Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 892: Bản Giao Hưởng Vô Vọng

Bầu không khí ấm cúng, tiếng cười nói rộn ràng của gia đình Lê An dường như vẫn còn vương vấn đâu đó trong không gian, nhưng ở một nơi rất khác, dưới những tầng mây cao ngất của thành phố không ngủ, Trần Hạo đang đối mặt với một thực tại hoàn toàn đối lập. Tiếng chuông báo hiệu cuối ngày làm việc đã điểm, nhưng đối với anh, một ngày mới của những toan tính và tham vọng dường như chỉ vừa bắt đầu. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên tấm kính cửa sổ phòng họp, phản chiếu một phần của sự sôi động mà Trần Hạo đã kiến tạo.

Trong phòng họp chiến lược của Trần Thịnh, một không gian rộng lớn được thiết kế hình chữ nhật, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng phản chiếu ánh đèn LED trắng lạnh lẽo từ trần nhà. Những chiếc ghế da cao cấp, màu đen tuyền, xếp ngay ngắn quanh bàn, từng chiếc một như thể chờ đợi sự xuất hiện của những bộ óốc đại diện cho quyền lực và trí tuệ. Hệ thống màn hình chiếu lớn, công nghệ hiện đại nhất, đang hiển thị những biểu đồ phức tạp, những con số tăng trưởng chóng mặt, minh chứng cho một dự án đầy tham vọng vừa được Trần Hạo và đội ngũ của mình hoàn thành xuất sắc. Mùi cà phê đậm đặc còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới tinh từ những tập tài liệu dày cộp, mùi nước hoa cao cấp từ các thành viên hội đồng quản trị, và cả mùi điều hòa phả ra từng đợt không khí trong lành nhưng vô cảm.

Trần Hạo đứng trước bảng trình chiếu, bóng dáng cao lớn, đường nét gương mặt sắc sảo ẩn hiện dưới ánh đèn, toát lên vẻ tự tin và dứt khoát. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, từng câu chữ như được cân đong đo đếm cẩn thận, không thừa không thiếu, chinh phục hoàn toàn những người đang lắng nghe. Anh không cần phải lớn tiếng, chỉ cần một cái nhướn mày, một cái chỉ tay nhẹ nhàng vào màn hình cũng đủ khiến cả phòng họp im phăng phắc, chăm chú theo dõi. Xung quanh anh là những ánh mắt ngưỡng mộ, tin tưởng, và cả đôi chút ganh tỵ ngầm từ các thành viên hội đồng quản trị và đối tác. Không khí trang trọng, căng thẳng ngưng đọng trong từng hơi thở, từng tiếng bút ký giấy sột soạt. Đôi khi, một tiếng ho khan nhẹ phá vỡ sự im lặng, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự tập trung cao độ.

Anh Long, người đồng nghiệp thân thiết, cũng là cấp trên cũ của Trần Hạo, ngồi ở vị trí đối diện, nở nụ cười mãn nguyện. Ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện của anh dõi theo từng động tác của Trần Hạo. Khi Trần Hạo kết thúc phần trình bày, một tràng vỗ tay vang dội như sấm rền trong phòng, phá tan sự tĩnh lặng ban nãy. Đó là tiếng vỗ tay của sự công nhận, của sự thán phục, của một chiến thắng hiển hách.

"Chúc mừng, Hạo. Một dự án mang tính đột phá, đúng là không hổ danh người dẫn đầu." Anh Long đứng dậy, bước đến vỗ vai Trần Hạo, giọng nói tràn đầy niềm tự hào. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cậu đã nắm bắt nó một cách ngoạn mục."

Trần Hạo khẽ cúi đầu cảm ơn, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười nhạt, gần như không thấy rõ. Trong ánh mắt anh, không có niềm vui rạng rỡ thường thấy ở một người vừa gặt hái thành công vang dội. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi mệt mỏi ẩn sâu. "Đột phá... nhưng rồi sao nữa?" Anh tự hỏi trong thâm tâm, câu hỏi không thành lời, chìm vào biển người đang chúc tụng. Hàng loạt những lời khen ngợi, những cái bắt tay đầy nhiệt huyết, những lời mời ăn mừng liên tục đổ về phía anh. Anh đáp lại tất cả bằng những nụ cười lịch sự, những cái gật đầu xã giao, nhưng tâm trí anh đã trôi dạt về một nơi xa xăm, nơi không có ánh đèn thành phố hay những dự án bạc tỷ. Anh chỉ muốn được ở một mình, thoát khỏi tiếng ồn ào của sự thành công này. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng bóng trên cổ tay anh, lấp lánh dưới ánh đèn, như một minh chứng cho quyền lực và địa vị, nhưng lại chẳng thể đong đếm được nỗi cô đơn đang gặm nhấm.

***

Tối. Thành phố đã lên đèn rực rỡ, những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những ngọn đuốc khổng lồ giữa màn đêm. Trong phòng Tổng Giám Đốc, nơi nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thịnh, ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt mở ra một tầm nhìn bao quát toàn cảnh Sài Gòn hoa lệ. Trần Hạo ngồi một mình trong không gian rộng lớn, ánh đèn điện từ những tòa nhà đối diện hắt vào, vẽ nên những vệt sáng bạc trên chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó. Nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng: chiếc ghế da cao cấp xoay nhẹ nhàng, một vài tác phẩm nghệ thuật trừu tượng hiện đại treo trên tường, và một giá sách khổng lồ chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành, cho thấy trí tuệ và sự uyên bác của chủ nhân.

Căn phòng lúc này chỉ còn nghe tiếng gõ phím nhẹ nhàng của Trần Hạo trên máy tính, tiếng điện thoại rung khe khẽ trên mặt bàn đá cẩm thạch, và thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Mùi gỗ mới của nội thất, mùi da của ghế, mùi cà phê đậm đặc còn sót lại từ ly cà phê nguội lạnh và mùi giấy cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng, uy nghiêm, đôi khi có chút lạnh lẽo. Ánh đèn LED hiện đại từ trần nhà chiếu xuống, làm nổi bật sự ngăn nắp, gọn gàng đến hoàn hảo của mọi vật dụng.

Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, xuất hiện ở cửa, nhẹ nhàng gõ cửa hai tiếng. "Anh Hạo?"

Trần Hạo ngẩng đầu lên. Gương mặt anh vẫn điềm tĩnh, nhưng đôi mắt đã hằn lên chút mệt mỏi. "Vào đi."

Chị Nguyệt bước vào, dáng vẻ thanh lịch, xinh đẹp với lớp trang điểm nhẹ nhàng, tôn lên vẻ chuyên nghiệp. "Chúc mừng anh Hạo. Dự án thành công rực rỡ. Mọi người muốn tổ chức một bữa tiệc nhỏ để ăn mừng ạ." Giọng cô nhẹ nhàng, đúng mực.

Trần Hạo khẽ lắc đầu. "Cảm ơn cô, Nguyệt. Nhưng tôi có chút việc cá nhân. Cô cứ nói mọi người cứ vui vẻ."

Chị Nguyệt hơi ngập ngừng. "Nhưng... đây là một dự án lớn. Mọi người rất muốn được cùng anh ăn mừng."

Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ kính, nơi những ánh đèn thành phố đang nhảy múa, lấp lánh như vô vàn vì sao. "Không cần thiết. Mục tiêu đã hoàn thành là đủ." Giọng anh vẫn trầm, nhưng ẩn chứa một sự lạnh nhạt khó nắm bắt. Nó không phải là sự kiêu căng, mà là sự thờ ơ, một vẻ như thể những thành công vật chất này không còn có thể chạm đến sâu thẳm tâm hồn anh. "Cô có thể về được rồi."

Chị Nguyệt hiểu ý, khẽ cúi đầu. "Vâng, vậy tôi xin phép về trước ạ. Chúc anh một buổi tối tốt lành." Cô quay người, bước ra khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian rộng lớn và sự tĩnh mịch.

Trần Hạo tắt máy tính, màn hình chuyển sang màu đen, phản chiếu gương mặt anh mờ ảo. Anh đứng dậy, hai tay đút túi quần âu, bước đến sát tấm kính cửa sổ. Anh nhìn ra xa xăm, nhìn những dòng xe cộ như những con kiến bò chậm chạp dưới chân mình, nhìn những ánh đèn đủ màu sắc như một tấm thảm dệt kim khổng lồ. Anh là người kiến tạo nên một phần của sự hào nhoáng này, là người đứng trên đỉnh cao mà hàng ngàn người khác mơ ước. Nhưng lòng anh, lại trống rỗng đến lạ. Thành công này, vinh quang này, tất cả đều giống như một lớp vỏ bọc hoàn hảo, bên trong là một hố sâu thăm thẳm. Anh không cảm thấy niềm vui, không cảm thấy hưng phấn, chỉ là một sự hài lòng nhạt nhẽo, rồi nhanh chóng tan biến.

Anh nhớ đến câu nói của Lê An, "thích thì không đủ". Ngày đó, anh đã không hiểu hết. Bây giờ, đứng trên đỉnh cao này, anh lại càng thấm thía. "Đủ" là gì? Phải chăng, anh đã có "tất cả" những gì người đời khao khát, nhưng lại thiếu đi thứ "đủ" để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn? Tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào sự tĩnh mịch của đêm thành phố.

***

Đêm khuya, căn hộ penthouse của Trần Hạo nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời khác, một lần nữa, với thiết kế mở và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, lại càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, tối giản nhưng tinh tế đến từng chi tiết: tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, kết hợp với chất liệu gỗ sồi ấm áp và đá cẩm thạch sang trọng. Không gian rộng lớn, nhưng chỉ có một mình anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương phát ra từ hệ thống âm thanh hiện đại, lấp đầy sự tĩnh mịch, nhưng lại càng làm sâu sắc thêm nỗi buồn man mác. Tiếng điều hòa phả hơi lạnh đều đều, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng là những âm thanh duy nhất khác, khiến anh cảm thấy mình như đang trôi nổi trong một vũ trụ riêng biệt.

Trần Hạo bước đến quầy bar mini, tự pha cho mình một ly rượu mạnh. Tiếng đá va vào thành ly thủy tinh trong suốt kêu lanh canh, giòn tan trong không gian yên tĩnh. Mùi rượu vang thoang thoảng, nồng ấm, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da màu xám, đặt ly rượu lên bàn kính, tay khẽ vuốt ve bề mặt lạnh giá của chiếc ly. Ánh đèn lấp lánh của thành phố trải dài dưới chân anh, một biển ánh sáng vô tận, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim.

Anh nhìn ra xa xăm, vào màn đêm sâu thẳm, nơi những vì sao chỉ là những đốm sáng nhỏ nhoi, lu mờ trước sự hào nhoáng của ánh đèn đô thị. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí anh, không phải là Lê An của những năm tháng thanh xuân hồn nhiên bên bờ sông cũ, mà là Lê An của hiện tại, một người phụ nữ trưởng thành, bình yên bên gia đình nhỏ. Anh nhớ về những dòng cuối của bức thư mà Thanh Tùng kể lại, về sự chấp nhận của Lê An, về "chậm một nhịp", và về việc cô không còn giữ những câu hỏi "nếu như" trong lòng nữa. Trái ngược hoàn toàn với anh, người đàn ông đang nắm trong tay tất cả, nhưng lại vĩnh viễn bị ám ảnh bởi hai chữ "nếu như ngày đó".

"Đến cuối cùng, anh có tất cả... nhưng không có em." Giọng anh khẽ thì thầm, hòa vào tiếng nhạc jazz. "Thích thì không đủ... đúng là không đủ." Câu nói của Lê An, mà ngày đó anh nghe như một vết dao cứa vào tim, giờ đây lại trở thành một lời khẳng định tàn nhẫn, một sự thật hiển nhiên mà anh không thể chối cãi. Anh đã thích cô, thích rất nhiều, nhưng đã không đủ dũng khí, không đủ quyết tâm để nắm giữ, để bày tỏ. Và cái giá phải trả là một đời người, một cuộc đời anh đã lỡ mất. Khoảng cách vô hình giữa họ, được tạo nên từ sự e dè, từ những lời nói không thành, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Anh uống cạn ly rượu, cảm giác cồn ấm nóng lan tỏa trong vòm họng, nhưng không thể sưởi ấm trái tim đang lạnh giá. Anh đặt ly xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt kính tạo nên một âm thanh khô khốc. Ánh mắt anh vô định nhìn ra màn đêm. Một thoáng mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt điển trai, giờ đây đã hằn lên những nếp nhăn của thời gian và những gánh nặng không tên. Anh cảm thấy một khao khát mơ hồ muốn tìm kiếm sự kết nối với quá khứ, hoặc ít nhất là tìm hiểu về cuộc sống của Lê An, dù chỉ là từ xa. Một chuyến về thăm quê? Hay chỉ là lặng lẽ dõi theo từ một góc khuất nào đó? Ý nghĩ ấy thoáng qua, như một tia chớp xẹt ngang bầu trời đêm, rồi lại tan biến.

Anh biết, không có cách nào để 'sửa chữa' quá khứ. Những gì đã qua, đã là một phần không thể thay đổi của dòng thời gian. Nhưng trong sâu thẳm, một ý nghĩ nhỏ bé, gần như vô vọng, lại nhen nhóm. Liệu có cách nào để anh, dù chỉ một lần, có thể chạm đến một phần của Lê An trong cuộc sống hiện tại của cô? Một món quà giấu tên, một cử chỉ vô danh, chỉ để biết rằng cô vẫn ổn, vẫn hạnh phúc? Suy nghĩ ấy như một sợi tơ mỏng manh, kéo anh trở về từ vực sâu của nỗi tuyệt vọng, dù anh biết, nó cũng chỉ là một sự an ủi hão huyền.

Trần Hạo đứng dậy, bước đến ban công. Gió đêm lùa qua mái tóc, mang theo hơi lạnh và mùi khói bụi của thành phố. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự nặng nề trong lòng. Chiếc đồng hồ trên tay anh vẫn đều đặn điểm nhịp, nhắc nhở anh về thời gian không ngừng trôi, về những lựa chọn đã qua, và về những điều đã mãi mãi nằm lại ở phía sau. Thành công rực rỡ này, đối với anh, chỉ là bản giao hưởng vô vọng của một cuộc đời đã chậm một nhịp, một nhịp chậm đã lỡ cả một đời.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free