Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 886: Vinh Quang Đơn Độc
Tiếng dao thớt lách cách, tiếng nước chảy rì rầm, và tiếng nói cười nhẹ nhàng của Lê An cùng Hoàng Huy hòa quyện vào nhau, lấp đầy không gian ấm cúng của căn bếp. Mùi thức ăn thơm lừng bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi giấy cũ, mùi bụi bặm của ký ức. Cuốn nhật ký vẫn nằm đó, trên bàn trà, dưới ánh đèn vàng dịu, như một chứng nhân thầm lặng cho một phần cuộc đời đã qua của Lê An. Nó không còn là một gánh nặng, không còn là một nỗi day dứt. Nó là một mảnh ghép của quá khứ, đã được đặt vào đúng vị trí của nó, để Lê An có thể bước tiếp, nhẹ nhàng và bình yên, trên con đường hạnh phúc mà cô đã tự lựa chọn. Dù Trần Hạo vẫn đang chìm đắm trong nỗi tiếc nuối và câu hỏi 'nếu như ngày đó', thì Lê An đã thực sự chấp nhận và bước qua, sống trọn vẹn với hiện tại, một cuộc sống mà có lẽ, anh chỉ có thể mơ ước.
***
Trong khi ánh hoàng hôn ấm áp đang buông xuống thị trấn nhỏ ven sông, mang theo hương cơm chiều lan tỏa từ những mái nhà yên bình, thì ở một nơi khác, cách xa hàng trăm cây số, tại trung tâm của một thành phố lớn lấp lánh ánh đèn, một ngày làm việc căng thẳng và đầy áp lực của Trần Hạo đang dần đi đến hồi kết. Mùi cà phê đậm đặc quyện với hương giấy mới và chút hương nước hoa cao cấp phảng phất trong không khí lạnh lẽo từ máy điều hòa vẫn còn vương vấn trong phòng họp chiến lược của Tập đoàn Trần Thịnh. Đó là một căn phòng hình oval rộng lớn, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ cẩm lai bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trên trần. Những chiếc ghế da cao cấp kê dọc theo bàn, nơi mà chỉ vài giờ trước, những nhân vật quyền lực nhất của công ty đã ngồi, lắng nghe và ghi chép trong không khí trang trọng, căng thẳng đến nghẹt thở.
Trần Hạo, với vẻ ngoài điềm tĩnh đến lạnh lùng, vẫn còn giữ nguyên tư thế uy nghiêm của một người lãnh đạo. Anh khoác trên mình bộ vest màu than lịch lãm, được cắt may tinh xảo, tôn lên vóc dáng cao lớn và vai rộng. Mái tóc đen nhánh được chải gọn gàng, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm, sắc bén, ẩn chứa sự thông minh và ý chí quyết đoán. Dù đã trải qua một buổi họp kéo dài và đầy cam go, gương mặt anh vẫn không lộ vẻ mệt mỏi, chỉ có một chút đăm chiêu thoáng qua nơi khóe môi mỏng. Anh là người đã chủ trì cuộc họp ấy, đưa ra những phân tích sắc bén, những quyết định lạnh lùng và dứt khoát, dẫn dắt đội ngũ của mình đến một chiến thắng vang dội khác.
"Dự án X đã vượt chỉ tiêu 15%, nhưng chúng ta cần phân tích sâu hơn về thị trường mới," giọng Trần Hạo trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian vừa rồi. Anh không biểu lộ sự hân hoan quá mức, chỉ là một cái gật đầu nhẹ, như thể mọi thành công đều nằm trong dự liệu của anh.
Chị Nguyệt, thư ký riêng của anh, một người phụ nữ xinh đẹp và thanh lịch với bộ váy công sở tinh tế, luôn trang điểm nhẹ nhàng nhưng nổi bật, nhanh chóng đáp lời: "Dạ, báo cáo chi tiết sẽ có vào cuối ngày, thưa anh." Giọng chị chuyên nghiệp, rành mạch, không một chút sai sót.
Minh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, năng động với vẻ mặt lanh lợi, tràn đầy nhiệt huyết, lập tức tiếp lời, ánh mắt sáng rực sự phấn khích: "Anh Hạo, với định hướng này, chúng ta có thể mở rộng ra khu vực Y trong quý tới." Anh ta nhìn Trần Hạo với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm, như nhìn một biểu tượng của sự thành công.
Trần Hạo chỉ gật đầu một cái, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ để kết thúc cuộc họp. Anh đứng dậy, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người, toát lên vẻ quyền lực và sự tự tin không thể lay chuyển. Các đồng nghiệp lần lượt thu dọn tài liệu, rón rén rời đi, để lại một không gian rộng lớn dần trở nên trống trải. Tiếng slide trình chiếu đã tắt, tiếng máy tính đã im bặt, chỉ còn lại tiếng bút ký giấy và tiếng ho khan nhẹ nhàng thỉnh thoảng vang lên trước khi mọi người hoàn toàn rời khỏi phòng. Mùi cà phê đã nhạt dần, nhường chỗ cho mùi không khí khô và hơi lạnh từ máy điều hòa.
Anh đứng đó một lúc, nhìn ra cửa kính trong suốt, nơi thành phố đang bắt đầu lên đèn. Hàng ngàn khối kiến trúc bê tông và thép vươn mình lên trời xanh, như những biểu tượng của quyền lực và sự tham vọng. Trần Hạo đã xây dựng nên một đế chế vững chắc, một sự nghiệp rực rỡ mà bao người mơ ước. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể khao khát: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi tiếng bước chân cuối cùng của Chị Nguyệt và Minh khuất sau cánh cửa, để lại anh một mình trong căn phòng rộng lớn, một cảm giác trống rỗng khó tả đột ngột ập đến, lạnh lẽo hơn cả hơi lạnh từ điều hòa. Anh tự hỏi, những thành công này, những chiến thắng này, liệu có thực sự lấp đầy được khoảng trống sâu thẳm trong trái tim anh? Hay chúng chỉ là những bức màn che giấu đi một nỗi cô độc không tên, một nỗi tiếc nuối âm ỉ đã trở thành một phần không thể tách rời của con người anh? Anh thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, rồi quay bước về phía văn phòng riêng của mình, nơi sự tĩnh lặng và những suy nghĩ riêng tư đang chờ đợi.
***
Cánh cửa văn phòng Tổng Giám Đốc nhẹ nhàng khép lại sau lưng Trần Hạo, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh còn sót lại từ hành lang. Căn phòng rộng lớn và sang trọng, được thiết kế với tông màu trầm ấm của gỗ óc chó và da thuộc, lập tức bao trùm anh trong một sự tĩnh lặng đến mức gần như cô độc. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, len lỏi qua ô cửa kính lớn từ tầng cao nhất của tòa nhà, vẽ nên những vệt sáng dài trên tấm thảm len màu kem và làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Nhiệt độ bên trong được kiểm soát hoàn hảo, tạo cảm giác dễ chịu, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang dần len lỏi vào tâm hồn anh.
Trần Hạo bước đến chiếc bàn làm việc rộng lớn bằng gỗ mun, nơi đặt chiếc máy tính màn hình cong hiện đại và những chồng tài liệu được sắp xếp gọn gàng. Anh ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp, lưng dựa vào thành ghế êm ái, nhưng tâm trí anh không hề tập trung vào màn hình máy tính đang hiển thị biểu đồ tăng trưởng lợi nhuận của quý mới. Đôi mắt anh lướt qua những con số, những đường đồ thị vươn lên mạnh mẽ, biểu tượng cho thành công không ngừng, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa.
"Lại một thành công nữa. Nhưng để làm gì? Để chứng minh điều gì?" Anh thầm hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, hòa vào sự tĩnh mịch của căn phòng. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả tiếng thở dài trong phòng họp. Bàn tay anh vô thức đưa lên, chạm vào mặt kính lạnh lẽo của chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp đang lấp lánh trên cổ tay. Đó là một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, một biểu tượng của địa vị và sự giàu có, món quà anh tự thưởng cho mình sau một thương vụ lớn. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, một bằng chứng cho sự thành đạt mà anh cảm thấy không trọn vẹn.
Anh nhắm mắt lại, gục đầu vào thành ghế. Trong bóng tối của mi mắt, những hình ảnh và âm thanh của quá khứ lại ùa về. Anh nhớ về thị trấn ven sông yên bình, nơi mà những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho Lê An đã dệt nên một tuổi thơ đẹp đẽ. Anh nhớ về thời khắc anh rời thị trấn lên thành phố, lời hứa "không quên em" đã thốt ra một cách dè dặt, yếu ớt. Nhưng rồi, áp lực, tham vọng nơi thành thị đã cuốn anh đi, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, tạo nên một khoảng cách vô hình, lớn dần theo từng ngày.
Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, nếu như ngày đó, anh đã không để những lời nói không thành cứ mãi mắc kẹt trong cổ họng, liệu mọi chuyện có khác? Cái "nếu như" ấy, như một sợi chỉ vô hình, đã buộc chặt lấy tâm trí anh suốt bao năm qua, không tài nào gỡ bỏ. Nó là một vết thương âm ỉ, không chảy máu nhưng đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Anh tháo chiếc đồng hồ ra, đặt nhẹ lên bàn gỗ mun bóng loáng, nhìn nó như nhìn một bằng chứng cho sự thành đạt nhưng không trọn vẹn. Nó lấp lánh dưới ánh nắng chiều, nhưng sự lấp lánh ấy không thể sưởi ấm được trái tim anh.
Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía cửa sổ kính lớn, nơi anh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang dần chìm vào màn đêm. Hàng triệu ánh đèn bắt đầu bừng sáng, biến thành phố thành một dải ngân hà lấp lánh trên mặt đất. Nhưng thay vì cảm thấy choáng ngợp hay tự hào, anh lại thấy một nỗi cô độc dâng lên, choáng ngợp hơn cả khung cảnh tráng lệ kia. Sự tĩnh lặng trong căn phòng đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, năng động của cuộc họp vừa rồi, và cũng đối lập với sự trống rỗng đang ngự trị trong anh. Anh đã có tất cả, nhưng lại cảm thấy mình không có gì. Anh đã đạt được vinh quang, nhưng vinh quang ấy lại thật đơn độc.
Anh đặt tay lên mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay. Đó là một cảm giác chân thực, tương phản với sự mơ hồ của những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí anh. Thành công, tiền bạc, quyền lực, tất cả những thứ mà anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi, giờ đây lại chẳng thể lấp đầy khoảng trống mà Lê An đã để lại, cái khoảng trống đã hình thành từ chính sự chậm một nhịp của anh. Anh nhớ lại nụ cười bình yên của Lê An, hình ảnh mà anh đã tình cờ thấy qua một bức ảnh của một người bạn chung trên mạng xã hội. Nụ cười ấy không còn là của cô gái thanh mai trúc mã ngày xưa, mà là nụ cười của một người phụ nữ trưởng thành, viên mãn, đã tìm thấy bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình. Và anh biết, bến đỗ ấy, không phải là anh. Nỗi ân hận cứ thế cuộn trào, dằn vặt lấy tâm can anh, không cho phép anh tìm thấy sự thanh thản, dù chỉ là trong chốc lát.
***
Khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà, Trần Hạo quyết định rời khỏi văn phòng. Anh lên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, nơi không gian rộng lớn, lát gạch chống trượt và hàng rào bảo vệ bằng kính cường lực vươn mình ra đón lấy làn gió đêm. Mùi không khí cao, pha lẫn chút mùi kim loại và khói bụi đặc trưng của thành phố lớn, tràn vào lồng ngực anh. Dù là một không gian thoáng đãng, lộng gió, nhưng nó lại càng làm nổi bật sự cô độc của anh.
Anh đứng một mình, tay vịn vào lan can kính lạnh ngắt, nhìn xuống thành phố rộng lớn đang lên đèn. Hàng triệu ánh sáng lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tráng lệ. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, hòa vào tiếng gió rít qua những khe hở của tòa nhà chọc trời, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng lại càng làm anh cảm thấy lạc lõng. Anh đã có tất cả, thứ mà người đời thường gọi là vinh quang. Anh đã chạm tay đến đỉnh cao của sự nghiệp, đứng trên một vị trí mà bao người mơ ước. Nhưng khi đứng giữa những ánh đèn rực rỡ ấy, anh lại cảm thấy một khoảng trống không thể lấp đầy, một nỗi tiếc nuối âm ỉ về những gì đã mất, những điều mà tất cả danh vọng và tiền bạc này cũng không thể nào mua lại được.
"Thích thì không đủ..." Câu nói ấy lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời nguyền, một sự thật nghiệt ngã mà anh phải chấp nhận. Đó là lời Lê An đã nói với anh bên bờ sông cũ, vào cái đêm định mệnh ấy, khi cô sắp kết hôn. Lời nói không thành của anh ngày đó, sự e dè, không dám bày tỏ, đã tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người, một khoảng cách mà giờ đây, dù anh có quyền lực đến đâu, cũng không thể nào rút ngắn được. Anh đã có tất cả, trừ thứ quan trọng nhất: tình yêu của Lê An, và một mái ấm bình yên như cô đang có.
Trần Hạo đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận làn gió lạnh lẽo lướt qua kẽ tay. Gió mang theo hơi lạnh của đêm, nhưng không lạnh bằng nỗi đau đang cào xé trong lòng anh. Anh nhìn về một hướng xa xăm, nơi có thể là thị trấn ven sông, nơi có Lê An và gia đình nhỏ của cô. Một hình bóng mờ nhạt của Lê An thoáng qua trong tâm trí anh, không còn rõ nét như những kỷ niệm thời niên thiếu, nhưng vẫn đủ để làm trái tim anh nhói lên. Cô đang sống một cuộc đời êm đềm, hạnh phúc, đúng như cái cách mà cô đã lựa chọn. Cô đã bước qua quá khứ, đã chấp nhận và sống trọn vẹn với hiện tại. Còn anh, vẫn mãi mắc kẹt trong cái "nếu như ngày đó", trong nỗi dằn vặt của một tình yêu chậm một nhịp.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, hòa vào tiếng gió đêm. Nỗi cô độc và sự nhận thức sâu sắc về khoảng trống trong lòng Trần Hạo cho thấy anh sẽ tiếp tục chìm đắm trong quá khứ và có thể tìm kiếm một hình thức kết nối gián tiếp hoặc quan sát cuộc sống của Lê An từ xa. Việc anh vẫn bị ám ảnh bởi câu nói "thích thì không đủ" và hình ảnh Lê An thoáng qua củng cố khả năng anh sẽ gặp lại cô hoặc có những sự kiện liên quan đến cô trong tương lai, nhưng với một tâm thế đau đáu và day dứt hơn. Có lẽ, những thành công rực rỡ này chỉ là vỏ bọc, là tấm khiên anh dựng lên để che giấu đi một trái tim tan vỡ, một linh hồn cô độc đang mãi kiếm tìm một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi.
Anh đứng đó thật lâu, cho đến khi những ngọn gió lạnh lẽo bắt đầu thấm vào tận xương tủy, nhưng anh vẫn không muốn rời đi. Bởi vì, có lẽ chỉ ở nơi cao nhất này, giữa sự bao la và cô độc của thành phố về đêm, anh mới có thể đối diện một cách chân thật nhất với chính mình, với nỗi tiếc nuối đã trở thành người bạn đồng hành của anh trên con đường vinh quang đơn độc này. Cuộc sống của anh là một chuỗi những thành công lẫy lừng, nhưng lại thiếu vắng đi cái ấm áp của một mái nhà, cái bình yên của một tình yêu trọn vẹn. Và anh biết, đó là cái giá anh phải trả cho sự chậm trễ, cho cái "sai một bước, lỡ cả một đời" của mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.