Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 896: Dòng Chảy Hồi Ức: Thị Trấn Ven Sông

Ánh nắng mùa thu hanh hao rải vàng trên tấm kính lớn, xuyên qua rèm cửa mỏng, đánh thức Trần Hạo khỏi giấc ngủ không mấy trọn vẹn. Căn hộ trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh mịch, sang trọng đến lạnh lẽo, như chính tâm hồn anh lúc này. Xám, trắng, đen là những gam màu chủ đạo, hòa cùng chất liệu gỗ sồi ấm áp và đá cẩm thạch mát lạnh, tạo nên một không gian sống hoàn hảo về mặt thiết kế, nhưng trống rỗng về cảm xúc. Anh vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt, không phải từ công việc căng thẳng, mà từ những suy nghĩ cứ bủa vây anh suốt đêm qua. Tiếng điều hòa vẫn đều đặn thổi ra làn gió mát, hòa cùng tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng tuyệt đối của buổi sáng sớm. Mùi gỗ mới, mùi da từ chiếc ghế sofa bọc da cao cấp, và phảng phất mùi nước hoa nam tính còn vương trên gối, tất cả đều gợi lên một cuộc sống xa hoa, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một mái nhà.

Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang dần bừng tỉnh. Hàng ngàn tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mờ, như những khối kiến trúc khổng lồ đang đợi ánh bình minh rọi chiếu. Một cảm giác quen thuộc ập đến, đó là sự cô độc. Đêm qua, khi đứng trên đỉnh cao này, anh đã tự hỏi mình đang chiến đấu vì điều gì, và đánh đổi bằng những gì. Hình ảnh Lê An rạng rỡ bên gia đình hiện lên rõ nét trong tâm trí, đối lập hoàn toàn với khung cảnh trống vắng của căn phòng anh. Lời nói "thích thì không đủ" của cô, cùng với nụ cười bình thản chấp nhận hạnh phúc hiện tại, đã găm vào lòng anh một nỗi đau nhói. Cô đã không còn "chậm một nhịp" nào nữa, còn anh, dường như vẫn mãi mắc kẹt trong vòng xoáy của sự "nếu như ngày đó".

"Không thể cứ thế này mãi..." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc. "Một phần của mình đã ở lại đó, mình phải tìm lại nó." Anh không thể tiếp tục lẩn tránh, không thể để nỗi tiếc nuối này gặm nhấm mình mỗi ngày. Quyết tâm mơ hồ của đêm qua giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như một mệnh lệnh từ sâu thẳm trái tim. Anh cần phải đối diện, không phải với Lê An, mà là với chính bản thân mình, với quá khứ đã tạo nên con người anh hôm nay. Anh ngồi xuống bàn làm việc, mở laptop. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt trầm tư của anh. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ từ khóa "thị trấn ven sông" và tên quê hương mình. Hàng loạt kết quả hiện ra, từ những bài báo cũ, hình ảnh chụp mờ nhòe, đến những đoạn video nghiệp dư về cuộc sống bình dị nơi ấy.

Anh lướt qua từng trang web, từng bức ảnh, cảm giác như đang quay ngược thời gian. Những con đường đất nhỏ, những mái nhà ngói rêu phong, dòng sông hiền hòa uốn lượn... Tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Anh nhìn thấy hình ảnh cây cầu cũ bắc qua sông, nơi anh và Lê An từng hứa hẹn đủ điều ngây ngô của tuổi học trò. Một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi anh, lẫn với sự chua chát. Có những bức ảnh chụp lễ hội truyền thống của làng, những gánh hàng rong bên bờ sông, những gương mặt thân quen của bà con lối xóm. Anh cố gắng tìm kiếm, như thể muốn tìm lại một mảnh ghép nào đó đã thất lạc trong tâm hồn mình. Có những khoảnh khắc, anh nhìn chằm chằm vào một tấm ảnh chụp góc chợ chiều, nơi mẹ Lê An thường bán rau, và anh lại hình dung ra bóng dáng nhỏ bé của cô bé Lê An ngày nào, đang giúp mẹ bày hàng, đôi mắt to tròn, lấp lánh nụ cười.

"Thị trấn ven sông... liệu mọi thứ có còn như xưa?" Anh tự hỏi, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi vào tâm trí. Cuộc sống ở thành phố lớn đã thay đổi anh quá nhiều, anh sợ rằng nơi chốn cũ cũng đã đổi thay, không còn là bến đỗ bình yên trong ký ức anh nữa. Hay đúng hơn, anh sợ rằng chính anh đã thay đổi quá nhiều, đến mức không còn có thể tìm thấy phần hồn nhiên, trong trẻo của mình ở nơi ấy. Anh tiếp tục tìm kiếm, từ những bản đồ hành chính cũ kỹ trên các trang lưu trữ, đến những bài viết về lịch sử, văn hóa của vùng đất. Mỗi thông tin nhỏ nhặt đều được anh đọc kỹ, ghi nhớ, như một cách để tái tạo lại bức tranh về quá khứ mà anh đã từng vô tình bỏ quên. Anh muốn biết, không chỉ về những đổi thay của thị trấn, mà còn về những điều vẫn còn vẹn nguyên, những sợi dây liên kết vô hình giữa anh và nơi chốn ấy, giữa anh và những ký ức về Lê An. Sự khao khát tìm kiếm giờ đây không chỉ là một hành động đơn thuần, mà là một cuộc hành trình nội tâm, một nỗ lực để hàn gắn những rạn nứt trong chính trái tim anh.

***

Sau một ngày làm việc căng thẳng, thay vì về thẳng căn hộ trống trải, Trần Hạo lái xe đến Thư viện Công cộng Thành phố. Chiều muộn, nắng vàng như rót mật qua những ô cửa sổ lớn của thư viện, phủ lên những kệ sách cao ngút ngàn một lớp màu ấm áp, thanh bình. Không khí ở đây đặc quánh mùi giấy cũ, mùi gỗ và mực in, một mùi hương đặc trưng của tri thức và thời gian, khác hẳn với mùi gỗ mới và nước hoa trong căn hộ của anh. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính và những tiếng nói chuyện thì thầm gần như không thể nghe thấy, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trang nghiêm và học thuật.

Trần Hạo bước đi giữa các dãy kệ, tìm đến khu vực sách địa phương và lịch sử. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc loài giữa những tâm hồn đang miệt mài với sách vở. Anh mặc một bộ vest công sở lịch lãm, khác hẳn với những sinh viên hay nhà nghiên cứu xung quanh. Anh dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách đã ố vàng, bìa sờn rách nằm im lìm. Ngón tay anh lướt trên gáy sách, tìm kiếm những cái tên quen thuộc, những tựa đề có thể dẫn anh về thị trấn ven sông. Anh chợt nhìn thấy một cuốn sách nhỏ, bìa in hình một con thuyền độc mộc trên dòng sông, với tựa đề "Dòng Chảy Quê Hương: Lịch Sử Thị Trấn [Tên Thị Trấn]".

Anh cầm cuốn sách lên, phủi nhẹ lớp bụi thời gian. Những trang giấy đã ngả màu vàng úa, nhưng từng dòng chữ, từng bức ảnh đen trắng vẫn hiện lên rõ ràng. Anh bắt đầu đọc, chậm rãi, như thể đang thưởng thức một chén trà nóng giữa ngày đông. Những con đường này... cây cầu này... mình đã từng đi qua biết bao lần với An. Anh nhìn thấy bản đồ vẽ tay về thị trấn, với những con hẻm nhỏ, những ngôi nhà cổ, và đặc biệt là con đường dẫn ra bờ sông cũ, nơi có cây đa cổ thụ, chứng nhân cho bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An. Mỗi chi tiết được miêu tả trong sách đều gợi lên một ký ức sống động, như thể anh đang quay ngược thời gian, trở về những ngày tháng vô tư lự ấy. Nỗi tiếc nuối "nếu như ngày đó" lại trỗi dậy, quấn lấy tâm trí anh. Nếu như anh đã đủ dũng cảm để nói ra, để giữ lấy những khoảnh khắc đó, liệu giờ đây mọi chuyện có khác?

Đột nhiên, một giọng nói nhỏ nhẹ, trầm ấm vang lên bên cạnh anh. "Cháu tìm hiểu về vùng đất đó à? Đó là một nơi rất đẹp, nhiều kỷ niệm." Trần Hạo ngẩng đầu. Trước mặt anh là Ông Đức, người thủ thư với mái tóc bạc phơ, đeo cặp kính gọng tròn đã cũ, gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, hiền hậu. Ông khẽ mỉm cười, nụ cười bình thản, nhiệt tình.

Trần Hạo khẽ gật đầu, giọng trầm và hơi ngập ngừng. "Vâng... cháu muốn tìm hiểu thêm về quê hương cháu."

Ông Đức gật gù, ánh mắt xa xăm. "Thị trấn ven sông đó... có nhiều câu chuyện lắm. Đặc biệt là những lễ hội truyền thống, những phong tục đã tồn tại hàng trăm năm. Có lẽ cháu sẽ tìm thấy nhiều điều thú vị trong những tập san cũ ở đây." Ông chỉ tay về một ngăn tủ kính, nơi cất giữ những tập san địa phương đã ố màu theo thời gian.

Trần Hạo cảm ơn, rồi bước đến chỗ Ông Đức chỉ. Anh tìm thấy một chồng tập san cũ, bìa đã bong tróc, giấy mỏng manh dễ rách. Anh cẩn thận lật từng trang, và rồi, một chi tiết nhỏ trong một bài báo địa phương về "Lễ hội thả đèn hoa đăng trên sông" chợt khiến anh sững lại. Bài báo mô tả chi tiết về những đôi lứa trẻ thường cùng nhau thả đèn, ước nguyện hạnh phúc bên bờ sông vào đêm rằm tháng tám. Anh nhớ như in, năm đó, anh và Lê An cũng đã từng hứa hẹn sẽ cùng nhau làm điều đó. Nhưng rồi anh đã đi, và lời hứa ấy mãi mãi chỉ là "lời nói không thành". Hình ảnh Lê An trong bộ áo dài trắng tinh khôi, đôi mắt lấp lánh dưới ánh trăng, tay cầm chiếc đèn hoa đăng, chợt hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh.

Ông Đức, dường như nhận ra sự xao động trong ánh mắt Trần Hạo, khẽ lên tiếng. "Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết. Đôi khi, những gì ta tưởng đã mất, lại nằm im lìm trong từng trang giấy cũ kỹ." Lời nói của Ông Đức như một lời động viên thầm lặng, như một sự thấu hiểu sâu sắc mà không cần bất kỳ lời giải thích nào. Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự biết ơn và cả nỗi day dứt. Anh tiếp tục ghi chép, so sánh các thông tin, cảm thấy mình đang ngày càng gần hơn với những mảnh ghép của quá khứ. Anh biết, việc tìm kiếm này không chỉ là để thỏa mãn sự tò mò, mà là một hành trình để chữa lành, để chấp nhận và để tiến về phía trước. Dù Lê An đã có cuộc sống riêng, nhưng phần ký ức về cô, về thị trấn ven sông, vẫn là một phần không thể thiếu trong con người anh. Anh tự nhủ, anh sẽ không để "khoảng cách vô hình" này kéo dài thêm nữa.

***

Đêm đã về khuya, thành phố lên đèn rực rỡ, lấp lánh như một dải ngân hà trải dài vô tận. Trần Hạo trở về căn hộ với chồng tài liệu dày cộp trên tay. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ hệ thống âm thanh thông minh, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có anh và những hồi ức. Anh trải những cuốn sách cũ, bản đồ ố vàng, và tập san địa phương ra bàn làm việc. Ánh đèn LED từ chiếc đèn bàn chiếu sáng rọi lên gương mặt trầm tư của anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Mùi giấy cũ và mực in từ những tài liệu này đã theo anh về tận căn phòng sang trọng, hòa quyện với mùi gỗ mới và nước hoa, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa hiện tại và quá khứ.

Ngón tay anh lướt trên mặt bàn gỗ sồi mát lạnh, rồi dừng lại trên một bản đồ cũ kỹ của thị trấn. Anh nhìn chằm chằm vào những con đường nhỏ, những cánh đồng lúa, và đặc biệt là dòng sông uốn lượn, nơi mà mọi ký ức của anh đều bắt đầu và kết thúc. Anh dừng lại ở khu vực gần nhà Lê An, nơi có cây đa cổ thụ, cái bến đò cũ, và con đường làng quen thuộc. "Bờ sông này... cái cây đa cổ thụ đó... chúng ta đã từng hứa hẹn ở đó." Anh thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. Anh nhớ lại đêm giao thừa năm nào, hai đứa trẻ con đã đứng dưới gốc đa, nhìn lên bầu trời đầy sao, và thề thốt đủ điều về tương lai. Những lời hứa trẻ thơ ấy giờ đây đã trở thành một phần của nỗi tiếc nuối, một vết hằn sâu trong trái tim anh.

Anh còn nhớ rõ từng chi tiết trong bài báo về lễ hội thả đèn hoa đăng. Năm đó, Lê An đã háo hức kể cho anh nghe về truyền thuyết những đôi lứa yêu nhau cùng thả đèn sẽ mãi mãi bên nhau. Anh đã gật đầu, hứa sẽ cùng cô làm điều đó. Nhưng rồi, lời hứa "lời nói không thành" ấy đã bị cuốn trôi theo dòng thời gian, theo "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra giữa hai người. "Nếu như... mình đã nói ra sớm hơn..." Câu hỏi đó lại vang vọng, như một điệp khúc đau đáu, không ngừng giày vò anh. Anh có tất cả mọi thứ mà xã hội coi là thành công, quyền lực, tiền bạc, nhưng anh lại thiếu đi một thứ duy nhất, thứ mà Lê An đã tìm thấy và trân trọng: một tình yêu bình dị, một mái ấm gia đình.

Anh gấp bản đồ lại, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Nỗi khao khát không còn là một ý nghĩ mơ hồ, mà là một mệnh lệnh thôi thúc, một tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn. Anh không thể chỉ tìm kiếm trên giấy tờ, không thể chỉ sống trong hồi ức. Anh cần phải quay về đó, không chỉ để tìm kiếm tài liệu, mà để tìm lại chính mình, tìm lại mảnh ghép đã mất của quá khứ. Anh tự nhủ, anh sẽ sớm "trở về" nơi đó, nơi dòng sông cũ vẫn chảy, nơi những kỷ niệm vẫn vẹn nguyên, không phải để níu kéo, không phải để thay đổi hiện tại, mà để đối diện với quá khứ, để hàn gắn vết thương lòng, và để tìm thấy sự bình yên cho chính mình. Con đường phía trước có thể còn mịt mờ, nhưng anh biết, anh không thể đứng yên mãi trên đỉnh cao cô độc này nữa. Quyết định đã được đưa ra, rõ ràng và dứt khoát. Trần Hạo nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ của quê hương, mùi của những kỷ niệm, và một chút hương vị của hy vọng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free