Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 890: Bóng Hình 'Không Đủ'

Thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một mảng mờ nhòe. Anh đứng lặng lẽ dưới ánh đèn đường, cơn gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc, thổi bay những mảnh ký ức về thị trấn ven sông, về những buổi chiều tan học, về những lời nói không thành. Anh vô thức đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh buốt của kim loại trên cổ tay. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng của sự thành công và quyền lực mà anh đang nắm giữ, bỗng trở nên vô nghĩa. Cái giá của sự trưởng thành, của việc biết buông bỏ, Lê An đã hiểu. Còn anh, Trần Hạo, thì vẫn mắc kẹt. Anh ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nhưng trong lòng anh, chỉ có một khoảng không vô tận, lạnh lẽo.

Anh không về thẳng căn hộ của mình. Thay vào đó, anh lên tầng thượng của tòa nhà Trần Thịnh – một tòa nhà chọc trời mang tên tập đoàn của anh, nơi anh thường tìm đến khi cần sự tĩnh lặng đến tuyệt đối. Cánh cửa kim loại nặng nề khẽ kêu kẽo kẹt khi anh đẩy ra, để lộ ra một không gian rộng lớn, lát gạch chống trượt, được bao bọc bởi hàng rào kính cường lực cao vút. Gió đêm trên cao lồng lộng, rít qua những khe hở, mang theo hơi lạnh buốt giá và một mùi kim loại đặc trưng, hòa lẫn với mùi khói bụi loãng của thành phố về khuya. Tiếng còi xe từ xa vọng lên nghe như những tiếng than thở yếu ớt, còn tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà thì thầm như hơi thở của một con quái vật khổng lồ đang ngủ yên.

Trần Hạo bước đến sát hàng rào kính, đặt ly cà phê đã nguội tanh mà anh vẫn cầm trên tay lên bệ kính. Hơi lạnh từ ly cà phê thấm vào đầu ngón tay, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự tê dại trong lòng. Ánh đèn thành phố rực rỡ, hàng triệu đốm sáng lung linh trải dài đến tận chân trời, vẽ nên một bức tranh huyền ảo của sự phồn hoa. Nhưng bức tranh ấy, trong mắt anh lúc này, chỉ là một sự trớ trêu. Anh đã thành công, đã đứng trên đỉnh cao của mọi người, nhưng lại đứng một mình, lạc lõng giữa biển ánh sáng vô tận.

"Thích thì không đủ..." Lời nói của Lê An, thốt ra bên bờ sông cũ năm nào, giờ đây lại vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí anh, xoáy sâu vào từng ngóc ngách của trái tim đã chai sạn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh nụ cười bình thản của cô khi đó, nhưng vô ích. Câu nói ấy, bao nhiêu năm rồi, vẫn xoáy sâu vào anh, như một lời nguyền, một định mệnh. Nó là câu trả lời cho mọi sự dằn vặt của anh, nhưng cũng là khởi nguồn cho mọi nỗi đau. Anh đã từng nghĩ, tình yêu, chỉ cần có tình yêu là đủ. Nhưng Lê An đã dạy anh một bài học nghiệt ngã: tình yêu không phải là tất cả, đặc biệt là khi nó đến chậm, khi nó không đủ mạnh mẽ để vượt qua những e dè, những chần chừ, những "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.

Lẽ nào, mình đã sai từ đầu? Trần Hạo tự hỏi, giọng nói nội tâm như một tiếng thì thầm đầy tuyệt vọng. Anh đã sai khi nghĩ rằng sự im lặng là cách để bảo vệ cô? Sai khi nghĩ rằng thành công sẽ mang lại cho anh đủ tự tin để quay về, để nói ra tất cả? Hay anh đã sai ngay từ khoảnh khắc đầu tiên anh để cô ở lại thị trấn một mình, để cô mỏi mòn chờ đợi một lời hứa mà anh đã không thể thực hiện trọn vẹn? Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Gió táp vào mặt anh, lạnh buốt. Anh cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa đại dương, không một điểm tựa, không một ngọn hải đăng.

Nỗi đau vẫn còn nguyên đó, âm ỉ cháy, và giờ đây, nó bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, được châm ngòi bởi những lời kể vô tư của Thanh Tùng về cuộc sống hạnh phúc của Lê An. "Hạnh phúc lắm," Thanh Tùng đã nói vậy. Hạnh phúc đến mức nào? Đến mức cô có thể mỉm cười bình thản khi đối diện với anh, khi nói rằng "thích thì không đủ"? Anh đã từng mơ về một cuộc sống như thế, một tổ ấm nhỏ với Lê An, nhưng anh lại chọn con đường khác, con đường của sự nghiệp, của tham vọng, của những "nếu như ngày đó" không ngừng ám ảnh.

Trần Hạo đưa ly cà phê nguội lên môi, nhấp một ngụm. Vị đắng chát xộc lên, chẳng còn chút hương vị nào. Anh đứng đó, trong bóng tối bao trùm và ánh sáng giả tạo của thành phố, để mặc cho những ký ức tràn về như một cơn lũ. Tiếng cười trong trẻo của Lê An dưới hàng cây phượng vĩ, ánh mắt lo lắng của cô khi anh ngã xe, bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy tay anh trên đường tan học… Tất cả như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết, từng cảm xúc. Rồi đến khoảnh khắc anh rời đi, lời hứa "không quên em" của anh nghe sao mà yếu ớt, mỏng manh đến vậy. Anh đã không đủ dũng khí để níu giữ cô, để nói rằng anh yêu cô nhiều hơn một lời "thích". Và cái giá của sự hèn nhát đó, anh phải trả bằng cả một đời dằn vặt.

Anh nhìn xuống thành phố, sau đó đưa ly cà phê nguội lên môi lần nữa, nhưng không uống. Anh siết chặt tay, ánh mắt xa xăm, tràn đầy tiếc nuối. Anh nhớ lại những khoảnh khắc cô độc trong căn hộ sang trọng của mình, nhớ lại tiếng mưa đêm qua, nhớ lại chiếc kẹp tóc nhỏ của Lê An trong ngăn kéo. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi cái "hạnh phúc" và "mãn nguyện" giản dị mà Lê An đang có. Sự đối lập ấy như một nhát dao khứa vào vết thương lòng anh, khiến nỗi tiếc nuối bấy lâu nay bùng lên dữ dội. Anh cố gắng hít thật sâu, nhưng lồng ngực vẫn như bị bóp nghẹt. Có lẽ nào, Lê An đã đúng? Tình yêu của anh, sự "thích" của anh, thực sự không đủ để giữ cô lại, không đủ để xây dựng một tương lai như cô mong muốn? Anh đã chỉ biết cho đi những điều anh nghĩ là tốt nhất, mà không bao giờ hỏi cô thực sự cần gì. Anh đã quá mải mê với những tham vọng của bản thân, để rồi bỏ lỡ mất cơ hội duy nhất để ở bên cô.

Trần Hạo đứng đó rất lâu, cho đến khi hơi lạnh của gió đêm thấm sâu vào tận xương tủy, khiến anh rùng mình. Anh biết mình không thể tiếp tục đứng mãi ở đây, chìm đắm trong những suy nghĩ vô vọng này. Dù có tiếc nuối đến mấy, quá khứ cũng không thể thay đổi. Nhưng liệu có cách nào để anh có thể tìm thấy sự bình yên cho chính mình, hay ít nhất là một chút kết nối với những gì đã mất? Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh, một ý nghĩ còn mờ nhạt như sương khói, nhưng lại mang theo một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, anh cần phải trở về. Trở về nơi mọi thứ đã bắt đầu, trở về thị trấn ven sông. Không phải để thay đổi quá khứ, mà để đối diện với nó, để tìm kiếm một câu trả lời, hoặc ít nhất là một sự chấp nhận.

Khi trở về căn hộ sang trọng của mình, màn đêm đã buông xuống sâu hơn, và sự tĩnh mịch càng trở nên rõ rệt. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, giờ đây chỉ còn ánh đèn từ những tòa nhà đối diện hắt vào, tạo nên một không gian vừa hiện đại, vừa lạnh lẽo. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch, tất cả đều toát lên vẻ sang trọng nhưng thiếu vắng hơi ấm. Gần như không có tiếng ồn từ bên ngoài, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh mà anh đã bật tự động, tiếng điều hòa thì thầm và tiếng tủ lạnh hoạt động đều đặn. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa đắt tiền, và chút hương nước hoa nam tính còn vương vấn trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc.

Trần Hạo cởi chiếc áo khoác vest, ném nó lên ghế. Anh không bật thêm đèn, cứ để căn phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo của thành phố. Anh ngồi xuống ghế sofa da, cảm nhận sự mềm mại nhưng lạnh lẽo của chất liệu. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh vừa rồi, nhưng vô ích. Những hình ảnh về Lê An, về thị trấn ven sông, về những "nếu như ngày đó" cứ thay nhau ùa về, như một dòng chảy không ngừng nghỉ. Anh mở ngăn kéo nhỏ của chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch, lấy ra một vật kỷ niệm nhỏ mà anh vẫn giữ kín bao nhiêu năm qua: chiếc kẹp tóc bằng gỗ hình hoa mai mà Lê An đã làm tặng anh khi còn bé. Nó đã sứt mẻ đôi chút, màu gỗ cũng đã phai đi theo thời gian, nhưng khi chạm vào, anh vẫn cảm nhận được sự ấm áp từ đôi tay nhỏ bé của cô ngày nào.

Anh vuốt ve chiếc kẹp tóc, ký ức lại ùa về. Ngày đó, anh đã cười cô ngốc nghếch khi cô tỉ mẩn ngồi khắc từng cánh hoa nhỏ. Anh đã không biết rằng, đó là tất cả sự chân thành, tất cả tình cảm của một cô bé dành cho mối tình đầu của mình. Anh đã giữ nó, như giữ một bí mật, một phần ký ức của tuổi thơ, nhưng chưa bao giờ dám bày tỏ ý nghĩa thực sự của nó đối với anh. Cũng như bao nhiêu lời nói khác, nó đã trở thành "lời nói không thành". Anh đã để sự e dè, sự ngại ngùng của tuổi trẻ che lấp đi những cảm xúc thật, để rồi giờ đây, anh phải đối mặt với cái giá của sự "chậm một nhịp".

"Liệu có cách nào để thay đổi định mệnh đã an bài?" Anh thầm hỏi, giọng nói nội tâm khàn đi vì mệt mỏi. Hay anh chỉ đang tự lừa dối mình? Rằng mọi chuyện đã được sắp đặt, rằng dù anh có làm gì đi nữa, Lê An cũng sẽ không bao giờ thuộc về anh? Rằng cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không thể mang lại, không thể chen chân vào?

Trần Hạo rót một ly rượu vang đỏ từ quầy bar mini, màu rượu sóng sánh dưới ánh đèn mờ ảo, giống như máu đang chảy trong lồng ngực anh. Anh nhấp một ngụm, vị chát của rượu làm anh tỉnh táo hơn một chút. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay, biểu tượng của sự thành công. Chiếc đồng hồ này, với bộ máy phức tạp và giá trị khổng lồ, bỗng trở nên vô nghĩa. Cái giá của sự thành công này, đổi lại là sự trống rỗng này sao? Anh đã đánh đổi tất cả để có được nó, để có được vị trí này, nhưng anh đã mất đi thứ quý giá nhất: tình yêu của Lê An và sự bình yên trong tâm hồn.

"Thành công này, đổi lại là sự trống rỗng này sao?" Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn. Những lời của Thanh Tùng vẫn cứ văng vẳng bên tai: "Lê An trông hạnh phúc lắm... Về với vợ con chứ, ở đây một mình buồn lắm." Anh hiểu, Thanh Tùng nói đúng. Anh thành công, nhưng anh cô độc. Anh có tất cả, nhưng anh trống rỗng.

Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn, nhìn ra màn đêm thành phố. Ánh đèn đường vẫn nối dài bất tận, nhưng anh cảm thấy mình đang đứng trên một hòn đảo nhỏ, bị cô lập giữa biển cả bao la. Đôi mắt anh lướt qua những tòa nhà chọc trời, những con đường tấp nập, những dòng xe cộ không ngừng nghỉ. Tất cả đều chuyển động, đều có mục đích, chỉ có anh là đứng yên, mắc kẹt trong vòng xoáy của quá khứ.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, mỏng manh như sợi tơ nhện nhưng lại bám víu lấy anh một cách mạnh mẽ. Có lẽ, anh không thể thay đổi định mệnh, nhưng anh có thể thay đổi cách anh đối mặt với nó. Có lẽ, đã đến lúc anh cần một chuyến đi, một chuyến về thăm quê. Không chỉ là thăm ba mẹ, mà là để tìm kiếm một điều gì đó. Để hít thở lại bầu không khí của thị trấn ven sông, để lặng lẽ quan sát cuộc sống của cô, dù chỉ là từ xa. Để xem cô thực sự đang sống như thế nào, để hiểu rõ hơn về hạnh phúc mà cô đang có. Có thể, đó sẽ là cách để anh tìm thấy sự bình yên cho chính mình, hoặc ít nhất là một lời giải đáp cho những dằn vặt không ngừng này. Và có lẽ, cũng là để tìm một "cách khác", dù chỉ là mơ hồ, để kết nối với quá khứ, với Lê An, một cách gián tiếp, không gây xáo trộn cuộc sống hiện tại của cô, nhưng đủ để anh cảm thấy mình vẫn còn một phần của những ký ức đẹp đẽ ấy. Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh dòng sông hiền hòa, ngôi nhà nhỏ ven sông, và bóng dáng Lê An đang mỉm cười. Một tia hy vọng, dù chỉ là tia sáng yếu ớt, đã nhen nhóm trong lòng anh, giữa màn đêm cô độc.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free