Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 888: Tổ Ấm Nhỏ, Niềm Vui Giản Dị
Tiếng mưa vẫn rả rích bên ngoài, như tiếng nấc nghẹn ngào của đất trời, như tiếng khóc thầm của chính anh. Bầu trời xám xịt như phản chiếu tâm hồn anh, một màu xám buồn bã, vô vọng. Anh biết, ngày hôm nay, và có lẽ là rất nhiều ngày sau nữa, sẽ lại là một ngày dài đằng đẵng, chìm trong nỗi cô đơn và tiếc nuối. Anh đã có tất cả, trừ thứ quan trọng nhất: tình yêu của Lê An, và một mái ấm bình yên như cô đang có. Đó là cái giá anh phải trả cho sự chậm trễ, cho cái "sai một bước, lỡ cả một đời" của mình. Và khi mở mắt ra, nhìn vào màn mưa đang xóa nhòa mọi ranh giới giữa trời và đất, anh nhận ra, nỗi cô đơn ấy, đã trở thành một phần không thể tách rời của chính anh.
Cùng lúc ấy, cách xa hàng trăm cây số, tại một thị trấn ven sông yên bình, cuộc sống của Lê An lại trôi đi trong một nhịp điệu hoàn toàn khác, một giai điệu dịu êm của tình thân và sự viên mãn. Buổi tối buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của một đêm thu miền Bắc. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây bàng cổ thụ trước nhà, tạo nên những âm thanh xào xạc đều đều như một bản nhạc ru. Từ xa, tiếng cười nói vọng lại từ những ngôi nhà hàng xóm thưa thớt, tiếng trẻ con nô đùa trên con đường làng vừa ráo nước sau cơn mưa chiều, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm áp. Lê An đứng trong phòng khách, đôi tay thoăn thoắt dọn dẹp những món đồ chơi mà Mai và Quang vừa bày ra. Chiếc ô tô đồ chơi màu đỏ nằm chỏng chơ bên cạnh búp bê tóc vàng, vài mảnh ghép hình còn sót lại trên tấm thảm trải sàn hình đám mây. Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng khi nhìn ngắm những “chiến tích” của các con. Mùi phấn em bé thoang thoảng từ chiếc áo sơ mi nhỏ của Quang vương lại trên ghế sofa, quyện với mùi vải sạch từ những bộ quần áo vừa được gấp gọn gàng, mang đến một cảm giác thật an yên, thân thuộc. Căn nhà nhỏ, không quá rộng rãi nhưng luôn được cô chăm chút gọn gàng, ngăn nắp, phản chiếu sự tỉ mỉ và chu đáo của người phụ nữ làm chủ.
“Mai con, đến giờ đi ngủ rồi, con muốn mẹ kể chuyện gì nào?” Lê An cất tiếng gọi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, vang vọng khắp gian nhà. Từ góc phòng, Nguyễn Thị Mai, cô bé với mái tóc tết hai bím và đôi mắt to tròn, đang say sưa tô màu bức tranh nàng tiên cá, lập tức ngẩng đầu lên. Khuôn mặt bé sáng bừng, đôi môi nhỏ chúm chím nở nụ cười tươi roi rói. “Mẹ kể chuyện công chúa ngủ trong rừng đi ạ!” Mai nói nhanh, giọng cao và đầy hào hứng, vội vàng đặt bút màu xuống và chạy lon ton về phía mẹ. Lê Quang, cậu em trai nhỏ hơn một tuổi, đã sớm ngủ thiếp đi trong cũi ở góc phòng, hơi thở đều đều, nhẹ nhõm. Lê An khẽ vuốt mái tóc mềm mại của con gái, hôn nhẹ lên trán bé, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại của làn da non nớt. Cô nắm tay Mai, dẫn con vào phòng ngủ.
Phòng ngủ của Mai không quá lớn, nhưng được trang trí đơn giản mà đầy ấm cúng. Những hình vẽ ngộ nghĩnh do chính Lê An vẽ, mô phỏng các nhân vật cổ tích, dán trên bức tường màu xanh nhạt, tạo nên một không gian đầy mộng mơ. Chiếc đèn ngủ hình mặt trăng tỏa ra ánh sáng vàng dịu, hắt lên gương mặt bầu bĩnh của Mai, làm nổi bật vẻ hồn nhiên, đáng yêu của cô bé. Lê An nhẹ nhàng kéo chăn, chỉnh lại gối cho con gái, bàn tay cô khẽ chạm vào tấm ga trải giường mềm mại, cảm nhận sự tinh tươm, thơm tho của vải vóc. Cô ngồi xuống mép giường, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương khi ngắm nhìn Mai đã an vị trong chăn, đôi mắt lấp lánh chờ đợi câu chuyện cổ tích. Đối với Lê An, những khoảnh khắc này là vô giá, là tất cả những gì cô cần để cảm thấy cuộc sống mình trọn vẹn. Không có ánh đèn rực rỡ của thành phố, không có những cuộc họp căng thẳng hay những con số khô khan, chỉ có sự bình yên đến từ những điều giản dị nhất, từ mái ấm nhỏ và những đứa con thơ. Cô biết, đây chính là sự lựa chọn mà cô đã tin tưởng, và nó đang mang lại cho cô một cuộc sống mà cô hằng mong ước – một cuộc sống êm đềm, không sóng gió, nhưng tràn đầy tình yêu thương.
Khi Lê An bắt đầu cất giọng kể, không gian căn phòng dường như chìm hẳn vào một bầu không khí huyền ảo, thư thái. Giọng cô dịu dàng, truyền cảm, như dòng suối nhỏ chảy qua những viên sỏi, lúc trầm lúc bổng, đưa cô bé Mai và cả chính cô vào thế giới thần tiên của ‘Công chúa ngủ trong rừng’. “Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi… có một vị vua và hoàng hậu đã già mà vẫn chưa có mụn con nào. Họ buồn lắm…”. Lê An kể chậm rãi, từng câu chữ như được chắt lọc từ chính trái tim của một người mẹ đang muốn trao gửi những điều tốt đẹp nhất cho con mình. Tiếng côn trùng đêm từ xa xôi vọng lại, như tiếng thì thầm của thiên nhiên hòa cùng tiếng thở đều đều, nhẹ nhõm của Nguyễn Thị Mai, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và bình yên.
Mùi sữa ấm thoang thoảng từ chiếc cốc Lê An vừa cho Mai uống trước khi ngủ, quyện với mùi chăn gối sạch sẽ, thơm tho, vây quanh hai mẹ con. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hình mặt trăng hắt lên gương mặt bình yên của Lê An, làm nổi bật những đường nét thanh tú và ánh mắt chan chứa tình mẫu tử. Cô xoa nhẹ lưng Mai, cảm nhận nhịp thở đều đặn của con gái, ngắm nhìn cô bé lim dim đôi mắt, thỉnh thoảng lại hé mở, long lanh nhìn mẹ rồi lại khép hờ. “Công chúa có đẹp không hả mẹ?” Mai hỏi, giọng ngái ngủ, nhưng vẫn đầy vẻ tò mò. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười dịu hiền như nắng sớm. “Đẹp lắm, con gái. Xinh đẹp như Mai của mẹ vậy.” Cô đáp, rồi lại tiếp tục câu chuyện, đưa Mai vào giấc ngủ say bằng lời kể ngọt ngào, bằng tình yêu thương vô bờ bến.
Trong từng câu chữ, từng nhịp thở của con gái, Lê An cảm nhận được một niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Đây không phải là niềm hạnh phúc ồn ào, chói chang như những giấc mơ tuổi trẻ, mà là một sự viên mãn lặng lẽ, âm ỉ cháy trong từng ngóc ngách của tâm hồn. Cô đã từng mơ về những điều lớn lao, từng có những hoài bão của riêng mình, nhưng giờ đây, tất cả những tham vọng ấy đều đã nhường chỗ cho sự bình yên này. Được ở bên con, được nuôi dưỡng tâm hồn con bằng những câu chuyện cổ tích, bằng những giá trị nhân văn giản dị, đó chính là ý nghĩa cuộc đời mà Lê An đang tìm thấy. Cô đã lựa chọn con đường này, và cô đang tận hưởng nó một cách trọn vẹn nhất. Sự bình yên trong khoảnh khắc này đối lập hoàn toàn với nỗi dằn vặt, cô đơn mà Trần Hạo đang trải qua. Lê An không biết về những dằn vặt ấy, nhưng cô biết rằng mình đã bước ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của "nếu như ngày đó", không còn mắc kẹt trong "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" đã từng chia cắt cô và quá khứ. Cuộc sống của cô giờ đây là một bản giao hưởng êm đềm, không có những nốt cao trào kịch tính, nhưng cũng không có những nốt trầm đau khổ.
Mai đã say giấc nồng. Đôi môi bé chúm chím mỉm cười trong mơ, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy gấu bông. Lê An nhẹ nhàng rời khỏi giường, từng bước chân khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên tĩnh trong phòng. Cô khép cánh cửa lại một cách cẩn trọng, tiếng động nhỏ nhất cũng không dám tạo ra. Bước ra ngoài hành lang, tiếng gió nhẹ vẫn luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm thu và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa nhài trắng muốt từ góc vườn nhà hàng xóm. Từ phòng khách, ánh đèn vàng dịu vẫn còn hắt ra, cùng với tiếng lật sách khẽ khàng của Nguyễn Hoàng Huy, chồng cô. Anh thường có thói quen đọc sách hoặc xem tin tức buổi tối trước khi đi ngủ, tạo nên một nếp sinh hoạt đều đặn, yên bình trong ngôi nhà này. Mùi cà phê thoang thoảng, dịu nhẹ, cho thấy anh vẫn còn đang thức, nhâm nhi tách cà phê nóng.
Lê An đi ngang qua phòng khách, không làm phiền anh. Trong khoảnh khắc ấy, khi nhìn thấy bóng lưng Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi tĩnh lặng bên chiếc đèn bàn, một hình ảnh cũ chợt lướt qua tâm trí cô, nhanh như một làn gió thoảng. Đó là ký ức về bờ sông thị trấn, nơi cô và Trần Hạo đã trải qua những năm tháng tuổi thơ đẹp đẽ. Hình ảnh một cậu bé lặng lẽ đi sau cô, che ô cho cô trong một đêm mưa, hay những buổi chiều tan học hai đứa đạp xe trên con đường đất đỏ lầy lội, tiếng cười giòn tan khi anh cố tình tạt nước vào chân cô. Những kỷ niệm ấy, giờ đây không còn mang theo sự day dứt hay tiếc nuối nào, mà chỉ như những nốt trầm nhẹ nhàng trong bản nhạc cuộc đời cô. Nó không còn là vết thương nhức nhối, mà là một phần của quá khứ, một phần đã giúp định hình con người cô của ngày hôm nay. Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không chút gợn buồn. Cô cảm thấy bình yên với lựa chọn của mình, với mái ấm hiện tại, với người đàn ông đang ngồi kia, lặng lẽ và kiên định bên cô.
Cô không còn hỏi "nếu như ngày đó" nữa. Cô đã chấp nhận rằng có những thứ thuộc về quá khứ, và chúng nên được giữ lại ở đó, như một phần của ký ức, không phải là một gánh nặng. Cuộc sống của cô là hiện tại, là Mai, là Quang, là Huy, là ngôi nhà ấm áp này. Đó là cái giá của sự trưởng thành, của việc biết buông bỏ và trân trọng những gì mình đang có. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong từng thớ thịt. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện, chứ không phải của sự mệt mỏi. Cô nhìn ngắm căn nhà nhỏ của mình, nơi tràn ngập tiếng cười con trẻ, nơi có mùi thơm của bữa cơm gia đình, nơi có vòng tay ấm áp của người chồng. "Bình yên là đây," Lê An thì thầm với chính mình, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho cô nghe thấy. Trái tim cô tràn ngập sự trọn vẹn. Cô biết rằng, dù cuộc sống có thể có những khúc quanh bất ngờ, nhưng cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình. Đây là thứ hạnh phúc giản dị mà cô đã lựa chọn và đang trân trọng từng khoảnh khắc. Nỗi cô đơn của Trần Hạo, hay những "nếu như" không thành, đã không còn là một phần trong thế giới của cô. Cô đã thực sự bước qua, sống trọn vẹn với hiện tại, một hiện tại ấm áp, êm đềm, nơi cô là một người mẹ, một người vợ hạnh phúc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.