Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 898: Lời Mời Từ Dĩ Vãng: Thị Trấn Gọi Về

Nắng tháng mười hai ở thành phố lớn không còn cái gay gắt oi ả của những ngày hè, mà thay vào đó là một thứ ánh sáng trong vắt, vàng ươm như mật, xuyên qua tấm kính lớn của văn phòng làm việc, phủ lên sàn gỗ bóng loáng một mảng màu ấm áp. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính khổng lồ, đôi mắt sắc sảo lướt qua hàng loạt biểu đồ phức tạp và những con số nhảy múa của các báo cáo tài chính. Tiếng gõ bàn phím lách cách của anh đều đặn, hòa cùng tiếng điều hòa rì rào đều đều như một bài hát ru buồn tẻ. Bàn làm việc của anh luôn giữ một vẻ gọn gàng đến ám ảnh, mọi vật đều được đặt đúng vị trí, không một hạt bụi nhỏ, phản ánh một phần nào đó tính cách cầu toàn và kỷ luật của người chủ.

Thế nhưng, dù cho những con số kia có đòi hỏi sự tập trung cao độ đến mấy, tâm trí Trần Hạo vẫn không thôi lơ lửng, bay bổng về một nơi xa xăm, nơi mà những tòa nhà chọc trời chỉ còn là hình ảnh mờ ảo qua lớp sương sớm, nơi có những mái nhà ngói đỏ rêu phong và con sông hiền hòa uốn lượn. Ánh mắt anh thỉnh thoảng lại vô thức rời khỏi màn hình, hướng về phía cửa sổ, nơi xa tít tắp là những khối bê tông xám xịt của thành phố vươn mình lên trời xanh, nhưng trong thâm tâm, anh lại thấy hình ảnh một thị trấn nhỏ, yên bình, nơi mà anh đã dành trọn tuổi thơ mình. Nỗi niềm day dứt từ những ngày anh lùng sục thông tin về thị trấn ven sông trong thư viện công cộng, những ký ức chợt hiện về trong Chương 896, vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa như một làn khói mỏng manh nhưng dai dẳng, không cách nào xua tan.

“Thị trấn ấy… đã bao lâu rồi mình không về thăm chính diện?” Một câu hỏi thì thầm vọng lên trong đầu anh, không thành tiếng, nhưng lại vang dội như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya vắng. Anh nhấp một ngụm cà phê đen sánh, thứ chất lỏng đắng đót quen thuộc, nhưng hôm nay lại chẳng thể xua đi vị chát trong lòng. Anh vẫn nhớ như in cái ngày anh rời đi, với bao hoài bão và lời hứa hẹn sẽ trở về. Nhưng lời hứa ấy, giống như rất nhiều điều khác trong cuộc đời anh, đã "chậm một nhịp", và rồi cứ thế trôi vào quên lãng, bị cuốn phăng đi bởi dòng chảy hối hả của cuộc sống nơi thành thị, bởi những tham vọng không ngừng nghỉ mà anh tự đặt ra cho bản thân.

Trần Hạo đã thành đạt, thậm chí là rất thành đạt. Anh sở hữu một đế chế kinh doanh vững chắc, một vị trí mà hàng ngàn người mơ ước. Cuộc sống của anh dường như là một bức tranh hoàn hảo về sự thành công. Nhưng càng thành công, anh lại càng cảm thấy một sự trống rỗng đến lạ kỳ. Cái khoảng trống vô hình ấy, nó không thể lấp đầy bằng những hợp đồng bạc tỷ, bằng những lời khen ngợi hay sự ngưỡng mộ từ người khác. Nó chỉ có thể được lấp đầy bởi những mảnh ghép ký ức, bởi những gương mặt thân quen, và đặc biệt là bởi một hình bóng đã từng ngự trị trong trái tim anh, một hình bóng mà anh đã để tuột mất chỉ vì "lời nói không thành".

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những đám mây trắng bồng bềnh trôi qua bầu trời xanh ngắt. Anh tự hỏi, liệu bây giờ, thị trấn ven sông có còn giữ nguyên vẻ bình yên như trong ký ức anh không? Con sông cũ, liệu dòng nước có còn chảy êm đềm như những buổi chiều hai đứa trẻ cùng ngồi bên bờ, lắng nghe tiếng sóng vỗ và tâm sự những chuyện vu vơ? Những con đường đất nhỏ, liệu còn dấu chân anh và Lê An những ngày tan học chung đường? Anh biết, thời gian không ngừng trôi, và mọi thứ đều thay đổi. Thị trấn có thể đã hiện đại hơn, những ngôi nhà mới có thể đã mọc lên, nhưng liệu cái hồn của nó, cái hồn mà anh đã từng yêu, có còn đó không?

Nỗi tiếc nuối cứ thế dâng lên, như một dòng nước ngầm âm ỉ chảy, không ồn ào nhưng đủ sức ăn mòn trái tim anh. Anh đã từng nghĩ, sự thành công sẽ giúp anh quên đi tất cả, sẽ lấp đầy những khoảng trống. Nhưng hóa ra, càng lên cao, anh lại càng thấy mình cô độc. Cái cô độc của một người đã bỏ lỡ một điều quan trọng nhất trong đời, chỉ vì sự e dè, chỉ vì không dám nói ra điều mình muốn. Lê An, cô ấy bây giờ chắc đang sống một cuộc đời êm đềm, hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình. Anh đã đọc được những tin tức lướt qua về cô, biết rằng cô đã tìm thấy bến đỗ an yên. Cái bình yên mà anh đã không thể mang lại cho cô, cái bình yên mà anh đã từng có cơ hội nắm giữ nhưng lại để trôi tuột khỏi kẽ tay.

Một cơn gió thoảng qua, lay động tấm rèm cửa sổ. Trần Hạo khẽ rùng mình, như thể cơn gió ấy mang theo hơi lạnh từ miền ký ức xa xôi. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, tập trung vào công việc. Anh với tay lấy tập hồ sơ tiếp theo, lật từng trang giấy trắng, cố gắng ép buộc lý trí mình phải trở về với thực tại, với những con số khô khan và những kế hoạch đầy tham vọng. Thế nhưng, cứ mỗi lần anh cố gắng, hình ảnh con sông cũ, tiếng cười trong trẻo của Lê An, và câu nói "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút..." lại hiện về, như một điệp khúc buồn bã, dai dẳng mãi không thôi. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, hòa vào tiếng rì rào của điều hòa, chìm khuất trong không gian rộng lớn của văn phòng, nơi mà sự thành công và nỗi cô đơn tồn tại song hành.

***

Kim đồng hồ nhích dần, ánh nắng ban trưa đã trở nên gắt gao hơn, xuyên qua lớp kính cửa sổ, tạo thành những vệt sáng chói lọi trên mặt bàn. Trần Hạo vẫn đang say sưa với công việc, đôi lông mày khẽ chau lại khi anh cố gắng giải quyết một vấn đề phức tạp. Tiếng gõ cửa khẽ vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Mời vào," anh nói, giọng trầm ổn, không chút xao động.

Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, bước vào với một chồng thư và tài liệu trên tay. Cô là một phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, luôn trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế, toát lên vẻ chuyên nghiệp và hiệu quả trong mọi động tác. Bộ vest công sở màu xanh than ôm sát cơ thể cân đối của cô, mái tóc búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Cô luôn giữ một vẻ mặt không chút biểu cảm khi làm việc, tạo nên một khoảng cách nhất định, đúng mực. Chị Nguyệt đặt chồng tài liệu ngay ngắn trên một góc bàn làm việc của Trần Hạo, động tác dứt khoát và chính xác.

"Anh Hạo, thư từ và tài liệu hôm nay ạ," chị Nguyệt nói, giọng đều đều, không cao không thấp, đúng chuẩn mực của một thư ký giỏi.

Trần Hạo gật đầu, ra hiệu đã nhận. Anh không nói gì thêm, vì anh biết chị Nguyệt đã hiểu ý. Cô cũng không nán lại, quay người rời đi nhẹ nhàng như khi cô đến, chỉ để lại một thoáng hương nước hoa cao cấp thoang thoảng trong không khí, lẫn vào mùi cà phê và mùi giấy mới. Khi cánh cửa văn phòng khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng, Trần Hạo mới bắt đầu xem xét đống tài liệu. Anh lướ qua các hợp đồng, báo cáo, và những thư từ công việc quen thuộc. Mọi thứ đều được sắp xếp theo thứ tự ưu tiên, giúp anh dễ dàng xử lý.

Thế rồi, một phong bì màu kem, dày dặn, nằm lẫn trong chồng giấy tờ, thu hút sự chú ý của anh. Nó khác biệt hoàn toàn với những phong bì trắng tinh, in logo công ty hay những biểu tượng quen thuộc của các đối tác kinh doanh. Không có logo, không có dấu hiệu quảng cáo, chỉ có một dòng địa chỉ viết tay nắn nót, và một con tem bưu điện cũ kỹ. Trái tim Trần Hạo bỗng thắt lại một nhịp, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc chạy dọc sống lưng. Dòng địa chỉ ấy, nét chữ ấy, tuy đã lâu không thấy, nhưng vẫn hằn sâu trong tiềm thức anh. Là từ "thị trấn ven sông".

Ngón tay anh khẽ lướt trên bề mặt giấy, cảm nhận sự thô ráp của chất liệu giấy truyền thống, khác hẳn với sự trơn mượt của giấy công nghiệp. Anh nheo mắt nhìn con dấu bưu điện mờ nhạt. Không thể nhầm lẫn được. Đây đúng là con dấu của bưu điện thị trấn nhỏ bé nơi anh đã lớn lên. Hơi thở anh khẽ ngừng lại, một luồng cảm xúc hỗn độn dâng trào. Từ thị trấn? Ai đã gửi nó? Tại sao lại gửi cho anh? Và điều gì quan trọng đến mức phải gửi bằng thư tay, thay vì email hay điện thoại?

Trong khoảnh khắc ấy, hàng loạt ký ức ùa về như một thước phim quay chậm. Những lá thư tay anh và Lê An từng trao nhau những ngày còn đi học, những bí mật được gói ghém cẩn thận trong từng dòng chữ. Anh nhớ những buổi chiều ngồi viết thư dưới ánh đèn vàng vọt, cẩn thận lựa chọn từng từ ngữ, và rồi háo hức chờ đợi thư hồi âm. Anh nhớ cả cái cảm giác tim đập thình thịch khi nhận được thư của cô, cẩn thận xé phong bì, sợ làm rách dù chỉ là một góc nhỏ. Những "lời nói không thành" trên môi, lại được gửi gắm trọn vẹn qua những dòng chữ trên giấy. Và rồi, những bức thư ấy cũng thưa dần, rồi mất hẳn, khi "khoảng cách vô hình" giữa hai người ngày càng lớn, và cuối cùng là sự im lặng.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh cầm phong bì lên, xoay đi xoay lại. Có một sự dè dặt khó tả. Anh sợ. Sợ những gì sẽ được tiết lộ bên trong. Sợ những ký ức sẽ bị khuấy động, những vết sẹo tưởng chừng đã lành lại bắt đầu rỉ máu. Anh biết, việc anh quay lại tìm hiểu về thị trấn ven sông trong những ngày gần đây không phải là ngẫu nhiên. Nó là một sự thôi thúc từ sâu thẳm trái tim, một khao khát được kết nối lại với quá khứ, với một phần của chính mình mà anh đã bỏ quên. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng quá khứ lại chủ động tìm đến anh như thế này.

Cuối cùng, sau một hồi do dự, anh cũng quyết định mở phong bì. Anh cẩn thận xé mép giấy, từ từ rút ra một tờ giấy màu trắng ngà, được gấp gọn gàng. Mùi giấy cũ thoang thoảng xộc vào mũi anh, gợi nhớ mùi của những trang sách cũ trong thư viện, mùi của những buổi chiều mưa ngồi đọc sách bên cửa sổ. Anh mở tờ giấy ra, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ in rõ ràng. Đó là một lá thư mời.

"Trân trọng kính mời ông Trần Hạo..."

Anh đọc lướt qua, từng từ ngữ như khắc sâu vào tâm trí anh. Một sự kiện từ thiện. "Dự án cải tạo khu di tích lịch sử và hỗ trợ trẻ em nghèo tại thị trấn ven sông..." Ngay cả lý do cũng thật quen thuộc, thật phù hợp với những gì anh từng quan tâm thuở nhỏ, những gì Lê An cũng từng ấp ủ. Bỗng chốc, một cảm giác như bị đẩy vào một cái bẫy cảm xúc. Nó không phải là một lá thư mời thông thường, nó là một lời gọi từ dĩ vãng, một cánh cửa mở ra quá khứ mà anh đã cố công chôn vùi. Một lời mời đến "bên bờ sông cũ".

Trần Hạo ngồi bất động, lá thư mời vẫn còn nắm chặt trong tay. Bàn làm việc gọn gàng, ngăn nắp của anh bỗng trở nên ngột ngạt. Tiếng điều hòa vẫn rì rào, nhưng trong tai anh, nó như biến thành tiếng sóng vỗ của con sông, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre. Anh nhìn chằm chằm vào lá thư, như thể nó là một vật thể sống, đang cố gắng thì thầm vào tai anh những bí mật của quá khứ. Anh tự hỏi, liệu đây có phải là định mệnh, hay chỉ là một sự trùng hợp trớ trêu? Liệu anh có đủ dũng khí để chấp nhận lời mời này, để đối mặt với những gì đang chờ đợi anh ở thị trấn ven sông?

***

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên thành phố, nhuộm bầu trời bằng những vệt cam, hồng và tím biếc. Ánh nắng vàng cuối ngày hắt qua ô cửa kính lớn của sảnh lễ tân công ty, trải dài trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy tĩnh lặng. Trần Hạo bước ra khỏi thang máy, tay vẫn còn nắm chặt lá thư mời màu kem. Bước chân anh chậm rãi hơn mọi ngày, không còn vẻ vội vã, dứt khoát thường thấy. Tâm trí anh vẫn còn quay cuồng với nội dung của lời mời: một dự án cải tạo khu di tích lịch sử và hỗ trợ trẻ em nghèo tại thị trấn ven sông. Đây rõ ràng là một cơ hội tốt để anh làm điều gì đó cho quê hương, để trả ơn mảnh đất đã nuôi dưỡng anh thành người. Nhưng đồng thời, nó cũng là một cái bẫy cảm xúc khổng lồ. Anh hiểu rõ, sâu thẳm trong anh, cái anh sợ không phải là công việc từ thiện, mà là việc phải đối mặt với những hình ảnh, những kỷ niệm, và có thể là cả những con người từ quá khứ mà anh đã cố gắng chôn chặt.

Sảnh lễ tân rộng lớn, lát đá cẩm thạch sang trọng, với quầy lễ tân hiện đại, những chiếc sofa chờ bọc da cao cấp và những cây cảnh lớn xanh mướt, thường ngày vẫn tấp nập người ra vào, tiếng điện thoại reo, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng. Nhưng hôm nay, dường như mọi thứ đều trở nên mờ nhạt, xa xăm trong tâm trí Trần Hạo. Anh đi ngang qua một nhóm nhân viên đang nói chuyện rôm rả sau giờ làm, lướt qua những gương mặt quen thuộc nhưng không thể nào thực sự chú tâm vào họ. Mùi nước hoa, mùi gỗ, mùi đá, mùi không khí điều hòa vẫn vương vấn trong không gian, nhưng anh chỉ cảm thấy một mùi hương hoài niệm thoang thoảng, mùi của đất, của cây cỏ ven sông, của những tháng ngày thơ ấu đã xa.

Anh Long, đồng nghiệp thân thiết của Trần Hạo, đang đứng đợi thang máy ở phía đối diện. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn toát lên vẻ từng trải và kinh nghiệm. Anh Long nhận ra vẻ mặt khác lạ của Trần Hạo ngay lập tức. Thường ngày, Trần Hạo luôn giữ một vẻ điềm tĩnh, tự tin, nhưng hôm nay, gương mặt anh lại thoáng nét suy tư, đôi mắt như ẩn chứa một nỗi niềm khó nói.

"Trần Hạo, cậu trông có vẻ suy tư. Có chuyện gì khó khăn trong công việc à?" Anh Long hỏi, giọng điệu quan tâm nhưng cũng đầy tinh tế, không quá sỗ sàng.

Trần Hạo khẽ giật mình, rồi nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình. "Không hẳn, chỉ là... một vài việc riêng thôi, Anh Long." Anh nói, giọng khẽ khàng hơn thường lệ, đôi mắt vẫn xa xăm nhìn về phía trước. Anh không muốn chia sẻ những gánh nặng này với ai, đặc biệt là những chuyện liên quan đến quá khứ và những tiếc nuối cá nhân. Chúng quá riêng tư, quá nhạy cảm.

Anh Long nhìn Trần Hạo một cách thấu hiểu, như thể đã đọc được một phần nào đó trong suy nghĩ của người đối diện. Anh nhấp một ngụm nước lọc từ chai thủy tinh cầm trên tay, rồi chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, đầy kinh nghiệm: "Đôi khi, việc riêng lại là động lực lớn nhất. Nhưng cũng có thể là gánh nặng lớn nhất. Cậu phải tự tìm ra cân bằng thôi, Hạo ạ."

Lời nói của Anh Long như một nhát dao sắc bén, đâm thẳng vào nỗi lòng Trần Hạo. "Cân bằng." Đó là điều mà anh đã luôn tìm kiếm, nhưng chưa bao giờ thực sự đạt được. Anh đã dành cả cuộc đời mình để theo đuổi sự nghiệp, để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại đánh mất đi cái "cân bằng" giữa công việc và cuộc sống, giữa thành công và hạnh phúc cá nhân. Đặc biệt là cái "cân bằng" giữa hiện tại và quá khứ. Anh đã cố gắng cắt đứt hoàn toàn với quá khứ, nhưng giờ đây, quá khứ lại chủ động tìm đến anh, thông qua lá thư mời trong tay.

Trần Hạo gật đầu với Anh Long, một cái gật đầu nhẹ, như thể anh đã nhận được một lời khuyên chân thành và sâu sắc. Ánh mắt anh vẫn xa xăm, nhưng có lẽ đã sáng lên một chút, như thể một tia hy vọng, hoặc một nỗi sợ hãi mới vừa len lỏi vào tâm trí. Anh bước vào thang máy, lá thư mời vẫn nắm chặt trong tay, như một chiếc neo giữ anh lại giữa dòng xoáy của những suy nghĩ.

Khi cửa thang máy từ từ khép lại, cắt đứt tầm nhìn của Anh Long và những ồn ào của sảnh lễ tân, Trần Hạo cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã ba đường. Một bên là con đường của sự an toàn, của cuộc sống hiện tại anh đã xây dựng, nơi anh là một người đàn ông thành đạt, được kính trọng, nhưng cô độc. Một bên là con đường dẫn về thị trấn ven sông, nơi có những ký ức ngọt ngào nhưng cũng đầy vết sẹo, nơi anh sẽ phải đối mặt với "nếu như ngày đó", với sự thật về một cuộc đời "chậm một nhịp".

Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương thang máy, gương mặt anh tuấn nhưng ẩn chứa nhiều nỗi niềm. Đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một biểu tượng của sự thành công, sáng lấp lánh dưới ánh đèn. Nhưng nó lại không thể đo đếm được thời gian đã mất, không thể quay ngược lại cái khoảnh khắc "sai một bước, lỡ cả một đời". Lời mời tham gia sự kiện từ thiện này, nó không chỉ là một nhiệm vụ xã hội, mà còn là một cuộc thử thách đối với chính bản thân anh. Liệu anh có đủ dũng khí để đối mặt với quá khứ, hay sẽ tiếp tục lẩn tránh, để nó mãi mãi trở thành một "khoảng cách vô hình" trong trái tim mình?

Thang máy dần dần đi xuống, mang theo Trần Hạo và một quyết định đang dần hình thành trong tâm trí anh. Thành phố bên ngoài cửa kính đã lên đèn, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng trong lòng anh, hình ảnh con sông cũ và những con đường làng quen thuộc lại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Anh biết, dù muốn hay không, lời mời này đã đặt anh vào một tình thế không thể lảng tránh. Sẽ phải có một sự đối mặt. Một sự đối mặt với thị trấn, với quá khứ, và với chính bản thân anh. Câu hỏi không còn là "có nên đi hay không", mà là "anh sẽ đối mặt với nó như thế nào?".

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free