Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 932: Dấu Hiệu Của Một Sự Thay Đổi

"Mình biết mà. Cậu sẽ làm được nhiều điều lớn lao hơn nữa. Cậu đã tìm thấy con đường của mình rồi."

Trần Hạo mỉm cười. Anh đã tìm thấy một bến đỗ cho tâm hồn mình, một nơi mà anh có thể thực sự tạo ra sự khác biệt. Anh sẽ không còn bị ám ảnh bởi nỗi tiếc nuối nữa. Anh sẽ xây dựng một 'công trình' lớn hơn, một di sản mang tên anh, được dệt nên từ tri thức và hy vọng, từ những hạt mầm yêu thương mà anh gieo trồng. Anh biết, sự gắn bó với các em nhỏ và việc cống hiến cho cộng đồng sẽ dần chữa lành vết thương lòng của anh, giúp anh tìm thấy một dạng hạnh phúc khác, sâu sắc hơn, một hạnh phúc đích thực.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp trên những mái nhà cao tầng, Trần Hạo đã có mặt tại văn phòng Tổng Giám Đốc của Trần Thịnh. Căn phòng nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, mở ra một khung cảnh bao quát cả thành phố đang dần bừng tỉnh. Dưới chân anh, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, tựa như những mạch máu đang bơm sự sống vào lòng đô thị. Mùi cà phê đậm đặc thoảng nhẹ trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ óc chó ấm áp từ chiếc bàn làm việc lớn và hương da cao cấp từ chiếc ghế bành. Mọi thứ vẫn trang trọng, uy nghiêm như thường lệ, nhưng hôm nay, Trần Hạo cảm nhận được một sự khác biệt, một luồng khí tươi mới len lỏi vào từng ngóc ngách quen thuộc.

Anh đặt chiếc cặp da xuống góc bàn, không vội vàng bật máy tính hay kiểm tra đống giấy tờ đang chờ giải quyết. Thay vào đó, anh bước đến bên cửa sổ, đứng lặng lẽ. Ánh sáng ban mai xuyên qua lớp kính, vuốt ve khuôn mặt anh, làm dịu đi những đường nét căng thẳng từng hằn sâu trên vầng trán. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí trời trong lành, không còn vương vấn sự nặng nề của những đêm dài trăn trở. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy mình như một phần của bức tranh thành phố đang vươn mình, không còn là một kẻ đứng ngoài, cô độc quan sát.

Ký ức về cuộc trò chuyện với Thanh Tùng đêm qua, về niềm vui và ý nghĩa mà dự án "Ươm Mầm Tương Lai" mang lại, vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí anh. Nó không phải là một sự xoa dịu nhất thời, mà là một cảm giác bình yên sâu sắc, một sự chấp nhận rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, rằng anh có thể kiến tạo những điều tốt đẹp, dù cho những vết thương lòng của quá khứ vẫn còn đó, như một dòng sông chảy ngầm. Anh nghĩ về Lê An, không còn là nỗi ám ảnh dằn vặt, mà như một phần của một câu chuyện đã khép lại, một hồi ức xa xăm. "Nếu như ngày đó… anh đã không chậm một nhịp", câu nói ấy giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng mờ nhạt, không đủ sức kéo anh trở lại vực sâu của tiếc nuối. Anh đã học được cách sống chung với nó, biến nó thành một phần của mình, như cách một dòng sông tự tìm lối đi qua những ghềnh đá.

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Trần Hạo về thực tại.

"Mời vào," anh nói, giọng trầm ấm, không chút vội vã.

Chị Nguyệt, thư ký của anh, bước vào với một tách cà phê nóng hổi và chồng tài liệu gọn gàng trên tay. Cô ấy xinh đẹp, thanh lịch, với mái tóc búi cao và lớp trang điểm nhẹ nhàng, luôn toát lên vẻ chuyên nghiệp và tinh tế. Khi Chị Nguyệt tiến lại gần, cô thoáng ngạc nhiên trước vẻ mặt của Trần Hạo. Anh quay sang, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhẹ, không còn gượng gạo hay xã giao, mà chứa đựng một sự thư thái, chân thật. Ánh mắt anh vẫn trầm tư, nhưng có thêm một tia sáng, như ánh mặt trời vừa xuyên qua đám mây.

"Anh Hạo, cà phê của anh ạ," Chị Nguyệt đặt tách cà phê xuống bàn, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt anh lâu hơn một chút. Cô đã làm việc với Trần Hạo nhiều năm, chứng kiến anh từ những ngày đầu gầy dựng sự nghiệp, qua những tháng ngày vùi đầu vào công việc với vẻ mặt lạnh lùng và căng thẳng. Cô hiếm khi thấy anh cười, chứ đừng nói đến một nụ cười nhẹ nhõm đến vậy vào buổi sáng sớm. "Hôm nay trông anh có vẻ... khác. Khỏe khoắn hơn nhiều ạ."

Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, hương vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, xua đi chút mỏi mệt còn sót lại. Anh nhìn Chị Nguyệt, nụ cười vẫn vương trên môi. "Có sao? Chắc là nhờ tối qua ngủ ngon hơn thôi." Anh đáp lời một cách nhẹ nhàng, một sự lảng tránh khéo léo, nhưng trong lòng anh biết cô ấy nói đúng. Anh không muốn giải thích cặn kẽ về sự thay đổi này, nó là một hành trình nội tâm mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu. Anh cũng không muốn nó trở thành đề tài bàn tán, nhưng anh cũng không phủ nhận niềm vui đang dâng trào.

"Vâng, chắc vậy ạ," Chị Nguyệt khẽ cười, một nụ cười chuyên nghiệp nhưng cũng lộ rõ sự tò mò. Cô không hỏi thêm, giữ đúng chừng mực của một thư ký giỏi, nhưng trong lòng vẫn không khỏi thắc mắc. Trần Hạo của ngày hôm nay, rõ ràng đã mang một hơi thở mới.

Trần Hạo quay lại bàn làm việc, mở máy tính. Các số liệu, báo cáo, email công việc hiện ra trên màn hình. Anh bắt đầu xử lý chúng, nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác. Không còn là áp lực phải đạt được mục tiêu, mà là niềm hứng thú được kiến tạo, được giải quyết vấn đề. Mỗi cú click chuột, mỗi dòng email được trả lời đều mang theo một năng lượng chủ động, tràn đầy. Anh cảm thấy mình không chỉ đang làm việc, mà đang thực sự sống, đang góp phần xây dựng một thứ gì đó có ý nghĩa, cả trong công việc kinh doanh và những hoạt động thiện nguyện. Sự cởi mở và năng lượng mới này không chỉ dừng lại ở dự án "Ươm Mầm Tương Lai" mà đang lan tỏa sang cả khía cạnh công việc hàng ngày của anh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu.

Giữa buổi sáng, phòng họp chiến lược của Trần Thịnh rộn ràng hơn thường lệ. Trần Hạo, trong bộ vest đen lịch lãm, ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện với anh Long – đồng nghiệp thân thiết và cũng là cấp trên cũ của anh, cùng với các trưởng phòng ban khác. Căn phòng hình chữ nhật lớn, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng phản chiếu ánh đèn LED trắng sáng, tạo nên một bầu không khí trang trọng và có phần căng thẳng. Tiếng slide trình chiếu liên tục chuyển đổi trên màn hình lớn, tiếng máy tính xách tay lạch cạch, tiếng bút ký giấy sột soạt, và đôi khi là tiếng ho khan của ai đó trong phòng. Mùi cà phê, mùi giấy mới và chút hương nước hoa cao cấp hòa quyện với mùi điều hòa phả ra, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp đến từng chi tiết.

Buổi họp hôm nay xoay quanh một dự án đầu tư mới của tập đoàn vào lĩnh vực công nghệ xanh, một dự án đầy tiềm năng nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Thông thường, Trần Hạo sẽ lắng nghe một cách trầm tĩnh, chỉ đưa ra ý kiến khi thật cần thiết, và những lời nói của anh thường súc tích, sắc bén, mang tính quyết định. Nhưng hôm nay thì khác.

Khi trưởng phòng kinh doanh trình bày về các rủi ro thị trường, Trần Hạo không chỉ ngồi im. Anh chủ động đặt câu hỏi, không phải để bắt bẻ, mà để đào sâu vấn đề. "Tôi nghĩ chúng ta nên phân tích kỹ hơn về chuỗi cung ứng. Liệu có phương án nào để đa dạng hóa nguồn nguyên liệu đầu vào, giảm thiểu sự phụ thuộc vào một nhà cung cấp duy nhất không?" Anh nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy uy lực.

Đến lượt trưởng phòng tài chính trình bày về các khoản đầu tư, Trần Hạo lại đưa ra một đề xuất táo bạo. "Tôi nghĩ chúng ta có thể áp dụng mô hình quản lý dự án linh hoạt hơn, tương tự như cách chúng tôi đang triển khai ở 'Ươm Mầm Tương Lai' để tối ưu hóa nguồn lực và phản ứng nhanh hơn với những thay đổi của thị trường. Ví dụ, chúng ta có thể chia nhỏ dự án thành các giai đoạn ngắn hơn, đánh giá hiệu quả liên tục và điều chỉnh kế hoạch kịp thời."

Lời nói của Trần Hạo vang lên, mang theo một làn gió mới, một sự nhiệt huyết hiếm thấy. Anh thậm chí còn đứng dậy, tiến đến bảng trắng, cầm bút vẽ sơ đồ tư duy để giải thích chi tiết ý tưởng của mình. Các đường nét nhanh gọn, mạch lạc, thể hiện sự am hiểu sâu sắc và tầm nhìn chiến lược. Anh không chỉ nói về lý thuyết mà còn đưa ra những ví dụ cụ thể từ cách dự án "Ươm Mầm Tương Lai" đang vận hành, từ việc phân công nhiệm vụ, theo dõi tiến độ, đến cách thích nghi với những tình huống bất ngờ. Ánh mắt anh sáng rực, toát lên sự tự tin và niềm hứng thú thực sự.

Anh Long, người ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua Trần Hạo với vẻ thăm dò. Ban đầu là sự ngạc nhiên, rồi dần chuyển thành một nụ cười kín đáo, đầy thấu hiểu. Anh Long đã biết Trần Hạo từ rất lâu, từ những ngày anh còn là một thanh niên đầy tham vọng nhưng cũng ẩn chứa nhiều nỗi niềm. Anh nhận ra đây không phải là một sự thay đổi nhất thời, mà là một chuyển biến sâu sắc từ bên trong.

"Hạo hôm nay có vẻ rất có hứng thú," Anh Long khẽ nói nhỏ với người đồng nghiệp ngồi cạnh, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Ánh mắt anh tràn đầy sự hài lòng.

Đồng nghiệp bên cạnh gật đầu đồng tình, vẻ mặt cũng có chút ngạc nhiên. "Vâng, anh ấy thường trầm tính hơn nhiều khi họp những dự án như thế này."

Trần Hạo tiếp tục giải thích, đôi khi còn phản biện lại những ý kiến khác một cách khách quan nhưng đầy thuyết phục. Sự nhiệt huyết và tự tin của anh lan tỏa khắp phòng, khiến bầu không khí họp bớt căng thẳng và trở nên sôi nổi hơn. Anh không còn là một Tổng Giám Đốc lạnh lùng, xa cách, mà là một kiến trúc sư thực sự, đang hăng say phác thảo một công trình mới, không chỉ bằng gạch đá mà bằng tri thức và hy vọng. Anh đã tìm thấy một niềm vui trí tuệ, một sự thỏa mãn đến từ việc kiến tạo, không chỉ là những con số lợi nhuận. Sự thay đổi này, anh nhận ra, chính là kết quả của việc anh học cách sống chung với nỗi tiếc nuối, biến nó thành động lực để hướng về phía trước, tìm kiếm những ý nghĩa mới cho cuộc đời mình.

Buổi trưa tại căn tin công ty Trần Thịnh luôn là một khung cảnh náo nhiệt. Không gian rộng rãi, thiết kế hiện đại với nhiều bàn ghế và quầy thức ăn tự chọn, tràn ngập tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng dao dĩa lách cách, tiếng khay va chạm và cả tiếng máy bán hàng tự động. Mùi thức ăn đa dạng, từ món Á đến món Âu, hòa quyện với mùi cà phê mới pha, tạo nên một hỗn hợp hương vị đặc trưng của giờ nghỉ trưa.

Trần Hạo cầm khay cơm trên tay, như thường lệ, anh sẽ tìm một góc yên tĩnh, xa lánh đám đông để dùng bữa. Đó là thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức anh suốt nhiều năm qua, một cách để giữ khoảng cách với mọi người, để bảo vệ sự cô độc của riêng mình. Nhưng hôm nay thì khác. Bước chân anh bỗng chốc rẽ sang một hướng khác, về phía một nhóm đồng nghiệp trẻ đang ngồi quây quần, rôm rả nói chuy��n. Họ là những nhân viên mới, độ tuổi khoảng cuối hai mươi, đầu ba mươi, tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết.

Anh tiến lại gần, đặt khay cơm xuống một chỗ trống còn lại trên bàn. Một vài người ngẩng đầu lên, thoáng ngạc nhiên khi thấy vị Tổng Giám Đốc quyền lực lại chọn ngồi cùng họ. Một cô gái trẻ nhanh chóng kéo ghế ra, vẻ mặt có chút ngượng nghịu.

"Anh Hạo, mời anh," cô nói, giọng hơi run.

Trần Hạo khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. "Cứ tự nhiên, mọi người không cần câu nệ." Anh nói, giọng điệu hoàn toàn thoải mái, khác hẳn với vẻ lạnh lùng mà họ vẫn thường thấy.

Anh bắt đầu dùng bữa, nhưng không vùi đầu vào đĩa cơm như mọi khi. Anh lắng nghe câu chuyện của họ, về những dự án đang thực hiện, về những khó khăn trong công việc, và cả những câu chuyện phiếm về cuộc sống thường ngày. Anh thi thoảng gật đầu, đôi khi còn khẽ mỉm cười khi nghe một câu chuyện vui. Sự hiện diện của anh, ban đầu khiến nhóm đồng nghiệp có chút e dè, nhưng dần dần, sự cởi mở và thân thiện của anh đã xua tan đi bầu không khí căng thẳng.

Một chàng trai trẻ đang kể về một tình huống dở khóc dở cười khi anh ta quên mất bản báo cáo quan trọng trong buổi thuyết trình. Trần Hạo nghe xong, không kìm được khẽ bật cười, một tiếng cười nhỏ nhưng chân thật. Anh thậm chí còn đùa một câu. "Chắc cậu phải học cách ghi chú vào lòng bàn tay như tôi ngày xưa quá. Lần sau nhớ cẩn thận hơn nhé, nếu không thì sếp cũ của tôi sẽ cho cậu 'ăn hành' đấy."

Cả nhóm đồng nghiệp bật cười rộ lên, không ngờ Trần Hạo lại có thể đùa cợt một cách tự nhiên đến vậy. Sự gần gũi này là điều mà họ chưa từng trải nghiệm trước đây. Anh vẫn trầm tư, vẫn giữ một vẻ điềm đạm vốn có, nhưng cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và mọi người dường như đã thu hẹp lại đáng kể.

Xa xa, Hà Minh, một đồng nghiệp cùng cấp với Trần Hạo, đang xếp hàng lấy cơm. Anh ta khá bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn có vẻ tự tin, thường xem Trần Hạo như một đối thủ ngầm. Ánh mắt anh ta vô tình lướt qua bàn ăn của Trần Hạo và bỗng chốc dừng lại. Vẻ mặt anh ta lộ rõ sự kinh ngạc, đôi mắt mở to.

"Có phải tôi nhìn nhầm không? Trần Hạo đang cười đùa sao?" Hà Minh quay sang hỏi người đồng nghiệp đứng cạnh mình, giọng nói đầy vẻ hoài nghi.

Người đồng nghiệp kia cũng nhìn sang, gật đầu xác nhận. "Vâng, đúng là anh Hạo đấy. Anh ấy dạo này khác thật đấy. Không còn lạnh lùng như trước nữa. Cảm giác như anh ấy đang sống một cuộc đời khác vậy."

Hà Minh nhíu mày, trong lòng không khỏi tò mò và có chút ghen tị. Trần Hạo luôn là một bức tường thành vững chắc, khó đoán, nhưng giờ đây, bức tường ấy dường như đã có những vết nứt, để lộ ra một con người sống động hơn, gần gũi hơn.

Trần Hạo tiếp tục bữa trưa, ánh mắt thi thoảng vẫn trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi. Nhưng tổng thể thì anh rất thoải mái, khác hẳn với vẻ "sếp khó gần" thường ngày. Anh đã học được rằng, hạnh phúc không phải là sự cô độc trên đỉnh cao, mà là sự sẻ chia, là những khoảnh khắc giản dị bên những người xung quanh. Dự án "Ươm Mầm Tương Lai" không chỉ mang lại cho anh mục đích sống, mà còn giúp anh mở lòng, kết nối lại với thế giới, và tìm thấy một phần con người mình đã đánh mất.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Trên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, gió lùa lên cao, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tà. Trần Hạo đứng tựa vào lan can kính cường lực, nhìn xuống thành phố đang lên đèn rực rỡ. Những ánh đèn đủ màu sắc bắt đầu nhấp nháy, tạo thành một tấm thảm ánh sáng khổng lồ trải dài đến tận chân trời. Tiếng còi xe từ xa vọng lên thành phố đang tan ca, hòa cùng tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà, tạo nên một bản giao hưởng của đô thị. Mùi không khí cao, mùi kim loại và chút khói bụi đặc trưng của thành phố lớn len lỏi vào khứu giác anh.

Gió lùa qua mái tóc anh, làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí. Anh nhớ lại những lời nhận xét của Chị Nguyệt vào buổi sáng, sự ngạc nhiên của Anh Long trong phòng họp, và cả vẻ mặt đầy kinh ngạc của Hà Minh ở căn tin. Mọi người đều nhận ra sự thay đổi, và anh biết họ không hề sai. Anh đã thay đổi, một sự thay đổi sâu sắc từ bên trong, không phải vì muốn quên đi Lê An, hay cố gắng chối bỏ "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp".

Nỗi tiếc nuối về "lời nói không thành" bên bờ sông cũ vẫn còn đó, như một dòng chảy miên man trong tâm hồn anh. Nó không hoàn toàn biến mất, bởi vì đó là một phần không thể tách rời của quá khứ, là một dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời anh. Nhưng giờ đây, nó không còn là xiềng xích trói buộc anh vào sự cô độc, vào những đêm dài dằn vặt. Thay vào đó, nó đã được chuyển hóa thành một nguồn năng lượng khác, một sự thôi thúc để anh kiến tạo, để anh cống hiến.

Dự án "Ươm Mầm Tương Lai" đã mang lại cho anh một niềm vui và một mục đích mà anh từng nghĩ mình không thể tìm lại. Anh đã tìm thấy một cách để sống chung với nỗi tiếc nuối, biến nó thành động lực để hướng về phía trước, để tạo ra những giá trị mới cho cuộc sống, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cộng đồng. Anh đã học được rằng, hạnh phúc không phải là việc đạt được tất cả những gì mình mong muốn, mà là việc chấp nhận những gì đã mất, và tìm thấy ý nghĩa trong những gì mình đang có thể làm.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên da thịt. Một cảm giác bình yên len lỏi qua cơ thể, một sức sống mới đang trỗi dậy trong anh. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, để những cảm xúc ấy thấm đẫm. Khi anh mở mắt ra, ánh đèn thành phố đã trở nên rực rỡ hơn, lung linh hơn. Vẻ trầm tư vẫn còn đó, như một phần không thể thiếu của con người anh, một nét tính cách đã gắn liền với anh suốt bao năm tháng. Nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy, đã có thêm tia sáng của hy vọng, của sự thanh thản, và một mục đích sống rõ ràng.

Anh mỉm cười nhẹ. "Có lẽ... mình đã thực sự tìm thấy một 'bình minh' khác cho bản thân." Anh thầm nghĩ, giọng nói như tan vào trong làn gió đêm. Sự cởi mở và năng lượng mới này báo hiệu anh sẽ không chỉ dừng lại ở dự án "Ươm Mầm Tương Lai" mà sẽ tiếp tục tham gia sâu rộng hơn vào các hoạt động xã hội, từ thiện khác. Việc Trần Hạo học cách sống chung với nỗi tiếc nuối cho thấy anh đang dần hướng tới một cuộc sống cân bằng và viên mãn hơn, không còn bị quá khứ ràng buộc hoàn toàn. Anh biết rằng, chặng đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng để bước đi, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn tràn đầy hy vọng.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free