Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 894: Chuyến Đi Hạnh Phúc: Vị Ngọt Gia Đình

Anh bước nhanh trên vỉa hè, chiếc áo vest phẳng phiu dưới ánh đèn đường, nhưng dáng vẻ anh lại mang một nỗi cô đơn trầm mặc đến lạ. Xung quanh anh, người ta vẫn cười nói, vẫn hối hả, vẫn sống một cuộc đời sôi động. Anh lại cảm thấy mình như một khán giả lạc lõng giữa một vở kịch mà mình không còn thuộc về.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, lấp lánh dưới ánh đèn đường, nặng trĩu. Nó không chỉ là một cỗ máy đếm thời gian, mà còn là một gánh nặng, một biểu tượng cho tất cả những gì anh đã đạt được, và tất cả những gì anh đã phải đánh đổi. Anh mở cửa chiếc xe sang trọng, tiếng kim loại trầm đục vang lên trong màn đêm. Ngồi vào ghế lái, anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác thất vọng và nặng nề đang bủa vây.

Khởi động máy, tiếng động cơ gầm nhẹ rồi nhanh chóng ổn định. Anh nhấn ga, chiếc xe lao đi trong màn đêm, hòa vào dòng chảy không ngừng nghỉ của thành phố. Ánh đèn pha rọi sáng con đường phía trước, nhưng trong tâm trí anh, mọi thứ vẫn chìm trong một mảng tối mịt mờ. Anh biết, việc tìm về những "vị cũ" như quán cà phê này chỉ càng khiến anh thêm đau đớn. Nhưng trong sâu thẳm, một khao khát mơ hồ vẫn thôi thúc anh. Một khao khát muốn tìm kiếm một cách nào đó để đối diện, hoặc kết nối gián tiếp với quá khứ, dù chỉ là từ xa. Một món quà giấu tên. Một bóng hình thoáng qua. Một tia hy vọng mong manh rằng có lẽ, đâu đó, vẫn còn một sợi dây liên kết vô hình giữa anh và những tháng ngày đã qua, giữa anh và Lê An.

Tuy nhiên, giờ đây, tất cả những gì anh cảm nhận được chỉ là sự mệt mỏi và nỗi cô độc. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh không thể quay về căn hộ trống trải ấy ngay lúc này. Chiếc xe vẫn lầm lũi rẽ qua những con phố, mang theo một trái tim đang lạc lối, một tâm hồn đang vật lộn với những tiếc nuối không thể nguôi ngoai. Thành công rực rỡ này, đối với anh, chỉ là bản giao hưởng vô vọng của một cuộc đời đã chậm một nhịp, một nhịp chậm đã lỡ cả một đời.

***

Trong khi đó, ở một góc thành phố khác, xa xôi hơn một chút, một khung cảnh hoàn toàn đối lập đang diễn ra. Ánh nắng chiều muộn dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ rộng lớn, tô điểm cho căn phòng khách ấm cúng một sắc vàng óng ả. Không khí không vương mùi khói bụi, mà thoang thoảng hương hoa ly trắng muốt cắm trên bàn và mùi thơm dịu nhẹ của thức ăn vừa nấu. Căn nhà của Lê An, theo đúng nghĩa đen, là một tổ ấm, một chốn bình yên mà cô đã dày công vun đắp. Tiếng cười rúc rích trong trẻo của trẻ con vỡ òa, hòa cùng tiếng nói chuyện ríu rít, tạo nên một bản nhạc gia đình quen thuộc, êm đềm đến lạ.

Lê An ngồi trên chiếc sofa bọc vải màu kem, lưng tựa vào chiếc gối mềm mại, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc rạng rỡ khi nhìn hai đứa con đang hăng say trò chuyện. Cô mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản nhưng tinh tươm, mái tóc dài được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và nụ cười dịu dàng thường trực trên môi. Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy, người chồng của cô, đang lật dở cuốn cẩm nang du lịch, thỉnh thoảng lại chỉ vào một tấm hình bãi biển xanh ngắt, kể cho vợ con nghe về những điều thú vị ở đó. Anh Hoàng Huy vẫn giữ phong thái điềm đạm, nụ cười hiền hậu, và ánh mắt luôn dõi theo vợ con với một sự quan tâm sâu sắc.

“Mẹ ơi, con muốn xây lâu đài cát thật to, to nhất thế giới luôn!” Lê Quang, cậu con trai tám tuổi của Lê An, reo lên phấn khích. Cậu bé có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng và mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng. Quang đang cặm cụi vẽ nguệch ngoạc trên một tờ giấy trắng, những nét chì màu xanh và vàng tạo thành hình ảnh của những con sóng và một tòa lâu đài đồ sộ. Giọng nói của cậu có chút ngập ngừng, chậm rãi nhưng tràn đầy sự hiếu động và tò mò của tuổi thơ.

Nguyễn Thị Mai, cô con gái năm tuổi, ngồi ngay cạnh anh trai, mái tóc xoăn nhẹ buộc hai bím trông rất đáng yêu. Cô bé mặc một chiếc váy màu hồng pastel, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự ngây thơ. Mai nhanh nhảu chen vào, giọng cao vút, rõ ràng và đầy vẻ tò mò: “Chị Mai, biển có cá không ạ? Con có được bơi với cá không?” Cô bé thường dùng từ "chị Mai" để tự xưng, một thói quen ngộ nghĩnh khiến cả nhà bật cười.

Hoàng Huy mỉm cười xoa đầu con gái, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương: “Tất nhiên là có chứ, cục cưng của ba. Biển có rất nhiều cá đẹp. Nhưng con phải bơi cùng ba mẹ, không được đi một mình đâu nhé.” Anh quay sang nhìn Lê An, giọng nói rành mạch, rõ ràng và ấm áp: “Anh thấy bãi biển ở đây đẹp lắm, có khu vui chơi riêng cho trẻ con nữa. Chắc chắn Quang và Mai sẽ thích mê cho mà xem.”

Lê An cười dịu dàng, bàn tay ấm áp xoa nhẹ mái tóc mềm mại của Quang, rồi đến Mai. “Được rồi, mẹ sẽ chuẩn bị tất cả để các con có một chuyến đi thật vui. Ba mẹ hứa sẽ cho các con thỏa sức chơi đùa, nhưng phải nhớ giữ gìn sức khỏe và nghe lời ba mẹ nhé.” Cô dặn dò, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như rót mật vào tai. Cô đứng dậy, bước đến khu bếp nhỏ để pha ấm trà hoa đậu biếc mà Hoàng Huy yêu thích. Mùi trà thơm dịu lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi thức ăn gia đình còn vương vấn và mùi hoa ly thanh khiết.

Trong lúc Lê An pha trà, Hoàng Huy vẫn say sưa đọc thông tin về địa điểm du lịch, thỉnh thoảng lại bình luận về một nhà hàng hải sản tươi ngon hay một khu rừng nguyên sinh gần biển. Quang thì hào hứng kể về kế hoạch xây lâu đài cát, còn Mai thì ôm chặt chú gấu bông yêu thích, tưởng tượng ra cảnh mình sẽ bơi cùng những chú cá bảy màu dưới đại dương xanh thẳm. Cả gia đình quây quần, ríu rít, mỗi người một câu chuyện, một niềm mong đợi, tạo nên một bầu không khí ấm áp, tràn đầy hạnh phúc mà đôi khi Lê An vẫn tự hỏi liệu có phải mình đang mơ.

Cô ngắm nhìn khung cảnh đó, một cảm giác bình yên sâu lắng tràn ngập trong tim. Cuộc sống của cô giờ đây là những buổi chiều như thế này, những khoảnh khắc giản dị nhưng vô giá bên chồng con. Không còn những dằn vặt của tuổi trẻ, không còn những "nếu như ngày đó" ám ảnh. Mọi thứ đã an bài, và cô tìm thấy sự an yên trong vai trò của một người vợ, người mẹ. Nụ cười của Hoàng Huy, ánh mắt rạng rỡ của các con chính là ánh sáng dẫn lối, là bến đỗ vững chãi cho cuộc đời cô. Cô biết ơn những gì mình đang có, biết ơn sự lựa chọn của mình, dù đôi khi, một góc nhỏ trong tâm hồn vẫn thoáng qua hình bóng của một ký ức xa xăm, như một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản giao hưởng hạnh phúc của hiện tại. Nhưng nốt trầm đó không làm chùng lại nhịp điệu, nó chỉ tô điểm thêm cho sự trọn vẹn, nhắc nhở cô về giá trị của sự bình yên mà cô đang nắm giữ.

***

Buổi tối hôm đó, siêu thị lớn gần nhà An trở nên đông đúc hơn thường lệ, ánh đèn huỳnh quang sáng trưng dọi xuống từng kệ hàng hóa ngồn ngộn màu sắc. Tiếng xe đẩy kêu kẽo kẹt trên nền gạch bóng loáng, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống loa, cùng tiếng loa thông báo về các chương trình khuyến mãi và tiếng máy tính tiền lách cách, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của một trung tâm mua sắm sầm uất. Mùi thực phẩm tươi sống từ quầy hải sản, mùi hóa mỹ phẩm từ khu chăm sóc cá nhân, và mùi bánh mì nướng thơm lừng từ tiệm bánh, xen kẽ nhau trong không khí máy lạnh mát rượi.

Lê An đẩy chiếc xe hàng lớn, đi giữa dòng người hối hả. Cô mặc một chiếc áo sơ mi caro nhẹ nhàng và quần jeans, trông năng động và thoải mái. Đôi mắt cô lướt qua từng gian hàng với sự tập trung cao độ, bởi danh sách những thứ cần mua cho chuyến đi nghỉ dưỡng sắp tới khá dài. Hai đứa con, Quang và Mai, lon ton chạy theo bên cạnh, ánh mắt chúng tò mò nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

“Mẹ ơi, con muốn mua cái này!” Mai đột nhiên reo lên, chỉ vào một chiếc phao hình con cá heo màu xanh biếc ở khu đồ chơi. Giọng cô bé cao vút, đầy vẻ nôn nóng.

Lê An mỉm cười dịu dàng, cúi xuống xoa đầu con gái. “Mai, con phải giữ tay mẹ đấy nhé. Đừng chạy lung tung, lạc mẹ bây giờ.” Cô nhẹ nhàng dặn dò, đồng thời kéo tay Mai lại gần. “Chiếc phao này đẹp thật, nhưng mình có phao bơi rồi mà, con nhớ không? Giờ mình đi chọn kem chống nắng và mũ bơi đã nhé.”

Quang, với bản tính hiếu động và tò mò của mình, đã nhanh chân chạy vù đến khu vực đồ chơi, nơi trưng bày vô số loại xe điều khiển từ xa và các mô hình siêu anh hùng. “Mẹ ơi, nhìn cái này nè! Con muốn mua cái robot biến hình này!” Giọng cậu bé có chút ngập ngừng nhưng đầy hào hứng.

Lê An thở dài nhẹ nhõm, đẩy xe hàng đi theo hướng của con trai, vừa đi vừa nói vọng lại: “Đừng chạy xa quá Quang! Mẹ đang đến đây.” Cô vừa phải để ý chọn lựa những tuýp kem chống nắng có chỉ số SPF cao, những chiếc mũ rộng vành với màu sắc tươi tắn cho các con, những bộ đồ bơi mới tinh với họa tiết ngộ nghĩnh, vừa phải dỗ dành hai đứa trẻ đang tràn đầy năng lượng. Cô chọn một chiếc mũ màu xanh dương có hình mỏ neo cho Quang, và một chiếc mũ màu hồng có nơ xinh xắn cho Mai. Cảm giác mềm mại của chất liệu vải mới, mùi thơm nhẹ của kem chống nắng, tất cả đều gợi lên hình ảnh của một kỳ nghỉ hè tràn ngập nắng và gió biển.

Đi qua quầy thực phẩm, Lê An dừng lại, tỉ mỉ chọn những loại trái cây tươi ngon và một vài món ăn vặt mà Hoàng Huy đặc biệt yêu thích, như gói bánh quy vị trà xanh và hộp cà phê hòa tan. Cô mỉm cười khi nghĩ đến cảnh anh sẽ nhâm nhi chúng trong những buổi chiều tà trên ban công khách sạn, ngắm nhìn biển. Cô cảm nhận niềm vui giản dị của việc chăm sóc gia đình, của việc vun vén cho từng khoảnh khắc hạnh phúc nhỏ nhoi.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi cô rung nhẹ. Là Hoàng Huy gọi đến. Anh Hoàng Huy nói chuyện rành mạch, rõ ràng, giọng nói đầy quan tâm: “Em có cần anh giúp gì không? Anh đang trên đường về rồi.”

Lê An bật cười, giọng nói ấm áp và có chút phấn khích: “Anh về à? Tốt quá! Em đang ở siêu thị, mua chút đồ cho chuyến đi. Mọi thứ ổn cả, anh đừng lo. Em sắp xong rồi.” Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng khi nghe thấy giọng chồng, một cảm giác an toàn và được che chở. Anh luôn là người quan tâm, động viên cô trong mọi việc, dù lớn hay nhỏ.

Sau khi cúp máy, Lê An tiếp tục hành trình mua sắm của mình, nhưng bước chân cô có phần nhanh nhẹn hơn, nụ cười trên môi cũng rạng rỡ hơn. Cô đã tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất, trong việc chuẩn bị cho những chuyến đi, trong việc chọn lựa từng món đồ nhỏ cho chồng, cho con. Sự háo hức trong ánh mắt của Quang khi cậu bé cuối cùng cũng được ch��n một cuốn truyện tranh về biển, hay tiếng cười giòn tan của Mai khi cô bé ôm chặt một chú gấu bông mới tinh, tất cả đều là những mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh hạnh phúc mà cô đang vẽ nên. Dù siêu thị đông đúc, ồn ào, nhưng trong tâm trí Lê An, chỉ có sự bình yên và niềm vui của gia đình.

***

Màn đêm đã buông xuống hẳn, mang theo một làn gió dịu mát, xua tan đi cái nóng oi ả của ban ngày. Trăng non đầu tháng treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, tỏa ánh sáng bạc huyền ảo qua khung cửa sổ. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn sau nhà tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, ru ngủ vạn vật. Trong căn nhà ấm cúng của Lê An, sự ồn ào, náo nhiệt ban ngày đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng, bình yên. Quang và Mai đã ngủ say trong căn phòng riêng, tiếng thở đều đều của chúng như một lời khẳng định cho một ngày dài tràn đầy niềm vui và sự háo hức.

Trong phòng ngủ chính, Lê An và Hoàng Huy đang cùng nhau xếp đồ vào vali cho chuyến đi nghỉ dưỡng. Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp hắt xuống, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và thân mật. Lê An ngồi trên sàn, tỉ mỉ gấp từng bộ quần áo nhỏ xinh của con, từng chiếc khăn tắm mềm mại, từng chiếc quần bơi đầy màu sắc. Mỗi lần chạm vào, cô lại mỉm cười, tưởng tượng ra cảnh các con sẽ nô đùa trên bãi cát, dưới ánh nắng vàng ươm. Mùi vải mới và mùi nước xả vải dịu nhẹ từ quần áo lan tỏa, mang theo một cảm giác dễ chịu, sạch sẽ.

Hoàng Huy đứng tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt nhìn ra khoảng không tĩnh lặng bên ngoài, nhưng tâm trí anh hoàn toàn hướng về người phụ nữ đang ngồi dưới sàn nhà. Anh lặng lẽ đến gần, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy Lê An từ phía sau, đặt cằm lên vai cô. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, mang theo một sự an toàn, che chở mà cô luôn tìm thấy ở anh.

“Em vất vả rồi,” Hoàng Huy thì thầm, giọng nói trầm ấm và đầy yêu thương, như một lời an ủi, động viên nhẹ nhàng. Anh khẽ hôn lên mái tóc mềm mại của cô, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của dầu gội và mùi hoa ly còn vương vấn trên tóc cô.

Lê An tựa vào lồng ngực vững chãi của chồng, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim anh. Cô khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp: “Không đâu anh, em vui mà. Nhìn các con háo hức, em thấy bao nhiêu mệt mỏi tan biến hết. Với lại, được cùng anh chuẩn bị cho chuyến đi này, em thấy rất hạnh phúc.” Cô nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên này, cảm nhận sự viên mãn của một gia đình trọn vẹn.

Hoàng Huy siết nhẹ vòng tay, lời nói rành mạch, rõ ràng: “Anh sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho gia đình mình. Công việc bận rộn quá, đôi khi anh cảm thấy có lỗi vì không được ở bên cạnh em và các con nhiều hơn.” Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, như muốn xoa dịu mọi lo toan trong lòng cô.

Lê An khẽ ngẩng đầu nhìn nụ cười hiền hậu của Hoàng Huy, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành và yêu thương. Cô cảm thấy ấm áp, một sự ấm áp lan tỏa từ trái tim ra khắp cơ thể. Trong khoảnh khắc ấy, một thoáng ký ức, một ánh mắt khác, một nụ cười khác trong quá khứ chợt lướt qua tâm trí cô, như một chiếc lá khô vô tình lướt qua mặt hồ phẳng lặng. Đó là một hình ảnh mơ hồ, một phần của những tháng ngày đã qua, của những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh cô. Nhưng chỉ trong chớp mắt, hình ảnh ấy nhanh chóng bị xóa nhòa bởi thực tại ấm áp, rực rỡ này.

Cô lại tựa vào vai Hoàng Huy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của anh. “Mọi thứ đã quá đủ rồi,” cô thầm nghĩ, một cảm giác bình yên sâu sắc dâng lên trong lòng. “Anh và các con chính là tất cả những gì em cần.” Lời nói này không thành tiếng, chỉ là một lời tự nhủ trong tâm khảm, một sự chấp nhận và trân trọng sâu sắc những gì mình đang có.

Lê An nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt say ngủ bình yên của con gái trong bức ảnh đặt trên tủ đầu giường, rồi quay sang tựa hẳn vào vai Hoàng Huy. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên, cảm nhận hơi ấm từ chồng và sự viên mãn của một gia đình trọn vẹn. Hoàng Huy hôn nhẹ lên tóc cô một lần nữa, như một lời khẳng định cho tình yêu và sự gắn bó bền chặt giữa hai người. Trong vòng tay anh, Lê An biết rằng mình đã không sai một bước nào. Cuộc đời cô, dù có những nốt trầm của quá khứ, giờ đây đã là một bản giao hưởng trọn vẹn, không còn "chậm một nhịp" nào nữa. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, và đó là tất cả những gì cô muốn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free