Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 893: Quán Cà Phê Kỷ Niệm: Hương Vị Của Hụt Hẫng
Gió đêm tháng sáu vẫn mang theo hơi nóng hầm hập của một ngày dài, dù trên cao, những chòm sao đã bắt đầu lấp lánh như những hạt kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen tuyền. Trần Hạo đứng bên ban công căn hộ cao cấp, chiếc đồng hồ đeo tay làm từ thép không gỉ, mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh đèn đô thị, điểm nhịp thời gian một cách vô tri. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bụi đặc trưng của thành phố lớn hòa lẫn với chút ẩm ướt của đêm. Mọi thứ xung quanh anh đều là biểu tượng của sự thành công, của quyền lực và đẳng cấp mà anh đã miệt mài gầy dựng suốt bao năm qua. Từ khung cửa kính trong suốt, cả một biển ánh sáng trải dài đến vô tận, những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh, những dòng xe cộ lướt đi như những con đom đóm khổng lồ, tạo nên một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hối hả và thịnh vượng.
Thế nhưng, giữa tất cả sự tráng lệ ấy, Trần Hạo lại cảm thấy một khoảng trống rỗng đến cùng cực. Tiếng nhạc jazz du dương vẫn vang vọng trong căn phòng, nhưng không thể xua đi cái tĩnh mịch, lạnh lẽo đã bén rễ trong tâm hồn anh. Ly rượu mạnh trên bàn kính vẫn còn vương vệt hơi cồn, như một minh chứng cho nỗ lực xoa dịu nỗi lòng vô vọng. Anh biết, thành công này, địa vị này, tất cả đều là những thứ mà ngày xưa, khi còn là một cậu bé với những ước mơ đơn thuần bên bờ sông cũ, anh chưa từng dám nghĩ tới. Nhưng giờ đây, khi đã chạm được vào đỉnh cao, anh mới nhận ra, cái giá phải trả cho tất cả những điều ấy lại là một phần hồn anh, một phần ký ức anh đã đánh mất, và một hạnh phúc giản dị mà anh đã lỡ tay buông bỏ.
“Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút…” Lời thì thầm của anh tan vào hư không, hòa cùng tiếng gió đêm và tiếng nhạc. Câu nói "thích thì không đủ" của Lê An lại vang vọng, như một lời nguyền rủa, một sự thật tàn nhẫn không thể nào chối bỏ. Nó không chỉ là sự tiếc nuối về một mối tình, mà còn là sự nhận thức sâu sắc về một cuộc đời đã chậm một nhịp, một nhịp chậm đã lỡ cả một đời. Anh không thể ngủ được. Căn hộ sang trọng này, với mọi tiện nghi hiện đại, lại trở nên ngột ngạt và bí bách hơn bao giờ hết. Anh không muốn đối mặt với bức tường trống trải, với sự im lặng đến đáng sợ của chính mình.
Một ý nghĩ thoáng qua, chợt bám lấy tâm trí anh như một tia sáng yếu ớt trong đêm đen. Quán cà phê cũ. Quán "Góc Yên Bình", nơi anh và lũ bạn thường tụ tập những năm tháng đại học, nơi anh từng có những buổi chiều ngồi một mình, đọc sách và mơ mộng về một tương lai tươi sáng, nơi mà có lẽ, hình bóng Lê An cũng từng lướt qua trong những suy nghĩ vu vơ của anh. Nó không phải là bờ sông cũ, nhưng ít ra, nó cũng là một mảnh ghép của những tháng ngày đã qua, một nơi có thể mang lại chút bình yên, dù chỉ là ảo ảnh.
Không chút chần chừ, Trần Hạo quay người, bước nhanh ra khỏi căn hộ. Chiếc áo vest phẳng phiu vẫn còn trên người, toát lên vẻ lịch lãm và thành đạt. Anh xuống hầm giữ xe, tiếng giày da gõ cộp cộp trên nền đá cẩm thạch vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Chiếc xe sang trọng, màu đen bóng loáng, chờ đợi anh như một người bạn trung thành. Anh mở cửa, ngồi vào ghế lái, hít một hơi sâu mùi da thuộc và điều hòa mát lạnh.
Trần Hạo lái chiếc xe của mình qua những con phố đông đúc của thành phố. Dù hoàng hôn đã buông xuống từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm và những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên một bức tranh đô thị lấp lánh, tâm trí anh vẫn chìm trong khoảng trống vô định từ đêm qua. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người nói chuyện ồn ào từ những vỉa hè quán xá hòa vào nhau, tạo thành một bản hòa tấu hỗn độn của cuộc sống đô thị về đêm. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, tất cả hòa quyện vào không khí, tạo nên một hương vị đặc trưng của thành phố không ngủ.
Anh siết chặt vô lăng, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía trước, nhưng tâm trí lại lướt qua những con đường kỷ niệm dẫn về khu đại học. Thành phố này, nó không thiếu gì cả. Không thiếu những tòa nhà chọc trời, không thiếu những con đường rực rỡ ánh đèn, không thiếu những cơ hội làm giàu, không thiếu những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Nhưng nó lại thiếu đi một điều mà anh không thể tìm thấy, một điều mà tiền bạc và quyền lực không thể mua được. Đó là sự bình yên, là cảm giác được thuộc về, là một trái tim không còn mang nặng những chữ “nếu như”.
Anh nhớ lại lời Lê An đã nói, "Thích thì không đủ". Đúng, nó đúng đến đau đớn. Anh đã thích cô, thích đến mức nào anh cũng không rõ, chỉ biết rằng hình bóng cô đã in sâu vào tâm trí anh từ thuở còn thơ bé. Nhưng cái “thích” ấy, nó lại bị vùi lấp dưới lớp vỏ bọc của sự e dè, của những lo toan và tham vọng nơi thành thị. Anh đã không đủ dũng khí để bày tỏ, không đủ mạnh mẽ để giữ lại. Và giờ đây, khi đã có tất cả, anh lại trống rỗng đến cùng cực.
Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lại điểm một nhịp, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đã trôi qua, về những quyết định đã đưa ra và không thể nào thay đổi. Anh là một người đàn ông thành đạt, được kính trọng, nhưng trái tim anh lại là một hoang mạc khô cằn, nơi những hạt mầm của tình yêu và hạnh phúc đã chết héo từ rất lâu. Anh không muốn về căn hộ trống trải ấy, nơi mà mỗi góc nhỏ đều phản chiếu sự cô độc của chính anh. Anh muốn tìm kiếm một thứ gì đó thuộc về quá khứ, một nơi có thể xoa dịu nỗi cô đơn này, dù anh biết, đó có thể chỉ là một liều thuốc an thần tạm thời, thậm chí còn khiến vết thương lòng thêm nhức nhối. Anh tự nhủ, một chuyến đi tìm về ký ức, dù chỉ là một góc nhỏ của ký ức, cũng tốt hơn là chìm đắm trong sự trống rỗng vô tận này. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt anh, hằn lên những đường nét mệt mỏi, suy tư. Chiếc xe vẫn lầm lũi tiến về phía trước, mang theo một trái tim đang lạc lối giữa lòng thành phố rộng lớn.
Cuối cùng, Trần Hạo cũng đỗ xe lại bên một con phố nhỏ hơn, ít ồn ào hơn so với khu trung tâm sầm uất. Từ đây, anh có thể nhìn thấy biển hiệu cũ kỹ của quán cà phê "Góc Yên Bình". Ngôi nhà hai tầng được cải tạo lại từ một biệt thự Pháp cổ, vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần đã ngả màu thời gian, những khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã bong tróc vài chỗ. Một cây hoa nhài cổ thụ vẫn đứng đó, lặng lẽ tỏa hương thơm dịu nhẹ vào không khí mát lành của buổi tối, như một người bạn cũ vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Anh bước vào quán, tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ kêu leng keng, một âm thanh quen thuộc như đánh thức những sợi dây ký ức đã ngủ quên. Mùi cà phê rang xay đậm đặc, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mùi gỗ cũ của những chiếc bàn ghế sẫm màu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu. Những chiếc đèn lồng giấy màu vàng cam tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, hắt lên những bức tường treo đầy tranh ảnh cũ kỹ và những kệ sách nhỏ chứa đầy sách văn học đã sờn gáy. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ một chiếc loa nhỏ, không quá ồn ào, chỉ đủ để lấp đầy khoảng trống của sự im lặng, nhưng lại càng làm sâu sắc thêm nỗi buồn man mác.
Anh đảo mắt quanh quán. Mọi thứ dường như vẫn vậy, từ cách bài trí đến từng chi tiết nhỏ nhất. Những chậu cây xanh nhỏ vẫn đặt trên mỗi bàn, mang lại sức sống cho không gian. Anh tìm đến một góc khuất quen thuộc bên cửa sổ, nơi anh từng ngồi hàng giờ, nhìn ngắm dòng người qua lại trên phố. Hàng ghế sofa bọc vải nhung màu xanh rêu, chiếc bàn gỗ nhỏ đã in hằn dấu vết thời gian, tất cả đều gợi lên một cảm giác thân thuộc đến lạ.
Một người đàn ông vóc dáng hơi gầy, với mái tóc đã bạc nhiều hơn so với những năm tháng trước, ria mép tỉa gọn gàng và ánh mắt tinh anh, bước ra từ quầy pha chế. Đó là chú Nam, chủ quán. Chú liếc nhìn anh một cái, rồi bất chợt dừng lại, đôi mắt nheo lại như cố gắng nhận ra. Một nụ cười hiền hậu nở trên môi chú.
"Trần Hạo đấy à? Lâu lắm rồi mới thấy cháu ghé quán." Giọng chú Nam trầm ấm, mang theo chút ngạc nhiên và hoài niệm. "Vẫn vị cũ chứ cháu?"
Câu nói của chú Nam, tưởng chừng đơn giản, lại như một mũi dao khứa vào lòng Trần Hạo. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" – nó gợi lên một sự bất biến, một sự kiên định của thời gian và không gian, đối lập hoàn toàn với những biến đổi đến chóng mặt trong cuộc đời anh. Cà phê có thể vẫn giữ nguyên vị, nhưng con người thì không. Tâm hồn anh thì không.
Trần Hạo gật đầu nhẹ, giọng anh trầm khẽ, có chút mệt mỏi: "Vâng, chú." Anh không nói thêm gì, chỉ đơn giản là xác nhận. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, cảm nhận chất vải nhung mềm mại dưới tay. Lạnh lẽo. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ hơi máy lạnh, mà từ sâu thẳm bên trong.
Trong quán, những cặp đôi trẻ đang trò chuyện ríu rít, ánh mắt họ trao nhau đầy tình tứ. Những nhóm bạn sinh viên cười đùa vui vẻ, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ nhưng tràn đầy năng lượng. Họ đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại, trong những ước mơ và hoài bão của tuổi trẻ, giống như anh và Lê An ngày nào. Hình ảnh Lê An hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh, không phải Lê An của những năm tháng thanh xuân hồn nhiên bên bờ sông cũ, mà là Lê An của những buổi chiều tan học vội vã, những lần anh cố tình đi chậm lại để được sánh bước cùng cô trên con đường lát đầy lá vàng. Anh nhớ lại những lần họ cùng ngồi ở một quán tương tự, dù không phải quán này, nhưng cảm giác ấy, bầu không khí ấy, thật giống.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố đang lên đèn, dòng người vẫn hối hả ngược xuôi. Ánh đèn neon rực rỡ từ những cửa hàng đối diện hắt vào, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên mặt kính. Ly cà phê đen đá được đặt xuống bàn, tiếng đá va vào thành ly kêu lanh canh, giòn tan trong không gian yên tĩnh của góc quán. Anh đưa tay cầm lấy ly, cảm nhận cái lạnh buốt của thủy tinh truyền qua lòng bàn tay. Mùi cà phê thơm nồng xộc lên mũi, nhưng sao lòng anh lại thấy đắng hơn bao giờ hết.
Cảm giác hụt hẫng dâng lên, nhấn chìm anh. Anh đã đến đây tìm kiếm một chút bình yên, một chút kết nối với quá khứ, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là sự đối lập phũ phàng giữa hiện tại của mình và những hình ảnh hạnh phúc của những người xung quanh. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, được tạo nên từ sự e dè, từ những lời nói không thành, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy, không chỉ giữa anh và cô, mà còn giữa anh và chính bản thân anh của quá khứ.
Anh đã có tất cả, nhưng lại không có điều anh khao khát nhất. Anh ngồi đó, bất động, đôi mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố đang lên đèn, nhưng trong tâm trí anh là những mảnh ghép ký ức vụn vỡ, không thể nào hàn gắn. Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên, những nốt trầm bổng như đang kể lại một câu chuyện buồn, một câu chuyện về những điều đã mất đi và không thể tìm lại được. Trần Hạo cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, lạc lõng giữa dòng chảy của cuộc đời, một người đàn ông thành công rực rỡ nhưng lại là kẻ thất bại thảm hại trong cuộc chiến với chính trái tim mình.
Trần Hạo không ở lại quán cà phê quá lâu. Dù quán vẫn giữ nguyên "vị cũ", nhưng tâm trạng anh đã khác. Nỗi cô độc không vơi đi mà còn nhân lên gấp bội. Anh đặt mấy tờ tiền lên bàn, không đợi chú Nam thối lại. Tiếng chuông gió lại kêu leng keng khi anh mở cửa bước ra. Đêm đã xuống hẳn, không khí dịu hơn một chút, nhưng mùi khói bụi của thành phố lại càng rõ rệt hơn. Anh hòa mình vào dòng người tấp nập của thành phố về đêm, nhưng cảm thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết.
"Ly cà phê này không còn vị cũ nữa... hay là chính anh đã không còn là người cũ?" Lời độc thoại nội tâm vang lên trong đầu anh, đầy chua chát. Anh đã kỳ vọng quá nhiều vào một nơi chốn, vào một ký ức, để rồi nhận ra rằng thời gian không chờ đợi ai, và những gì đã mất đi thì khó lòng tìm lại được nguyên vẹn. Thành công, tiền bạc, quyền lực – tất cả đều không thể mang lại sự bình yên, không thể lấp đầy khoảng trống mà hai chữ "nếu như ngày đó" đã để lại trong trái tim anh.
Anh bước nhanh trên vỉa hè, chiếc áo vest phẳng phiu dưới ánh đèn đường, nhưng dáng vẻ anh lại mang một nỗi cô đơn trầm mặc đến lạ. Xung quanh anh, người ta vẫn cười nói, vẫn hối hả, vẫn sống một cuộc đời sôi động. Anh lại cảm thấy mình như một khán giả lạc lõng giữa một vở kịch mà mình không còn thuộc về.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, lấp lánh dưới ánh đèn đường, nặng trĩu. Nó không chỉ là một cỗ máy đếm thời gian, mà còn là một gánh nặng, một biểu tượng cho tất cả những gì anh đã đạt được, và tất cả những gì anh đã phải đánh đổi. Anh mở cửa chiếc xe sang trọng, tiếng kim loại trầm đục vang lên trong màn đêm. Ngồi vào ghế lái, anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác thất vọng và nặng nề đang bủa vây.
Khởi động máy, tiếng động cơ gầm nhẹ rồi nhanh chóng ổn định. Anh nhấn ga, chiếc xe lao đi trong màn đêm, hòa vào dòng chảy không ngừng nghỉ của thành phố. Ánh đèn pha rọi sáng con đường phía trước, nhưng trong tâm trí anh, mọi thứ vẫn chìm trong một mảng tối mịt mờ. Anh biết, việc tìm về những "vị cũ" như quán cà phê này chỉ càng khiến anh thêm đau đớn. Nhưng trong sâu thẳm, một khao khát mơ hồ vẫn thôi thúc anh. Một khao khát muốn tìm kiếm một cách nào đó để đối diện, hoặc kết nối gián tiếp với quá khứ, dù chỉ là từ xa. Một món quà giấu tên. Một bóng hình thoáng qua. Một tia hy vọng mong manh rằng có lẽ, đâu đó, vẫn còn một sợi dây liên kết vô hình giữa anh và những tháng ngày đã qua, giữa anh và Lê An.
Tuy nhiên, giờ đây, tất cả những gì anh cảm nhận được chỉ là sự mệt mỏi và nỗi cô độc. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh không thể quay về căn hộ trống trải ấy ngay lúc này. Chiếc xe vẫn lầm lũi rẽ qua những con phố, mang theo một trái tim đang lạc lối, một tâm hồn đang vật lộn với những tiếc nuối không thể nguôi ngoai. Thành công rực rỡ này, đối với anh, chỉ là bản giao hưởng vô vọng của một cuộc đời đã chậm một nhịp, một nhịp chậm đã lỡ cả một đời.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.