Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 891: Nốt Trầm Của Ký Ức

Ánh nắng chiều tà vàng ươm như mật rót xuống hiên nhà, phủ một lớp lụa mỏng lên những chậu hoa lài đang hé nụ trắng muốt. Gió nhẹ lay động những tán lá xanh non, mang theo mùi hương dịu dàng của đất trời và cây cỏ. Lê An ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, tay thoăn thoắt gấp từng chiếc áo, chiếc quần đã được phơi khô dưới nắng. Tóc cô búi gọn gàng sau gáy, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt trong veo, xa xăm. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, một nụ cười mãn nguyện, bình yên như chính dòng sông quê chảy qua thị trấn nhỏ này.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của không khí, sự ấm áp của nắng chiều đang dần nhạt phai. Tiếng chim líu lo trên cành cây vú sữa đầu ngõ như bản nhạc nền cho khoảnh khắc an yên của cô. Mọi thứ dường như đều chậm lại, trôi chảy một cách dịu dàng, êm ả. Đây là những khoảnh khắc cô yêu thích nhất trong ngày, khi công việc nhà đã tạm ổn, lũ trẻ vẫn còn đang ở trường, và Hoàng Huy chưa về. Một khoảng lặng để cô được là chính mình, được chìm đắm trong những suy nghĩ không tên, hoặc đơn giản chỉ là cảm nhận sự tồn tại của từng tế bào trong cơ thể mình, biết ơn cuộc sống này.

Bỗng, tiếng xe máy quen thuộc dừng lại trước cổng. Tiếng phanh xe khẽ két lên rồi im bặt. Lê An ngẩng đầu, nhìn thấy người đưa thư với chiếc mũ lưỡi trai đã sờn màu và túi thư nặng trịch. Cô hơi ngạc nhiên. Trong thời đại công nghệ số này, thư tay đã trở thành một điều gì đó xa xỉ, hiếm hoi. Chẳng mấy khi có thư gửi đến nhà cô, trừ những giấy tờ hành chính quan trọng.

"Chị An ơi, có thư ạ!" Tiếng người đưa thư cất lên, giọng đều đều, quen thuộc.

Lê An mỉm cười đứng dậy, bước ra cổng. "À, cảm ơn chú." Cô nhận lấy phong bì màu trắng ngà, hơi cũ kỹ, không có dấu hiệu của một lá thư mới gửi. Bức thư được gửi từ một địa chỉ khá xa, con dấu bưu điện cũng đã mờ nhạt. Cô cầm bức thư trên tay, cảm giác mềm mại của giấy, chút bụi thời gian bám vào như một lớp ký ức. Cô quay vào hiên, ngồi xuống chiếc ghế, khẽ vuốt ve phong bì. Chữ viết tay trên đó khá quen thuộc, nhưng cô không thể nhớ ra ngay là của ai. Một cảm giác tò mò pha lẫn chút hoài niệm dấy lên trong lòng cô. Ai lại viết thư tay cho cô vào lúc này? Một người bạn cũ chăng?

Cô cẩn thận mở phong bì, không muốn làm rách lớp giấy đã ngả vàng. Bên trong là vài tờ giấy viết chi chít chữ, nét chữ thanh mảnh, bay bướm. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt hòa quyện, đưa cô trở về một thời điểm nào đó trong quá khứ xa xăm. Cô bắt đầu đọc. Từng dòng chữ như một dòng chảy thời gian, đưa cô lùi về những tháng năm ngây thơ, áo trắng. Đó là thư của Mỹ Linh, cô bạn thân thời cấp ba, người đã cùng cô chia sẻ biết bao bí mật tuổi mới lớn, người đã cùng cô ước mơ về những điều xa vời. Mỹ Linh giờ đang định cư ở nước ngoài, thỉnh thoảng họ vẫn liên lạc qua mạng xã hội, nhưng bức thư tay này lại mang một ý nghĩa khác, sâu lắng hơn nhiều.

Mỹ Linh kể về cuộc sống hiện tại của mình, về những khó khăn và niềm vui nơi xứ người. Rồi cô bạn chợt nhắc đến những kỷ niệm cũ, những ngày tháng cấp ba hồn nhiên, vô tư lự. "Cậu còn nhớ không An, cái lần cả lớp mình đi cắm trại ở thác Dải Yếm ấy? Trời mưa tầm tã, cả đám phải chui rúc vào một cái lán tạm bợ, đốt lửa trại mà khói cay xè mắt. Cậu thì cứ ngồi co ro một góc, còn thằng Hạo nó cứ lăng xăng đi kiếm củi khô cho cậu. Nhờ có nó mà cuối cùng mình cũng có nồi cháo nóng hổi giữa đêm mưa gió..."

Lê An mỉm cười khe khẽ, đôi mắt lấp lánh dưới ánh chiều tà. Ký ức về buổi cắm trại năm nào ùa về. Đúng là như vậy. Hôm đó, cô bị cảm lạnh nhẹ, ngồi nép mình trong chiếc áo khoác mỏng. Trần Hạo, với dáng người cao ráo và sự nhiệt tình đặc trưng của tuổi trẻ, đã không ngại mưa gió, chạy đi chạy lại kiếm củi, rồi lại loay hoay thổi lửa, gương mặt lấm lem tro bụi mà đôi mắt vẫn ánh lên vẻ quan tâm. Anh đã chẳng nói một lời nào, chỉ lẳng lặng làm mọi thứ. Khi nồi cháo nghi ngút khói được đặt trước mặt cô, anh chỉ khẽ mỉm cười, vẻ mặt hơi ngượng nghịu. Anh đã luôn là người như thế, quan tâm một cách thầm lặng, không cần lời nói hoa mỹ.

"Thằng Hạo... nó cũng lạ nhỉ? Lúc nào cũng tỏ vẻ lạnh lùng, ít nói, nhưng thực ra lại ấm áp vô cùng. Cả lớp ai cũng biết nó thích cậu, nhưng nó cứ giấu như mèo giấu cứt ấy. Ngày đó mình cứ trêu cậu mãi, bảo là nhất định sau này hai đứa sẽ thành đôi. Ai ngờ..."

Đọc đến đây, nụ cười trên môi Lê An khẽ nhạt đi một chút. Chữ "ai ngờ" của Mỹ Linh như một nốt trầm khẽ chạm vào một góc khuất trong tâm hồn cô. "Ai ngờ", đúng vậy. Ai ngờ mọi chuyện lại không diễn ra như những gì người ta vẫn mặc định, vẫn mong chờ? Cô khẽ vuốt nhẹ lên những dòng chữ, cảm nhận sự thô ráp của giấy cũ dưới đầu ngón tay. Ký ức về Trần Hạo không phải là một vết sẹo đau nhói, mà là một bức tranh phai màu, được cất giữ cẩn thận trong một căn phòng ký ức. Nó không còn làm cô thổn thức, nhưng vẫn có thể khơi gợi một chút bâng khuâng, một chút tiếc nuối nhẹ nhàng như làn khói mỏng.

Cô nhớ về những buổi tan học chung đường, tiếng xe đạp lạo xạo trên con đường đất đỏ, những câu chuyện vu vơ về bài vở, về những ước mơ non nớt. Nhớ những đêm trăng sáng, hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, tiếng nước chảy rì rào như lời thì thầm của thời gian. Cô đã từng chờ đợi, chờ đợi một lời nói, một tín hiệu rõ ràng hơn từ anh. Nhưng anh, với sự e dè, không dám bày tỏ của mình, đã để "lời nói không thành" cứ thế trôi qua. Và cô, với sự chờ đợi mỏi mòn, cũng đã dần mệt mỏi với "khoảng cách vô hình" ấy.

"Thích thì không đủ." Lời nói của cô năm xưa, giờ đây vang vọng trong tâm trí, không phải như một lời trách móc, mà là một sự chấp nhận, một sự thật hiển nhiên. Tình cảm dù sâu đậm đến mấy, nếu không được vun đắp, không được thể hiện đúng lúc, đúng cách, cũng sẽ phai nhạt dần theo thời gian. Cô không trách Trần Hạo, cũng không trách bản thân mình. Đó đơn giản là "chậm một nhịp", một nhịp chậm đã định đoạt cả một đời.

Tiếng cười đùa hồn nhiên của Lê Quang và Nguyễn Thị Mai, hai đứa con của cô, vọng từ sân sau kéo Lê An trở về thực tại. Chúng đang chơi trò đuổi bắt, tiếng chân chạy huỳnh huỵch trên thảm cỏ xanh mướt, tiếng reo hò trong trẻo. Lê An mỉm cười. Đó là thực tại của cô, là hạnh phúc mà cô đang có, trọn vẹn và ấm áp. Những ký ức xưa cũ như một cơn gió thoảng qua, nhẹ nhàng và không để lại dấu vết gì ngoài một chút hương thơm hoài niệm.

Cô gấp bức thư lại, cẩn thận đặt vào một chiếc hộp gỗ nhỏ trong ngăn tủ đầu giường, nơi cô vẫn thường cất giữ những kỷ vật nhỏ bé của mình. Không phải là để quên đi, mà là để cất giữ một cách trân trọng, như một phần của cuộc đời mình. Cô không còn cần phải dằn vặt về "nếu như ngày đó" nữa. Cuộc sống đã chọn một con đường khác cho cô, và cô đã bước đi trên con đường đó với tất cả sự trân trọng và biết ơn.

Tiếng khóa cửa vang lên lách cách, rồi cửa mở. Hoàng Huy về đến nhà. Anh cao lớn, vững chãi, nụ cười hiền lành luôn thường trực trên môi. Anh nhìn thấy Lê An đang ngồi trên ghế, trên tay còn cầm một bức thư cũ, ánh mắt hơi đăm chiêu.

"Em đang đọc gì vậy?" Hoàng Huy hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy yêu thương. Anh đặt chiếc cặp xuống bàn, tiến lại gần, khẽ vuốt tóc cô. Mùi hương quen thuộc của anh, mùi của nắng và gió sau một ngày làm việc, bao bọc lấy cô. Lê An ngẩng đầu lên, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai trở lại trên môi. Cô vội vàng cất bức thư vào ngăn tủ, không muốn những ký ức cũ ảnh hưởng đến không khí ấm cúng của gia đình.

"Thư cũ của bạn học thôi anh," cô đáp nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng chuyển đề tài, "Anh về rồi à? Hôm nay công việc có thuận lợi không? Anh Quang với bé Mai mới về, đang chơi đùa ở sân sau kìa, ồn ào cả nhà lên rồi."

Hoàng Huy mỉm cười, ôm lấy cô vào lòng. "Mệt một chút thôi, nhưng thấy em và các con là anh lại có thêm năng lượng rồi." Anh hôn nhẹ lên trán cô, rồi quay sang gọi các con. "Quang! Mai! Ba về rồi đây!"

Tiếng bước chân nhỏ xíu rầm rập chạy vào, hai đứa trẻ với gương mặt lấm lem mồ hôi, tóc tai rối bù lao vào lòng ba. Lê Quang, thằng bé lớn hơn, có phần trầm tính và hiền lành giống mẹ, ôm chặt lấy chân Hoàng Huy. Nguyễn Thị Mai, cô bé nhỏ hơn, lanh lợi và hoạt bát, cười tít mắt, kể luyên thuyên về những trò chơi ở trường. Tiếng cười nói rộn ràng, ấm áp tràn ngập căn nhà.

Lê An nhìn cảnh tượng ấy, lòng cô tràn ngập sự bình yên. Mùi cơm đang nấu thơm lừng trong bếp, mùi trà hoa cúc thoang thoảng từ ấm trà trên bàn. Đây là hạnh phúc của cô, là tổ ấm mà cô đã vun đắp. Cô không còn là cô gái ngây thơ bên bờ sông cũ ngày nào, không còn là người con gái mỏi mòn chờ đợi một lời nói không thành. Cô đã là một người phụ nữ trưởng thành, đã tìm thấy bến đỗ an yên của cuộc đời mình.

Bữa tối diễn ra trong không khí ấm cúng, tiếng cười nói rộn ràng của các thành viên trong gia đình. Hoàng Huy kể chuyện công việc, Lê An kể chuyện trường lớp của các con, và hai đứa trẻ thì thi nhau kể về những điều thú vị chúng đã thấy, đã học được trong ngày. Lê An ngồi đó, lắng nghe, mỉm cười. Món gà kho gừng do chính tay cô nấu tỏa hương thơm lừng, những cọng rau luộc xanh mướt, tất cả đều giản dị nhưng đầy ắp tình yêu thương.

Nhìn những gương mặt thân yêu đang rạng rỡ dưới ánh đèn vàng ấm áp, Lê An thầm nhủ. Có lẽ, những gì đã qua, dù có chút tiếc nuối, nhưng cũng là một phần không thể thiếu để kiến tạo nên con người cô của ngày hôm nay, một Lê An bình yên, mãn nguyện và hạnh phúc. Cô không còn giữ những câu hỏi "nếu như" trong lòng nữa, bởi vì hiện tại này, với gia đình nhỏ này, đã là câu trả lời trọn vẹn nhất. Và những dòng chữ cũ trong bức thư kia, dù có chạm đến một góc ký ức, cũng chỉ làm cô thêm trân trọng những gì mình đang có.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free