Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 895: Đỉnh Cao Cô Độc: Khoảng Trống Giữa Thành Công
Màn đêm đã buông xuống hẳn, mang theo một làn gió dịu mát, xua tan đi cái nóng oi ả của ban ngày. Trăng non đầu tháng treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, tỏa ánh sáng bạc huyền ảo qua khung cửa sổ. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn sau nhà tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, ru ngủ vạn vật. Trong căn nhà ấm cúng của Lê An, sự ồn ào, náo nhiệt ban ngày đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng, bình yên. Quang và Mai đã ngủ say trong căn phòng riêng, tiếng thở đều đều của chúng như một lời khẳng định cho một ngày dài tràn đầy niềm vui và sự háo hức.
Trong phòng ngủ chính, Lê An và Hoàng Huy đang cùng nhau xếp đồ vào vali cho chuyến đi nghỉ dưỡng. Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp hắt xuống, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và thân mật. Lê An ngồi trên sàn, tỉ mỉ gấp từng bộ quần áo nhỏ xinh của con, từng chiếc khăn tắm mềm mại, từng chiếc quần bơi đầy màu sắc. Mỗi lần chạm vào, cô lại mỉm cười, tưởng tượng ra cảnh các con sẽ nô đùa trên bãi cát, dưới ánh nắng vàng ươm. Mùi vải mới và mùi nước xả vải dịu nhẹ từ quần áo lan tỏa, mang theo một cảm giác dễ chịu, sạch sẽ.
Hoàng Huy đứng tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt nhìn ra khoảng không tĩnh lặng bên ngoài, nhưng tâm trí anh hoàn toàn hướng về người phụ nữ đang ngồi dưới sàn nhà. Anh lặng lẽ đến gần, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy Lê An từ phía sau, đặt cằm lên vai cô. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, mang theo một sự an toàn, che chở mà cô luôn tìm thấy ở anh.
“Em vất vả rồi,” Hoàng Huy thì thầm, giọng nói trầm ấm và đầy yêu thương, như một lời an ủi, động viên nhẹ nhàng. Anh khẽ hôn lên mái tóc mềm mại của cô, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của dầu gội và mùi hoa ly còn vương vấn trên tóc cô.
Lê An tựa vào lồng ngực vững chãi của chồng, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim anh. Cô khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp: “Không đâu anh, em vui mà. Nhìn các con háo hức, em thấy bao nhiêu mệt mỏi tan biến hết. Với lại, được cùng anh chuẩn bị cho chuyến đi này, em thấy rất hạnh phúc.” Cô nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên này, cảm nhận sự viên mãn của một gia đình trọn vẹn.
Hoàng Huy siết nhẹ vòng tay, lời nói rành mạch, rõ ràng: “Anh sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho gia đình mình. Công việc bận rộn quá, đôi khi anh cảm thấy có lỗi vì không được ở bên cạnh em và các con nhiều hơn.” Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, như muốn xoa dịu mọi lo toan trong lòng cô.
Lê An khẽ ngẩng đầu nhìn nụ cười hiền hậu của Hoàng Huy, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành và yêu thương. Cô cảm thấy ấm áp, một sự ấm áp lan tỏa từ trái tim ra khắp cơ thể. Trong khoảnh khắc ấy, một thoáng ký ức, một ánh mắt khác, một nụ cười khác trong quá khứ chợt lướt qua tâm trí cô, như một chiếc lá khô vô tình lướt qua mặt hồ phẳng lặng. Đó là một hình ảnh mơ hồ, một phần của những tháng ngày đã qua, của những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh cô. Nhưng chỉ trong chớp mắt, hình ảnh ấy nhanh chóng bị xóa nhòa bởi thực tại ấm áp, rực rỡ này.
Cô lại tựa vào vai Hoàng Huy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của anh. “Mọi thứ đã quá đủ rồi,” cô thầm nghĩ, một cảm giác bình yên sâu sắc dâng lên trong lòng. “Anh và các con chính là tất cả những gì em cần.” Lời nói này không thành tiếng, chỉ là một lời tự nhủ trong tâm khảm, một sự chấp nhận và trân trọng sâu sắc những gì mình đang có.
Lê An nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt say ngủ bình yên của con gái trong bức ảnh đặt trên tủ đầu giường, rồi quay sang tựa hẳn vào vai Hoàng Huy. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên, cảm nhận hơi ấm từ chồng và sự viên mãn của một gia đình trọn vẹn. Hoàng Huy hôn nhẹ lên tóc cô một lần nữa, như một lời khẳng định cho tình yêu và sự gắn bó bền chặt giữa hai người. Trong vòng tay anh, Lê An biết rằng mình đã không sai một bước nào. Cuộc đời cô, dù có những nốt trầm của quá khứ, giờ đây đã là một bản giao hưởng trọn vẹn, không còn "chậm một nhịp" nào nữa. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, và đó là tất cả những gì cô muốn.
***
Đêm đã về khuya, và thành phố lớn dường như không bao giờ ngủ. Dưới kia, hàng triệu ánh đèn vẫn lấp lánh như những vì sao rơi, tạo nên một tấm thảm rực rỡ trải dài đến tận chân trời. Trần Hạo đứng lặng lẽ trước cửa sổ lớn của phòng Tổng Giám Đốc, bàn tay khẽ đặt lên tấm kính lạnh buốt. Tòa nhà cao tầng nơi anh làm việc vươn mình sừng sững giữa không trung, biểu tượng cho quyền lực, sự giàu sang và tham vọng mà anh đã chinh phục. Phòng làm việc của anh rộng lớn, được bài trí tinh tế với gam màu trầm, toát lên vẻ sang trọng, uy quyền nhưng cũng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả. Mùi gỗ quý và da thuộc thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy tờ mới và mực in, tạo nên một thứ hương đặc trưng của thế giới kinh doanh. Ánh đèn trần hắt xuống, phản chiếu trên mặt bàn kính, nơi ly cà phê đã nguội ngắt từ lâu vẫn còn nằm đó, lớp cặn đen bám nhẹ dưới đáy.
Anh đã ở đây, trong căn phòng này, biết bao đêm rồi. Những thành công nối tiếp thành công, những hợp đồng bạc tỉ, những lời ca ngợi không ngớt từ giới truyền thông và các đối tác. Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, một món quà từ một thương vụ triệu đô, lấp lánh trên cổ tay anh, phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính vẫn còn sáng đèn. Mọi thứ anh khao khát khi còn là một chàng trai trẻ từ thị trấn nhỏ đều đã nằm gọn trong tầm tay. Anh là chủ của một tập đoàn lớn, một người có tiếng nói, một kẻ mà ai cũng phải kính nể.
Nhưng trong không gian sang trọng và lạnh lẽo này, giữa đỉnh cao của sự nghiệp, Trần Hạo lại cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, lạc lõng giữa chính thành quả của mình. Ánh mắt anh lướt qua từng tòa nhà chọc trời, từng con đường tấp nập bên dưới, nhưng tâm trí anh lại không hề tập trung vào chúng. Nó trôi dạt về nơi xa xăm, về một thị trấn nhỏ ven sông, về những buổi chiều tan học, về một cô gái có nụ cười trong trẻo như nắng sớm.
"Thành công là gì?" Anh tự hỏi, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Là tiền bạc, là quyền lực, là sự ngưỡng mộ của người khác? Hay là cảm giác thỏa mãn, bình yên khi trở về một nơi nào đó, nơi có người chờ đợi?" Anh biết câu trả lời cho mình. Đã từ rất lâu rồi, anh không còn cảm thấy sự bình yên đó nữa. Mỗi bước tiến trên con đường công danh chỉ càng kéo anh lún sâu hơn vào một khoảng cách vô hình, một hố sâu thăm thẳm của sự cô độc. Nỗi cô đơn không phải là không có ai bên cạnh, mà là có tất cả mọi thứ, nhưng lại thiếu đi điều quan trọng nhất. Đó là sự hiện diện của một người, là một cảm giác thân thuộc, là một bến đỗ bình yên mà anh đã từng có thể nắm giữ. Anh đưa tay đút vào túi quần âu, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại chìa khóa, một cảm giác vô vị và trống rỗng.
***
Tiếng điện thoại bàn đột ngột vang lên, kéo Trần Hạo khỏi dòng suy tư miên man, cắt ngang sự tĩnh lặng đến rợn người trong văn phòng. Âm thanh khô khan, lạnh lẽo, hoàn toàn đối lập với những hình ảnh dịu dàng vừa lướt qua tâm trí anh. Anh khẽ nhíu mày, đưa tay nhấc ống nghe. Giọng Chị Nguyệt, thư ký của anh, vang lên từ đầu dây bên kia, chuyên nghiệp, hiệu quả và đầy sự kính trọng.
"Thưa anh Hạo," Chị Nguyệt nói, giọng nói rõ ràng, không một chút ngập ngừng, "dự án X đã được ký kết thành công. Đối tác rất hài lòng với thỏa thuận cuối cùng. Sáng mai, bản hợp đồng hoàn chỉnh sẽ được gửi đến bàn làm việc của anh."
Trần Hạo đáp lại bằng vài câu ngắn gọn, dứt khoát, không để lộ một chút cảm xúc nào. "Tốt. Gửi báo cáo chi tiết cho tôi vào sáng mai, bao gồm cả phân tích rủi ro và lợi nhuận dự kiến cho quý tiếp theo." Giọng anh trầm ấm nhưng lạnh nhạt, như thể anh đang đọc một đoạn văn bản được lập trình sẵn. Anh không cần phải hỏi thêm gì, không cần phải bày tỏ sự vui mừng hay khen ngợi. Anh tin tưởng vào năng lực của cấp dưới, và sự thành công này đã nằm trong dự liệu của anh. Nó chỉ là một con số, một cột mốc tiếp theo trên biểu đồ tăng trưởng không ngừng nghỉ của tập đoàn.
"Vâng, thưa anh Hạo. Tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ." Chị Nguyệt trả lời, giọng nói không thay đổi, vẫn giữ nguyên sự chuyên nghiệp. Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng, chỉ vỏn vẹn vài giây.
Anh đặt ống nghe xuống, nhìn vào màn hình máy tính hiển thị biểu đồ tăng trưởng ấn tượng của công ty. Những đường kẻ xanh đỏ uốn lượn, vút cao, tượng trưng cho những con số lợi nhuận khổng lồ, những đỉnh cao mới được chinh phục. Thành công rực rỡ, không thể phủ nhận. Nhưng anh không cảm thấy chút hân hoan nào. Trong anh chỉ là sự trống rỗng, một cảm giác nhạt nhẽo đến lạ thường, như thể anh đang nhìn vào một bức tranh đẹp nhưng vô hồn. Anh không cảm nhận được niềm vui, không có sự phấn khích hay tự hào mà người khác thường có khi đạt được những thành tựu như vậy. Tất cả chỉ là một sự tiếp nối, một vòng lặp không ngừng của những mục tiêu và những lần chinh phục, mà cuối cùng chỉ để lại một mình anh giữa sự cô độc mênh mông.
Tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh mơ hồ, như một lời thì thầm từ thế giới bên ngoài. Anh cảm thấy mệt mỏi, không phải vì công việc, mà vì sự mệt mỏi của tâm hồn, của những cảm xúc bị đè nén quá lâu. Ly cà phê nguội trên bàn bỗng trở nên vô vị hơn bao giờ hết, tựa như chính cuộc sống của anh lúc này.
***
Trần Hạo quay lại với ô cửa kính lớn, lần này ánh mắt anh không còn lướt qua các tòa nhà chọc trời nữa mà dừng lại ở một điểm vô định, nơi ánh sáng thành phố hòa vào màn đêm. Trong tâm trí anh, hình ảnh Lê An từ chương trước chợt hiện về rõ nét – nụ cười rạng rỡ của cô bên chồng và các con, sự ấm áp của một gia đình trọn vẹn. Cô tựa vào vai Hoàng Huy, gương mặt thanh thản, mãn nguyện, nói rằng "mọi thứ đã quá đủ rồi", rằng cô không còn "chậm một nhịp" nào nữa. Khoảnh khắc ấy, đối lập hoàn toàn với khung cảnh cô độc hiện tại của anh, đâm sâu vào lòng Trần Hạo như một lưỡi dao sắc lạnh, khiến lồng ngực anh quặn thắt.
"Nếu năm đó mình nói sớm hơn một chút..." Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại, như một vết dao cứa sâu vào lòng anh, không ngừng xoáy vào nỗi tiếc nuối đã trở thành một phần của máu thịt. "Thích thì không đủ" – lời nói bình thản của Lê An bên bờ sông cũ ngày nào, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh, chua chát hơn bao giờ hết. Phải chăng, anh đã sai từ những bước đầu tiên? Từ cái ngày anh chọn sự nghiệp, chọn tham vọng mà bỏ quên một lời hứa, bỏ quên một ánh mắt chờ đợi?
Anh chợt thấy một gia đình nhỏ đang đi bộ trên vỉa hè dưới xa, lọt thỏm giữa dòng người thưa thớt cuối ngày. Người phụ nữ có mái tóc đen dài, óng ả, dáng người thanh mảnh, đang cúi xuống nói chuyện với một đứa trẻ. Chỉ một thoáng qua, một bóng dáng nhỏ bé từ độ cao này, nhưng nó khiến Trần Hạo như chết lặng. Không phải Lê An, anh biết rõ. Anh biết cô đang hạnh phúc bên gia đình mình, đang chuẩn bị cho chuyến đi nghỉ dưỡng, đang tận hưởng một cuộc sống mà anh không thể chen chân vào. Nhưng hình bóng thoáng qua ấy, cái khoảnh khắc gợi nhớ đến một người phụ nữ dịu dàng, lại gợi lên trong anh một nỗi khao khát sâu sắc, một sự cồn cào day dứt mà anh đã cố chôn vùi bấy lâu.
"Thành công này... đổi lại bằng gì?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc. Anh có tất cả, nhưng lại thiếu đi một thứ duy nhất, thứ mà Lê An đã tìm thấy và trân trọng. Một mái ấm, một gia đình, một tình yêu không cần phải tranh đấu, không cần phải chứng minh. Anh đặt tay lên tấm kính lạnh buốt một lần nữa, cảm nhận sự cô độc vây lấy mình. Sự lạnh lẽo từ bên ngoài dường như thấm sâu vào tận xương tủy, vào tận trái tim anh.
Anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Nỗi cô độc này, sự tiếc nuối này đã trở thành gánh nặng quá lớn. Anh cần phải làm gì đó, dù là một hành động thầm lặng, để xoa dịu vết thương lòng này. Một ý nghĩ mơ hồ chợt lóe lên trong tâm trí anh, như một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn đêm. Trở về thị trấn, nơi dòng sông cũ vẫn chảy, nơi những ký ức vẫn vẹn nguyên? Hay chỉ đơn giản là gửi một thứ gì đó, không tên, một món quà giấu tên, như một lời xin lỗi muộn màng, một lời thì thầm của quá khứ cho một người đã đi xa? Anh nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh mắt ẩn chứa một quyết tâm mơ hồ, một sự mệt mỏi nhưng cũng là một khao khát cháy bỏng. Con đường phía trước vẫn mịt mờ, nhưng anh biết, anh không thể đứng yên mãi ở đây, trên đỉnh cao cô độc này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.