Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 885: Nụ Cười Nhẹ Trên Trang Nhật Ký Cũ
Màn đêm buông xuống, không gian văn phòng của Trần Hạo chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng điều hòa rì rầm và ánh sáng hắt ra từ màn hình máy tính. Anh vẫn ngồi đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định, nỗi dằn vặt và hối hận từ những quyết định trong quá khứ cứ như những mũi kim châm, day dứt không ngừng. Tiếng vọng của sự im lặng, thứ đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, giờ đây trở thành bản giao hưởng bi ai của riêng anh. Anh đã tự nhủ rằng mọi thứ đã quá muộn, rằng cô đã hạnh phúc, và đó là điều anh muốn, dù anh không phải là người mang lại điều đó cho cô. Nhưng sự chấp nhận đó, dù lý trí đến đâu, cũng không thể xoa dịu trái tim đang cồn cào đau đớn. Anh vẫn luôn tự hỏi, "nếu như ngày đó", nếu anh đủ dũng cảm để nói ra, để nắm giữ, liệu mọi chuyện có khác không? Câu hỏi đó, như một lời nguyền, đeo bám anh qua từng ngày, từng đêm cô độc.
***
Cùng lúc đó, cách xa hàng trăm cây số, tại một thị trấn ven sông yên bình, cuộc sống lại diễn ra một cách thật khác. Ánh nắng chiều tà vàng như mật ong, lọt qua khung cửa sổ rộng, trải dài trên sàn gỗ ấm áp của ngôi nhà nhỏ. Trong cái ánh sáng dịu dàng ấy, Lê An đang cẩn thận sắp xếp lại tủ sách cũ trong phòng khách. Từng tia nắng nhảy múa trên mái tóc cô, nhuộm một màu vàng óng, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng và thanh thoát của người phụ nữ đã đi qua nhiều thăng trầm của cuộc đời. Cô mặc một bộ đồ ở nhà giản dị, chất liệu cotton mềm mại ôm lấy vóc dáng thon thả, nhưng vẫn toát lên vẻ tươm tất, gọn gàng.
Tủ sách bằng gỗ thông đã cũ, qua năm tháng đã sờn màu, nhưng được Lê An chăm sóc cẩn thận, vẫn giữ được vẻ mộc mạc, gần gũi. Cô chậm rãi rút từng cuốn sách ra, vuốt ve bìa sách đã bạc màu, phủi nhẹ lớp bụi thời gian bám trên gáy. Mùi giấy cũ, mùi gỗ thoang thoảng, hòa quyện với chút hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ từ chiếc đèn xông hương đặt trên kệ, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu. Đây là một công việc nhỏ cô thường làm vào những buổi chiều rảnh rỗi, không chỉ để giữ gìn nhà cửa ngăn nắp, mà còn để tự mình tìm về chút bình yên, chút tĩnh lặng giữa dòng chảy cuộc sống.
Lê An đưa một cuốn tiểu thuyết cũ lên mũi, hít hà mùi hương đặc trưng của nó. Cuốn sách này, cô nhớ, là món quà từ một người bạn thời đại học, đã cùng cô trải qua những đêm thức khuya học bài. Mỗi cuốn sách, mỗi trang giấy, dường như đều cất giữ một mẩu ký ức riêng. Cô không vội vàng, không hấp tấp, mà như đang trò chuyện với từng vật kỷ niệm. Những ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ trên từng trang bìa, đôi mắt trầm ngâm nhìn vào những cái tên tác giả quen thuộc. Có những cuốn là truyện cổ tích cô từng đọc cho con trai nghe khi nó còn bé, có những cuốn là sách nấu ăn với những công thức đã thuộc nằm lòng, và cũng có những cuốn là tác phẩm văn học kinh điển mà cô yêu thích từ thuở thiếu thời.
"Cần phải sắp xếp lại mọi thứ cho ngăn nắp," cô tự nhủ khẽ, giọng nói dịu dàng, tựa hồ đang nói với chính mình, hoặc với những cuốn sách im lìm. "Cả những kỷ niệm cũ cũng vậy, cũng cần được đặt vào đúng vị trí của nó." Câu nói không chỉ ám chỉ những chồng sách đang lộn xộn, mà còn là một suy tư sâu sắc hơn về những mảnh ghép cảm xúc trong lòng. Cuộc đời cô, cũng như tủ sách này, đã từng có những thời điểm hỗn loạn, những ngăn kéo chứa đầy những tâm tư chất chồng, những câu chuyện chưa được kể, hay những "lời nói không thành" đã hóa thành tiếc nuối. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã dần được sắp xếp lại, một cách tự nguyện và nhẹ nhàng.
Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió nhẹ thổi qua tán lá xoài xào xạc, và xa xa là tiếng trẻ con nô đùa vọng lại từ con ngõ nhỏ. Những âm thanh quen thuộc ấy dệt nên một bức tranh bình yên, một cuộc sống mà Lê An đã dày công vun đắp. Cô không còn là cô gái trẻ với trái tim đầy bão giông của ngày xưa, không còn phải chờ đợi mỏi mòn một tin nhắn, một cuộc gọi. Giờ đây, cô là một người phụ nữ trưởng thành, tự chủ, và bình yên trong chính lựa chọn của mình. Nụ cười nhẹ vẫn thường trực trên môi cô khi cô sắp xếp từng cuốn sách, như thể mỗi lần lau bụi là một lần cô thanh lọc tâm hồn, để chỉ giữ lại những gì trong trẻo, đẹp đẽ nhất.
Dù thời gian đã trôi qua rất lâu, những ký ức về tuổi thơ, về mối tình thanh mai trúc mã vẫn còn đó, như những cuốn sách cũ trong tủ. Chúng không mất đi, nhưng cũng không còn khả năng làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của cô. Chúng được cất giữ cẩn thận, như một phần không thể thiếu của quá khứ, của con người cô. Việc sắp xếp sách không chỉ là một hành động vật lý, mà còn là một nghi thức tinh thần, giúp cô tái khẳng định sự bình yên trong tâm hồn, sự chấp nhận những gì đã qua, và niềm trân trọng những gì đang có. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu mùi hương của quá khứ và hiện tại hòa quyện, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của cô lại càng kiên định, vững vàng hơn.
Hoàng hôn dần buông, ánh sáng vàng cam dịu dần, nhường chỗ cho sắc tím hồng mờ ảo. Không gian phòng khách dần chìm vào bóng tối, nhưng Lê An vẫn miệt mài với công việc của mình. Cô thích cái cảm giác được làm chủ thời gian, được tự tay sắp xếp từng thứ nhỏ nhặt trong ngôi nhà của mình. Đó là một phần của sự an yên mà cô đã tìm thấy, một sự an yên không ồn ào, không phô trương, mà thấm đượm trong từng hơi thở, từng hành động. Cô biết ơn cuộc đời đã cho mình những trải nghiệm, những bài học, và quan trọng hơn cả, là sự trưởng thành để đón nhận mọi thứ với một trái tim thanh thản.
***
Khi ánh chiều dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm sắp buông, không gian phòng khách đã nhuốm một màu xám bạc, huyền ảo. Dưới đáy của một chồng sách cũ, tay Lê An bất chợt chạm phải một vật cứng, hình chữ nhật, có phần nặng hơn những cuốn sách thông thường. Cô tò mò rút nó ra. Dưới ánh sáng yếu ớt còn sót lại của hoàng hôn, một cuốn sổ bìa cứng, màu nâu sẫm, đã bạc phếch và ố màu thời gian hiện ra. Bìa sổ đã bong tróc ở vài chỗ, lộ ra lớp giấy carton bên trong, nhưng vẫn giữ được nét cổ kính, thân thuộc. Mùi giấy cũ, mùi bụi bỗng trở nên nồng nàn hơn, đánh thức một góc ký ức sâu thẳm trong tâm trí cô.
Cô nhận ra ngay. Đó là cuốn nhật ký thời niên thiếu của mình, thứ cô đã tưởng đã thất lạc từ lâu, hoặc ít nhất là đã bị lãng quên trong một góc nào đó của quá khứ. Một cảm giác lạ lẫm, vừa thân thuộc đến nghẹn ngào, vừa xa xôi như một giấc mơ, ập đến. Tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì lo lắng hay hồi hộp, mà là một sự bâng khuâng khó tả. Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế bành bọc vải, đôi tay run run vuốt ve bìa cuốn nhật ký. Chất liệu giấy đã chai sạn, những đường vân gỗ mờ ảo trên bìa cứng như đang kể lại câu chuyện của riêng nó.
Lê An hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở cuốn nhật ký ra. Trang giấy đầu tiên đã ngả màu vàng ố, nét chữ nắn nót, tròn trịa của một cô bé tuổi mới lớn hiện ra rõ mồn một. Đó là nét chữ của Lê An mười mấy năm về trước, đầy mộng mơ và ngây thơ. Cô lướt mắt qua từng dòng, từng chữ, như đang đọc lại câu chuyện của một người lạ, nhưng lại là chính mình. Những câu chuyện vụn vặt ở trường, những lần hờn dỗi bạn bè, những buổi chiều đạp xe về nhà dưới cơn mưa bất chợt... Tất cả như một thước phim quay chậm, sống động hiện về.
Rồi ánh mắt cô dừng lại ở một trang giấy. Nơi đó, những dòng chữ bỗng trở nên dày đặc hơn, nét mực đậm hơn, và cảm xúc dường như tràn ra khỏi từng câu chữ. Cô đọc thầm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhàng, một nụ cười không buồn bã, không nuối tiếc, chỉ là sự chấp nhận và bình yên.
"Ngày... tháng... năm..." cô đọc khẽ trong đầu. "Hôm nay, Hạo lại chở em về. Tóc anh ấy thơm mùi nắng, và áo anh ấy sờn vai ở chỗ em hay tựa vào. Anh ấy không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đạp xe. Em ước gì con đường về nhà dài hơn một chút, hoặc anh ấy sẽ nói ra điều gì đó... Nhưng anh ấy chưa bao giờ nói. Em biết anh ấy quan tâm em, nhưng em cũng biết anh ấy rất e dè. Có lẽ, những lời nói không thành ấy sẽ mãi mãi là bí mật của chúng em."
Lê An khẽ thở dài, không phải vì tiếc nuối, mà vì sự thấu hiểu. Cô của ngày xưa đã chờ đợi, đã hy vọng. Cô của ngày hôm nay đã hiểu rằng, có những điều, dù đẹp đến mấy, dù chân thành đến mấy, cũng không đủ để vượt qua những "khoảng cách vô hình", những sự e dè và thiếu dũng khí. Cô lật sang một trang khác, nơi cô ghi lại cảm xúc của mình khi Trần Hạo lên thành phố.
"Anh Hạo đi rồi. Cảm giác như có một khoảng trống lớn trong tim. Anh ấy hứa sẽ không quên em, nhưng em biết, thành phố rộng lớn lắm, sẽ có rất nhiều điều mới mẻ chờ đợi anh ấy. Em chỉ mong anh ấy sẽ luôn giữ lời hứa, và không để em phải chờ đợi quá lâu. Em sợ sự im lặng. Em sợ những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại..."
Cô mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự dịu dàng và chút hoài niệm. Cô đã đúng. Những nỗi sợ hãi của cô đã trở thành hiện thực. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Sự im lặng đã nuốt chửng những gì đẹp đẽ nhất giữa họ. Và rồi, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, không phải vì tình yêu mãnh liệt bùng cháy, mà vì một nhu cầu được quan tâm, được chở che, được cảm thấy an toàn.
"Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói của chính cô, thốt ra trong buổi gặp lại định mệnh bên bờ sông cũ, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô. Ngày ấy, cô đã nói câu đó không phải để trách móc, mà để chấp nhận sự thật nghiệt ngã. Tình cảm của Trần Hạo là thật, cô luôn biết điều đó. Nhưng nó đã đến chậm hơn một nhịp, và nó đã không đủ để giữ cô lại, không đủ để lấp đầy khoảng trống mà sự chờ đợi đã tạo ra. Cô đã cần một người ở bên, một người dám bày tỏ, dám hành động. Và Trần Hạo, ngày đó, đã không làm được điều đó.
Cô lật thêm vài trang nữa, những dòng viết ngày càng ít đi, rồi dần biến mất, nhường chỗ cho những trang giấy trắng tinh. Đó là khoảng thời gian cô bắt đầu bận rộn với cuộc sống, với những mối quan hệ mới, với việc xây dựng tổ ấm của mình. Cuốn nhật ký, như một người bạn tri kỷ, đã ghi lại một phần quan trọng trong cuộc đời cô, một phần mà giờ đây cô nhìn lại với sự bình thản.
Trăng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, rọi một vệt sáng bạc lên cuốn nhật ký cũ. Lê An vẫn ngồi đó, tay ôm cuốn sổ, đôi mắt dõi theo ánh trăng, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Cô không còn cảm thấy đau đớn hay dằn vặt. Chỉ còn lại sự biết ơn. Biết ơn vì những ký ức đẹp, biết ơn vì những bài học, và biết ơn vì cuộc sống hiện tại đầy đủ, viên mãn mà cô đang có. Cuốn nhật ký là một minh chứng cho quá khứ, một quá khứ mà cô đã học cách yêu thương và chấp nhận. Nó là một phần của cô, nhưng không còn định nghĩa cô.
***
Đúng lúc đó, tiếng lách cách của chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Cánh cửa gỗ lim bật mở, Nguyễn Hoàng Huy bước vào nhà. Anh vừa trở về sau một ngày làm việc, trên tay xách theo một túi đồ ăn nhỏ. Mùi hương quen thuộc của anh, pha lẫn chút mùi thức ăn tươi ngon, lập tức tràn ngập căn phòng. Anh cao ráo, dáng vẻ phong trần nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự ấm áp, quan tâm, là chỗ dựa vững chắc cho Lê An suốt bao năm qua.
Ánh mắt Hoàng Huy lướt qua phòng khách, và anh nhìn thấy Lê An đang ngồi trên ghế bành, tay ôm một cuốn sổ cũ kỹ, trên môi nở một nụ cười dịu dàng đến lạ. Nụ cười ấy không phải là nụ cười mà anh thường thấy khi cô vui đùa cùng con, hay khi cô trò chuyện với anh. Đó là một nụ cười hoài niệm, một nụ cười bình yên, như một bông hoa sen nở giữa hồ nước tĩnh lặng. Anh không hỏi về cuốn sách, không tỏ vẻ tò mò hay nghi ngờ. Anh hiểu vợ mình, hiểu rằng cô có những góc riêng tư, và anh luôn tôn trọng điều đó. Anh nhẹ nhàng đặt túi đồ ăn xuống bàn bếp, cởi áo khoác, rồi chậm rãi bước lại gần cô.
Mỗi bước chân của Hoàng Huy đều nhẹ nhàng, như sợ làm tan biến khoảnh khắc tĩnh lặng của vợ. Anh tiến đến bên ghế, nơi Lê An đang ngồi, và nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai cô. Sự chạm nhẹ ấy, dù không lời, nhưng đủ để kéo Lê An trở về từ miền ký ức xa xăm. Cô khẽ giật mình, rồi quay đầu lại. Ánh mắt cô chạm vào đôi mắt trìu mến của Hoàng Huy, và nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ, nhưng giờ đây, nó đã hoàn toàn trở về với hiện tại, với tình yêu thương mà cô đang nắm giữ.
"Em yêu, em ngồi đây làm gì mà cười một mình thế?" Hoàng Huy hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy yêu thương. "Đã đến giờ chuẩn bị bữa tối rồi, anh có mua chút đồ ăn em thích." Anh nói, một tay vẫn đặt nhẹ trên vai cô, tay kia khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, một cử chỉ thân mật mà họ vẫn thường dành cho nhau.
Lê An đặt cuốn nhật ký xuống bên cạnh, trên bàn trà đã được sắp xếp gọn gàng. Cô ngẩng đầu nhìn chồng, trong ánh mắt ngập tràn sự biết ơn và hạnh phúc. "Em chỉ đang nhìn lại một chút kỷ niệm thôi, anh à," cô nói, giọng vẫn còn chút dư âm của sự hoài niệm, nhưng đã hoàn toàn hướng về phía anh. "Anh về rồi à? Để em đi làm cơm."
Cô đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Nụ cười vẫn còn vương vấn trên môi, nhưng giờ đây nó là nụ cười của một người phụ nữ viên mãn, của một người vợ, người mẹ đang sẵn sàng cho bữa cơm gia đình ấm cúng. Cô không cần phải giải thích gì thêm, và Hoàng Huy cũng không cần phải hỏi. Anh chỉ mỉm cười đáp lại, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và tin tưởng.
"Được rồi, để anh giúp em một tay," Hoàng Huy nói, anh kéo ghế ra, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô, nhưng lại không có ý định chạm vào cuốn nhật ký. Anh biết rằng, đó là một phần quá khứ của cô, một phần mà cô đã giữ gìn cẩn thận, và anh tôn trọng điều đó. Điều quan trọng nhất là hiện tại, là nụ cười bình yên trên môi vợ anh, là sự ấm áp trong căn nhà của họ.
Hai người cùng nhau đi về phía bếp. Tiếng dao thớt lách cách, tiếng nước chảy rì rầm, và tiếng nói cười nhẹ nhàng của họ hòa quyện vào nhau, lấp đầy không gian. Mùi thức ăn thơm lừng bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi giấy cũ, mùi bụi bặm của ký ức. Cuốn nhật ký vẫn nằm đó, trên bàn trà, dưới ánh đèn vàng dịu, như một chứng nhân thầm lặng cho một phần cuộc đời đã qua của Lê An. Nó không còn là một gánh nặng, không còn là một nỗi day dứt. Nó là một mảnh ghép của quá khứ, đã được đặt vào đúng vị trí của nó, để Lê An có thể bước tiếp, nhẹ nhàng và bình yên, trên con đường hạnh phúc mà cô đã tự lựa chọn. Dù Trần Hạo vẫn đang chìm đắm trong nỗi tiếc nuối và câu hỏi 'nếu như ngày đó', thì Lê An đã thực sự chấp nhận và bước qua, sống trọn vẹn với hiện tại, một cuộc sống mà có lẽ, anh chỉ có thể mơ ước.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.