Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 887: Tiếng Mưa Trên Cửa Sổ Ký Ức

Màn đêm đã hoàn toàn nuốt chửng những tia nắng yếu ớt cuối cùng của buổi chiều tà khi Trần Hạo rời khỏi văn phòng, bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Anh đã đứng trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh rất lâu, để gió đêm gặm nhấm nỗi cô độc, để những ánh đèn thành phố lấp lánh như hàng triệu giọt nước mắt vô hình dưới chân mình. Câu nói "Thích thì không đủ..." vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nguyền rủa, một vết khắc không thể xóa nhòa trong tâm trí anh. Đó là cái giá anh phải trả cho sự chậm trễ, cho cái "sai một bước, lỡ cả một đời" mà anh đã tự tạo ra. Giờ đây, anh trở về căn hộ penthouse của mình, nơi vinh quang vật chất được đong đầy, nhưng lại trống rỗng đến tận cùng.

Anh đưa thẻ vào khe đọc, cánh cửa tự động trượt mở, để lộ ra không gian sống rộng lớn, tối giản và sang trọng đến nao lòng. Trần Hạo bước vào, sự yên tĩnh gần như tuyệt đối bao trùm lấy anh, chỉ có tiếng điều hòa đều đều phả hơi lạnh khẽ khàng lướt qua da thịt, và một tiếng "bíp" nhỏ từ chiếc tủ lạnh thông minh đặt trong góc bếp. Anh tháo chiếc áo vest Ý đắt tiền, vắt nó qua cánh tay, sau đó nhẹ nhàng đặt chiếc cặp da cá sấu xuống chiếc bàn đá cẩm thạch trắng muốt gần cửa. Mọi thứ đều diễn ra trong im lặng, một thói quen đã ăn sâu vào cuộc sống cô độc của anh, từng cử chỉ đều mang theo sự trầm mặc, thận trọng, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí vốn đã quá mong manh của nơi này.

Căn hộ penthouse nằm trên tầng cao nhất, được thiết kế mở hoàn toàn với toàn bộ tường là kính cường lực trong suốt, ôm trọn tầm nhìn bao la ra toàn cảnh thành phố. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, điểm xuyết bằng những chi tiết gỗ sồi và đá cẩm thạch cao cấp, tạo nên một vẻ đẹp tinh tế nhưng cũng đầy xa cách. Mùi gỗ mới từ những chiếc tủ, mùi da thuộc từ bộ sofa L màu đen tuyền và thoang thoảng mùi nước hoa nam tính còn vương lại từ sáng sớm hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự cô độc và sang trọng. Anh đứng giữa căn phòng rộng lớn, cảm nhận sự lạnh lẽo của không gian, của những bức tường vô tri, của chính bản thân mình.

Anh không bật đèn chính, chỉ có những dải đèn LED thông minh chạy dọc theo trần nhà hắt ra ánh sáng vàng dịu, vừa đủ để soi rõ đường đi và tạo cảm giác ấm áp giả tạo. Trần Hạo rảo bước về phía cửa sổ lớn, nơi ánh sáng từ thành phố bắt đầu rực rỡ hơn bao giờ hết. Hàng triệu ngọn đèn đủ màu sắc đang đua nhau thắp sáng, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, lung linh dưới màn đêm. Nhưng bức tranh ấy, dù có tráng lệ đến mấy, cũng không thể xua đi cái bóng đêm đang ngự trị trong lòng anh. Những hạt mưa nhỏ li ti, như những giọt pha lê trong suốt, bắt đầu lất phất chạm vào mặt kính, tạo nên những đường vân mờ ảo, làm nhòe đi ánh sáng của thế giới bên ngoài. Tiếng mưa rất nhẹ, chỉ là những tiếng "lách tách" khe khẽ, như lời thì thầm của màn đêm đang dần buông xuống. Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh ngắt, cảm nhận sự ẩm ướt lan tỏa, một cảm giác đối lập hoàn toàn với sự khô cằn trong trái tim anh.

Anh đứng đó, lặng lẽ nhìn ngắm thành phố chuyển mình. Những tòa nhà cao tầng sừng sững như những người khổng lồ im lặng, những con đường đông đúc xe cộ giờ chỉ còn là những dải sáng kéo dài vô tận. Tất cả đều xa lạ, đều xa vời. Anh đã chinh phục được đỉnh cao sự nghiệp, đã đứng trên một vị trí mà bao người mơ ước, nhưng khi đứng giữa sự tráng lệ ấy, anh chỉ thấy mình nhỏ bé và cô độc đến tột cùng. Có lẽ, những thành công rực rỡ này chỉ là vỏ bọc, là tấm khiên anh dựng lên để che giấu đi một trái tim tan vỡ, một linh hồn cô độc đang mãi kiếm tìm một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Khoảng trống trong lòng anh không thể nào lấp đầy được bằng những con số trên tài khoản ngân hàng hay những danh hiệu cao quý. Nó chỉ càng trở nên mênh mông, trống trải hơn khi anh nhận ra, thứ anh cần nhất lại là thứ anh đã tự tay đánh mất, là cái "bình yên" mà Lê An đã lựa chọn, không phải bên anh.

Trần Hạo thở dài, hơi thở nặng nề hòa vào không khí lạnh lẽo của căn phòng. Anh rời khỏi cửa sổ, đi về phía quầy bar mini nhỏ gọn nhưng đầy đủ tiện nghi. Anh rót một chút rượu vang đỏ vào ly thủy tinh pha lê, ánh rượu sóng sánh đỏ như máu, phản chiếu ánh đèn LED dịu nhẹ. Anh không bật nhạc, chỉ có tiếng điều hòa đều đều và tiếng mưa ngoài kia dần lớn hơn, báo hiệu một đêm giông bão đang đến. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi nhanh chóng bị cái lạnh lẽo của không khí và sự trống rỗng trong lòng nuốt chửng. Anh biết, rượu cũng không thể xoa dịu được nỗi đau này, nhưng nó ít nhất cũng mang lại một chút tê dại tạm thời, một sự lãng quên ngắn ngủi khỏi thực tại nghiệt ngã.

***

Đêm càng về khuya, cơn mưa cũng trở nên dữ dội hơn, trút xuống xối xả như muốn gột rửa cả thành phố. Tiếng mưa đập vào cửa kính cường lực không còn là những tiếng lách tách khe khẽ nữa, mà là những tiếng gõ thình thịch, dồn dập, như gõ vào tâm trí Trần Hạo, đánh thức những nỗi ám ảnh đang ngủ vùi. Gió bắt đầu rít mạnh qua những khe hở của tòa nhà chọc trời, mang theo hơi lạnh buốt giá và âm thanh của sự hoang tàn, cô độc. Cả căn phòng penthouse rộng lớn bỗng trở nên lạnh lẽo hơn, không chỉ bởi nhiệt độ, mà còn bởi bầu không khí ảm đạm, nặng nề đang bao trùm lấy anh.

Trần Hạo ngồi trên chiếc sofa da đen tuyền đắt tiền, cơ thể chìm sâu vào lớp đệm êm ái, nhưng tâm trí anh thì lại đang trôi dạt về một nơi rất xa, nơi những ký ức cũ kỹ, bụi bặm đang chờ đợi. Ly rượu vang đỏ trên tay anh đã vơi đi một nửa, ánh mắt vô định nhìn ra màn mưa như thác đổ. Từng hạt mưa lớn, nặng trĩu thi nhau vỡ tan trên mặt kính, tạo nên một bức màn trắng xóa, che khuất hoàn toàn tầm nhìn ra thành phố lấp lánh ban nãy. Chỉ còn lại những vệt nước chảy dài, méo mó, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bên trong căn phòng.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một biểu tượng của sự thành công và quyền lực, lặng lẽ lấp lánh trên cổ tay anh dưới ánh đèn dịu nhẹ. Nó là một món đồ xa xỉ, được chế tác tinh xảo, thể hiện vị thế của anh trong xã hội, một thứ mà hàng triệu người mơ ước sở hữu. Nhưng khi nhìn nó, anh không thấy sự tự hào, mà chỉ thấy một sự trống rỗng vô hình. Nó là một vật vô tri, không thể chia sẻ nỗi cô đơn, không thể thấu hiểu những dằn vặt đang cào xé tâm can anh. Anh vô thức cởi chiếc đồng hồ ra, đặt nó lên mặt bàn kính, nơi nó nằm đó, lạnh lẽo và xa lạ, không còn mang ý nghĩa gì đối với anh ngoài một vật trang sức đắt tiền.

Bàn tay anh theo quán tính lần mò vào túi áo vest, nơi anh luôn giữ một thứ gì đó vô cùng đặc biệt, một thứ đã đi theo anh suốt bao nhiêu năm tháng, qua bao thăng trầm của cuộc đời. Anh rút ra một vật nhỏ, cũ kỹ – một chiếc kẹp tóc nhỏ hình con bướm, đã phai màu theo năm tháng. Nó là một chiếc kẹp tóc đơn giản, làm bằng nhựa, có lẽ chỉ đáng giá vài nghìn đồng vào thời điểm đó, nhưng đối với Trần Hạo, nó là cả một gia tài ký ức, là sợi dây mỏng manh duy nhất còn sót lại để anh níu giữ quá khứ, níu giữ hình bóng của Lê An.

Anh ngắm nhìn chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay, cảm nhận sự cũ kỹ, sờn mòn của nó. Những đường nét tinh xảo thuở ban đầu đã nhạt nhòa, nhưng hình dáng con bướm vẫn còn đó, gợi nhớ về một cô bé Lê An với mái tóc đen nhánh, thường được anh tặng cho những chiếc kẹp nhỏ xinh. Anh nhớ như in lần đầu tiên anh tặng cô chiếc kẹp tóc này. Đó là một buổi chiều hè oi ả, sau giờ học, anh thấy cô lén lút nhìn vào tủ kính của một cửa hàng tạp hóa nhỏ ven đường, ánh mắt dừng lại ở chiếc kẹp hình con bướm màu xanh ngọc. Anh đã âm thầm mua nó và đặt vào cặp sách của cô vào ngày hôm sau, rồi giả vờ như không biết gì. Cô đã tìm thấy nó, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên, và sau đó là nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như nắng mai. Nụ cười ấy, giờ đây, đã trở thành một vết cứa sâu vào tâm hồn anh.

Tiếng mưa ngoài kia vẫn ào ào trút xuống, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe cửa, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã, thê lương. Mỗi tiếng mưa như một tiếng nấc nghẹn ngào, mỗi tiếng gió như một lời thở than ai oán, cùng nhau dệt nên một bức tranh u ám, phản chiếu chính tâm trạng của Trần Hạo. Anh siết chặt chiếc kẹp tóc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nhựa cũ, sự vô tri của vật chất, nhưng lại mang trong mình cả một bầu trời cảm xúc, cả một đại dương tiếc nuối. Anh đã có tất cả, thứ mà người đời thường gọi là vinh quang. Anh đã chạm tay đến đỉnh cao của sự nghiệp, đứng trên một vị trí mà bao người mơ ước. Nhưng khi đứng giữa những ánh đèn rực rỡ ấy, anh lại cảm thấy một khoảng trống không thể lấp đầy, một nỗi tiếc nuối âm ỉ về những gì đã mất, những điều mà tất cả danh vọng và tiền bạc này cũng không thể nào mua lại được. Nỗi cô độc và sự nhận thức sâu sắc về khoảng trống trong lòng Trần Hạo cho thấy anh sẽ tiếp tục chìm đắm trong quá khứ và có thể tìm kiếm một hình thức kết nối gián tiếp hoặc quan sát cuộc sống của Lê An từ xa. Chiếc kẹp tóc này, không nghi ngờ gì, là một trong những sợi dây liên kết vô hình đó.

***

Thời gian trôi qua, màn mưa vẫn không ngớt, thậm chí còn nặng hạt hơn khi những tia sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu le lói, yếu ớt xuyên qua tầng mây đen dày đặc. Bầu trời vẫn xám xịt, u ám, không một chút dấu hiệu của bình minh rực rỡ. Trần Hạo vẫn ngồi nguyên trên chiếc sofa da, chiếc kẹp tóc nhỏ hình con bướm vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, được anh siết chặt như thể đang cố níu giữ một điều gì đó sắp vụt mất. Cảm giác cũ kỹ của chiếc kẹp tóc, cái lạnh lẽo của nhựa, tất cả như thấm vào da thịt, truyền thẳng vào trái tim anh, khơi dậy một dòng chảy ký ức không ngừng nghỉ.

Những ký ức về Lê An ùa về, rõ ràng và sống động như thể mọi chuyện chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Anh nhớ những đêm mưa ở thị trấn ven sông, những lần anh lẳng lặng đi sau cô, dùng ô che mưa cho cô mà không nói một lời, chỉ để thấy bóng lưng cô an toàn dưới tán ô. Anh nhớ những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe trên con đường đất đỏ lầy lội, những tiếng cười giòn tan của cô bé Lê An khi anh cố tình đạp nhanh hơn để tạt nước vào chân cô. Những khoảnh khắc giản dị ấy, giờ đây trở nên xa xỉ đến vô cùng, trở thành những mảnh ghép ký ức quý giá mà anh không thể nào tìm lại được. Chúng là những viên ngọc trai lấp lánh trong dòng sông thời gian, mà anh đã để tuột khỏi tay chỉ vì sự e dè, chỉ vì "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa hai người.

"Thích thì không đủ..." Câu nói ấy lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh, không phải là tiếng nói của Lê An, mà là tiếng vọng từ chính nỗi dằn vặt của anh. Nó là một vết thương hở miệng, không bao giờ lành, cứ thế âm ỉ hành hạ anh mỗi khi anh chìm vào sự cô độc. Nỗi "Nếu như..." lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một cơn sóng thần cuốn phăng mọi lý trí, nhấn chìm anh vào vực sâu của sự hối tiếc. "Nếu như ngày đó, anh đã nói ra sớm hơn một chút... Liệu mọi thứ có khác không?" Anh tự hỏi, giọng nói khản đặc trong không khí tĩnh mịch. "Cô ấy có đang hạnh phúc không? Mình có đang hạnh phúc không?" Anh biết câu trả lời cho câu hỏi thứ nhất. Lê An đang sống một cuộc đời êm đềm, hạnh phúc, đúng như cái cách mà cô đã lựa chọn. Cô đã bước qua quá khứ, đã chấp nhận và sống trọn vẹn với hiện tại. Còn anh, vẫn mãi mắc kẹt trong cái "nếu như ngày đó", trong nỗi dằn vặt của một tình yêu "chậm một nhịp". Và câu trả lời cho câu hỏi thứ hai, anh biết rõ hơn ai hết, là không.

Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt, bức bối đến khó thở. Từng đồ vật sang trọng, từng chi tiết tinh xảo của căn hộ, giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng đến cùng cực trong trái tim anh. Vinh quang sự nghiệp, những thành tựu lẫy lừng mà anh đã đạt được, tất cả giờ đây chỉ là một gánh nặng, một chiếc lồng vàng nhốt chặt lấy linh hồn anh. Chúng không thể mang lại cho anh cái ấm áp của một mái nhà, cái bình yên của một tình yêu trọn vẹn. Chúng chỉ là những tấm huy chương lạnh lẽo, che giấu đi một trái tim tan vỡ, một linh hồn cô độc đang mãi kiếm tìm một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi cô đơn bao trùm, một nỗi cô đơn đã trở thành người bạn đồng hành trung thành nhất của anh trên con đường vinh quang đơn độc này.

Anh siết chặt chiếc kẹp tóc hơn nữa, những ngón tay run rẩy. Anh cảm nhận được sự hiện diện của Lê An trong từng đường nét của nó, trong từng ký ức mà nó gợi lên. Nỗi ám ảnh của Trần Hạo về Lê An và quá khứ ngày càng sâu sắc, ăn sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của anh. Chiếc kẹp tóc nhỏ, vật phẩm kỷ niệm tưởng chừng vô tri này, lại là một sợi dây vô hình, níu giữ anh lại với những "nếu như" không thể thành hiện thực. Anh biết, anh sẽ không dễ dàng buông bỏ. Anh sẽ tiếp tục chìm đắm trong quá khứ, và có thể, anh sẽ tìm kiếm một hình thức kết nối gián tiếp nào đó, một cách để quan sát cuộc sống của Lê An từ xa, như một người lữ hành lạc lối mãi mãi đi tìm ánh sáng từ một ngôi sao đã tắt.

Tiếng mưa vẫn rả rích bên ngoài, như tiếng nấc nghẹn ngào của đất trời, như tiếng khóc thầm của chính anh. Bầu trời xám xịt như phản chiếu tâm hồn anh, một màu xám buồn bã, vô vọng. Anh biết, ngày hôm nay, và có lẽ là rất nhiều ngày sau nữa, sẽ lại là một ngày dài đằng đẵng, chìm trong nỗi cô đơn và tiếc nuối. Anh đã có tất cả, trừ thứ quan trọng nhất: tình yêu của Lê An, và một mái ấm bình yên như cô đang có. Đó là cái giá anh phải trả cho sự chậm trễ, cho cái "sai một bước, lỡ cả một đời" của mình. Và khi mở mắt ra, nhìn vào màn mưa đang xóa nhòa mọi ranh giới giữa trời và đất, anh nhận ra, nỗi cô đơn ấy, đã trở thành một phần không thể tách rời của chính anh.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free