Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 897: Nắng Ấm Nơi Sân Trường: Bình Yên Của Mẹ
Đêm thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ đã qua, trả lại một buổi bình minh trong trẻo, dịu dàng nơi thị trấn ven sông. Không còn tiếng còi xe inh ỏi hay ánh đèn pha chói chang, chỉ còn tiếng chim hót líu lo trên những cành cây còn đẫm sương đêm và làn gió nhẹ mang theo hơi sương từ dòng sông.
Lê An khẽ cựa mình trên chiếc giường quen thuộc, cảm nhận hơi ấm từ người chồng và đứa con nhỏ đang say ngủ bên cạnh. Ánh nắng ban mai hiền hòa đã bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà gỗ sạch bong. Mùi đất ẩm và cây cỏ sau một đêm sương đã hòa quyện với mùi thức ăn sáng thoang thoảng từ bếp, tạo nên một bản hòa tấu của hương vị và âm thanh, đánh thức các giác quan một cách chậm rãi, êm đềm. Cô vươn vai, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn sự bình yên. Đây là cuộc sống của cô, một cuộc sống giản dị, không vĩ đại nhưng đầy ắp tình yêu thương và sự trọn vẹn.
Cô nhẹ nhàng rời giường, không làm phiền giấc ngủ của chồng và con. Bước chân cô khẽ khàng trên sàn nhà mát lạnh, hướng về phía căn bếp nhỏ nhưng ấm cúng. Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ xoan đào được đánh bóng cẩn thận, cô đã chuẩn bị sẵn những nguyên liệu cho bữa sáng: bát cháo nóng hổi cho đứa con nhỏ, đĩa bánh mì ốp la thơm lừng cho chồng và con trai lớn, cùng với ly sữa tươi và đĩa hoa quả đủ màu sắc. Cô mỉm cười khi nhìn thấy những bức ảnh gia đình treo trên tường: nụ cười rạng rỡ của chồng cô trong ngày cưới, khoảnh khắc Thiên An chập chững những bước đi đầu tiên, và hình ảnh cả nhà quây quần bên bờ sông trong một chiều hoàng hôn. Mỗi bức ảnh là một mảnh ghép của hạnh phúc, nhắc nhở cô về hành trình đã qua và những gì cô đang có trong hiện tại.
Tiếng động nhỏ từ phòng ngủ báo hiệu đứa con trai lớn, Thiên An, đã thức giấc. Cậu bé dụi mắt, mái tóc rối bù, chạy lon ton vào bếp, vòng tay ôm lấy chân mẹ. "Mẹ ơi, con đói!" Giọng nói non nớt, ấm áp của con trai khiến trái tim Lê An mềm nhũn. Cô cúi xuống, hôn lên trán con. "Thiên An ngoan, mẹ chuẩn bị xong rồi đây. Con đánh răng rửa mặt đi, rồi ra ăn sáng với mẹ nhé. Hôm nay mẹ sẽ đưa con đi học, rồi mẹ còn đi họp phụ huynh của con nữa đấy!" Thiên An reo lên sung sướng, nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh. Lê An quay lại kiểm tra lại bộ đồng phục còn phẳng phiu trên móc áo của con, chiếc cặp sách nhỏ đã được sắp xếp gọn gàng với sách vở và hộp bút chì màu. Cô tỉ mỉ vuốt phẳng một nếp gấp nhỏ trên cổ áo, cảm thấy từng động tác đều chứa đựng một tình yêu dịu dàng, vô bờ bến.
Trong lúc đó, đứa con nhỏ bắt đầu bi bô tập nói từ phòng ngủ, tiếng gọi "măm măm" vang lên lanh lảnh. Lê An vội vàng bước vào, bế bổng con lên, hôn lên đôi má phúng phính. "Chào buổi sáng cục cưng của mẹ! Con đói bụng rồi đúng không?" Cô âu yếm dỗ dành, cảm nhận hơi ấm mềm mại của con trong vòng tay mình. Mọi thứ diễn ra trong sự bận rộn nhưng đầy ắp tình yêu thương và tiếng cười. Không có sự vội vã hay áp lực của thành phố, chỉ có nhịp sống chậm rãi, đều đặn của thị trấn, cho phép cô tận hưởng từng khoảnh khắc, từng hơi thở của cuộc sống gia đình. Ánh nắng từ cửa sổ đã chiếu rọi thẳng vào gương mặt cô, làm sáng bừng nụ cười mãn nguyện. Cô cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này, thuộc về vai trò này, là một người mẹ, một người vợ, một phần không thể thiếu của gia đình nhỏ này.
Cô đặt con xuống ghế ăn, bắt đầu đút cháo. Thiên An đã ngồi vào bàn, hăm hở ăn bánh mì ốp la. Anh Huy, chồng cô, cũng bước ra từ phòng ngủ, mái tóc còn hơi rối nhưng gương mặt rạng rỡ. "Chào buổi sáng em yêu, chào buổi sáng các con!" Anh hôn nhẹ lên trán Lê An, rồi xoa đầu hai đứa trẻ. Mùi cà phê mà anh vừa pha thoang thoảng khắp căn bếp, hòa cùng mùi cháo, mùi bánh mì, tạo nên một không gian vô cùng ấm áp. Lê An nhìn chồng con, lòng dâng lên một niềm hạnh phúc giản dị, chân thành. Cô nhớ lại những ước mơ thời trẻ, những con đường mà cô đã từng nghĩ mình sẽ đi, những hoài bão lớn lao của một cô gái chưa từng biết đến gánh nặng cơm áo gạo tiền. Nhưng giờ đây, nhìn vào những gương mặt thân yêu này, cô biết mình đã tìm thấy một bến đỗ an yên, một hạnh phúc thực sự. Có thể, "nếu như ngày đó" cô đã chọn một con đường khác, cuộc đời cô sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Nhưng có lẽ, con đường này, con đường mà cô đã chọn, hoặc cuộc đời đã chọn cho cô, lại là con đường dẫn đến sự viên mãn trọn vẹn nhất. Cô mỉm cười, một nụ cười thật nhẹ nhàng, không một chút tiếc nuối hay day dứt. "Thích thì không đủ," cô đã từng nói. Và giờ đây, cô đã có nhiều hơn thế, cô có một tình yêu đủ đầy, một gia đình đủ ấm.
***
Khoảng tám giờ sáng, ánh nắng đã vươn mình cao hơn, phủ một lớp vàng óng lên mọi vật. Lê An nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của Thiên An, bước vào sân trường Mầm Non Họa Mi. Không khí nơi đây ngay lập tức bao trùm lấy cô bằng một sự vui tươi, trong sáng đặc trưng. Tòa nhà thấp tầng được sơn đủ màu sắc rực rỡ như một hộp bút chì khổng lồ, nổi bật giữa màu xanh tươi của cây cối và màu đất nâu ẩm ướt sau trận mưa đêm qua. Tiếng trẻ con cười đùa, nô nghịch vang vọng khắp sân trường, hòa cùng tiếng cô giáo đang hát một bài hát thiếu nhi vui nhộn từ một lớp học nào đó. Đâu đó, tiếng chuông trường điểm một hồi ngắn, báo hiệu giờ vào lớp sắp đến.
Mùi phấn mới từ bảng đen, mùi sữa từ những bình sữa nhỏ xinh trên tay các bé, mùi thức ăn trẻ em thoang thoảng từ nhà bếp, và mùi đất ẩm ướt sau trận mưa đêm qua, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một hương vị rất riêng, rất đỗi quen thuộc của tuổi thơ. Lê An cảm nhận được sự sống động và năng lượng tràn trề của nơi này. Cô nhìn ngắm những bức tranh ngộ nghĩnh do chính tay các bé vẽ, được treo dọc hành lang, mỗi nét cọ đều đầy sự hồn nhiên và sáng tạo. Nụ cười rạng rỡ của cô không ngừng nở trên môi.
"Chào cô An, cháu Thiên An hôm nay lại vui vẻ đến trường rồi!" Một giọng nói ấm áp vang lên. Cô Giáo Mầm Non, với mái tóc búi gọn gàng và nụ cười hiền hậu, bước đến. Chiếc áo dài màu xanh nhạt càng làm tôn lên vẻ dịu dàng, chuyên nghiệp của cô. Cô giáo cúi xuống, xoa đầu Thiên An. "Chào con, Thiên An. Hôm nay con có chuyện gì vui muốn kể cho cô nghe không?" Thiên An e thẹn núp sau lưng mẹ, nhưng ánh mắt lấp lánh sự phấn khích. Lê An đáp lời: "Chào cô ạ. Dạ, cháu cứ mong đến trường để gặp cô và các bạn." Cô Giáo Mầm Non cười rạng rỡ. "Cháu Thiên An rất ngoan và thông minh. Học kỳ này cháu tiến bộ vượt bậc đó cô An." Lê An khẽ gật đầu, lòng dâng lên niềm tự hào.
Trong sân trường, những phụ huynh khác cũng đang đưa con đến lớp. Họ chào hỏi nhau thân mật, trao đổi vài câu chuyện nhỏ về tình hình ở nhà của các bé. "Chào chị An, bé nhà chị lớn nhanh quá nhỉ? Chị có bí quyết gì không?" Một phụ huynh tên Mai, với gương mặt tươi tắn, hỏi. Lê An mỉm cười: "Dạ, các bé cứ ăn ngủ điều độ là lớn nhanh thôi chị ạ. Chào chị, bé nhà chị cũng vậy, hôm nay lại xinh xắn quá!" Những lời nói giản dị nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành, tạo nên một không khí cộng đồng ấm áp, gắn kết. Cô cảm thấy mình là một phần không thể thiếu của nơi này, nơi mà mọi người đều quan tâm, chia sẻ những niềm vui và nỗi lo của cuộc sống.
Lê An đưa Thiên An vào lớp, nơi cậu bé nhanh chóng hòa nhập với các bạn, ánh mắt tò mò nhìn ngắm những món đồ chơi mới. Tiếng cười khúc khích của trẻ con vang lên, làm tan chảy mọi lo toan. Cô đứng lại một chút, nhìn con trai mình chơi đùa, cảm nhận sự an toàn và hạnh phúc của con. Đối với cô, không có gì quý giá hơn nụ cười hồn nhiên ấy. Sau đó, cô quay trở lại khu vực dành cho buổi họp phụ huynh, lòng mình ấm áp trước sự gắn kết của cộng đồng, trước những mối quan hệ thân tình mà cô đã xây dựng ở nơi đây. Dòng sông cũ vẫn chảy êm đềm, không ngừng bồi đắp phù sa cho những mảnh đất ven bờ, cũng như cuộc sống của cô, không ngừng được bồi đắp bởi những yêu thương, những quan tâm giản dị mà chân thành.
***
Trong căn phòng họp nhỏ của trường mầm non, ánh nắng giữa buổi sáng đã tràn ngập, làm sáng bừng những bức tường được trang trí bằng hình vẽ ngộ nghĩnh của các con vật và chữ cái. Mùi phấn mới, mùi giấy và một chút hương tinh dầu xả thoang thoảng từ máy khuếch tán tạo nên một không gian dễ chịu, thân thiện. Lê An ngồi ở một trong những chiếc ghế nhỏ, chăm chú lắng nghe cô giáo chủ nhiệm trình bày về chương trình học và các hoạt động ngoại khóa sắp tới của trường. Cô gật gù tán thành khi cô giáo nói về tầm quan trọng của việc khuyến khích trẻ tự tin thể hiện bản thân và phát triển tư duy sáng tạo.
Sau phần trình bày chung, các phụ huynh có thể trao đổi riêng với cô giáo về tình hình của con mình. Lê An là một trong số những người nán lại. Cô Giáo Mầm Non, với nụ cười thường trực trên môi, bắt đầu câu chuyện về Thiên An. "Cháu Thiên An rất thông minh và tình cảm, chị An ạ. Cháu rất thích học vẽ và kể chuyện. Đặc biệt, cháu rất hay giúp đỡ các bạn khác, rất biết chia sẻ đồ chơi của mình. Hôm trước, cháu còn giúp bạn Hạo nhặt lại bút chì bị rơi nữa đó!" Cô giáo kể, ánh mắt trìu mến. Nghe đến cái tên "Hạo", Lê An thoáng giật mình. Một thoáng ký ức cũ lướt qua như một cơn gió nhẹ, nhưng nhanh chóng bị cuốn đi bởi niềm tự hào dành cho con trai. "Dạ, cháu ở nhà cũng vậy, hay phụ mẹ làm việc nhà, còn biết dỗ em nữa ạ." Lê An đáp lời, giọng nói ấm áp, đầy yêu thương. Cô giáo gật đầu. "Đúng rồi, cháu rất ngoan. Tôi thấy Hạo và An là đôi bạn thân nhất trong lớp đó!"
Sau khi trao đổi với cô giáo, Lê An quay sang trò chuyện với một vài phụ huynh khác đang đứng gần đó. "Chị An ơi, bé Thiên An nhà chị giỏi quá! Nghe cô giáo khen mà em cứ ước bé nhà em được như thế." Chị Thanh, một phụ huynh trẻ, vừa nói vừa thở dài một cách hóm hỉnh. Lê An mỉm cười, ánh mắt long lanh thể hiện sự hài lòng và hạnh phúc. "Ôi, bé nhà chị Thanh cũng ngoan mà. Trẻ con đứa nào cũng có nét riêng mà chị. Quan trọng là mình thấy vui khi nhìn con lớn lên mỗi ngày. Mỗi đứa trẻ là một thế giới riêng, mình cứ tôn trọng và yêu thương con theo cách của nó là được." Lê An chia sẻ kinh nghiệm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. Cô lắng nghe những câu chuyện nhỏ về việc chăm sóc con cái, về những niềm vui và cả những lo lắng của những người làm mẹ. Có người than vãn về việc con biếng ăn, người khác lại kể về những trò nghịch ngợm đáng yêu của con. Trong những câu chuyện ấy, cô nhận ra rằng, dù cuộc sống có khác biệt đến mấy, thì tình yêu thương dành cho con cái là thứ kết nối tất cả các bậc làm cha mẹ lại với nhau.
Một cảm giác bình yên đến lạ thường bao trùm lấy Lê An. Cô ngắm nhìn những phụ huynh khác, những người hàng xóm quen thuộc, cảm nhận sự gắn bó chặt chẽ của cộng đồng thị trấn. Nơi đây, mọi người đều biết nhau, đều quan tâm đến nhau theo một cách rất riêng, rất đỗi thân tình. Nó khác xa với sự lạnh lùng, xa cách của thành phố lớn mà Trần Hạo đã chọn để xây dựng sự nghiệp. Cô nhớ lại những ước mơ thời trẻ, những con đường chưa đi, những hoài bão về một cuộc sống sôi động, thành công. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là những thứ vĩ đại, xa vời, mà là những điều nhỏ bé, giản dị, hiện hữu ngay trong tầm tay. Cô đã tìm thấy sự viên mãn trong vai trò người mẹ, người vợ, trong những tiếng cười của con thơ, trong vòng tay ấm áp của chồng, và trong sự gắn kết của cộng đồng mà cô đang sống. Không có sự day dứt, không có nỗi tiếc nuối. Chỉ là một nốt trầm nhẹ nhàng đã được hóa giải, nhường chỗ cho sự chấp nhận và trân trọng hiện tại.
Khi Lê An rời trường, bước chân cô nhẹ bẫng trên con đường làng quen thuộc. Nắng đã lên cao, trải vàng khắp lối đi, làm ấm lên từng thớ đất, từng phiến lá. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của lúa đang thì con gái từ những cánh đồng gần đó. Cô khẽ hít hà, cảm nhận sự tươi mới của buổi sáng. Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác bình yên đến lạ thường lại dâng lên trong lòng cô, như thể có một ánh mắt nào đó đang dõi theo, một sự quan tâm vô hình đang hiện hữu xung quanh cô, dù cô không thể nhận ra. Đó không phải là sự bồn chồn hay lo lắng, mà là một cảm giác được bảo vệ, được trân trọng, một sự ấm áp lan tỏa từ sâu thẳm trái tim. Lê An chỉ mỉm cười, một nụ cười thật hiền, như đóa hoa hướng dương vừa hé nở dưới nắng mai, tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình, con đường của hạnh phúc và sự bình yên.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.