Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 889: Cuộc Gặp Bất Ngờ: Âm Vang Từ Một Đời Đã Khác

Đêm qua, cơn mưa trút xuống thành phố tựa như một bản giao hưởng buồn, gột rửa đi lớp bụi bặm vương trên những tòa nhà chọc trời, nhưng lại không thể rửa trôi nỗi cô đơn đang bám víu lấy tâm hồn Trần Hạo. Sáng nay, khi những tia nắng vàng đầu tiên khẽ khàng xuyên qua tấm kính cửa sổ lớn, rải rác trên tấm thảm lông mềm mại trong phòng Tổng Giám Đốc, không khí vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm của đêm. Bên ngoài, thành phố đã bừng tỉnh, nhộn nhịp như một cỗ máy khổng lồ vừa được khởi động, nhưng bên trong căn phòng rộng lớn này, Trần Hạo vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Anh ngồi trước bàn làm việc, tựa lưng vào chiếc ghế da sang trọng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra xa xăm. Dù trước mặt là chồng tài liệu cao ngất, những con số khô khan, những bản hợp đồng triệu đô cần anh xem xét và phê duyệt, nhưng tâm trí anh lại lang thang nơi nào đó rất xa xôi, vượt qua ranh giới của không gian và thời gian. Chiếc bút máy Montblanc đắt tiền trên tay anh xoay tròn một cách vô thức, tạo nên những vòng tròn nhỏ đều đặn, như chính những suy nghĩ luẩn quẩn không lối thoát trong đầu anh. Nỗi cô đơn từ đêm qua, khi anh trở về căn hộ cao cấp và đối mặt với sự trống rỗng đến cùng cực, vẫn đeo bám dai dẳng. Nó không phải là một cảm giác mới mẻ, mà là một người bạn đồng hành quen thuộc, một cái bóng lặng lẽ đi theo anh qua bao năm tháng thành công rực rỡ.

Tiếng máy tính gõ lách cách từ phòng thư ký vọng vào, tiếng điện thoại bàn reo nhẹ nhàng ở góc phòng, rồi tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, tất cả tạo nên một thứ âm thanh nền chuyên nghiệp, bận rộn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi giấy mới và mùi gỗ tự nhiên từ nội thất, tạo nên một bầu không khí sang trọng, quyền lực. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ miên man. Anh cầm một tập tài liệu lên, lật qua vài trang, nhưng những con chữ cứ nhòe đi trước mắt anh. Chúng không thể giữ chân tâm trí anh, không thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình đang gặm nhấm.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Sự nghiệp anh có tất cả, danh vọng anh có tất cả, tiền bạc anh có tất cả. Nhưng dường như càng có nhiều thứ, anh lại càng cảm thấy mất mát. Cái mất mát đó, nó không có hình hài cụ thể, không thể cân đong đo đếm bằng vật chất, nhưng nó lại hiện hữu rõ ràng trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim anh. Anh vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay. Chiếc đồng hồ này, cùng với chiếc kẹp tóc nhỏ của Lê An mà anh vẫn giữ kín, là hai vật phẩm duy nhất anh cho phép mình lưu giữ, như những bằng chứng câm lặng của một quá khứ không thể quay lại.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên. Một tin nhắn. Trần Hạo cầm điện thoại lên, ánh mắt hơi nheo lại khi nhìn thấy tên người gửi: Thanh Tùng. Thanh Tùng, người bạn thuở nhỏ ở thị trấn ven sông, đã bao lâu rồi anh không nhận được tin nhắn từ cậu ấy? Một chút ngạc nhiên, một chút bâng khuâng. Tin nhắn ngắn gọn: "Hạo! Cậu có rảnh không? Tớ vừa lên thành phố công tác, muốn gặp cậu một bữa, ôn lại chuyện cũ."

Trần Hạo nhìn màn hình điện thoại, ngón tay anh lướt nhẹ trên mặt kính. Gặp Thanh Tùng... Điều đó có nghĩa là anh sẽ phải đối mặt với những câu chuyện về thị trấn, về những người cũ, và có thể... cả về Lê An. Một thoáng do dự lướt qua. Tránh né hay đối diện? Tâm trí anh mách bảo nên tránh, nhưng một phần sâu thẳm trong anh lại muốn nghe, muốn chạm vào một chút hơi thở của quá khứ, dù biết rằng nó sẽ chỉ làm vết thương thêm nhức nhối.

Anh gõ nhanh vài chữ, gửi đi: "Chiều nay nhé. Quán cà phê trên sân thượng L'amour, sáu giờ." Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ. Thành phố vẫn rực rỡ, nhưng trong mắt anh, nó vẫn là một khung cảnh đơn độc. Có lẽ, gặp một người bạn cũ, nghe những câu chuyện cũ, dù có đau lòng, cũng tốt hơn là cứ mãi chìm đắm trong sự tĩnh mịch của chính mình. Anh cố gắng tập trung vào công việc, nhưng những câu chữ trong tài liệu vẫn cứ mờ nhạt, còn giọng nói hồn nhiên của Thanh Tùng thì đã bắt đầu vọng về trong tâm trí anh, mang theo cả tiếng cười giòn tan của một thời niên thiếu đã xa.

***

Sáu giờ chiều, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, Trần Hạo đã có mặt tại quán cà phê L'amour. Không gian sân thượng mở, với những chậu cây xanh mướt được bố trí khéo léo, những chiếc bàn ghế nhỏ xinh và những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, tạo nên một vẻ lãng mạn, thanh bình hiếm có giữa lòng thành phố ồn ào. Nhạc nhẹ nhàng du dương, tiếng trò chuyện rì rầm của những cặp đôi, những nhóm bạn, và tiếng gió nhẹ luồn qua từng tán lá cây, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí dễ chịu. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, quyện với mùi hoa nhài từ những giàn hoa leo, và cả mùi không khí thành phố đặc trưng, có chút khói bụi nhưng cũng có chút tươi mới sau cơn mưa đêm qua.

Thanh Tùng đã đến trước. Vóc người cậu cao, hơi gầy như ngày nào, nhưng nụ cười thì vẫn hiền khô, không chút đổi thay. Khi thấy Trần Hạo, Thanh Tùng vẫy tay hăm hở, nụ cười càng tươi hơn.

"Hạo! Lâu quá không gặp!" Thanh Tùng đứng dậy, dang tay ôm lấy Trần Hạo một cái thật chặt. Trần Hạo đáp lại cái ôm, cảm nhận sự ấm áp, chân thành từ người bạn cũ.

"Tùng." Giọng Trần Hạo trầm và chậm rãi, đúng như phong cách của anh. Anh mỉm cười nhẹ. "Cậu vẫn vậy, nhiệt tình như ngày nào."

Hai người ngồi xuống đối diện nhau. Trần Hạo gọi một ly cà phê đen đá, còn Thanh Tùng gọi một ly nước ép dâu. Thanh Tùng hăm hở kể chuyện, gương mặt rạng rỡ.

"Công nhận thành phố lớn thật, khác hẳn quê mình. Mỗi lần lên đây là choáng ngợp. Mà cậu xem, cậu giờ thành ông chủ lớn rồi, nhìn oách ghê!" Thanh Tùng cười phá lên. "Tớ nghe nói cậu mở rộng chi nhánh khắp nơi, làm ăn phát đạt lắm đúng không? Bạn bè ở quê đứa nào cũng nhắc đến cậu, bảo Trần Hạo giờ là niềm tự hào của cả thị trấn mình đấy."

Trần Hạo chỉ nhấp một ngụm cà phê, rồi gật đầu nhẹ. "Cũng tạm thôi. Công việc bận rộn, áp lực nhiều." Anh không muốn đi sâu vào những thành công hào nhoáng của mình. Với anh, đó chỉ là những con số, những danh hiệu, không thể lấp đầy cái trống rỗng trong lòng.

"Áp lực là phải rồi! Làm gì có ai thành công mà không áp lực đâu. Nhưng mà nhìn cậu xem, phong độ vẫn đỉnh cao." Thanh Tùng tặc lưỡi. "Mà nhắc đến quê, tớ phải kể cho cậu nghe mấy chuyện này. Cậu biết không, cái con đường ra bến sông ngày xưa mình hay đi, giờ người ta đổ bê tông hết rồi. Sạch sẽ, rộng rãi lắm. Rồi cái quán chè bà Bảy, giờ bà ấy truyền lại cho con dâu rồi, vẫn đông khách như thường. Mỗi lần về quê, tớ vẫn ghé ăn, nhớ vị ngày xưa ghê."

Thanh Tùng thao thao bất tuyệt, kể về những đổi thay nhỏ ở thị trấn ven sông. Từng lời kể của cậu bạn như những viên sỏi nhỏ, khuấy động mặt hồ phẳng lặng trong tâm hồn Trần Hạo. Anh lắng nghe, ánh mắt lướt qua Thanh Tùng, rồi lại xa xăm về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, vẽ nên những vệt màu đỏ cam rực rỡ. Trong những lời kể của Thanh Tùng, Trần Hạo như thấy lại những hình ảnh cũ: con đường đất đỏ lầy lội dưới chân, quán chè nhỏ xập xệ với mùi chè đậu xanh thoang thoảng, và cả bến sông quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An.

"Mà này, đợt này tớ về quê, còn gặp cả mấy đứa bạn cũ nữa. Thằng Nam giờ làm công an xã, con Hoa thì mở tiệm may..." Thanh Tùng vẫn hào hứng kể, không nhận ra sự trầm tư đang bao trùm lấy Trần Hạo. Anh chỉ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi vài câu cụt ngủn để duy trì cuộc trò chuyện. "À, mà cậu có nhớ thằng Lâm không? Nó học giỏi nhất lớp mình ấy. Giờ nó làm giáo viên toán cấp ba ở trường mình ngày xưa đó. Nghe nói cũng sắp lấy vợ rồi."

Mỗi cái tên, mỗi câu chuyện về một người bạn cũ đều gợi lên trong Trần Hạo một mảnh ghép của quá khứ. Một quá khứ mà anh đã từng nghĩ mình có thể chôn vùi, nhưng nó vẫn sống động, vẫn hiện hữu, và chỉ cần một tác động nhỏ cũng đủ để khơi dậy tất cả. Anh cảm thấy một nỗi nhớ quê hương dâng trào, một nỗi nhớ không chỉ về cảnh vật, mà còn về những con người, những mối quan hệ giản dị, chân thành mà giờ đây, giữa chốn phồn hoa đô thị này, anh khó lòng tìm thấy. Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, như chính cái vị chát chúa của những tiếc nuối không thể gọi tên. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi lạnh se se của buổi chiều tà, khiến anh bất giác siết chặt ly cà phê trong tay, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm.

***

Khi màn đêm dần buông xuống, thay thế ánh hoàng hôn rực rỡ bằng những dải sáng lấp lánh của đèn đường và cao ốc, không gian trên sân thượng quán cà phê trở nên lãng mạn hơn, nhưng cũng se lạnh hơn. Thanh Tùng vẫn tiếp tục câu chuyện, giọng nói vẫn hồn nhiên, vô tư như ngày nào. Những chiếc đèn lồng nhỏ bắt đầu tỏa sáng, hắt lên gương mặt vui vẻ của cậu bạn. Trần Hạo ngồi đối diện, gương mặt anh khuất một phần trong bóng tối, chỉ có đôi mắt là vẫn ánh lên một vẻ trầm tư sâu thẳm.

"Mà này Hạo," Thanh Tùng đột nhiên chuyển sang một đề tài khác, một đề tài mà Trần Hạo biết chắc chắn sẽ đến, nhưng vẫn không khỏi giật mình. "Cậu nhớ Lê An không? An 'cóc' ngày xưa mình hay trêu ấy. Con bé học giỏi, hiền khô."

Trần Hạo siết chặt ly cà phê trong tay, cảm giác lạnh lẽo của thủy tinh truyền qua từng ngón tay. Một tia đau đớn thoáng qua trong ánh mắt anh, rồi nhanh chóng bị che giấu dưới vẻ bình thản thường thấy. "Có chứ," anh nói, giọng đều đều, cố gắng không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. "Cô ấy... dạo này thế nào?"

Thanh Tùng không hề nhận ra sự căng thẳng trong câu hỏi của Trần Hạo. Cậu ta vẫn cười tươi, hào hứng kể tiếp, như thể đang chia sẻ một câu chuyện vui. "À, An dạo này cũng hạnh phúc lắm đấy Hạo. Chồng con đề huề rồi. Cậu biết không, con bé Mai nhà nó giờ lớn phổng phao rồi, đang học lớp ba. Thằng cu Quang thì nghịch ngợm hết biết, mới được hai tuổi thôi mà chạy lon ton khắp nhà. Tớ về quê có ghé qua nhà nó chơi, thấy nó cười nói suốt, trông mãn nguyện ghê."

Từng lời của Thanh Tùng như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo. Hạnh phúc. Mãn nguyện. Hai từ ấy vang vọng trong đầu anh, tạo thành một sự đối lập nghiệt ngã với nỗi cô độc đang gặm nhấm anh mỗi ngày. Anh tưởng rằng mình đã chai sạn, đã đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật này, nhưng không. Nỗi đau vẫn còn nguyên đó, âm ỉ cháy, và giờ đây, nó bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Anh nhớ lại những khoảnh khắc cô độc trong căn hộ sang trọng của mình, nhớ lại tiếng mưa đêm qua, nhớ lại chiếc kẹp tóc nhỏ của Lê An trong ngăn kéo. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi cái "hạnh phúc" và "mãn nguyện" giản dị mà Lê An đang có.

"Vậy sao... Tốt quá." Trần Hạo cố gắng lắm mới thốt ra được câu trả lời, giọng anh hơi khàn đi. Anh đưa ly cà phê lên môi, nhấp một ngụm. Vị cà phê giờ đây không còn đắng nữa, mà trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Anh muốn đổi chủ đề, muốn thoát khỏi cái vòng xoáy ký ức đang kéo anh xuống. "Mà cậu... công tác ở đây bao lâu nữa?"

Thanh Tùng vẫn vô tư, không để ý đến sự thay đổi nhỏ trong giọng điệu của bạn mình. "Chắc khoảng vài ngày nữa thôi. Giải quyết xong việc là tớ về ngay. Về với vợ con chứ, ở đây một mình buồn lắm." Cậu ta lại cười, một nụ cười hồn nhiên, không chút toan tính. "Mà cậu đấy, cũng nên tìm một nửa cho mình đi chứ. Thành đạt thế này rồi mà cứ mãi một mình. Ba mẹ cậu chắc cũng lo lắng lắm."

Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong bóng tối. Anh không trả lời. Làm sao anh có thể giải thích cho Thanh Tùng hiểu được? Làm sao anh có thể nói rằng, dù có bao nhiêu người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi vây quanh, thì hình bóng Lê An vẫn cứ ám ảnh anh, vẫn cứ chiếm trọn một góc trong trái tim anh, khiến anh không thể mở lòng với bất kỳ ai khác? Cái "nếu như ngày đó" vẫn cứ đeo bám anh như một lời nguyền. Nếu như ngày đó anh đừng e dè, đừng chần chừ. Nếu như ngày đó anh nói sớm hơn một chút, thì liệu "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô có biến mất? Liệu "lời nói không thành" có được thốt ra kịp lúc?

Nhưng tất cả đã quá muộn. Lê An đã có bến đỗ bình yên của riêng mình, một bến đỗ mà cô đã lựa chọn và đang trân trọng từng khoảnh khắc, như những gì anh đã cảm nhận được từ lời kể của Thanh Tùng. Cô đã bước qua, đã chấp nhận rằng có những thứ thuộc về quá khứ và nên được giữ lại ở đó. Còn anh, Trần Hạo, thì vẫn mắc kẹt. Anh đứng dậy, khẽ khàng đặt ly cà phê xuống bàn.

"Cũng muộn rồi, để tớ đưa cậu về." Trần Hạo nói, giọng trầm ấm nhưng lại mang theo một sự mệt mỏi khó tả. Anh không muốn kéo dài cuộc gặp gỡ này thêm nữa. Mỗi giây phút Thanh Tùng nhắc đến Lê An, mỗi chi tiết về cuộc sống hạnh phúc của cô đều khiến anh cảm thấy như bị xé toạc ra.

Thanh Tùng hơi ngạc nhiên, nhưng cũng đứng dậy. "À ừ, cũng muộn rồi. Lâu lâu gặp lại cậu, vui quá trời. Nhất định đợt tới về quê tớ phải rủ cậu về một chuyến. Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!"

Lời nói vô tư của Thanh Tùng lại một lần nữa như một gáo nước lạnh tạt vào Trần Hạo. Lê An vẫn hỏi về anh. Nhưng hỏi để làm gì? Để xác nhận rằng anh vẫn ổn, vẫn thành công, vẫn cô độc? Hay chỉ đơn thuần là sự quan tâm của một người bạn cũ, không hơn không kém?

Trần Hạo không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Anh bước đi trước, Thanh Tùng theo sau. Khi xuống khỏi sân thượng, đi qua những con đường đông đúc của thành phố, Trần Hạo cảm thấy một nỗi trống rỗng lớn hơn bao giờ hết. Anh đưa Thanh Tùng đến trạm xe buýt, rồi đứng đó nhìn theo bóng dáng người bạn cũ khuất dần vào dòng người.

Thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một mảng mờ nhòe. Anh đứng lặng lẽ dưới ánh đèn đường, cơn gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc, thổi bay những mảnh ký ức về thị trấn ven sông, về những buổi chiều tan học, về những lời nói không thành. Anh vô thức đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh buốt của kim loại trên cổ tay. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng của sự thành công và quyền lực mà anh đang nắm giữ, bỗng trở nên vô nghĩa. Cái giá của sự trưởng thành, của việc biết buông bỏ, Lê An đã hiểu. Còn anh, anh vẫn đang vật lộn với cái giá của sự "chậm một nhịp", của việc mãi mãi mắc kẹt trong những "nếu như ngày đó". Trần Hạo ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nhưng trong lòng anh, chỉ có một khoảng không vô tận, lạnh lẽo.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free