Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 884: Tiếng Vọng Của Sự Im Lặng

Ánh sáng đầu tiên của ngày mới luồn lách qua khe cửa sổ, nhưng Trần Hạo đã thức giấc từ lâu. Đêm qua, giấc ngủ không gọi tên anh. Tâm trí anh cứ mãi chìm đắm trong những thước phim cũ, những ký ức về Lê An, về cái thuở ban đầu trong trẻo, và rồi về những sai lầm nối tiếp sai lầm. Khi tiếng chuông báo thức vang lên, anh chỉ khẽ giật mình, như một người đã quen với sự mệt mỏi thể chất và tinh thần thường trực.

Anh rời khỏi giường, cơ thể nặng trĩu nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến đáng sợ, như thể nỗi đau khổ đã trở thành một loại năng lượng bất tận. Sau khi vệ sinh cá nhân, anh khoác lên mình bộ vest Armani được đặt may riêng, chiếc áo sơ mi lụa là phẳng phiu không một nếp nhăn. Anh ngắm mình trong gương, một người đàn ông thành đạt, lịch lãm, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi buồn không thể che giấu. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt sapphire lấp lánh, phản chiếu ánh đèn, nhưng nó không thể nào đong đếm được thời gian đã mất, hay những cơ hội đã tuột khỏi tầm tay. Nó chỉ là một vật phẩm vô tri, nhắc nhở anh về những gì anh đã đổi lấy sự trống rỗng này. Mùi nước hoa cao cấp phảng phất, nhưng cũng không thể xua đi mùi hương của hoài niệm đang vương vấn trong tâm hồn anh.

Đến văn phòng, ánh nắng sớm đã rọi qua cửa sổ kính lớn, rọi sáng căn phòng làm việc sang trọng của anh. Những tia nắng vàng nhạt trải dài trên mặt bàn gỗ óc chó đánh bóng, trên những chồng tài liệu ngay ngắn và chiếc máy tính hiện đại. Anh ngồi xuống ghế da xoay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc ghế dù không gian đã ấm áp bởi máy điều hòa. Tiếng máy tính khởi động rì rì, rồi tiếng gõ phím lách cách của cô thư ký ngoài kia vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Nhưng Trần Hạo không thể hòa mình vào bản nhạc đó.

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào những con số, những báo cáo kinh doanh phức tạp. Mùi cà phê đậm vừa được pha thơm lừng lan tỏa khắp phòng, thứ hương vị quen thuộc giúp anh giữ tỉnh táo mỗi ngày. Anh cầm cây bút Montblanc trên tay, ngón cái vuốt ve lớp vỏ resin đen bóng, nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một dòng sông khác, một thị trấn khác, một thời điểm khác.

"Mình đã làm gì sai?" Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp gần như không thể nghe thấy, hòa vào tiếng điều hòa rì rầm. "Hay là không làm gì mới là sai lầm lớn nhất?" Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một lưỡi dao cùn cứa vào vết thương không bao giờ lành.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang bủa vây, nhưng vô ích. Thay vào đó, những hình ảnh lại hiện lên rõ nét hơn. Anh nhớ lại cái ngày anh nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường chuyên ở thành phố. Niềm vui pha lẫn nỗi lo âu. Anh đã hứa với Lê An, "Anh sẽ không quên em." Một lời hứa non nớt, yếu ớt, không có trọng lượng bằng hành động.

Và rồi, những ngày đầu ở thành phố. Áp lực học hành, sự choáng ngợp trước cuộc sống mới, những mối quan hệ mới. Những tin nhắn của anh gửi cho Lê An bắt đầu thưa dần, không phải vì anh hết thích cô, mà vì anh sợ. Sợ rằng mình không đủ giỏi, không đủ xứng đáng. Sợ rằng những hoài bão lớn lao của anh sẽ trở thành gánh nặng cho cô, sợ cô sẽ phải chờ đợi anh quá lâu. Anh đã tự biện minh cho sự im lặng của mình bằng những lý do cao cả, nhưng sâu thẳm trong tim, đó chỉ là sự e dè, sự thiếu dũng cảm.

Anh nhớ những cuộc gọi ngắn ngủi, những lần Lê An hỏi anh về cuộc sống ở thành phố, về những người bạn mới. Anh đã kể cho cô nghe bằng giọng điệu hờ hững, tránh né những chi tiết quan trọng, tránh né việc bày tỏ nỗi nhớ. Anh đã không dám nói với cô rằng mỗi khi màn đêm buông xuống, khi thành phố chìm vào giấc ngủ, anh lại nhớ da diết về những buổi tối trò chuyện bên bờ sông cũ, về tiếng ve sầu râm ran, về ánh trăng vằng vặc trên mặt nước. Anh đã không dám nói rằng anh nhớ nụ cười dịu dàng của cô, nhớ ánh mắt lấp lánh khi cô kể về những ước mơ nhỏ bé.

Cây bút trong tay anh khẽ rơi xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh trong căn phòng tĩnh mịch. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây. Một ngày đẹp trời, nhưng lòng anh lại nặng trĩu. Anh đã tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người, không phải bằng lời nói, mà bằng sự im lặng. Sự im lặng đó, ban đầu chỉ là một khe nứt nhỏ, nhưng qua thời gian, nó đã biến thành một vực thẳm không thể nào vượt qua.

Anh day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ. Anh đã để Lê An chờ đợi. Chờ đợi trong vô vọng. Và rồi, cô đã tìm thấy một bến đỗ khác. Một bến đỗ an yên, nơi cô được quan tâm, được yêu thương một cách rõ ràng, không phải là những tình cảm cất giấu, những lời nói không thành. Anh đã không đủ. Không đủ dũng cảm, không đủ kiên định, không đủ để giữ lấy tình yêu của đời mình. Cái "chậm một nhịp" định mệnh ấy đã khiến anh đánh mất tất cả. Anh đã không nhận ra rằng, đôi khi, sự im lặng còn đau đớn hơn vạn lời từ chối.

Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng nề như trút bỏ cả một gánh nặng của quá khứ. Anh biết, dù anh có thành công đến đâu, có đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp đến mấy, thì cái cảm giác tiếc nuối này sẽ mãi mãi là một phần của anh. Nó là cái giá anh phải trả cho sự hèn nhát của tuổi trẻ, cho những cơ hội anh đã bỏ lỡ. Anh nhìn vào màn hình máy tính một lần nữa, những con số và biểu đồ vẫn đang chờ đợi anh, nhưng chúng trở nên vô nghĩa. Tâm trí anh đã bị chiếm giữ hoàn toàn bởi bóng hình một cô gái, một dòng sông, và một "nếu như ngày đó" không bao giờ có lời đáp. Anh muốn xua đi, muốn tập trung, nhưng trái tim anh đã hóa đá, và tâm trí anh cứ mãi bám víu vào những gì đã mất. Cả buổi sáng trôi qua trong sự vật lộn không ngừng nghỉ giữa hiện tại đầy trách nhiệm và quá khứ đầy dằn vặt.

***

Đêm buông xuống, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình. Căn phòng rộng lớn, nội thất hiện đại, ánh sáng vàng ấm áp từ đèn trần hắt xuống những bức tranh trừu tượng và kệ sách chất đầy những tác phẩm kinh điển. Mùi gỗ và da từ bộ sofa Ý hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng của nến thơm, tạo nên một không gian sang trọng nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống. Anh không bật TV, không bật nhạc, chỉ có tiếng điều hòa rì rầm và sự tĩnh lặng đến đáng sợ của đêm khuya bao trùm.

Anh đứng bên khung cửa sổ lớn, nhìn ngắm thành phố rực rỡ bên dưới. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một tấm thảm lung linh, huyền ảo. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, biểu tượng của một thế giới mà anh đã chinh phục. Nhưng đứng giữa sự rực rỡ ấy, anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết. Không một ánh sáng nào từ những cao ốc kia có thể sưởi ấm trái tim anh, không một tiếng động nào có thể xua đi tiếng vọng của quá khứ.

Anh rót một ly rượu vang đỏ, loại hảo hạng, hương vị phức tạp và sâu lắng, nhưng không thể nào sánh bằng vị ngọt ngào của những kỷ niệm. Anh nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm họng, nhưng sự cay đắng trong lòng lại còn đậm hơn gấp bội. Anh bắt đầu hồi tưởng, không phải là những khoảnh khắc đẹp đẽ, mà là những quyết định, những sự im lặng đã tạo nên vực thẳm giữa anh và Lê An.

Anh nhớ lại cái ngày anh nhận được tin nhắn đầu tiên từ cô sau khi lên thành phố. Một tin nhắn đơn giản, hỏi thăm anh có ổn không, có quen với cuộc sống mới chưa. Anh đã trả lời vắn tắt, chỉ vỏn vẹn vài chữ, vì anh sợ, sợ rằng nếu anh bộc lộ quá nhiều cảm xúc, cô sẽ nghĩ anh yếu đuối, sẽ nghĩ anh không đủ mạnh mẽ để theo đuổi ước mơ. Anh đã không nhận ra, lúc đó, cô chỉ cần một lời động viên, một sự kết nối, chứ không phải một sự xa cách.

Và rồi, những cuộc điện thoại thưa dần. Anh luôn lấy cớ bận học, bận làm thêm, bận hòa nhập với môi trường mới. Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu buổi tối mà cô có lẽ đã ngồi một mình, nhìn ra bờ sông, chờ đợi một cuộc gọi từ anh. Anh đã không biết rằng, mỗi lần cô gọi mà anh không nghe máy, mỗi lần anh trả lời cụt lủn, là một lần sợi dây liên kết giữa hai người lại mỏng manh thêm một chút. Cái "khoảng cách vô hình" không phải tự nhiên mà có, nó được dệt nên từ chính những sự im lặng, những lời nói không thành của anh.

Anh nhớ những lần về thăm thị trấn, những lần tình cờ gặp Lê An. Cô vẫn cười, vẫn nói chuyện vui vẻ, nhưng anh cảm nhận được một sự xa cách vô hình đã hình thành. Anh đã không dám nắm lấy tay cô, không dám mời cô đi dạo bên bờ sông như ngày xưa. Anh đã không dám nói ra lời "anh nhớ em," "anh thích em." Anh đã sợ, sợ rằng lời nói đó sẽ làm hỏng mọi thứ, sẽ khiến cô phải bận tâm, sẽ làm mất đi sự hồn nhiên của cô. Nhưng chính sự sợ hãi đó lại là thứ đã hủy hoại tất cả.

"Thích thì không đủ... phải, mình đã không đủ... đủ dũng cảm." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc. Câu nói của Lê An, một lời từ chối thẳng thắn nhưng đầy chua xót, giờ đây không còn là một sự trách móc, mà là một sự thật nghiệt ngã mà anh buộc phải chấp nhận. Anh đã không đủ dũng cảm để đối diện với tình cảm của mình, không đủ dũng cảm để giữ lấy cô, không đủ dũng cảm để nói ra những lời cần nói.

Anh siết chặt ly rượu trong tay, cảm thấy một sự co thắt đau đớn trong lồng ngực. Đau đớn không phải vì mất mát, mà vì sự hối hận. Hối hận vì đã không hành động khi có cơ hội. Hối hận vì đã để cái tôi, sự sợ hãi và những tính toán cá nhân lấn át tình cảm chân thành. Anh đã để Lê An một mình trên con đường trưởng thành, để cô tự tìm lấy bến bờ hạnh phúc. Và giờ đây, khi cô đã tìm thấy nó, anh lại đứng đây, cô độc giữa căn phòng rộng lớn, nhìn ra thành phố xa hoa, nơi không có chỗ cho những kỷ niệm của bờ sông cũ.

Anh đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh nhắm mắt lại, và hình ảnh Lê An mỉm cười mãn nguyện bên bờ sông cũ lại hiện về trong tâm trí anh, nhưng lần này không còn là một ký ức đau khổ, mà là một sự chấp nhận. Cô đã hạnh phúc. Cô đã tìm thấy bình yên. Và đó là điều anh muốn, dù anh không phải là người mang lại điều đó cho cô.

Nỗi dằn vặt vẫn còn đó, sâu sắc và dai dẳng. Anh biết nó sẽ không bao giờ biến mất. Nó là vết sẹo không thể lành, là lời nhắc nhở vĩnh viễn về một tình yêu đã lỡ, một cuộc đời đã "sai một bước". Anh vẫn luôn tự hỏi, "nếu như ngày đó", nếu anh đủ dũng cảm để nói ra, để nắm giữ, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng đó là một câu hỏi không có lời đáp, một sự giày vò không ngừng nghỉ.

Anh mở mắt, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. Dù xa cách, dù mọi thứ đã an bài, anh vẫn cảm thấy một khao khát mơ hồ, một khao khát được nhìn thấy cô, dù chỉ là từ xa, để biết rằng cô thực sự hạnh phúc. Hoặc có lẽ, là để tự an ủi bản thân rằng ít nhất, sự hy sinh của anh, sự chậm trễ của anh, đã không hoàn toàn vô nghĩa. Nhưng rồi, anh lại tự nhủ, điều đó có ích gì? Mọi thứ đã quá muộn rồi. Màn đêm càng về khuya, không khí càng se lạnh, Trần Hạo đứng đó, giữa căn hộ lạnh lẽo, ôm lấy nỗi buồn của riêng mình, chờ đợi một ngày mới lại bắt đầu, một ngày mới mà có lẽ, cũng sẽ lại trôi qua trong sự cô đơn và hoài niệm, với tiếng vọng của sự im lặng đã tạo nên tất cả.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free