buổi chiều cùng ngày, không khí trong phòng họp chiến lược của Trần Thịnh căng thẳng đến nghẹt thở. Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc như dao. Anh Long và Chị Nguyệt cùng các thành viên khác trong ban điều hành đều ngồi thẳng lưng, tập trung cao độ. Căn phòng hình oval lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED, ghế da cao cấp kê ngay ngắn. Mùi cà phê mới pha hòa lẫn với mùi giấy của những chồng tài liệu và mùi nước hoa cao cấp của các cộng sự, tạo nên một không gian chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Tiếng slide trình chiếu liên tục chuyển đổi trên màn hình lớn, tiếng máy tính gõ lạch cạch, tiếng bút ký giấy rột roạt, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng ho khan của ai đó vì căng thẳng.
Trần Hạo đang chủ trì một cuộc họp cực kỳ quan trọng, quyết định số phận một dự án trị giá hàng triệu đô la, có khả năng thay đổi vị thế của tập đoàn trên thị trường quốc tế. Anh thể hiện sự sắc sảo, quyết đoán đến đáng kinh ngạc. Từng lời anh nói đều ngắn gọn, súc tích nhưng đầy trọng lượng. Anh phân tích từng con số, từng biểu đồ, chỉ ra những điểm mạnh, điểm yếu và đưa ra những chỉ đạo chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất. Giọng anh trầm ấm, chậm rãi nhưng lại chứa đựng một sức mạnh thuyết phục ghê gớm. Anh không cho phép bất kỳ sự lơ là hay sai sót nào. Đây là Trần Hạo mà mọi người biết: một thiên tài kinh doanh, một nhà lãnh đạo bẩm sinh, một người đàn ông không có đối thủ trên thương trường.
Sau gần ba tiếng đồng hồ căng thẳng, cuối cùng, hợp đồng cũng được chốt thành công. Một thắng lợi vang dội, một đỉnh cao mới mà Trần Thịnh vừa chinh phục. Cả phòng họp như vỡ òa trong tiếng vỗ tay và những lời chúc mừng. Nét mặt căng thẳng của các thành viên cuối cùng cũng giãn ra, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ và ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Trần Hạo. Chị Nguyệt, người thư ký xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng, tiến đến bên anh với nụ cười tươi tắn. "Chúc mừng anh Hạo! Lại một thành công vang dội nữa. Dự án này chắc chắn sẽ đưa chúng ta lên một tầm cao mới."
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao. Anh Long, với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, tiến lại gần, vỗ vai anh. "Lại một đỉnh cao mới, Hạo. Cậu đúng là không có đối thủ." Anh Long nói, giọng điệu trầm ấm, như một lời khẳng định không thể chối cãi. "Tôi đã nói mà, thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cậu biết cách nắm bắt chúng tốt hơn ai hết."
"Cảm ơn anh, Anh Long," Trần Hạo đáp lại một cách hờ hững, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn về phía tấm màn hình lớn đang hiện lên dòng chữ "PROJECT COMPLETED – SUCCESS". Mọi người đang ăn mừng, đang chia sẻ niềm vui, nhưng trong lòng anh, một sự trống rỗng quen thuộc lại trỗi dậy. Anh nhìn những gương mặt hớn hở xung quanh, nghe những lời khen ngợi. Anh đã đạt được mục tiêu, anh đã chiến thắng. Nhưng cảm giác của anh lúc này lại giống như khi nhìn thấy một món đồ chơi yêu thích đã có trong tay từ lâu, nó đẹp đẽ, nó đắt tiền, nhưng lại không còn mang đến niềm vui như mong đợi.
Anh Long tinh ý nhận ra vẻ xa xăm ấy trong đôi mắt Trần Hạo. Anh đã làm việc với Trần Hạo đủ lâu để hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài thành đạt, lạnh lùng ấy là một tâm hồn phức tạp, chất chứa nhiều điều khó nói. Anh chỉ khẽ lắc đầu, rồi cũng hòa vào dòng người chúc mừng. Trần Hạo đứng đó, nhận những lời tán tụng, những cái bắt tay. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông thành đạt mơ ước: tiền bạc, quyền lực, danh vọng. Nhưng tại sao, trong khoảnh khắc vinh quang này, anh lại cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết? Tại sao hình ảnh con sông cũ, của những buổi chiều tan học cùng Lê An, lại hiện về rõ nét hơn cả bức tranh thành phố lấp lánh ngoài cửa sổ? Anh đã đi một chặng đường quá dài, quá xa để trở về, nhưng dường như, trái tim anh vẫn mãi bị kẹt lại ở một nơi nào đó "bên bờ sông cũ", với những "lời nói không thành" và một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa.
***
Đêm khuya, sự yên tĩnh đến ngột ngạt bao trùm căn hộ cao cấp của Trần Hạo. Sau một ngày đầy vinh quang, anh trở về với bốn bức tường lạnh lẽo, với tiếng nhạc jazz vẫn đều đặn chảy trong không gian. Ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo nhìn từ tầng cao nhất, nhưng không thể xua đi cái cảm giác cô độc đang bủa vây anh. Anh mở một chai rượu vang đỏ loại hảo hạng, rót ra ly pha lê trong suốt, tiếng rượu chảy nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Anh không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ thành phố hắt vào, cùng ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn đọc sách bên cạnh chiếc sofa da lớn.
Anh ngồi xuống bên cửa sổ lớn, tay nâng ly rượu, nhìn ngắm vẻ đẹp tráng lệ của đô thị về đêm. Hàng ngàn, hàng vạn ánh đèn như những vì sao rơi xuống trần gian. Thành phố rực rỡ, sống động, nhưng anh lại cảm thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông thành đạt mơ ước: tiền bạc, quyền lực, danh vọng. Cả ngày hôm nay, anh đã đạt được một đỉnh cao mới trong sự nghiệp, khẳng định vị thế quyền lực và sự thành công vượt trội của mình. Nhưng trái tim anh vẫn mang một vết sẹo không thể lành, một khoảng trống không thể lấp đầy.
Anh nhớ lại câu nói của Lê An, "thích thì không đủ". Ngày ấy, anh đã nghĩ cô đòi hỏi một tình yêu mãnh liệt hơn, một lời thổ lộ rõ ràng hơn. Nhưng giờ đây, khi đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, khi đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh mới thấm thía rằng, "thành công thì có đủ" để anh hạnh phúc không? Câu trả lời vẫn là một nỗi chua xót. Anh đã dồn hết tâm trí và sức lực để xây dựng sự nghiệp, để chứng minh bản thân, để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Nhưng càng đi xa, khoảng trống ấy dường như càng lớn hơn. Nó giống như một cái giếng không đáy, mà anh cứ mãi đổ đầy những thứ hào nhoáng, nhưng không bao giờ chạm tới được đáy của sự bình yên và hạnh phúc đích thực.
Anh đặt ly rượu xuống, với tay lấy lá thư mời từ thị trấn ven sông. Anh nhìn chằm chằm vào địa chỉ thân thuộc ấy, nơi anh đã trải qua những năm tháng hồn nhiên nhất, nơi có những ký ức đẹp đẽ nhất, và cũng là nơi anh ��ã phạm phải sai lầm lớn nhất của cuộc đời mình. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy lại vang vọng trong đầu anh, day dứt khôn nguôi. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh nói ra sớm hơn một chút, nếu như anh không để tình cảm của mình "chậm một nhịp"... Liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có thể có được thứ mà anh khao khát nhất, thứ mà anh nhận ra mình đã không có: một tình yêu trọn vẹn?
Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: một Lê An bình yên, hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình, như những gì anh đã gián tiếp biết được. Nụ cười của cô, ánh mắt của cô, không còn dành cho anh. Cái cảm giác ấy, nó còn đau đớn hơn cả sự thất bại trong sự nghiệp. Anh đã đạt được mọi thứ trong sự nghiệp, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: cô ấy. Sự tiếc nuối như một dòng sông chảy ngược, cuốn lấy anh vào những xoáy nước của quá khứ.
Anh thở dài. Có lẽ, anh cần phải trở về. Không phải để tìm kiếm một ai đó, bởi anh biết, cô ấy đã có một cuộc sống riêng của mình, một cuộc sống bình yên mà anh không thể chen vào. Anh cũng không thể mang đến cho cô ấy sự bình yên đó nữa. Anh cần trở về để tìm kiếm chính mình, tìm kiếm câu trả lời cho nỗi khát khao không thể gọi tên này. Lời mời tham gia sự kiện từ thiện này, nó không chỉ là một nhiệm vụ xã hội, mà còn là một cơ hội, một sự thôi thúc nội tâm không thể chối từ. Anh cần phải đối mặt với quá khứ, không phải để thay đổi nó, mà để học cách sống với nó, để tìm kiếm một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời mình ngoài những giá trị vật chất phù phiếm.
Anh đứng dậy, bước về phía tủ sách, nơi có một chiếc hộp gỗ cũ. Anh mở ra, bên trong là vài kỷ vật nhỏ, và một chiếc điện thoại di động đời cũ, đã cạn pin từ lâu. Đó là chiếc điện thoại anh đã dùng để liên lạc với Lê An ngày trước, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, rồi cuối cùng là sự im lặng. Chiếc điện thoại này, nó là nhân chứng cho "khoảng cách vô hình" đã dần dần hình thành giữa họ. Anh đặt nó trở lại, rồi cầm lấy lá thư mời. Quyết định đã được đưa ra. Anh sẽ trở về thị trấn ven sông. Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi, mà để đối mặt. Để tìm kiếm một điều gì đó đã mất, không chỉ là Lê An, mà còn là một phần của chính anh. Chuyến đi này, nó sẽ là một cuộc hành trình tìm về nguồn cội, một sự đối mặt với những ký ức, và có lẽ, là khởi đầu cho một sự chấp nhận mới, dù muộn màng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.