Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 931: Hơi Thở Mới Của Một Kiến Trúc Sư
Sau cuộc họp đầy ý nghĩa tại Trung tâm, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình trong một buổi chiều dịu nắng. Dù đã khuya, tâm trí anh vẫn luẩn quẩn quanh những kế hoạch, những con số, và hơn hết là những ánh mắt trong veo của những đứa trẻ tại Ánh Sáng. "Đây là điều mình nên làm," anh tự nhủ, một lời khẳng định vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Giờ đây, một ngày mới đã bắt đầu, mang theo một năng lượng khác hẳn.
Trần Hạo ngồi trước bàn làm việc rộng lớn, bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, tọa lạc ở tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh, nơi ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt mở ra toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh. Ánh nắng sớm màu mật ong chiếu qua khung cửa sổ cao vút, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà cẩm thạch và làm nổi bật tập tài liệu dày cộp về dự án 'Ươm Mầm Tương Lai' đang nằm ngay ngắn trước mặt anh. Không còn sự vội vã của những bản hợp đồng triệu đô, không còn áp lực của những con số lợi nhuận khô khan, gương mặt Trần Hạo hiện lên một vẻ tập trung sâu sắc, pha lẫn một sự háo hức mới mẻ. Anh không đọc lướt qua những dòng chữ, mà nghiền ngẫm từng chi tiết nhỏ nhất, từ kế hoạch tài chính cho từng quý đến chương trình giảng dạy cụ thể của từng cấp độ, hay thậm chí là danh sách các hoạt động ngoại khóa mang tính giáo dục. Mùi gỗ trầm ấm của bàn làm việc hòa quyện với hương cà phê đậm đặc vừa pha và mùi giấy mới tinh của tập tài liệu, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng, vừa gợi mở. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của anh vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng, đôi khi bị ngắt quãng bởi tiếng lật giấy sột soạt, hoặc tiếng thở dài rất khẽ khi anh bắt gặp một điểm cần suy xét kỹ lưỡng hơn.
Anh dùng cây bút máy Parker màu đen tuyền, gạch chân những đoạn quan trọng, ghi chú những câu hỏi còn bỏ ngỏ vào lề trắng. Từng nét chữ dứt khoát, gọn gàng, thể hiện sự kỹ lưỡng và tầm nhìn xa của một kiến trúc sư. Tâm trí anh không ngừng phân tích, sắp xếp, và hình dung về một tương lai mà những hạt mầm tri thức này sẽ vươn lên mạnh mẽ. "Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, mình lại cảm thấy háo hức đến thế trước một buổi họp," Trần Hạo thầm nghĩ. Niềm vui này không phải là sự phấn khích nhất thời của một thương vụ thành công, mà là một niềm vui sâu sắc hơn, đến từ việc kiến tạo, việc định hình một điều gì đó thực sự có ý nghĩa cho tương lai. Nó khác hẳn với cảm giác trống rỗng mà anh từng cảm nhận, dù đã đạt được nhiều thành công vật chất lẫy lừng trong sự nghiệp của mình. Giờ đây, anh cảm thấy mình đang thực sự "được sống", được cống hiến những gì mình có một cách trọn vẹn nhất.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Trần Hạo khỏi dòng suy tư. Chị Nguyệt, thư ký của anh, bước vào phòng với vẻ ngoài chuyên nghiệp, thanh lịch thường thấy. Mái tóc búi cao gọn gàng, bộ vest công sở màu xám nhạt, và lớp trang điểm nhẹ nhàng càng làm nổi bật vẻ đẹp sắc sảo của cô. Trên tay Chị Nguyệt là một tách cà phê mới, bốc khói nghi ngút, và một chồng hồ sơ khác. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, ngay bên cạnh tập tài liệu của anh, mùi hương quen thuộc tỏa ra, đánh thức mọi giác quan. Chị Nguyệt có thể cảm nhận được sự thay đổi tích cực trong sếp mình. Ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi hay lạnh lẽo như trước, thay vào đó là một sự lấp lánh, một ngọn lửa nhiệt huyết âm ỉ. Cô nhận thấy Trần Hạo vẫn đeo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Patek Philippe lịch lãm, nhưng dường như nó không còn là biểu tượng của sự thành công đơn thuần, mà là một vật nhắc nhở về những quỹ thời gian quý giá anh đang dành cho điều ý nghĩa.
"Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ chiều nay với đối tác ở Singapore. Và đây là báo cáo tài chính quý mới nhất," Chị Nguyệt nhẹ nhàng thông báo, giọng nói chuyên nghiệp, không chút thừa thãi.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về dự án. "Chị Nguyệt," anh nói, giọng trầm và dứt khoát, "kiểm tra lại danh sách tham dự buổi họp chiều nay. Đảm bảo mọi người đều nhận được tài liệu về dự án 'Ươm Mầm Tương Lai' trước 30 phút. Tôi muốn họ có đủ thời gian để xem xét và chuẩn bị ý kiến." Anh đưa cho cô danh sách các phòng ban và cá nhân liên quan mà anh muốn tham gia vào buổi họp, bao gồm cả những chuyên gia từ các lĩnh vực khác nhau, không chỉ dừng lại ở phòng ban thiện nguyện. Anh muốn buổi họp này phải thật sự hiệu quả, không phải chỉ là một buổi trình bày suông.
Chị Nguyệt hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng gật đầu. "Vâng, thưa anh. Tôi sẽ sắp xếp ngay." Cô hiểu rằng dự án này có một ý nghĩa đặc biệt đối với Trần Hạo. Cô đã quen với việc sếp của mình luôn làm việc chuyên nghiệp và hiệu quả, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy anh dành nhiều tâm huyết đến vậy cho một hoạt động không mang lại lợi nhuận trực tiếp cho công ty. Cô lặng lẽ rời đi, để lại Trần Hạo một mình với những suy tư và kế hoạch đang dệt nên trong tâm trí. Tiếng đóng cửa khẽ khàng, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng.
Trần Hạo lại chìm vào tập tài liệu, tiếp tục chỉnh sửa và bổ sung. Anh nghĩ về những đứa trẻ, về nụ cười của bé An Nhiên, về những ước mơ nhỏ bé đang chờ đợi được ươm mầm. Anh hình dung về một tương lai mà những đứa trẻ ấy không chỉ được học chữ, mà còn được trang bị những kỹ năng sống, những kiến thức để tự tin bước vào đời. Anh muốn dự án này phải vững chắc từ nền móng, giống như một công trình kiến trúc vĩ đại mà anh từng thiết kế. Mọi chi tiết, dù nhỏ nhất, cũng phải được tính toán kỹ lưỡng, để đảm bảo tính bền vững và hiệu quả lâu dài. Anh không muốn đây chỉ là một sự hỗ trợ nhất thời, mà là một "ngôi nhà" vững chãi, được xây bằng tri thức và hy vọng, nơi mà mỗi viên gạch đều thấm đượm tâm huyết và tầm nhìn. Cái cảm giác "chậm một nhịp" của những ngày xưa cũ, cái "nếu như ngày đó" đã dần lùi vào một góc khuất trong tâm hồn anh, nhường chỗ cho niềm hứng khởi của hiện tại, cho những bước đi vững chãi của một kiến trúc sư đang xây dựng tương lai.
***
Buổi chiều hôm đó, Phòng Họp Chiến Lược của Trần Thiện Minh mang một không khí khác lạ. Không còn sự căng thẳng thường trực của những cuộc đàm phán thương trường hay những bản báo cáo tài chính khắc nghiệt, thay vào đó là một bầu không khí trang trọng nhưng tràn đầy tính hợp tác. Căn phòng hình chữ nhật lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED hiện đại, và những chiếc ghế da cao cấp được sắp xếp ngay ngắn. Hệ thống màn hình chiếu lớn ở cuối phòng hiển thị rõ ràng những biểu đồ, kế hoạch của dự án 'Ươm Mầm Tương Lai'. Tiếng máy tính xách tay lách cách, tiếng bút ký giấy sột soạt, và tiếng nói chuyện rành mạch, rõ ràng vang lên, hòa quyện với tiếng điều hòa không khí chạy êm ru, tạo nên một môi trường làm việc chuyên nghiệp và hiệu quả.
Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ điềm tĩnh, tự tin. Ánh mắt anh quét qua từng người tham gia, từ các trưởng phòng ban của Trần Thiện Minh đến đại diện Trung tâm Bảo trợ Trẻ em Ánh Sáng. Không giống như những buổi họp trước đây, nơi anh thường giữ thái độ lạnh lùng, chỉ lắng nghe và đưa ra quyết định cuối cùng, hôm nay anh chủ động tương tác, đặt câu hỏi và đưa ra những phân tích sâu sắc. Anh không chỉ là một nhà tài trợ, mà là một người lãnh đạo, một kiến trúc sư đang xây dựng một công trình có ý nghĩa, không phải bằng bê tông cốt thép mà bằng tri thức và hy vọng. Anh đã thay đổi.
Thanh Tùng ngồi ngay cạnh Trần Hạo, trên môi nở nụ cười rạng rỡ. Anh dường như là người vui mừng nhất khi chứng kiến sự chuyển biến rõ rệt của bạn thân. Vóc người cao, hơi gầy của anh dựa nhẹ vào thành ghế, ánh mắt luôn hướng về Trần Hạo với sự tin tưởng tuyệt đối. Cô Thu, đại diện Trung tâm, ngồi đối diện, vẻ mặt hiền từ, phúc hậu. Đôi mắt ẩn chứa sự từng trải và lòng nhân ái của cô giờ đây lấp lánh niềm hy vọng. Cô đang trình bày một cách chi tiết về các khía cạnh chuyên môn giáo dục, từ việc lựa chọn giáo trình phù hợp với lứa tuổi đến phương pháp tiếp cận tâm lý cho từng em nhỏ có hoàn cảnh đặc biệt. Giọng nói của cô ấm áp, truyền cảm, làm dịu đi không khí căng thẳng thường thấy của một buổi họp doanh nghiệp.
"Theo kế hoạch ban đầu, chúng ta sẽ tập trung vào việc nâng cao chất lượng giáo dục cơ bản cho các em ở độ tuổi tiểu học và trung học cơ sở," Cô Thu nói, dùng chiếc bút laser chỉ vào một biểu đồ trên màn hình. "Tuy nhiên, chúng tôi nhận thấy nhu cầu về giáo dục hướng nghiệp cho các em lớn hơn, đặc biệt là các em sắp bước vào tuổi trưởng thành, cũng rất cấp thiết."
Trần Hạo gật đầu, ánh mắt sắc bén. "Vâng, tôi đã xem xét điểm này trong báo cáo của cô. Về phần phân bổ nguồn lực, tôi nghĩ chúng ta nên ưu tiên đầu tư vào cơ sở vật chất ban đầu và đào tạo giáo viên chất lượng cao. Một nền tảng vững chắc về đội ngũ và môi trường học tập sẽ đảm bảo hiệu quả lâu dài của dự án. Chúng ta không thể xây nhà trên một nền đất yếu. Việc đầu tư vào con người và không gian học tập chính là đầu tư vào tương lai của các em." Anh dùng chiếc bút bi chỉ vào một mục trong tài liệu của mình, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. "Tôi đề xuất chúng ta phân bổ thêm một phần ngân sách cho việc xây dựng một thư viện nhỏ với đầy đủ sách vở, tài liệu tham khảo, và các thiết bị học tập hiện đại. Đồng thời, cần có các khóa đào tạo định kỳ cho giáo viên về phương pháp sư phạm tiên tiến và kỹ năng quản lý lớp học."
Cô Thu mỉm cười rạng rỡ. "Anh Hạo nói rất đúng. Kinh nghiệm của anh trong quản lý dự án thật sự rất quý báu. Chúng tôi luôn trăn trở về việc làm sao để có thể duy trì chất lượng giáo dục một cách bền vững. Đề xuất của anh đã giải quyết được một trong những mối lo ngại lớn nhất của chúng tôi."
Thanh Tùng khẽ nghiêng người, thầm thì vào tai Trần Hạo, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. "Cậu cứ như cá gặp nước vậy, Hạo ạ. Trông cậu còn hào hứng hơn cả khi chốt hợp đồng bạc tỷ." Trần Hạo chỉ khẽ nhếch mép cười, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy ẩn ý. Anh không phủ nhận lời của Thanh Tùng, bởi lẽ anh biết, điều Thanh Tùng nói là sự thật. Niềm vui từ việc tạo ra giá trị thực sự, từ việc nhìn thấy tiềm năng của những hạt mầm hy vọng, lớn hơn rất nhiều so với những con số khô khan trên báo cáo tài chính.
Cuộc họp tiếp tục với những trao đổi sôi nổi. Trần Hạo không ngừng đặt câu hỏi, đưa ra những phân tích sâu sắc về tính khả thi, khả năng mở rộng và những rủi ro tiềm ẩn của dự án. Anh không chỉ quan tâm đến việc tài trợ, mà còn muốn đảm bảo rằng mỗi đồng tiền, mỗi nỗ lực đều được sử dụng một cách hiệu quả nhất. Anh gợi ý về việc thiết lập một hệ thống theo dõi tiến độ học tập của các em, một cơ chế phản hồi từ phụ huynh và giáo viên, để dự án có thể liên tục cải thiện và thích ứng. Anh còn đề xuất tổ chức các buổi hội thảo về kỹ năng mềm, tư vấn hướng nghiệp, và mời các chuyên gia từ nhiều lĩnh vực đến chia sẻ kinh nghiệm sống cho các em lớn hơn. Mọi người lắng nghe chăm chú, ghi chép cẩn thận. Chị Nguyệt, người cũng có mặt trong buổi họp để hỗ trợ hành chính, nhìn sếp mình với một sự ngạc nhiên thú vị. Cô chưa bao giờ thấy Trần Hạo tận tâm và nhiệt huyết đến vậy trong một dự án không liên quan trực tiếp đến lợi nhuận.
Trong khoảnh khắc, khi Trần Hạo đang say sưa trình bày một ý tưởng mới về việc hợp tác với các trường đại học để tạo cơ hội học bổng cho các em có thành tích xuất sắc, anh bỗng nhớ về một "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách anh và Lê An. Ngày đó, anh đã không dám nói ra "lời nói không thành" của mình, để rồi hối tiếc về cái "nếu như ngày đó" anh đã chậm một nhịp. Giờ đây, anh không còn muốn lặp lại sai lầm ấy. Anh muốn xây dựng một tương lai mà không có khoảng cách nào có thể ngăn cản những ước mơ. Anh muốn hành động, muốn kiến tạo, muốn biến những tiếc nuối thành động lực để tạo ra những giá trị bền vững.
Cô Thu, với vẻ mặt rạng rỡ, nhìn Trần Hạo bằng ánh mắt đầy biết ơn và ngưỡng mộ. "Anh Hạo không chỉ mang đến nguồn tài chính, mà còn là một luồng gió mới, một tầm nhìn chiến lược cho trung tâm của chúng tôi. Chúng tôi thật sự rất may mắn."
Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc lan tỏa trong lồng ngực. Đây không phải là sự thỏa mãn của một người đàn ông thành đạt đã chinh phục được một đỉnh cao mới, mà là sự bình yên của một tâm hồn đang tìm thấy mục đích sống thật sự. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, một chương tràn ngập hy vọng và sự sẻ chia.
***
Sau buổi họp đầy hiệu quả, ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống trên thành phố. Trần Hạo và Thanh Tùng quyết định ghé vào quán cà phê 'Góc Yên Bình', một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ. Quán giữ nguyên vẻ hoài cổ với bức tường gạch trần, những ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Bên trong, không gian ấm cúng và dịu mát, là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với những bộ bàn ghế gỗ sẫm màu, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, và nhiều chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ vang lên êm dịu, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác, và thỉnh thoảng là tiếng chim hót lảnh lót từ tán cây xanh bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí yên bình và thư thái hiếm có giữa lòng thành phố ồn ào.
Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, vị đắng nhẹ của cà phê Arabica hảo hạng lan tỏa trong khoang miệng. Gương mặt anh hiện rõ vẻ thư thái, không còn sự căng thẳng hay những vệt lo âu thường trực. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn màu tím cam đang dần nhường chỗ cho những ánh đèn thành phố bắt đầu rực sáng. Một cảm giác bình yên lạ lùng bao trùm lấy anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, như một vật kỷ niệm của một Trần Hạo đã cũ, một Trần Hạo từng bị mắc kẹt trong nỗi tiếc nuối và sự cô độc.
"Thật lạ, Tùng ạ," Trần Hạo cất tiếng, giọng nói trầm ấm, pha chút suy tư. Anh quay sang nhìn Thanh Tùng, người đang ngồi đối diện, nhấm nháp ly trà đào. "Khi làm những dự án kinh doanh, dù thành công đến mấy, dù đạt được những đỉnh cao danh vọng, mình cũng chỉ cảm thấy áp lực và đôi khi là sự trống rỗng. Giống như một cái giếng không đáy, đổ bao nhiêu nước vào cũng không thấy đầy." Anh khẽ lắc đầu, một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi. "Nhưng với 'Ươm Mầm Tương Lai', mình lại tìm thấy một niềm vui, một ý nghĩa sâu sắc hơn. Cảm giác như mỗi ngày trôi qua, mình không chỉ làm việc, mà đang thực sự sống."
Thanh Tùng đặt ly trà xuống bàn, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Có lẽ, đó là lúc cậu tìm thấy giá trị thực sự của bản thân, không chỉ qua những con số, mà qua những điều cậu có thể kiến tạo cho người khác, Hạo ạ. Từ trước đến nay, cậu luôn là người có tầm nhìn xa trông rộng, có khả năng biến những ý tưởng lớn thành hiện thực. Nhưng có vẻ như chỉ đến bây giờ, cậu mới tìm thấy một 'công trình' mà cậu thực sự muốn dốc lòng xây dựng, một 'công trình' không chỉ mang lại lợi ích vật chất mà còn nuôi dưỡng tâm hồn."
Trần Hạo gật đầu, ánh mắt xa xăm. "Có lẽ vậy. Giống như việc xây một ngôi nhà, nhưng không phải bằng gạch đá, mà bằng tri thức và hy vọng." Anh nghĩ về những đứa trẻ ở trung tâm, về những nụ cười trong trẻo, về những ước mơ bé nhỏ mà anh đang góp phần vun đắp. Cảm giác này, nó khác biệt hoàn toàn với những gì anh từng trải qua. Nó không phải là tình yêu mãnh liệt, không phải là sự si mê, mà là một thứ tình cảm sâu lắng, một sự gắn kết với những giá trị nhân văn mà anh đã bỏ quên bấy lâu. Nỗi tiếc nuối về "lời nói không thành" với Lê An, về cái "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp", vẫn còn đó, như một dòng sông chảy ngầm trong tâm hồn, nhưng nó không còn là xiềng xích trói buộc anh. Giờ đây, dòng chảy ấy đã được chuyển hóa thành một nguồn năng lượng mạnh mẽ, thúc đẩy anh hướng về phía trước.
Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chân thành, không còn chút gượng ép nào. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh đèn thành phố đã rực rỡ. Đột nhiên, trong dòng người hối hả dưới phố, anh thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc, một người phụ nữ với mái tóc dài ngang lưng, dáng người thanh mảnh, bước đi nhẹ nhàng. Một cảm giác day dứt thoáng qua, một hình ảnh mơ hồ của Lê An hiện lên trong tâm trí anh, khiến anh ngẩn ngơ trong chốc lát. Nhưng rồi, hình ảnh ấy cũng nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho ánh sáng của những ngọn đèn đường, cho âm thanh của cuộc sống đang diễn ra. Anh biết, cuộc đời đã rẽ sang những ngả khác.
"Cậu có kế hoạch gì cho tuần tới không?" Thanh Tùng hỏi, kéo anh trở về thực tại.
Trần Hạo quay lại, đôi mắt đã trở nên kiên định hơn. "Nhiều lắm chứ. Chúng ta cần triển khai ngay việc xây dựng thư viện và lên kế hoạch cho khóa đào tạo giáo viên đầu tiên. Mình muốn đích thân xuống trung tâm để xem xét tiến độ." Anh cảm thấy một sự thỏa mãn trí tuệ, một niềm vui đến từ việc giải quyết vấn đề, từ việc kiến tạo. "Niềm hứng thú và sự tận tâm của mình đối với dự án 'Ươm Mầm Tương Lai' sẽ không chỉ dừng lại ở giáo dục, Tùng ạ. Mình nghĩ, đây chỉ là khởi đầu."
Thanh Tùng đặt tay lên vai bạn, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và ủng hộ. "Mình biết mà. Cậu sẽ làm được nhiều điều lớn lao hơn nữa. Cậu đã tìm thấy con đường của mình rồi."
Trần Hạo mỉm cười. Anh đã tìm thấy một bến đỗ cho tâm hồn mình, một nơi mà anh có thể thực sự tạo ra sự khác biệt. Anh sẽ không còn bị ám ảnh bởi nỗi tiếc nuối nữa. Anh sẽ xây dựng một 'công trình' lớn hơn, một di sản mang tên anh, được dệt nên từ tri thức và hy vọng, từ những hạt mầm yêu thương mà anh gieo trồng. Anh biết, sự gắn bó với các em nhỏ và việc cống hiến cho cộng đồng sẽ dần chữa lành vết thương lòng của anh, giúp anh tìm thấy một dạng hạnh phúc khác, sâu sắc hơn, một hạnh phúc đích thực.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.